19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1558 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

Ngồi ngẫm lại, chuyện duy nhất khiến Liễu Nhứ cảm thấy kỳ lạ đã xảy ra vào thứ tư ngày 23 tháng 12, ba ngày trước khi Văn Tú Quyên chết.

Bữa tối của đêm Giáng sinh chính là đồ ăn ở nhà hàng KFC cạnh rạp chiếu phim Tứ Bình, bởi vì phải ăn cho kịp xem phim Bên A Bên B lúc sáu giờ hai mươi. Vé xem phim bán rất chạy, lúc trưa Phí Chí Cương đi mua cũng chỉ còn dư lại ghế ngồi ở mé ngoài. Áp phích bên ngoài cổng rạp chiếu phim khiến Liễu Nhứ nhớ lại cảnh tượng tháng trước cùng đi dạo với Văn Tú Quyên ở đường Tứ Xuyên, lúc đó cô vẫn tưởng rằng mình sẽ cùng Văn Tú Quyên đi xem bộ phim này. Phim rất hay, Liễu Nhứ cười không ngừng, có lúc cô hoàn toàn quên đi chuyện của Văn Tú Quyên. Xem phim xong, Phí Chí Cương đưa cô tới trước cổng trường, sau đó nhanh chóng chạy về nhà ở quận Hoàng Phố để thăm mẹ đang bị sốt. “Mẹ anh cứ như con nít ấy, bị bệnh chút xíu thôi mà nhặng xị hết cả lên”, Phí Chí Cương nói.

Người trong khuôn viên trường ít hơn những ngày trước, mọi người đều đi đón Giáng sinh hết rồi. Về tới ký túc xá là tám giờ rưỡi, trong phòng chẳng có ai. Liễu Nhứ đọc quyển Bệnh lý học được một lúc nhưng lại không tìm thấy vở ghi chép, hình như để ở phòng tự học bèn chạy đi lấy. Trong phòng học chẳng có ai, mà bầu không khí Giáng sinh lại toát ra từ căn phòng vắng vẻ này.

Lúc Liễu Nhứ cầm vở ghi chép về thì nghĩ, tối nay các bạn đều có nơi để đi, chỉ còn mình cô. Cô thầm cười chính mình, mới xa Phí Chí Cương một lúc thôi mà đã cảm thấy cô đơn rồi. Sau đó một ý nghĩ bỗng xuất hiện: Văn Tú Quyên đi đâu được chứ, cậu ấy bây giờ mới thật sự là trơ trọi một mình.

Vừa mới có suy nghĩ này thì Liễu Nhứ liền nhìn thấy Văn Tú Quyên.

Cô ấy cắm đầu chạy khỏi rừng thông, vai đập vào một thân cây, loạng choạng rẽ sang một lối nhỏ. Lúc Liễu Nhứ gọi thì Văn Tú Quyên quay đầu lại, dưới ngọn đèn đường là một gương mặt trắng bệch khiến Liễu Nhứ suýt chút nữa không nhận ra, thật sự hơi kinh hoàng. Cô ấy không trả lời mà cũng không dừng lại, cất bước chạy nhanh hơn. Trong phút chốc thoáng qua, Liễu Nhứ không nhìn rõ vẻ mặt của cô ấy, gương mặt đó hẳn có rất nhiều cảm xúc, nhưng lại cố gắng kìm nén tạo thành vẻ mặt phức tạp nhưng cứng nhắc. Chỉ duy nhất sự tự tin, thanh cao và bình tĩnh thường thấy, giờ phút này đã không còn trên gương mặt đó.

Đã xảy ra chuyện gì vậy? Liễu Nhứ nghĩ, trong lòng dấy lên cảm giác bất an, như một chú chuột đen. Cô nhìn sang nơi Văn Tú Quyên chạy khỏi, một cánh rừng âm u. Quay đầu lại, bóng lưng đó hòa với màn đêm mênh mông của ngày đông. Cô đứng tại chỗ, cho đến khi cái bóng của Văn Tú Quyên khuất dần rồi mới đi về.

Về đến phòng ngủ, giường trên đã buông màn, đằng sau màn được bật đèn khẩn cấp. Liễu Nhứ ngồi xếp bằng trên giường, giường vang lên những tiếng kẽo kẹt chưa từng có. Hơi thở của cô nhẹ bẫng đi, trong tay cầm quyển Bệnh lý học và vở ghi chép, tai bất giác hướng về phía giường trên nghe ngóng. Âm thanh giường trên dần vang lên quanh màn ngủ thông qua ván giường, roẹt roẹt. Chắc là tiếng bút viết trên giấy. Liễu Nhứ nghĩ.

Âm thanh đó vang lên rất lâu, thậm chí nửa đêm lúc Liễu Nhứ choàng tỉnh thì hình như nó vẫn còn. Thế nhưng cũng không chắc, bởi vì sau khi Văn Tú Quyên mất, cô hồi tưởng lại thì những chi tiết này tựa như những cọng dây leo có sinh mệnh, tự mình vươn ra khắp nơi từ lâu rồi.

Lúc Văn Tú Quyên ngã xuống thì tay cô ấy vẫn còn đang đặt trong khoang ngực được mở ra.

Lúc đó cô ấy đang kiểm tra dây thần kinh phế vị đằng sau phổi, hoặc là phải tìm ra ống ngực giữa động mạch chủ ngực và tĩnh mạch azygos. Cái nhíp trong tay trái Văn Tú Quyên rơi xuống bàn giải phẫu, phát ra tiếng vang dữ dội, tay phải trượt dần khỏi lồng ngực. Ý thức còn sót lại của cô ấy hình như muốn túm lấy thứ gì đó, để không phải ngã quỵ, thế nhưng chân đã mềm nhũn, cả cơ thể đổ ập lên bàn giải phẫu, đầu đụng vào cánh tay trái của tử thi. Cô ấy cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, sự cố gắng này khiến tay phải cô ấy bấu chặt lấy mạn xương sườn đã tách hết xương ở bên ngực trái thi thể trong ba giây rồi lập tức buông ra, thi thể hơi dịch chuyển, cô ấy ngã xuống với bàn tay phải đụng rơi phần xương ức đang đặt kế bàn giải phẫu.

Cô ấy cuộn người lại nằm dưới đất kế bên bàn giải phẫu, phần xương ức rơi lên eo cô ấy. Mọi người đều tập trung tới chỗ cô ấy.

Lúc chuyện này xảy ra, Liễu Nhứ không nhớ rõ mình đứng ở vị trí nào nữa. Có vài đêm hồi tưởng lại, cô cảm thấy mình đang lơ lửng trên không, như một hồn ma, quan sát hết thảy từ trên cao. Cơ thể ngã xuống đất đó dần đi xa, bạn học vây quanh giống như đàn kiến bầu vào thức ăn. Giây phút đó, Văn Tú Quyên trở thành trung tâm của thế giới, trở thành một hố đen sâu thẳm vô tận. Vừa gần vừa xa, gương mặt nghiêng bị mái tóc xơ xác che mất đó lại cực kỳ rõ rệt trong tâm trí Liễu Nhứ, sự rõ rệt này tạo thành cảm giác rối loạn mâu thuẫn. Liễu Nhứ nhìn cô ấy, khoảng cách giữa bọn họ xa xôi như cách tận mấy mươi năm, rồi lại gần đến độ có thể ngửi thấy mùi vị chết chóc, những vết lốm đốm trên mặt, đôi môi nứt nẻ và những sợi tóc khô mảnh như chỉ, đang bay phấp phới, giống như nó đang cố gắng giữ lấy sức sống cuối cùng trong cơ thể. Tất cả mọi thứ trước mắt, có thể nhìn thấy, ngửi thấy, thậm chí sờ được, rõ mồn một như thật vậy.

Bàn tay đó đang nắm lại, nhìn qua hổ khẩu [8E] có thể thấy vân bàn tay chi chít chằng chịt, như một tấm lưới dài vô biên phủ lên Liễu Nhứ. Ngoài ra trong trí nhớ của mình, cô còn thấy được dái tai trắng muốt ẩn dưới mái tóc Văn Tú Quyên, óng ánh như giọt cam lộ. Lông mi yếu ớt dính trên mí mắt khô cằn. Gáy cô ấy có màu vàng sạm giống da mặt, gầy yếu, có gân xanh nổi lên. Một con kiến bò từ dưới gáy ra, bò từ cằm đến nhân trung, bò qua nửa khuôn mặt, chui vào lỗ tai.

Trong phòng học Giải phẫu không có kiến, Liễu Nhứ biết điều đó. Cũng giống như cô không thể nào nhớ hết những chi tiết lúc Văn Tú Quyên ngã xuống, bởi vì cần đứng từ nhiều góc nhìn khác nhau để quan sát. Giống như trong ký ức của cô luôn có một Văn Tú Quyên ở nơi sâu tận của hồ nước lạnh băng, mỗi lần hồ nước đó dâng quá đỉnh đầu thì cô sẽ bất giác bơi đến gần cơ thể đó, mỗi một lần đều ở góc độ khác nhau.

Giống như những Văn Tú Quyên trong hồ chứa đầy phoóc môn mà cô nhìn thấy trước đó. Ảo giác này vẫn tiếp tục hiện hữu, không cách nào xóa đi được.

Lần này, Liễu Nhứ nhìn thấy Văn Tú Quyên gập đầu gối lại ngồi trên bàn giải phẫu, trở lại dáng vẻ khỏe mạnh nhất. Cô ấy không cúi đầu nhìn cơ thể dưới kia mà hai tay ôm đầu gối, ánh mắt nhìn về phía nào đó. Đây không phải là linh hồn của cô ấy, Liễu Nhứ biết đây chỉ là tưởng tượng của mình. Bởi Văn Tú Quyên không chết ngay lúc ấy, sau khi cô ấy tỉnh lại vài lần ngắn ngủi trong bệnh viện, có một lần Liễu Nhứ đang nắm tay cô ấy, đột nhiên bị nắm chặt lại. Hình như cô ấy muốn nói gì đó, Liễu Nhứ cúi xuống nghe, cô ấy chỉ đủ sức thốt ra một câu.

“Không phải... Phí Chí Cương”

Cô ấy không nói những câu như “Báo thù cho tớ” hay “Tìm ra hung thủ”. Có vẻ như cô ấy cho rằng Liễu Nhứ sẽ điều tra đến cùng, bởi vậy đã giúp Liễu Nhứ loại bỏ một đối tượng tình nghi.

Mười hai tiếng sau, Văn Tú Quyên chết vì suy kiệt toàn thân.

☆ ☆ ☆

Liễu Nhứ đột nhiên cảm thấy Văn Tú Quyên trên bàn giải phẫu đang nhìn mình. Cô đang đứng ở nơi mà cô ấy đang nhìn chăm chú, bị ánh mắt cô ấy xuyên thẳng vào tim, và hỏi, “Mấy năm nay cậu đã điều tra được gì rồi?”

Xin lỗi. Liễu Nhứ chỉ có thể nói “Xin lỗi”.

Khóe miệng Văn Tú Quyên khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười dịu dàng. Liễu Nhứ giật mình, sau đó tất cả ảo giác đều sụp đổ. Trước mắt chẳng có Văn Tú Quyên nào, càng không có bàn giải phẫu, chỉ có một bàn phẫu thuật. Cô đang mặc đồng phục phẫu thuật đứng dưới ánh sáng của đèn mổ y tế, một tay cầm tĩnh mạch hiển lớn, một tay cầm chiếc kẹp cầm máu.

Đã là lần thứ bao nhiêu rồi? Cô nhắc nhở bản thân. Cứ ngẩn ngơ thế này thì khéo xảy ra chuyện lớn mất. Chuyện đó đã qua rồi, đã ba năm rồi.

Cô liếc sang lồng ngực đang được mở toang của bệnh nhân, bên trong là một mảng đỏ tươi, từng cơ quan nội tạng chuyển động phập phồng, khiến cô thấy buồn nôn.

Nén xuống. Cô nhìn lại tĩnh mạch hiển lớn trên tay, một sợi tĩnh mạch thật dài, giống như lòng vịt. Đã rửa rồi, vừa rồi trong lúc ngẩn ngơ may mà không xảy ra chuyện. Giờ mình phải làm gì đây? À, lấy ống tiêm bơm nước vào xem có bị rỉ ra hay không.

Liễu Nhứ đặt kẹp cầm máu xuống, đáng lý ra điều dưỡng viên vòng ngoài phải đặt ống tiêm vào tay cô. Năm ngoái, lúc vẫn còn là thực tập sinh, cô đã từng làm những việc như vậy, khi mà những người bạn cùng lớp làm thực tập sinh đã được cho làm điều dưỡng viên vòng trong rồi, cô luôn chậm hơn bọn họ một nhịp. Lỗi này không thể đổ cho ai khác được. Vào một ngày thu năm ngoái, lúc cô truyền kali cho một bệnh nhân bị tiêu chảy đã bất cẩn chỉnh tốc độ truyền quá nhanh suýt chút nữa gây chết người, về sau có một dạo cô luôn nghi ngờ không biết rốt cuộc mình có phù hợp với nghề bác sĩ hay không. Đừng nghĩ về những chuyện này nữa, tại sao chưa ai đưa ống tiêm qua?

Tấm vải xanh đệm bên dưới cơ thể bệnh nhân bỗng chốc biến thành màu đen.

Trong chớp mắt, màu đen này lan ra toàn thế giới của Liễu Nhứ, phản ứng cơ thể của cô vẫn đi trước ý thức, cố gắng không để mình ngất đi.

Lúc này y tá hét lên bên tai cô, “Máu! Chảy máu rồi!”

Tim cô đập thình thịch, khiến cô tỉnh táo và thoát khỏi cơn sợ máu tạm thời như ác mộng đó, một vật máu đen đỏ của tĩnh mạch chảy ra từ vết mổ trên đùi bệnh nhân, như một dòng thác, như một con đê bị vỡ, như thủy triều.

Là vết mổ lấy động mạch hiển lớn ra, cô khâu chưa đủ chặt!

Nhanh chóng cầm máu, khâu lại lần nữa.

Lúc này ý thức của cô tách rời với động tác. Cô biết mình phải làm gì, một chuỗi các bước ứng phó khẩn cấp lướt qua trong đầu cô như điện xẹt, thế nhưng cơ thể lại hành động chậm. Thực tế là cô cứ đứng ngây ra đó, chẳng hề động đậy.

“Cô đang làm gì vậy?!” Phẫu thuật viên chính Dương Thành đợi hai giây thì không nhịn nổi nữa, hét lên.

Lớp kính mỏng chắn giữa tư duy và cơ thể cô vỡ toang theo tiếng hét, cô thoát ra được, máu dồn lên khiến mặt cô đỏ gay. Cô cho tay vào trong đám máu, tìm được mạch máu, dùng kẹp cầm máu kẹp lại, rút sợi chỉ mảnh lỏng lẻo ra, điều dưỡng viên đưa sợi chỉ mới khâu chặn, động tác đúng chuẩn, không chút sai sót nào.

Gương mặt của Dương Thành giấu dưới lớp khẩu trang, không thể thấy được vẻ mặt của ông, chỉ nhìn thấy nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn ngày thường ba phần. Ông liếc sang Liễu Nhứ, nói, “Chuẩn bị tĩnh mạch hiển lớn.”

Liễu Nhứ “Dạ” một tiếng nhưng lại phát hiện tĩnh mạch hiển lớn chưa được ngâm trong nước. Đúng rồi, vừa nãy vẫn chưa kịp bơm nước thử nghiệm thì xảy ra chuyện. Cô tuyệt vọng cúi xuống, thấy sợi tĩnh mạch nằm giữa máu lẫn lộn dưới nền nhà.

Hoàn toàn bị nhiễm bẩn rồi.

Liễu Nhứ cảm thấy trong tai vang lên tiếng ù ù. Tất cả mọi người thấy cô quỳ xuống, lần mò vài lần mới nhặt được sợi tĩnh mạch đó lên, lúc cô đứng lên thì chẳng ai nói gì.

“Em... đi rửa nó, dùng nước muối sinh lý để rửa.”

“Không cần nữa.” Dương Thành nói.

“Mau nghĩ cách, mau nghĩ cách, nếu dùng nước khử trùng thì...” Lúc này Liễu Nhứ hoàn toàn không biết mình đang nói gì, chỉ là muốn nói gì đó, giống như điều này có thể bù đắp những tổn thất.

“Sẽ phá hủy tế bào nội mô, cô chưa từng được học những điều cơ bản này ư?”

Đương nhiên cô đã từng được học. Hỏng bét! Liễu Nhứ chấp nhận số phận.

Cô nhìn vết rạch dài do lấy tĩnh mạch để lại trên chân bệnh nhân, chỉ có thể lấy từ chân còn lại thôi. Lúc bệnh nhân nhìn thấy vết thương ở hai chân thì có biết là vốn dĩ chỉ cần lấy từ một chân là đủ rồi không? Làm sao giải thích đây?

“Chân trái? Bây giờ tôi lấy..” Liễu Nhứ đột nhiên ngừng lại. Lần này không cần Dương Thành nói, bản thân cô đã nhớ ra. Chân trái của bệnh nhân bị giãn tĩnh mạch nghiêm trọng, vốn dĩ chỉ có tĩnh mạch hiển lớn của chân phải là dùng được, lúc vào phòng mổ, Dương Thành đã nhắc cô đừng để xảy ra sai sót rồi.

Không còn tĩnh mạch hiển lớn để dùng nữa. Liễu Nhứ đờ đẫn nhìn bệnh nhân đã được mở lồng ngực ra đợi ghép tĩnh mạch hiển lớn vào để bắc cầu mạch vành, trong đầu trắng xóa.

“Chuẩn bị lấy động mạch quay ở tay trái.” Dương Thành nói.

Đúng rồi, vẫn còn động mạch quay. Lấy động mạch quay để bắc cầu có hiệu quả về lâu về dài hơn là tĩnh mạch hiển lớn, thế nhưng trước mắt sẽ dễ gây co thắt, bệnh nhân này đã sáu mươi chín tuổi, ở tuổi này thì hiệu quả trước mắt là quan trọng nhất, bình thường sẽ không dùng đến động mạch quay. Chỉ là bây giờ không còn cách nào khác nữa.

Lúc này Liễu Nhứ vẫn còn cầm sợi tĩnh mạch hiển lớn bị nhiễm bẩn hoàn toàn, cô bất giác lùi nửa bước, rồi lại lùi nửa bước nữa. Xảy ra sự cố nghiêm trọng thế này cô nghĩ chắc mình sẽ bị khai trừ. Điều đáng mừng duy nhất chính là đối với bệnh nhân thì tình hình vẫn chưa đến nỗi không thể cứu vãn được.

Dương Thành quay đầu nhìn cô, Liễu Nhứ bị ánh mắt này phủ đầu, toàn thân cứng đờ.

“Cô còn làm được không?” Dương Thành hỏi.

“Em, dạ, vẫn là em ạ?”

“Cô còn làm được không?” Dương Thành lặp lại.

“A, vâng, dạ.” Liễu Nhứ ấp úng phát ra những âm tiết vô nghĩa, y tá vươn tay lấy tĩnh mạch hiển lớn trên tay cô.

“Găng tay!” Dương Thành gầm một tiếng.

Liễu Nhứ run rẩy toàn thân, nhanh chóng đổi sang một đôi găng tay sạch sẽ, cầm dao phẫu thuật lên. Những vị trí cần thiết đã được bôi cồn, cô chầm chậm hạ dao xuống. Dao rất yếu, cô phải dùng sức cầm chặt nó, nếu không sẽ rơi xuống. Thế nhưng tay cô bắt đầu run lên.

“Dừng lại.” Dương Thành vẫn luôn quan sát cô liền lên tiếng, “Mau điều chỉnh tâm lý lại, chắc chắn rằng mình thật sự làm được thì mới bắt đầu. Lần này cô tuyệt đối không được mắc sai sót nữa.”

Liễu Nhứ hít thật sâu, muốn khiến tay mình bớt run nhưng vô ích, tay cô càng run mạnh hơn.

Hít sâu vào, hít sâu vào, hít thật sâu vào. Cô đột nhiên sụp đổ, dao phẫu thuật rơi xuống, hai tay ôm mặt bật khóc.

Dương Thành đẩy cô ra khỏi bàn phẫu thuật.

“Đi ra ngoài!”

Lúc mơ mơ màng màng ra khỏi phòng phẫu thuật, trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ: Mình không thể làm bác sĩ được nữa.

Hiện giờ là Giáng sinh năm 2000, hai ngày nữa là đến ngày giỗ ba năm của Văn Tú Quyên.

Tám giờ ba phút ngày 27 tháng 12 năm 1997, Văn Tú Quyên qua đời sau những nỗ lực cứu chữa không thành của bệnh viện Hòa Sinh. Lễ truy điệu được cử hành vào ngày cuối cùng của năm đó, Liễu Nhứ không tham gia. Cô bị sốt nhẹ nằm trên giường suốt hai tuần, toàn thân rệu rã, không bước đi nổi. Trong lòng cô hiểu rõ đây là biểu hiện điển hình của vấn đề thần kinh ảnh hưởng lên cơ thể, cô chỉ có thể trốn tránh. Chính bởi sự trốn tránh này mới dẫn đến việc Văn Tú Quyên không được ai giúp đỡ, cuối cùng chết vì bị đầu độc, nhưng nếu ban đầu cô đã đưa ra lựa chọn như vậy thì cũng chỉ có thể tiếp tục trốn tránh mà thôi. Sau này cô nghe nói ngoại trừ cô ra thì mọi người đều có mặt ở lễ truy điệu, thậm chí ngay cả Hạng Vĩ bị tàn tật do nhảy lầu vì bị loại trước đây cũng đến. Nghĩ đến việc hung thủ ẩn nấp trong đám người đang cúi đầu rơi lệ trước thân thể không còn sức sống của Văn Tú Quyên trong căn phòng đó, Liễu Nhứ liền cảm thấy không rét mà run. Không đi thì tốt hơn, không đi thì tốt hơn, không đi thì tốt hơn.

Năm học đó không ai bị loại nữa, có lẽ nhà trường cảm thấy mỗi năm bớt đi một người là đủ rồi. Năm cuối, Mã Đức trở thành người cuối cùng bị loại, cha mẹ anh ta đến trường làm loạn, cuối cùng phía nhà trường đồng ý cấp bằng tốt nghiệp cho anh ta, nhưng không bố trí công việc.

Rất ít khi nghe mọi người nhắc đến Văn Tú Quyên, điều đó đã trở thành cấm kỵ trong lớp bồi dưỡng. Chắc hẳn nhiều người cũng cảm thấy bứt rứt trong lòng, rốt cuộc tại sao Văn Tú Quyên lại chết, bọn họ sẽ lại xem xét kĩ về sự kiện báo cảnh sát kia. Thế nhưng không ai đem chuyện này ra nói trước mặt nhau. Liễu Nhứ vẫn không thể hòa nhập với các bạn trong lớp, khiến cô ngày càng ỷ lại vào Phí Chí Cương hơn. Ở mức độ nào đó, Phí Chí Cương đã thay thế cho vị trí của Văn Tú Quyên.

Văn Tú Quyên trở thành cái bóng trong lòng mọi người, đối với những người không liên can thì cái bóng đó cuối cùng sẽ phai mờ theo thời gian, thế nhưng trong lòng Liễu Nhứ thì cái bóng ấy ngày càng nặng nề. Cô luôn không kìm được ý nghĩ nếu lúc đó mình không bị dọa sợ đến nỗi lui bước, mà vẫn tiếp tục điều tra, dũng cảm bảo vệ Văn Tú Quyên thì tình hình sẽ ra sao. Nhất định sẽ khác, dù cho cuối cùng cô là người chết thì cô cũng cam lòng, vẫn tốt hơn bây giờ rất nhiều. Thế nhưng, đời người nào có chữ “nếu như”, đã trốn tránh một lần thì không bao giờ còn cơ hội nữa.

Liễu Nhứ vốn chỉ gặp Văn Tú Quyên trong mơ, sau này lúc mê man nửa đêm do khó ngủ, gương mặt Văn Tú Quyên vẫn xuất hiện, dường như chưa từng rời khỏi cô. Sau khi vào Hòa Sinh thực tập thì tần suất ảo giác xuất hiện ngày càng nhiều, có lẽ do cô thường xuyên nhìn thấy máu. Văn Tú Quyên mất trong bệnh viện Hòa Sinh, mà cô thì đang làm việc trong bệnh viện này. Mỗi lần nhắc đến việc này cô đều cảm thấy khó chịu không tả được. May là chỗ thực tập của lớp bồi dưỡng, cũng là nơi sau này làm việc là ở bệnh viện chi nhánh khác mới xây tại quận Phố Đông, mà Văn Tú Quyên trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện quận Phố Tây. Nếu không thì có lẽ Liễu Nhứ đã không thể yên tâm làm việc ở bệnh viện được.

Nhưng suy cho cùng, cô vẫn không thể bình tâm. Sau sự cố phẫu thuật vào ngày Giáng sinh đó, cô trở về ký túc xá trông như người mất hồn. Hai tiếng sau, phòng hành chính của bệnh viện thông báo cô bị đình chỉ để kiểm tra. Sau phẫu thuật, bệnh nhân đó phải nằm tại phòng ICU bảy ngày vì chức năng tim phổi và thận có vấn đề. Thật ra chuyện này không liên quan đến việc thời gian phẫu thuật bị kéo dài hay dùng động mạch quay thay cho tĩnh mạch hiển lớn, nhưng Liễu Nhứ cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình. Cô nằm trong phòng ngủ không biết ngày đêm, lúc tỉnh dậy lại lặng lẽ khóc. Phí Chí Cương hễ có thời gian rảnh lại đến thăm, kể cho cô nghe một số ca bệnh mà anh gặp phải, về sau anh không kể nữa, chỉ kể những chuyện thú vị. Thế nhưng những câu chuyện đó dù gì cũng xảy ra ở bệnh viện, mà Liễu Nhứ lại không muốn nghe nhiều những chuyện bác sĩ, bệnh nhân. Sau đó, họ ôm nhau thật lâu, thế giới dường như chỉ còn lại hai người.

Sáng sớm ngày 17 tháng 1, bác sĩ Dương Thành gọi điện báo cho Liễu Nhứ biết bệnh nhân đã xuất viện, tình trạng sức khỏe không tệ, bệnh nhân và người nhà cũng không xét nét về vết thương đột nhiên dư ra trên cánh tay. Liễu Nhứ nói cảm ơn, rồi lại bảo những chuyện thế này thật sự không để xảy ra thêm lần nữa. Cũng ngay sáng hôm đó, Liễu Nhứ đến phòng hành chính bệnh viện Hòa Sinh chi nhánh quận Phố Đông đệ đơn từ chức. Buổi chiều, Phí Chí Cương xin nghỉ làm để dọn đồ ở ký túc xá với Liễu Nhứ. Cô biểu hiện bình tĩnh, tình trạng ổn định nhất trong những ngày này.

Đó là ngày cuối cùng của năm, Phí Chí Cương tiễn cô đến trước cửa nhà. Liễu Nhứ vẫn chưa nói với gia đình là hôm nay cô sẽ về, càng chưa từng nhắc đến chuyện từ chức, thậm chí Liễu Chí Dũng và Phùng Lan còn chưa biết chuyện con gái mình đã gây ra sự cố y khoa nghiêm trọng.

Liễu Nhứ sống ở tầng ba, cô ngẩng lên nhìn rất lâu.

“Có cần anh đi cùng em lên trên không?” Phí Chí Cương hỏi.

Liễu Nhứ lắc đầu.

“Vậy anh ở dưới này đợi em, nếu em không sao thì báo anh một tiếng. Nếu cha đánh em thì cứ tới chỗ anh trốn vài ngày, đợi ông ấy bớt giận rồi tính sau.”

Sắc mặt Liễu Nhứ trắng bệch, cô miễn cưỡng mỉm cười với anh, không nói gì, đi vào trong.

« Lùi
Tiến »