19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1556 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 5

Ngày hôm sau, nhiệt độ hạ thấp, mưa lúc rơi lúc ngừng, đến thứ tư rồi mà vẫn chưa dứt.

Liễu Nhứ đọc sách trong phòng tự học, tiếng mưa rơi tí tách trên cửa sổ nghe rất lạnh lẽo.

Cô đọc không vào chữ nào, vẫn còn năm mươi phút nữa mới tới 9 giờ.

Cô lại len lén đếm số người trong phòng tự học, ngoại trừ Văn Tú Quyên ra thì có bốn người Tiền Mục, Mã Đức, Phí Chí Cương, Tư Linh là không có mặt.

Cô không chắc việc bọn họ không có mặt ở đây sẽ thể hiện điều gì, cô không phải chuyên gia phá án, thậm chí không thích đọc tiểu thuyết trinh thám, thế nên cô nghĩ mãi vẫn không rõ được kẻ đó có nên có mặt ở đây ngay lúc này hay không.

Vì vậy chỉ có thể đợi đến 9 giờ.

Trong lòng cô loạn cào cào, sau đó cảm thấy kỳ lạ. Cảm giác khó chịu đến từ bên trái, thế nhưng bên trái cô chẳng có gì, chỉ có tường và cửa sổ. Cho dù cô rất rõ điều này nhưng vẫn lơ đễnh liếc về phía đó. Cách một lớp cửa kính mờ do dính nước mưa là một gương mặt đang nhìn cô.

Là Tư Linh.

Tư Linh gõ gõ lên cửa kính, ra hiệu cho cô đi ra ngoài. Đến khi Liễu Nhứ mở cửa sổ hỏi có chuyện gì thì cô ta đã che dù bỏ đi.

Liễu Nhứ nhét sách vào hộc bàn rồi đi ra ngoài. Tư Linh đang đứng trước cổng tòa nhà dạy học, gọi điện bằng chiếc Nokia nắp trượt mà cô ta khoe khoang từ lâu, cả trường Y chắc chỉ có một chiếc thế này. Thấy Liễu Nhứ đi ra thì Tư Linh gập di động lại, cầm dù lên rồi bước đi.

“Có chuyện gì thế?” Liễu Nhứ đi theo.

“Làm chuyện mà mày thích.” Tư Linh đi trước trả lời, giọng không mấy thân thiện.

“Chuyện gì cơ?” Liễu Nhứ chẳng hiểu gì cả. Tư Linh đi rất nhanh, cô hỏi thêm vài lần nữa nhưng Tư Linh chẳng giải thích rõ ràng, chỉ bảo cô đi theo.

Đi được một lúc thì lối đi nhỏ giữa rừng cây cũng mất hút, bọn họ đạp lên bùn đi sâu vào rừng. Rất tối, trong rừng không có đèn, Liễu Nhứ gần như không thấy được bóng dáng của Tư Linh, giống như cô ta đã hòa với bóng tối. Liễu Nhứ chỉ nghe thấy từng tiếng bước chân, không khỏi hoảng sợ.

“Đi đâu vậy?” Cô lại hỏi.

Tư Linh không trả lời, cô bước nhanh vài bước, tiến vào trong đình nghỉ chân. Cái đình trong rừng thông này rất nổi tiếng, trong những câu chuyện được lan truyền khắp trường về rừng thông có hơn nửa số chuyện xảy ra xung quanh cái đình này. Ban ngày đi vào thì Liễu Nhứ cảm thấy không sao, nhưng hiện giờ Tư Linh lại đứng trong đình không nói tiếng nào khiến cô rất sợ.

Sau tiếng loạt soạt thì một đốm lửa xuất hiện, Tư Linh châm một điếu thuốc. Cô ta rít một hơi, hỏi Liễu Nhứ, “Thì ở đây đó, mày hài lòng chứ?”

"Hả?”

“Còn giả bộ gì nữa. Trưa thứ hai mày hẹn Lưu Ly ra kế bên bãi cỏ để tâm sự.” Lúc nói đến hai chữ “tâm sự”, cô ta còn nói thật chậm và thật lâu để nhấn mạnh.

“Thứ hai ăn tối xong mày lại tâm sự với Văn Văn ở hành lang tầng bốn. Chiều hôm qua là Triệu Cần, trưa hôm nay là Tiểu Du, mày thích tâm sự đến vậy, hết người này đến người kia rồi thì cũng phải tới lượt tao chứ. Tao chọn luôn địa điểm cho mày rồi đây, cái đình Người Chết này cũng không tệ, rất thích hợp để tâm sự.” Tư Linh nói.

Cái đình này không gắn bảng tên, vốn dĩ là một chỗ không tên, thế nhưng có một câu chuyện được lưu truyền rộng rãi kể về một ngày nọ, vào buổi tối có một sinh viên nhìn thấy một người ngồi trong đình đang tựa lưng lên cột, cứ tưởng là giáo viên nên đến chào hỏi, thế nhưng hóa ra là thi thể trong tòa nhà Giải phẫu bị mất tích mấy ngày trước. Thế là cái đình này bị đám sinh viên ngầm đặt cho cái tên Người Chết. Người chết tới đây nhiều hơn người sống, hoặc là người chết thích cái đình này hơn người sống.

Tư Linh nói rằng đình Người Chết rất thích hợp để tâm sự thì hẳn là có ẩn ý gì rồi.

Bởi vì câu chuyện mà Liễu Nhứ tâm sự chính là liên quan đến chuyện giết người.

Đương nhiên Liễu Nhứ không nói huỵch toẹt ra như vậy, cô úp úp mở mở, quanh quanh co co. Thế nhưng người có thể thi đậu vào trường Y đều có đầu óc nhanh nhạy, huống chi là lớp bồi dưỡng hội tụ những tinh anh. Khi Liễu Nhứ dẫn dắt cuộc đối thoại xoay quanh Văn Tú Quyên một cách vụng về thì ai mà chẳng liên tưởng đến chuyện thứ sáu tuần trước cô báo cảnh sát rằng có người muốn đầu độc Văn Tú Quyên?

Hạ Lưu Ly là người đầu tiên, cuộc trò chuyện diễn ra cũng khá ổn, đến lúc nói chuyện với Chiến Văn Văn thì có thể cảm thấy sự mất kiên nhẫn rõ ràng của cô ta. Thái độ của Triệu Cần rất tốt, cô ta luôn lịch sự như vậy, nhưng Liễu Nhứ nghĩ trong lòng cô ta cũng chẳng thoải mái lắm. Trưa hôm nay, biểu hiện của Lưu Tiểu Du là thẳng thắn nhất, cô ta ném một câu “Cậu làm cảnh sát đi rồi hẵng tới tra hỏi tôi” sau đó quay đầu bỏ đi, để lại một mình Liễu Nhứ đứng lau nước mắt. Cô biết rằng quan hệ của cô và những người khác đã trở nên xấu đến cực điểm rồi.

Vốn dĩ kế hoạch tiếp theo của Liễu Nhứ là đi tìm Tư Linh để nói chuyện, không ngờ Tư Linh lại chủ động tìm đến cửa.

“Mày đi tìm những người khác để hỏi trước, còn tao là người cuối cùng, có phải mày cho rằng tao là nghi phạm lớn nhất không? Bình thường tao không nói chuyện với Văn Tú Quyên, xem ra có mâu thuẫn rất lớn với nó nên mày cho rằng tao muốn đầu độc nó chứ gì?” Tư Linh rít mạnh vài hơi, rồi vứt điếu thuốc trong mưa, hung hăng hỏi.

“Không phải.” Liễu Nhứ yếu ớt biện minh, bởi thật sự cô cho rằng Tư Linh là người có khả năng nhất, vì vậy vô thức xếp cô ta cuối cùng. Trong cái đình dưới mưa này, cô bị Tư Linh ép hỏi đến nỗi không thể trốn thoát được.

Cô quyết định giúp đỡ người bạn tốt nhất của mình, cho dù Văn Tú Quyên đã chùn chân trước cảnh sát. Cô nghĩ rằng mình đang làm một chuyện rất phi thường đang trở thành một cô gái kiên cường và có trách nhiệm. Thế là cô lấy hết can đảm đi hỏi chuyện từng người để phán đoán xem ai có khả năng là kẻ đầu độc nhất.

Thế nhưng mày thật sự không làm được. Liễu Nhứ thầm nghĩ. Bởi vì cô đang bị Tư Linh hỏi đến chột dạ.

“Chính là tao.” Giọng nói của Tư Linh bỗng trầm xuống, cô ta bước lên trước một bước.

Liễu Nhứ lùi về sau, cho đến khi đụng vào thành tường.

Tư Linh cười khục khặc, tiếng cười quanh quẩn trong đình Người Chết, vừa kỳ dị vừa điên cuồng.

“Tao nói thẳng cho mày nghe luôn, người đầu độc chính là tao. Mày biết cuối cùng Văn Tú Quyên sẽ ra sao không? Tóc của nó sẽ rụng từng cọng một, cho đến khi đầu hói hết không còn sợi nào. Mặt nó ngày càng phình lên, lở loét, rồi chảy xệ sang hai bên, dòi bò lúc nhúc giữa những chỗ thịt thối. Cuối cùng hai con mắt sẽ rớt ra ngoài, một buổi sáng nào đó nó tỉnh dậy sẽ gào lên “sao tôi không thấy đường nữa, không thấy gì hết”, bởi vì nhãn cầu của nó đã rơi trên nệm rồi. Mày biết tao đầu độc bằng cách nào không? Mỗi tối tao đợi nó ngủ rồi ngồi dậy xịt khí độc trong màn của nó. Mày ngủ bên dưới nó nên chắc cũng bị dính một chút rồi. Mày có cảm thấy da mặt ngứa ngáy, khắp người như có kiến bò không? Tao nói cho mày biết, mày cũng sắp bị rồi đó.”

Liễu Nhứ biết rõ Tư Linh đang dọa mình, nhưng toàn thân cô vẫn tê rần. Cô thật sự cảm thấy mặt mình cũng ngứa theo.

Đột nhiên có tiếng xào xạc sau lưng, cô hoảng hồn quay phắt lại, xương khớp ở cổ kêu rắc một tiếng. Trong màn mưa, giữa rừng cây này có một bóng đen đang cử động, Liễu Nhứ kinh hoảng hét to, Tư Linh thì nói “Anh tới chậm quá”.

Thì ra là Phí Chí Cương anh gấp dù lại tiến vào đình, nhận ra Liễu Nhứ bèn nói “Xin lỗi, tớ làm cậu giật mình rồi”.

“Không có anh hù thì nó đã sợ sẵn rồi.” Tư Linh khinh bỉ.

“Khụ! Hai người ở đây làm gì vậy?” Phí Chí Cương hơi ngạc nhiên cũng hơi xấu hổ, anh vốn tưởng Tư Linh hẹn riêng mình đến đây.

“Tụi em đang tâm sự thôi.” Tư Linh nói, “Em đang kể cho Liễu Nhứ biết em đã đầu độc Văn Tú Quyên bằng cách nào.”

“Em nói bậy gì vậy, chuyện này mà cũng đùa được ư?!” Phí Chí Cương hết hồn, giọng điệu trở nên nghiêm khắc hơn.

Tư Linh “Hừ” một tiếng, “Nói ra thì sao chứ, nó báo cảnh sát lung tung được mà em nói thì không được à? Nó đang xem em là nghi phạm đấy, cố ý xếp em cuối cùng.”

“Không phải đâu, cậu đừng hiểu lầm.”

“Tao hiểu lầm ư? Cũng phải thôi, mày chỉ xếp tao cuối cùng trong đám con gái thôi, có phải mày còn định tìm từng đứa con trai để tâm sự luôn không. Thế nên bây giờ tao kêu thêm một người tới cho mày đấy thôi, cùng tâm sự với hai người thì năng suất cao hơn. Chứ lát nữa hai người tâm sự riêng thì... hừ... tao không thấy yên tâm.” Tư Linh nói rồi liếc Phí Chí Cương.

Tư Linh nói bóng nói gió, nãy giờ Liễu Nhứ chịu cũng đủ rồi, bỗng trở nên cứng rắn hơn, nói, “Các cậu cũng là bạn học với Văn Tú Quyên mấy năm rồi, thấy cậu ấy yếu dần từng ngày mà sao không quan tâm vậy? Việc cậu ấy bị đầu độc không phải không có chứng cứ đâu.”

“Nếu có chứng cứ thì sao nó không đi báo cảnh sát, có chứng cứ thì sao hôm đó cảnh sát không thèm đếm xỉa đến mày mà lại bỏ về?”

Liễu Nhứ nghẹn họng, vốn muốn nói hết vụ chai nước và tấm hình bị cắt vụn ra, thế nhưng một câu nói của Tư Linh khiến cô nuốt vào. Không sai, những chứng cứ mà cảnh sát không đếm xỉa đến đó có nói gì đi nữa thì cũng trở thành chuyện cười thôi. Cô siết chặt nắm đấm, qua đêm nay là sẽ khác, đợi đến 9 giờ... Đúng, sắp đến 9 giờ rồi.

Tư Linh nói một tràng khiến Liễu Nhứ á khẩu mà vẫn không buông tha, cô ta tiếp tục, “Nói đi, sao không nói gì vậy? Chẳng phải mày muốn hỏi tao có ấn tượng gì với Văn Tú Quyên ư? Tao trả lời cho mày biết là rất tệ. Có phải mày muốn hỏi là tại sao lại tệ không? Thì tao thấy nó ngứa mắt, thế thôi. Tao nói cho mày biết, trong lớp rất nhiều người chướng mắt với nó, mày tưởng Hạ Lưu Ly thích nó, mày tưởng Lưu Tiểu Du thích nó, cho dù ngoài miệng chúng nó nói gì với mày đi nữa thì tao nói thẳng luôn là chẳng ai thích nó cả. Có phải ai cũng có động cơ đầu độc không? Xí!”

“Linh Linh, đủ rồi, đừng nói nữa. Bạn bè với nhau hết mà.”

“Sao em không được nói, sao em không được nói hả? Để con nhỏ này xem em là nghi phạm mà không để em nói mấy câu ư? Đừng nói gì em, có khi nó cũng xem anh là nghi phạm đấy, nó xem tất cả mọi người là nghi phạm, rồi đi thẩm vấn từng người. Anh đến đây làm gì? Em kêu anh đến đây với em thế mà anh lại đi nói giúp nó? Anh thích bị nó thẩm vấn, đúng không, anh thích làm nghi phạm, đúng không?”

Phí Chí Cương buông tay, thở dài một cái. Liễu Nhứ không nói gì, trước giờ khi gặp những cuộc tranh luận kịch liệt thế này thì cô chẳng có năng lực phản kháng. Tư Linh càng nói càng hăng, gần như kích động, cô ta đã không còn nể mặt bạn bè cùng lớp nữa rồi.

“Liễu Nhứ à, trong đầu mày đang nghĩ gì vậy, thật không biết mày vào lớp này bằng cách nào nữa, mày nên đi khám bác sĩ xem não có bị úng thủy thoái hóa hay thiếu máu não không, có bệnh thì chữa sớm chứ đừng hại người khác. Tự dưng ai rảnh đâu mà đi đầu độc Văn Tú Quyên, mày mắc bệnh thần kinh thì ra góc tường mà chơi, đừng ở đây bịa đặt sinh sự nữa.”

Liễu Nhứ chịu đựng hết một tràng chửi rủa, mặt nóng, tim đập nhanh, máu sôi lên ùng ục. Cô hít sâu một hơi, nói “Tớ đi đây”. Trong ba chữ này ẩn chứa sự tức giận mà người khác không nghe ra được, Liễu Nhứ nói xong quay người nhấc chân chạy ra khỏi đình Người Chết.

Không phải là mình bỏ trốn, cô nghĩ, chỉ là sắp đến 9 giờ thôi.

Phí Chí Cương gọi cô, Tư Linh vẫn đang tiếp tục chửi rủa, Liễu Nhứ chỉ lo đi ra khỏi khu rừng này, lá thông không ngừng rơi trên tóc cô. Cô nhớ ra mình đã để dù ở lại đình Người Chết kia, đương nhiên cô chẳng muốn quay lại lấy, hình như Phí Chí Cương và Tư Linh đang cãi nhau. Liễu Nhứ ôm mớ cảm xúc vội vã, đội mưa chạy về tòa nhà Giải phẫu.

Bọn họ thật lạnh lùng, cô nghĩ, thật sự lạnh lùng. Đúng là việc nghi ngờ có người đầu độc là quá hoang đường, không muốn bản thân mình bị nghi ngờ, nhưng tình trạng sức khỏe Văn Tú Quyên ngày càng kém, điều này rõ như ban ngày mà sao chẳng có ai thật lòng lo lắng cho cô ấy.

Cô gần như chẳng có chút thu hoạch gì từ những cuộc trò chuyện mấy ngày nay, những người bạn cùng phòng đó chỉ muốn tránh né cô, hỏi xem có ai có mâu thuẫn với Văn Tú Quyên không thì không có, chẳng ai có cả, thậm chí đến oan gia đối đầu rõ ràng như Tư Linh mà cũng chẳng ai chủ động nhắc đến.

Thật ra không ai trong số họ quan tâm cả, bọn họ chỉ biết đến bản thân thôi. Vậy mà cũng có thể trở thành bác sĩ ư?

Liễu Nhứ xông vào tòa nhà Giải phẫu.

Đèn trong hành lang sáng suốt đêm, toàn trường chỉ có nơi này mới thế. Nghe nói là để xua đi âm khí trong tòa nhà này.

Thật ra bình thường chẳng ai tới tòa nhà Giải phẫu vào buổi tối cả, dù sao thì trên bàn giải phẫu, đằng sau những cánh cửa đó đều có thi thể lòi xương lòi ruột đang nằm.

Hành lang rộng hai mét mang màu trắng xóa nhưng lại có cảm giác mênh mông vô tận. Liễu Nhứ nhìn số phòng trên cửa, 101, phòng cô muốn tới là 117.

Mùi phoóc môn quanh quẩn quanh năm, cái mùi này như len lỏi vào tận lớp vôi của bốn bức tường xung quanh, thấm vào ván cửa mỏng làm bằng gỗ cây du và lớp sơn màu đỏ của phòng học, đến cả khung cửa sổ màu xanh lá bằng thép mà cũng không tha. Đôi lúc cô có ảo giác rằng tòa nhà này chính là một thi thể đang ngâm trong phoóc môn.

Sao lại là cửa sổ màu xanh lá nhỉ? Liễu Nhứ rùng mình, nhìn kĩ lại thì cửa sổ thép bên cạnh rõ ràng là màu đen, chẳng qua trên bề mặt có phản chiếu ánh đèn huỳnh quang mà thôi.

Cô tiến về phía trước, trong lòng đoán thầm, người đợi mình ở phòng 117 sẽ là ai đây.

Vì vậy không thể nói rằng cô không có thu hoạch gì từ những cuộc trò chuyện mấy ngày qua. Chạng vạng hôm nay, máy nhắn tin của cô nhận được tin nhắn thế này: “Hôm nay 9 giờ gặp nhau ở phòng 117 tòa nhà Giải phẫu, chuyện liên quan đến Văn Tú Quyên.” Người gửi tin là một người họ Phương.

Trong số bạn học của cô chẳng có ai họ Phương, Liễu Nhứ cũng không nhớ được trong số những người mình quen có ai mang họ Phương hay không. Thế nhưng chuyện này không quan trọng, đây rõ ràng là một họ giả. Đến cả giới tính cũng có thể là giả, chị gái ở tổng đài chẳng quan tâm người gọi tới là nam hay nữ, chỉ cần nói cho cô ấy biết phải ghi tên thế nào thì cô ấy sẽ nhắn đến máy nhắn tin của bạn không sót một chữ.

Có phải là kẻ đó không?

Trên hành lang có một loạt những dấu chân ướt nhẹp. Cảm giác một mình ra trận đeo bám khiến Liễu Nhứ luôn muốn quay đầu lại nhìn. Mỗi bước đi đều làm cô càng cảm thấy cô đơn bất lực, thấy được sự yếu đuối của bản thân. Cô đã không thương lượng với Văn Tú Quyên về chuyện này bởi chiều nay cô ấy xin nghỉ để đến quận Tùng Giang gặp một thầy thuốc Đông y nghe nói rất giỏi, đến giờ vẫn chưa về.

Nếu như cậu ấy có máy nhắn tin thì tốt biết bao. Liễu Nhứ nghĩ.

Cô vừa đi qua phòng 109, có vẻ như phòng 117 nằm ở đầu kia hành lang.

Mùi phoóc môn càng lúc càng nồng.

Ngoại trừ lối ra thì đèn trong tất cả phòng học đều tắt, cửa cũng đóng. Ô kính trên cửa có thể nhìn xuyên vào phòng, Liễu Nhứ luôn cảm thấy đằng sau mỗi cánh cửa đó đều có người đang nhìn mình, thế nhưng cô không dám quay lại nhìn, chỉ sải bước đi tiếp, bước chân càng lúc càng vội vã.

Nếu như là kẻ đó thì phải làm sao, cô ta sẽ giết mình ư? Cho dù biết rằng suy đoán này rất hoang đường, nhưng Liễu Nhứ vẫn không thể nào không nghĩ tới.

Có khả năng là một người biết chuyện, một người tố giác ngầm, nên mới chọn thời gian và địa điểm thế này.

Cuối hành lang.

116. Liễu Nhứ lại nhìn lần nữa, không sai, là 116.

Tại sao không phải là 117 nhỉ, viết sai ư?

Phòng 116 tắt đèn tối mịt, Liễu Nhứ chầm chậm vươn tay ra, đặt lên ván cửa rồi đẩy một cái.

Không đẩy được, cô chuyển sang tay nắm cửa, bị khóa rồi.

Gặp mặt ở một nơi không hề tồn tại như vậy, đúng là trò đùa nhạt nhẽo. Nhưng mà khoan đã, có khi nào... chính là nơi đó?

Mùi phoóc môn đã rất nồng rồi.

Thật ra, vẫn có thể đi thẳng tiếp. Có một căn nhà một tầng nằm sát bên tòa nhà Giải phẫu, hai chỗ thông nhau bằng một lối đi.

Liễu Nhứ tiếp tục đi, đến cuối hành lang thì quẹo trái, có một cầu thang bốn bậc đi xuống dưới. Đi tiếp nữa, băng qua một lối đi hẹp hơn và không có cửa sổ thì tiến vào căn nhà một tầng đó.

Căn nhà chỉ có một gian phòng, bên ngoài phòng là một sảnh nhỏ không rộng hơn hành lang là bao, cửa nhà thì đóng chặt. Liễu Nhứ biết có một chỗ thế này, thế nhưng cô chưa bao giờ đặt chân tới.

Cửa phòng đang đóng chặt, đó là hai ván cửa thép lắp trên bức tường xám trắng, Liễu Nhứ nhìn phía trên cửa, không sai, phòng 117.

Nhưng thật ra chẳng có ai gọi phòng này bằng số 117. Nó còn có một cái tên khác - phòng Xác. Những thi thể trong lớp Giải phẫu đều được mang ra từ chỗ này.

Liễu Nhứ đơ người ra, dường như đến cả đại não cũng bị nhúng vào phoóc môn rồi, hoàn toàn không nghĩ được gì. Không biết thứ gì đã thôi thúc cô đi đến trước cánh cửa thép đó, đưa tay đẩy cửa.

Cửa gần như không động đậy gì. Điều này là đương nhiên rồi, bình thường phòng Xác luôn được khóa mà.

Liễu Nhứ thở phào, cô cứ ngỡ mình có thể rời đi rồi, thế nhưng lại nhìn thấy một từ màu đỏ dán trên cửa - “Kéo”.

Cô nắm chặt tay nắm.

Tay nắm ươn ướt làm cô giật mình, rụt phắt tay về. Lòng bàn tay ướt hết, một lớp chất lỏng không màu, đưa lên mũi ngửi thì gần như không có mùi, hoặc đã bị mùi phoóc môn át mất rồi. Ngay sau đó cô phát hiện bàn tay kia cũng ướt nhẹp, thì ra cô đổ nhiều mồ hôi đến vậy.

Lần thứ hai cầm tay nắm Liễu Nhứ thử kéo một chút. Lực kéo của cô không mạnh lắm, nhưng vẫn kéo được cửa ra. Có lẽ chiếc cửa này vốn dĩ không phải bằng thép, chỉ là cửa gỗ được bọc một lớp thép bên ngoài, vì vậy không nặng lắm.

Đằng sau cánh cửa là ánh đèn trắng sáng gắt hơn, tất cả đèn trong phòng xác đều được bật.

Liễu Nhứ như bị người khác bổ vào đầu một nhát, ngả người ra sau suýt ngất xỉu, rồi bắt đầu họ sặc sụa. Mùi phoóc môn đằng sau cánh cửa này nồng hơn ngoài kia rất nhiều.

Tiếng ho khúc khắc vang khắp nơi, còn có tiếng vọng lại. Liễu Nhứ vừa ho vừa lấy hết dũng khí kéo cửa ra, đi vào trong.

Cô nheo mắt lại, lấy tay che mũi, thở bằng miệng mà vẫn cảm thấy cay rát. Trong không gian chứa đầy mùi vị chết chóc này, tiếng thở của cô rất vang và rõ, gần như hổn hển. Chỉ có tiếng thở gấp của chính cô, không nghe thấy tiếng của ai khác nữa.

Một trăm bóng đèn trên đầu tạo nên thứ ánh sáng tĩnh lặng, rọi lên hồ Xác Chết cao bằng một con người. Nó giống như một hồ bơi được xây trên mặt đất, đương nhiên nhỏ hơn hồ bơi bình thường một chút, bên trong cũng không chứa nước mà chứa đầy phoóc môn. Những thi thể kia được ngâm chìm trong phoóc môn, cho dù bọn họ từng là những cô gái trang nhã sạch sẽ, hay người nông dân quanh năm lao động ngoài đồng ruộng đi nữa thì bây giờ đều ngâm trong hồ này, nếu đầu ngón chân người này có chọc trúng mắt người đi kia nữa thì cũng không có tư cách để phản kháng.

Thật ra Liễu Nhứ không thể nhìn rõ bên trong hồ có gì, thành hồ cao hơn tầm mắt của cô. Có một chiếc thang sắt có thể trèo lên nhưng đã bị gỉ sét, bị ăn mòn một cách đáng sợ.

Chiếc hồ này chính là “vật trang trí” duy nhất trong căn nhà lớn này, thành hồ cách tường khoảng ba mét, tạo thành một hành lang gấp khúc hình vuông. Hành lang gấp khúc này rộng rãi hơn hành lang ngoài kia thấy rõ, thế nhưng đứng ở nơi này không lúc nào là không cảm nhận được sự bí bách như toát ra từ mộ phần của hồ Xác Chết.

“Có ai không?” Giọng cô rất yếu ớt, không lớn hơn tiếng thở của cô là bao, lời định nói ra bỗng nhiên rút ngắn lại còn phân nửa. Cô hít một hơi rồi hỏi một lần nữa. Lần này âm thanh vang vọng hơn khiến cô giật mình.

Không ai trả lời. Có lẽ người đó vẫn chưa tới, hoặc sẽ không tới.

Liễu Nhứ đứng trước cửa do dự một lúc, men theo hành lang bên trái tiến về phía trước. Cô phải đi hết một vòng hành lang thì mới yên tâm, bằng không cô sẽ không kìm được ý nghĩ rằng có người đang núp ở góc nào đó mà cô không thấy được.

Tường ngoài của hồ Xác Chết có màu xi măng, màu xám xỉn. Liễu Nhứ vịn tường đi, cố gắng cách xa hồ Xác Chết một chút. Đến mỗi một khúc rẽ thì cô luôn hồi hộp tột độ, sau khi rẽ qua, phía trước mặt trống trơn không có người thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Rẽ đến góc hành lang thứ ba rồi mà trước mắt vẫn không có ai. Lại rẽ một lần nữa là về lại cửa chính. Lúc này, cô đột nhiên nghe thấy một vài tiếng vang.

Rất khó để xác định đó là tiếng động gì, giống như tiếng hít thở của người khác, lại giống tiếng bước chân khẽ khàng như sợ bị nghe thấy. Khẽ vang rồi lại im bặt, phát ra từ nơi nào đó.

Trong căn phòng này, âm thanh sẽ bị vang vọng khắp nơi, thế nên Liễu Nhứ không đoán được tiếng động đó đến từ phía trước mặt hay sau lưng mình. Cô nhanh chóng quay đầu lại nhìn, chẳng có gì, có lẽ là ở phía trước.

Cô muốn hỏi một câu “Ai?” nhưng lại không dám phát ra tiếng. Cô cực kỳ sợ hãi, không cảm thấy nhịp tim của mình nữa, trong lồng ngực trống rỗng, giống như tim đã bị moi ra vậy. Cô bước từng bước về phía trước, di chuyển đến khúc rẽ, không hề ngừng lại, sải bước quẹo qua.

Tim cô bỗng dưng đập mạnh, một loạt tiếng trống ngực liên hồi và hỗn loạn khiến cô choáng ngợp, nó không giống tiếng tim đập mà giống như tim được bơm một lượng máu rất lớn, vang bên tai như nước sông nước hồ chảy.

Liễu Nhứ tựa lưng lên tường để đỡ cho mình không ngã quỵ. Một lúc sau, cô bình tĩnh trở lại. Trước mắt cô là một lối đi dưới ánh đèn trắng, chẳng có gì, tiếng vang đó cũng biến mất.

Có lẽ là ảo giác, thính giác thôi! Cô nghĩ.

Khi cô đi về phía cửa ra vào thì tiếng động đó lại xuất hiện.

Liễu Nhứ gần như muốn đẩy cửa bỏ chạy. “Ai, ai đang ở đó?” Cuối cùng cô kêu to.

Khi tiếng vang vọng ngừng lại thì tiếng động đó cũng biến mất.

Có vài cành tre được bọc móc sắt ở một đầu đặt ngay góc tường kế bên cửa ra vào, không biết dùng để làm gì. Liễu Nhứ cầm một cây, nắm trong tay như cầm một cây thương dài, tiến về phía trước. Đi tới khúc rẽ thì cô chĩa mũi tre ra quơ quanh vài cái rồi chậm rãi đi tiếp. Vẫn là hành lang trống trơn không một bóng người. Thế nhưng tiếng động đó lại xuất hiện. Lần này Liễu Nhứ nghe thấy rõ hơn một chút, đó là tiếng bước chân.

Giống như có người đang chơi trò đuổi bắt với cô trong hành lang bốn bề là tường này, Liễu Nhứ đi bên này thì kẻ đó lại trốn bên kia.

Liễu Nhứ thở dốc một hơi, dấy lên quyết tâm bước nhanh về phía trước. Âm thanh khe khẽ đó xen lẫn với tiếng bước chân nặng nhọc của cô, thế nhưng cô đi hết vài vòng nữa mà trước mắt vẫn là lối đi trống trơn.

Liễu Nhứ không cầm nổi cây tre nữa, kéo nó lê trên sàn. Một tay cô chống vào thành hồ, nhìn thấy chiếc thang ở cạnh thì quyết định trèo lên. Đứng trên cao thì góc chết của tầm nhìn sẽ thu hẹp lại.

Lúc leo lên cô nhìn thấy khung cảnh thật sự của hồ Xác Chết, phần lớn những ngăn trong hồ đều được một tấm ván nổi hình chữ nhật đậy lại để ngăn không cho phoóc môn bay hơi quá nhanh, có thể nhìn thấy được vài bộ phận cơ thể người giữa những kẽ hở của tấm ván. Có một ngăn nhỏ cạnh thang không bị đậy lại, có bốn thi thể màu nâu. Thi thể nằm sấp, trên người quấn dây. Bây giờ Liễu Nhứ đã biết công dụng của cây tre này là để di chuyển thi thể xung quanh.

Ánh mắt Liễu Nhứ không dừng lâu ở những thi thể này. Cô đi dọc thành hồ, giờ thì gần như mọi ngóc ngách của hành lang đã nằm trong tầm mắt cô, nếu như cơ thể của kẻ phát ra âm thanh đó không quá nhỏ bé thì có lẽ sẽ... Nghĩ đến đây Liễu Nhứ đột nhiên cảm thấy tiếng bước chân khẽ khàng như vậy có khi nào là của một đứa con nít không?

Mà con nít thì rất thích chơi trò đuổi bắt với người khác.

Cô rùng mình, cái lạnh chạy dọc từ đầu đến cổ chân như bị sốt rét, suýt nữa là ngã vào hồ Xác Chết. Đứa con nít nào lại chơi trò đuổi bắt với mình ngay cạnh hồ Xác Chết chứ?

Cô không dám nghĩ tiếp nữa, cầm cây tre đi về phía trước. Từng bước từng bước, những góc chết của hành lang vừa nãy không thể thấy được đã dần hiện ra trước mắt.

Không có người.

Cả căn phòng này, chỉ có mình cô.

Là người sống.

Có tiếng nước. Giống như một con cá đang khẽ quẫy đuôi trong làn nước. Trong phoóc môn thì lấy đâu ra cá? Liễu Nhứ quay đầu nhìn, ở chính giữa hồ Xác Chết có một khoảng nhỏ không được che bằng tấm ván.

Vừa rồi lúc trèo lên, cô nhớ rằng mình đã nhìn lướt qua, giữa hồ có một khoảng nhỏ để lộ mặt nước thế này ư?

Chỗ đó chỉ có một thi thể vẫn nằm sấp, được quấn dây, tóc dài, là một phụ nữ. Không giống như những thi thể được dùng giải phẫu, thi thể này hình như còn quá trẻ.

Trên lưng thi thể có một vật màu trắng hình chữ nhật. Là giấy ư?

Trên đó có viết gì phải không?

Liễu Nhứ đến chỗ gần thi thể nhất, với cây tre ra định kéo thi thể lại.

Khó quá. Cô thử mấy lần, rõ ràng đã móc vào dây trên thi thể rồi mà lại hụt mất. Sắp móc trúng rồi, hụt mất, sắp rồi, lại hụt mất. Cô đột nhiên tỉnh ngộ, thi thể đó đang động đậy. Lúc đầu móc vào thì thi thể sẽ động đậy, vì thế mới bị hụt.

Cơ thể cô đã lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ, tim như nảy ra khỏi lồng ngực. Cô há miệng kêu, nhưng còn không nghe thấy giọng của mình nữa, hoặc một sức mạnh nào đó đã làm cổ họng cô bị nghẹn, không thể phát ra thành tiếng được.

Có gió, gió từ đâu thổi đến? Cô quay đầu lại nhìn ngay lúc cánh cửa lớn dần khép lại. Là ai đi vào, hay đi ra? Cây tre trong tay hơi run lên, cô quay lại nhìn hồ Xác Chết, thi thể nữ ở đầu kia của cây tre đã trở người, mặt hướng lên trên. Cô biết rất rõ gương mặt đó.

Liễu Nhứ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng hét thất thanh của mình, tiếng gào nghe quặn thắt, cây tre trong tay bỗng trở nên nặng trịch, thả tay rơi xuống hồ Xác Chết. Tay cô đau, không hề biết gai quẹt nên bị thương, cô mở lòng bàn tay ra, nhìn thấy máu. Cô loáng thoáng biết rằng không ổn, nhưng đã quá muộn, máu túa ra ào ào, mọi thứ đều xoay mòng mòng, cô mất trọng tâm, ngã xuống hồ Xác Chết.

Tấm ván bị tách ra, nước hồ nhấn chìm cô, đó dường như không phải phoóc môn, mà chỉ là nước, nước lạnh lẽo và nặng nề. Cô nhắm mắt lại, lấy hết sức bình sinh vùng vẫy nhưng lại không chỉ huy được tay chân mình. Những thi thể xung quanh như vậy lấy cô, cô nhớ ra gương mặt đó là ai, là Văn Tú Quyên.

Cô có thể nhìn thấy gương mặt của những thi thể xung quanh, rõ ràng đang nhắm tịt mắt nhưng vẫn nhìn thấy rất rõ ràng: Văn Tú Quyên lúc trẻ, Văn Tú Quyên lúc già, Văn Tú Quyên nam, Văn Tú Quyên nữ. Từ trước đến giờ, cô chưa từng có giây phút nào hoảng sợ như lúc này, sự hoảng sợ này đến từ mỗi một Văn Tú Quyên xung quanh, trong sự hoảng sợ này là sự hung tợn, tuyệt vọng cùng cực, nhưng lại yếu đuối bất lực, thoi thóp như sắp sửa ra đi cùng với sinh mạng của cô vậy.

Có một thi thể trong số đó cử động, vươn tay ra bấu chặt lấy cánh tay Liễu Nhứ. Cô chẳng còn chút sức lực đấu tranh, cứ để mặc mình bị kéo đi như thế.

« Lùi
Tiến »