Đau, hai mắt cô còn chịu được, chứ từ xoang mũi, khoang họng đến tận phổi đều giống như bị giấy nhám chà qua rồi quệt bột ớt lên vậy. Vì vậy Liễu Nhứ biết mình vẫn còn sống.
Mắt không thể mở hẳn, rất xót, nhưng nước mắt lại không chảy ra, khô đến khó chịu. Tầm nhìn mơ hồ nhưng vẫn có thể nhận ra mình đang nằm trong phòng bệnh. Bên giường bệnh có người đang dựa lưng lên ghế để ngủ.
“Mẹ.” Liễu Nhứ kêu lên, sau đó phát hiện giọng mình khản không thành tiếng, cổ họng vốn đã đau nay càng như xát muối lên vết thương.
Tiếng kêu này của cô như nói không ra hơi, nhưng vẫn đủ để đánh thức Phùng Lan đang thiêm thiếp ngủ.
Phùng Lan nắm chặt tay Liễu Nhứ rồi bắt đầu khóc, nói, “Liễu Liễu à, con tỉnh rồi, không sao rồi, con đừng động đậy, đừng nói chuyện, nghỉ ngơi cho tốt, con sẽ sớm khỏe lại thôi.”
Liễu Nhứ nghe thấy những lời này thì lòng chùng xuống, trong phim truyền hình, mẹ của nhân vật nữ bị mắc bệnh nan y toàn nói thế này. Phùng Lan xông ra ngoài gọi bác sĩ, Liễu Nhứ bắt đầu không nghe rõ những lời bác sĩ nói, cô lại ngất đi.
Khi tỉnh lại lần hai thì đầu óc cô tỉnh táo hơn hẳn. Đúng là không uổng phí khi đi học trường Y, nghĩ thôi cũng biết là bản thân chắc chắn không sao. Được người khác cứu khỏi phòng xác kịp thời, nhập viện do phoóc môn. Da thịt có thể tiếp xúc với phoóc môn, thế nhưng nếu nuốt bị sặc thì sẽ đốt cháy cổ họng và niêm mạc ở mũi, cơn đau ở khí quản và thực quản từ đây mà ra. May là cô đã kịp nhắm mắt lại, giác mạc không bị bỏng, cũng không nuốt quá nhiều phoóc môn vào bụng.
Cô tỉnh dậy sau gần mười lăm tiếng khiến bác sĩ lo lắng, bởi vì phoóc môn không có tác dụng khiến người khác hôn mê. Sau đó thì cô trải qua một loạt kiểm tra, không có vấn đề gì khác thì ở lại bệnh viện truyền nước, đợi niêm mạc bị bỏng dần phục hồi.
Ban đầu cô vốn chẳng thể hồi tưởng lại, vừa nhớ ra thì sẽ gặp phải phản ứng, tay chân tê dại, tim đập mạnh. Thế nhưng cô vừa nhắm mắt là sẽ mơ, mơ thấy mình lại đi vào phòng xác, sau đó tỉnh lại, rồi cứ thế lặp đi lặp lại. Ký ức cuối cùng của ngày hôm đó là cô bị một xác chết kéo vào vũng sâu, giờ thì cô biết đó chính là lúc cô được cứu ra.
“Cậu lại nghĩ ngợi nữa rồi, đừng nghĩ nữa, ăn chuối đi.” Phí Chí Cương nói. Lúc nhảy vào bể xác cứu cô, anh cũng không thể không bị sặc một chút phoóc môn, thế nhưng vẫn đỡ hơn Liễu Nhứ, chỉ nằm viện một ngày. Giọng nói của anh hơi khác thường ngày, khàn hơn, có thể thấy rõ là tổn thương nơi thanh đới vẫn chưa lành hẳn.
Một vài lát chuối xiên bằng tăm được đặt trên dĩa rồi đưa tới cho cô. Lúc Liễu Nhứ đón lấy thì lướt thấy bịch táo đặt cạnh giường bệnh, đây chính là bịch táo mà sáng nay Liễu Chí Dũng mua, nhưng hiện tại cổ họng Liễu Nhứ vẫn chưa thể ăn những loại thực phẩm cứng như táo này.
Cậu ấy và cha mình rõ ràng là hai kiểu người khác nhau. Liễu Nhứ nghĩ.
Cô vừa ăn chuối vừa im lặng không trả lời, tinh thần đã thả lỏng hơn. Phí Chí Cương ngồi trên ghế dựa vào cuối giường đọc Sơn Cư bút ký [6E] của Dư Thu Vũ, một quyển sách rất dày, được gửi từ Đài Loan về, mấy ngày nay anh luôn cầm trên tay nhưng cũng chẳng lật được bao nhiêu trang. Liễu Nhứ được anh kéo ra khỏi cơn ác mộng, chân mày của cô vẫn hơi nhíu, nhưng lại đẹp một cách kỳ lạ. Cô thường như vậy, cũng thường khiến ánh mắt Phí Chí Cương phải dời khỏi trang sách trên tay.
Khoảng cách từ đầu giường tới cuối giường rất kỳ diệu, trông khá xa, nhưng lại đủ gần. Phùng Lan rất thích chàng trai trẻ lịch thiệp và sạch sẽ đã cứu con gái mình, thường cho bọn họ thời gian riêng tư để trò chuyện. Sau này thậm chí Liễu Nhứ còn nghi ngờ không biết có phải hai người họ đang phối hợp với nhau, người này đến thì người kia về hay không. Đương nhiên, nói là riêng tư nhưng trong phòng không phải chỉ có hai người họ, phòng bệnh Liễu Nhứ đang nằm là phòng bệnh của cán bộ, dành cho hai người tại bệnh viện Hòa Sinh, phía bệnh viện đặc biệt sắp xếp phòng để chăm sóc cho sinh viên lớp bồi dưỡng, giường bên cạnh là một phụ nữ bốn mươi mấy tuổi, uống rượu bia quá độ dẫn đến xuất huyết dạ dày.
Vì vậy, Liễu Nhứ cứ suy nghĩ về chuyện rốt cuộc sau bao năm chung sống trong lòng mẹ cô có tình cảm gì với Liễu Chí Dũng không. Bởi vì xét từ các khía cạnh thì Phí Chí Cương hoàn toàn trái ngược với Liễu Chí Dũng. Nếu bà không cảm thấy hối hận vì cuộc hôn nhân này thì đáng lẽ bà nên thích chàng trai như Quách Khái hơn chứ?
Những chuyện đồn thổi trong trường Y chắc lại có thêm một vụ nữa rồi, chuyện một nữ sinh ngã xuống hồ Xác Chết lúc nửa đêm đã là chuyện kỳ quái rồi, không biết sau này sẽ thành tam sao thất bản gì nữa. Liễu Nhứ không giấu chuyện mình nhận được mẩu tin nhắn đó, nhưng ngoài nó ra thì cô không tiết lộ thêm câu nào nữa. Đối diện với những câu hỏi đại diện cho phía nhà trường của Kim Hạo Lương thì Phí Chí Cương cung cấp thêm một số thông tin. Anh cầm theo cây dù của Liễu Nhứ đuổi theo cô, sau khi ra khỏi rừng thông, nhìn từ xa thì thấy bóng dáng Liễu Nhứ lướt qua trước cửa tòa nhà Giải phẫu. Anh đi theo vào trong, men theo dấu chân đến bên ngoài phòng xác, thế nhưng ở đại sảnh lại có một loạt dấu chân bị ướt khác. Hơn nữa giữa hai tay nắm của cửa sắt lại có một cành cây thô cắm ngang qua chặn cửa lại. Anh còn chưa kịp suy nghĩ xem loạt dấu chân mới là của ai thì đã nghe thấy đằng sau cánh cửa vang lên tiếng hét thất thanh, bèn nhanh chóng rút cành cây ra và xông vào.
Chuyện này nghe như một cú lừa suýt tạo thành hậu quả nghiêm trọng. Kim Hạo Lương vỗ ngực bảo sẽ điều tra kĩ càng, nếu là sinh viên của lớp bồi dưỡng thì sẽ bị đuổi ngay lập tức. Thế nhưng lúc kể câu chuyện này thì cành cây bị Phí Chí Cương sơ ý vứt đi đã không còn nữa, dấu chân của kẻ thứ ba cũng bị lau mất rồi. Phí Chí Cương không thể nhớ ra hình dáng dấu chân đó ra sao, suy cho cùng anh cũng chưa từng được đào tạo chuyên nghiệp, mà lúc đó cũng chỉ nhìn thoáng qua. Kim Hạo Lương gặng hỏi dấu chân là của nam hay nữ, Phí Chí Cương nói kích thước không lớn, nhưng thật sự thì ký ức rất mơ hồ, cũng không dám chắc. Vậy nên chỉ có thể điều tra xem ai đã lấy chìa khóa mở cửa sắt, nhưng Liễu Nhứ cũng chẳng có hi vọng gì vào chuyện này, chỉ dựa vào Kim Hạo Lương thôi thì sẽ không điều tra ra kẻ đó.
Đây là một chuyện kỳ quặc, nhưng khi những người bạn cùng lớp lần lượt đến thăm cô thì chẳng ai truy hỏi uẩn khúc trong câu chuyện này. Liễu Nhứ cảm thấy trong lòng họ, mình đã biến thành một kẻ lập dị với những hành vi quái đản, chẳng ai muốn bị cuốn vào bí mật của cô cả. Nếu như không có chuyện cô báo cảnh sát thì có thể tình hình sẽ khác, thế nhưng bây giờ khoảng cách của cô và cái lớp này có lẽ đã không xóa bỏ được nữa rồi.
Chỉ có Văn Tú Quyên là lén hỏi cô đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng Liễu Nhứ lại thấy hơi sợ khi nhìn thấy cô ấy, không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy, không muốn nhìn quá lâu vào gương mặt ngày càng biến đổi ấy. Chấn thương sâu sắc nhất mà đêm đó để lại cho cô, thứ luôn xuất hiện đi xuất hiện lại trong những cơn ác mộng của cô chính là lúc chìm ngập trong hồ Xác Chết, nhìn thấy từng gương mặt muôn hình muôn vẻ của Văn Tú Quyên.
Văn Tú Quyên nhận ra sự tránh né của Liễu Nhứ nên không truy hỏi nữa.
Phí Chí Cương là người có tư cách truy hỏi cô nhất. Lần đầu đến thăm cô, anh có hỏi qua, nhưng thấy dáng vẻ khó xử muốn nói rồi lại thôi của cô thì đã chủ động đổi chủ đề, từ đó không nhắc một câu đến vấn đề này nữa. Có lẽ cậu ấy đang đợi mình tự kể cho cậu ấy nghe nhỉ! Liễu Nhứ nghĩ. Nhưng liệu có ngày đó không? Giờ mình chỉ muốn chôn vùi hết mọi chuyện, chôn càng sâu càng tốt.
Cô thật sự ngửi thấy mùi chết chóc.
Nằm trên giường bệnh, giữa những cơn ác mộng, Liễu Nhứ ngộ ra được nguyên nhân đêm đó cô gặp phải ảo giác, thị giác lẫn thính giác. Đúng vậy, tất cả đều là ảo giác, từ đầu đến cuối, trong phòng xác chỉ có mình cô thôi. Chẳng có đứa con nít nào, chẳng có tiếng bước chân khi nhanh khi chậm, cũng chẳng có thi thể nữ nào lật người lại trong hồ Xác Chết. Ngọn nguồn của tất cả chuyện này chính là tay nắm cửa của phòng xác. Không lấy mẫu đi xét nghiệm, cũng chẳng có chứng cứ nào khác, thế nhưng Liễu Nhứ cho rằng chính là nó. Lúc nắm vào tay nắm thì nó đã bị ướt, cũng chẳng phải là mồ hôi từ lòng bàn tay cô.
Thuốc gây ảo giác rất nhiều, loại thường gặp nhất là chất diethyl ether [7E] , rất dễ lấy từ viện Dược, hơn nữa mùi phoóc môn cực nồng sẽ át mất tất cả các mùi khác, nên khó phân biệt được ngay. Sau khi hít chất gây ảo giác thì cô đi vào phòng xác, bầu không khí rùng rợn xung quanh sẽ khiến cô sinh ra ảo giác đáng sợ. Cho dù diethyl ether có mất tác dụng chăng nữa thì dùng một khúc gỗ chặn cửa sắt lại, nhốt Liễu Nhứ trong phòng xác vài tiếng hay cả đêm cũng đủ khiến cô sợ vỡ mật rồi. Đây chính là lời cảnh cáo cuối cùng mà kẻ đó lên kế hoạch thực hiện.
Liễu Nhứ không những không ngửi tay mình như kẻ đó đã dự đoán mà còn dùng bàn tay này để bịt mũi trong một khoảng thời gian dài sau khi đi vào trong. Ảo giác nhanh chóng xuất hiện, và rồi chúng ép cô trèo lên hồ Xác Chết. Vốn dĩ không đến nỗi phải ngã xuống hồ nhưng Liễu Nhứ đã làm tay mình bị thương tóe máu, mà cô thì sợ máu.
Liễu Nhứ bị ép vào trường Y là bởi chứng sợ máu này. Phùng Lan từng nói “Liễu Chí Dũng, nghiệp của ông nặng quá rồi, bao nhiêu nợ máu đều dồn hết lên con gái chúng ta”. Liễu Chí Dũng bảo “Vớ vẩn, ông đây lần đầu nhìn thấy đạn bắn vào đầu khiến não văng ra thiếu điều muốn ói cả đầu lưỡi ra ngoài, mà sau đó thì sao chứ, kể cả khi có đầu ai bị bắn nổ, óc văng lên che hết nửa mặt tôi thì tôi vẫn phải xông lên trước đấy thôi. Cái này là do thiếu trải nghiệm và rèn luyện chưa đủ, Liễu Chí Dũng tôi đây mà lại sinh ra đứa con gái sợ máu á, nói ra nghe như chuyện cười vậy, tất phải trị.” Trong quân đội, khi luyện binh thì sợ cái gì lấy cái đó để trị, thế là Liễu Chí Dũng bèn áp dụng chiêu này cho con gái mình.
Trước khi vào trường Y, Liễu Nhứ nghĩ về những chuyện sắp xảy ra thì cảm thấy mình sắp sửa bị giày vò cực kỳ thảm khốc. Thế nhưng những trận giày vò này thật sự hữu hiệu, ví dụ như những chuyển biến của cô trong lớp Giải phẫu. Liễu Nhứ bắt đầu tin rằng nếu cứ tiếp tục tiến triển như vậy thì sẽ có ngày cô trở thành một bác sĩ đủ tư cách đứng bên bàn phẫu thuật. Thế nhưng khoảng cách giữa lúc miễn cưỡng đối phó với một thi thể trong lớp Giải phẫu và lúc bị những thi thể trong hồ Xác Chết vây quanh là cực kỳ lớn, Liễu Nhứ cảm thấy bản thân bị đánh gục hoàn toàn, ví như hiện giờ cô chỉ cần nghĩ đến chuyện có liên quan đến Văn Tú Quyên và kẻ đó thì trong đầu sẽ mọc ra một cái gai đâm thật mạnh khiến cô phải nhanh chóng quên nó đi.
Lật vài trang. Tiếng vang nhỏ vụn này đến từ chân giường có một sức mạnh khiến Liễu Nhứ bình tĩnh lại.
“Cậu cúp hết mấy lớp rồi phải không?” Liễu Nhứ hỏi.
“Cũng không thể gọi là cúp được, tớ cũng nằm viện một ngày mà, giờ coi như ở lại thêm hai ngày nữa. Mà hôm nay là thứ Bảy đấy.” Phí Chí Cương đặt sách xuống, mỉm cười nhìn Liễu Nhứ.
Liễu Nhứ rất hiếm khi chủ động mở lời như bây giờ, thật ra hai ngày này bọn họ chẳng nói gì nhiều với nhau, thậm chí thời gian Phí Chí Cương hàn huyên với Phùng Lan còn lâu hơn là nói chuyện với Liễu Nhứ. Phần lớn thời gian cả hai đều im lặng. Thế nhưng sự im lặng này lại không khiến Liễu Nhứ cảm thấy ngượng ngùng, giống như sau khi được Phí Chí Cương cứu thì giữa hai người đã có mối liên kết nào đó rồi. Đây chính là cảm giác kỳ diệu mà Liễu Nhứ chưa từng cảm thấy, cô nghe thấy tiếng Phí Chí Cương lật sách, trong âm thanh đó có một sự ấm áp đi vào tim cô từng chút, từng chút một giữa thời tiết lạnh giá này.
“Cậu cãi nhau với Tư Linh à?” Cuối cùng Liễu Nhứ cũng hỏi câu này. Lúc bạn cùng phòng rủ nhau đến thăm thì Tư Linh chẳng che giấu cảm xúc của bản thân, ra vẻ như bị mọi người kéo đến, nói mấy câu an ủi không mặn không nhạt, mặt mũi nhăn nhó khó chịu. Sau lần đó Tư Linh không xuất hiện nữa, việc để mặc Phí Chí Cương ngồi ở cuối giường đọc sách không giống với tính cách của cô ta.
“Tớ và cô ấy chia tay rồi.” Câu trả lời của Phí Chí Cương rất bất ngờ, “Tối hôm đó lúc ở đình nghỉ chân đó cô ấy đã nói đại loại như nếu tớ đuổi theo cậu thì sẽ chia tay. Thế nhưng tớ cảm thấy những gì cô ấy nói với cậu thật sự quá đáng, tớ hơi lo cho cậu nên vẫn đuổi theo.”
“Mấy lời giận dỗi nhất thời thôi, thật ra cô ấy vẫn đang đợi hòa giải với cậu đó.”
Phí Chí Cương bỗng dưng không nói gì, tay Liễu Nhứ giấu ở dưới chăn, túm chặt ga giường.
“Cô ấy luôn cho rằng tớ có tình cảm với cậu nên mới nói những lời như thế với cậu. Tớ thì cũng đuổi theo cậu rồi, nên... tớ không nghĩ bọn tớ có thể quay lại với nhau.”
Liễu Nhứ dần thả lỏng tay, trong lòng dâng lên cảm giác mãn nguyện.
“Cậu vẫn phải nằm viện một thời gian nữa, hay là thời gian này tớ dạy bù bài học của những tiết mà cậu đã nghỉ, được không?” Vẻ mặt Phí Chí Cương hơi căng thẳng.
Liễu Nhứ muốn nói rằng “Không cần đâu phiền cậu rồi”, thế nhưng lời đến đầu môi lại biến thành một tiếng “Ừ” khe khẽ.
Vào buổi chiều, Liễu Nhứ tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn, có người ngồi bên giường. Trong lúc còn mơ màng, cô cứ tưởng là Phí Chí Cương, cảm thấy lạ là tại sao anh lại cúp lớp nữa, hỏi một câu mới phát hiện ra là Liễu Chí Dũng.
Liễu Chí Dũng nhìn con gái một lúc, nói, “Đến cả cha mà con cũng không nhận ra à?”
Liễu Nhứ nghe xong cảm thấy vô cùng xấu hổ, không biết trả lời thế nào. Cha cô luôn khiến cô cảm thấy căng thẳng theo quán tính, cô không khỏi hoài niệm cảm giác nhẹ nhõm lúc có Phí Chí Cương ngồi cạnh.
Liễu Chí Dũng “Hừ” một tiếng, nói, “Một câu này của ta mà đã khiến con căng thẳng thì sao con lại có gan đi tới hồ Xác Chết vậy?”
Liễu Nhứ ngượng ngùng cười.
“Ta đang hỏi con, sao lại tới hồ Xác Chết?” Liễu Chí Dũng hỏi lại lần nữa.
Lúc này Liễu Nhứ mới nhận ra được trọng điểm trong câu nói của cha mình, nhất thời không biết trả lời thế nào. Có một số chuyện ban đầu đã không nói, thì bây giờ đương nhiên càng không thể nói ra, thế nhưng cha cô dứt khoát hỏi thẳng rồi thì cô chẳng dám cả gan bịa chuyện được nữa.
“Mẹ con nói không được hỏi chi tiết quá, nhưng gần đây con thật sự hơi lêu lổng rồi đấy. Lần trước gọi điện thoại cho ta thì bảo là học hành, nhưng ta thấy con vốn chẳng thật sự chăm chỉ học hành gì, rốt cuộc con đang làm gì vậy? Nói đi!”
Liễu Chí Dũng hỏi đến cuối thì đã dùng giọng điệu rắn đanh để chất vấn, bệnh nhân nằm cạnh liếc sang một cái, rồi lại nhanh chóng quay đi.
“Từ nhỏ con đã chẳng có gan vậy rồi, vì một dòng tin nhắn không rõ ràng của ai đó mà con dám chạy tới cái nơi như vậy lúc nửa đêm? Con tưởng cha mẹ mới quen con ngày đầu ư?”
“Đúng là con nhát gan, nên con mới phải đi luyện lòng can đảm đó thôi.”
Câu nói này bật ra khỏi miệng cô liền hối hận, nhưng vẫn hùng hổ nhìn thẳng vào mắt Liễu Chí Dũng. Cô thấy cha mình nhíu mày, trợn mắt nhìn ngược lại mình, nếp nhăn ở khóe mắt rõ như dao khắc. Ông giống như một con chim ưng già, nhìn con gái mình như nhìn một con gà.
“Đã cố học để đậu vào trường Y rồi mà còn như vậy thì sau này sao chữa bệnh cứu người được? Con nên học cách bảo vệ bản thân trước chứ, luyện cái gì mà luyện.” Liễu Chí Dũng miệng nói cứng nhưng lòng lại mềm, ông đứng dậy, chỉ vào nải chuối mới mua đặt bên giường.
“Lời mẹ con nói đó, phải bình an.” Nói câu này xong ông rời khỏi phòng khiến Liễu Nhứ ngơ ngác hồi lâu.
Hôm sau, người bạn tốt nhất của Liễu Nhứ là Văn Tú Quyên một mình đến thăm cô. Văn Tú Quyên quan tâm hỏi han về tình trạng phục hồi của cô, sau đó nói, “Tối đó cậu tự mình đến điểm hẹn như vậy quá nguy hiểm, hãy hứa với tớ là sau này tuyệt đối không được như vậy nữa.” Liễu Nhứ gật đầu. Văn Tú Quyên hỏi rất nhiều, Liễu Nhứ trả lời bằng cách gật đầu hoặc lắc đầu chứ chẳng nói gì mấy. Điều này cũng là đương nhiên, cổ họng cô đang trong quá trình phục hồi nên lúc nói chuyện sẽ hơi đau, giọng nói nghe kỳ cục. Văn Tú Quyên tỏ vẻ hoàn toàn có thể hiểu được, còn chủ động bảo “Cậu đừng nói nhiều quá”. Thế nhưng giữa họ thường có những khoảng lặng im, có một sức mạnh nào đó đang ngăn không cho cả hai trò chuyện với nhau, Liễu Nhứ càng thấy bứt rứt không yên.
Tiếng gõ cửa vang lên, cửa đang hơi khép lại, một chàng cảnh sát đội mũ kê pi, dáng người nhỏ con đẩy cửa, bước đến trước giường cô. Mắt anh quét qua Văn Tú Quyên rồi dùng trên người Liễu Nhứ.
“Liễu Nhứ!” Anh lớn tiếng nói.
Liễu Nhứ vốn đang lót gối sau lưng nghiêng người tựa lưng vào giường thì đột nhiên nhổm dậy ngồi thẳng.
Văn Tú Quyên cũng nhanh chóng đứng lên, bước ra sau vài bước.
“Sĩ quan cảnh sát Quách Khái, xin chào cậu.” Chàng cảnh sát nói, sau đó không nhịn được mà bật cười. “Bộ đồng phục này trông cũng ra dáng phải không, cậu xem đồng phục trường tớ có giống cảnh sát không?”
Văn Tú Quyên nói “Bạn cậu đã tới thăm rồi thì tớ đi trước đây”. Liễu Nhứ “Ừ” một tiếng, nhìn Văn Tú Quyên ra khỏi phòng bệnh rồi mới đánh giá chàng trai trước mặt.
Thật ra vẫn chỉ là một cậu nhóc thôi. Râu tơ mọc quanh mép, mụn dậy thì nổi đầy mặt, đôi mắt vẫn trong veo. Ở góc mắt bên trái có một vết sẹo mờ, khiến một người không mấy cường tráng như anh trông có chí khí hơn. Thế nhưng Liễu Nhứ biết rằng nguồn gốc vết sẹo này là do lúc anh năm tuổi chạy bạt mạng trong hẻm rồi đụng đầu vào giá sắt, mỗi lần nhìn thấy, nó luôn nhắc nhở Liễu Nhứ rằng người này là một kẻ vô dụng chỉ biết đánh đấm giành giật, dắt theo đám côn đồ kém cỏi đi khắp phố la lối ỏm tỏi mà thôi.
Thời tiểu học, Quách Khái từng đứng ngay giữa đường vẫy tay với Liễu Nhứ, đến lúc xe hơi gần tông phải thì anh mới tránh đi khiến cô sợ phát khóc. Sau này, cô mới biết là anh cố ý, còn thường xuyên làm thế, ra vẻ rất to gan. Lúc đó Liễu Nhứ cho rằng anh không có đầu óc, sau này quả nhiên thành tích ngày càng tụt dốc, cuối cùng thi vào trường Cảnh sát. Khi biết Quách Khái thi đậu vào trường Cảnh sát, cô kinh ngạc nghĩ rằng một tên côn đồ như vậy mà lại trở thành cảnh sát. Quân đội hoặc cảnh sát không phân biệt một ai, cô lại không kìm được ý nghĩ không biết có phải vì hồi xưa Liễu Chí Dũng cũng giống Quách Khái nên mới thích anh đến vậy không.
“Đùa cậu đó, sợ cậu nằm viện buồn chán quá. Chú nói là cậu ngã vào hồ Xác Chết nên phải nhập viện, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Bất cẩn trượt ngã xuống thôi. Cảm ơn cậu đã đến thăm tớ.” Liễu Nhứ nói.
“Xem cậu nói kìa, chúng ta không gặp nhau cũng gần một năm rồi còn gì.” Quách Khái kéo ghế ngồi xuống, nhìn thấy giỏ trái cây bên giường thì vỗ lên đùi cái đét.
“Ấy chết, lỡ đi tay không tới rồi. Xin lỗi nha, tớ ít khi đi thăm bệnh nhân lắm, hay cậu đợi tớ chút.”
Anh đứng dậy định đi thì Liễu Nhứ nhanh chóng nói “Không cần, mình có nhiều đồ lắm, ăn không hết, để đó sắp thối luôn rồi, không cần mua nữa đâu”. Quách Khái nói “Thật ư?” Liễu Nhứ nói “Thật, không có lừa cậu đâu”, nhưng trong lòng lại nghĩ người đơn giản như vậy sao có thể làm cảnh sát chứ, phá án kiểu gì được?
Quách Khái và Liễu Nhứ trò chuyện về cuộc sống đại học, chủ yếu là anh kể chuyện ở trường cảnh sát, đôi lúc cũng văng tục. Liễu Nhứ biết rằng anh đã cố gắng nhịn lắm rồi, nhưng giống như trò đập chuột vậy, búa có đập nhanh đến mấy cũng sẽ có cái đầu nho nhỏ của chú chuột trồi lên chỗ khác.
Nói được một lúc thì Quách Khái im bặt rồi nhìn thẳng vào Liễu Nhứ. Cô hơi khó chịu, nghiêng mặt đi. Quách Khái ho khan một tiếng, nói rằng “Ở trường, tớ học được chiêu thức cầm nã thủ, hữu ích thật đó, tớ diễn cho cậu xem, cậu học vài ba chiêu để sau này đề phòng bọn biến thái”.
Anh đứng dậy đánh vài quyền rất quyết liệt, bệnh nhân Hoàng Quyên Quyên bị chảy máu dạ dày nằm giường bên vừa xem vừa cười khúc khích. Đúng là mất mặt quá! Liễu Nhứ nghĩ.
Cuối cùng Quách Khái cũng ngừng lại, mặt đỏ gay. Anh lại nói mấy chuyện vặt vãnh trong lúc học quyền thuật, sau đó ngừng lại, giống như không còn chuyện gì để kể nữa. Liễu Nhứ rất sợ thật ra anh có gì muốn nói nhưng lại không nói, may là ngay sau đó Quách Khái lại hỏi, “Cậu chuyển sang lớp mới, bạn bè thế nào, có bạn nào thú vị không?”
“Cũng bình thường thôi.” Liễu Nhứ vốn định nói “Cô bạn nằm tầng trên thổi tiêu rất hay”, nhưng rồi cũng chỉ nói vài chữ hời hợt qua loa.
Thế là Quách Khái lại nói về chuyện của mình. Cứ qua hết một chặp thế này, Liễu Nhứ nghĩ rằng có nên lừa anh là mình có bạn trai rồi hay không. Cuộc đối thoại của họ rốt cuộc cũng rơi vào ngõ cụt, cho đến lúc Quách Khái nói “Cậu nghỉ ngơi tử tế nhé”, thì Liễu Nhứ mới thở phào nhẹ nhõm. Quách Khái bảo trường Cảnh sát quản lý gắt quá không biết có cơ hội đến thăm cô nữa không, Liễu Nhứ nói “Không sao đâu.”
Sau khi Quách Khái rời đi, Liễu Nhứ mới nhận ra rằng có lẽ anh là viên cảnh sát duy nhất sẽ tin tưởng cô. Đương nhiên bây giờ anh chưa hẳn là cảnh sát, nhưng lúc anh có mặt thì Liễu Nhứ lại chẳng nhớ ra phải kể chuyện này cho anh nghe.
Văn Tú Quyên không đến nữa.
Ba ngày sau, Quách Khái lại cúp lớp đến thăm cô, vừa lúc chạm mặt với Phí Chí Cương đang ngồi ở cuối giường. Sau khi Quách Khái đi rồi, Phí Chí Cương gọt một quả táo cho Liễu Nhứ, ngồi đầu giường nhìn cô ăn. Một lúc sau, anh nắm tay cô, hoặc là cô đặt tay mình vào tay anh, nói chung mọi chuyện xảy ra một cách tự nhiên như thế.
Liễu Nhứ nằm viện hai tuần, lúc xuất viện thì cô vẫn chưa khỏi hoàn toàn, thế nhưng không gặp trở ngại gì lớn. Phí Chí Cương đưa cô đến trước cửa phòng ngủ, nhớ tới Tư Linh ở giường đối diện, Liễu Nhứ liền bảo anh tiễn tới đây được rồi, đừng đi vào. Căn phòng ngủ quen thuộc có mùi lạ, là mùi thuốc bắc. Mỗi ngày Văn Tú Quyên sẽ hầm thuốc, thế nhưng trông cô ấy cũng chẳng khá hơn. Thật ra cảm giác của Liễu Nhứ hoàn toàn ngược lại, nhưng cô nghĩ có lẽ vì mình không dám nhìn thẳng Văn Tú Quyên nữa nên mới có cảm giác như vậy.
Tình hình trong phòng của Liễu Nhứ có chút thay đổi. Tư Linh từ chối nói chuyện với cô, những người khác cũng xa lánh cô, còn quan hệ giữa cô và Văn Tú Quyên thì... phải nói sao nhỉ, vẫn trò chuyện như trước, nhưng đôi bên không ai nhắc đến chuyện đó nữa. Văn Tú Quyên tự hầm thuốc, mỗi lần Liễu Nhứ nghe thấy tiếng cô ấy uống thuốc thì trong lòng bứt rứt như có kiến bò.
Đã không còn bạn bè nào nữa rồi, Liễu Nhứ nghĩ, may mà vẫn còn Phí Chí Cương.