Liễu Chí Dũng thấy con gái mình xách hành lý đứng ở cửa thì rất kinh ngạc, hỏi “Sao con lại về”. Liễu Nhứ nói “Con nghỉ việc rồi”. Liễu Chí Dũng lại hỏi “Con nói cái gì”, Liễu Nhứ nói “Con từ thôi việc, không làm nữa”. Liễu Chí Dũng sửng sốt, cúi xuống nhìn hành lý, lúc này nghe thấy con gái mình nói lại lần nữa, “Con không thể làm bác sĩ”. Ông ngẩng phắt dậy, cho Liễu Nhứ một bạt tai khiến cô ngã xuống đất, chửi ầm lên “Mày nói lại lần nữa, mày có gan thì nói lại lần nữa xem”. Phùng Lan cuống quýt chạy ra, bà dồn hết sức đẩy chồng mình ra, kéo con gái đứng dậy rồi đóng cửa lại, hỏi, “Sao vậy, con đang làm gì thế? Liễu Nhứ, con đã gây ra chuyện gì vậy?” Rồi bà bật khóc.
Liễu Nhứ nói “Con đã gây ra một sự cố y khoa”, chưa nói xong thì Liễu Chí Dũng lại cho cô một bạt tai, nói “Mày bị đuổi đúng không? Mày đã làm gì rồi?” Lúc này, Phùng Lan khóc thảm thiết hơn, bà bị kẹt giữa hai người, nói “Ông đánh tôi đi, hai cha con bình tĩnh nói chuyện với nhau đi, đêm Giao thừa rồi, ông đánh thế này con nó chết mất”. Liễu Chí Dũng đẩy Phùng Lan ra, đưa tay gí vào trán Liễu Nhứ nói, “Được, tao không đánh mày, nhưng mày phải giải thích rõ ràng.”
Liễu Nhứ nói, “Lúc phẫu thuật con làm rơi một sợi tĩnh mạch hiển lớn của bệnh nhân xuống đất, bệnh nhân phải chịu thêm một vết mổ nữa, đây là sự cố y khoa nghiêm trọng. Bệnh nhân không sao, con nghỉ việc chứ không phải bị đuổi.” Liễu Chí Dũng đáp lại, “Mày cất công học bao nhiêu năm đèn sách thế là công cốc hết, mấy năm học ở trường Y cũng uổng phí, mới đi làm mà đã gây ra sự cố, tao không có đứa con như mày, bệnh viện chưa đuổi mày thì mày đã xin nghỉ rồi, mày có thể kiên trì hơn được không, mày có biết cả nhà đã tốn biết bao nhiêu tiền cho mày vào đại học không, nghỉ việc rồi mày định đi quét rác ngoài đường hả, mày quay về bệnh viện cho tao, bệnh viện không nhận mày thì từ nay mày đừng có về nhà nữa.”
Liễu Nhứ đột nhiên hất tay Liễu Chí Dũng. Ông sững sờ, ngay lúc chuẩn bị động tay động chân để dạy con gái mình một bài học thì ông thấy Liễu Nhứ cuối cùng cũng khóc, nhoáng cái nước mắt giàn giụa, gào lên bằng một tiếng thét mà ông chưa nghe thấy bao giờ.
“Cha có biết tại sao con gây ra chuyện không? Bởi vì con sợ máu. Lần này bệnh nhân không chết thì lần sau con sẽ còn gây ra chuyện lớn hơn nữa. Một người sợ máu sao có thể làm bác sĩ, làm sao có thể chứ! Cha rõ ràng biết con sợ máu rồi sao vẫn ép con học trường Y, tất cả đều tại cha hết, cha tưởng nơi này là quân đội, là đánh trận, con là binh lính của cha ư? Cha cứ nói lúc đánh trận những người không vượt qua ải đều chết hết rồi, còn cha thì qua ải, cha thắng rồi, cha vẫn sống. Thế nhưng luôn sẽ có người thua, luôn sẽ có người chết, giờ con thua rồi, chết rồi, cha vừa lòng chưa! Cuộc đời con bị hủy hoại rồi, cha vừa lòng chưa, con hận cha! Liễu Chí Dũng, tôi hận ông!”
Phùng Lan đứng cạnh đờ đẫn, chỉ biết khóc. Liễu Chí Dũng gí tay vào mũi Liễu Nhứ, gí mấy lần rồi bảo “Cút, tao chưa từng sinh ra mày”. Liễu Nhứ quay đầu mở cửa chạy đi, mặc kệ hành lý dưới đất. Cô nghe thấy Liễu Chí Dũng nói với Phùng Lan “Nếu bà dám đuổi theo thì bà cũng đi luôn đi, đừng quay về nữa, để nó đi luôn đi”, sau đó ông sập cửa lại một cái rầm.
Liễu Nhứ chạy một mạch ra khỏi tòa chung cư, cảm thấy xương cốt toàn thân như bị rút hết, ngồi sụp xuống kế bên vòi rồng chữa cháy mà khóc. Lúc này cô rất muốn mẹ đuổi theo dẫn cô lên nhà, nhưng rốt cuộc vẫn không thấy. Cô nhớ ra Phí Chí Cương vẫn đang đợi cô, ngẩng đầu lên thì chẳng thấy anh đâu. Cô khóc một lúc, dùng ống tay áo lau mặt qua loa rồi đi về phía trước. Phí Chí Cương thật sự không còn ở đó nữa, có lẽ có cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện kêu anh về, Liễu Nhứ chẳng có tâm trạng nghĩ nhiều nữa, chỉ cảm thấy thời khắc này, cả thế giới đều bỏ rơi cô, không biết nên đi đâu về đâu, cô không biết trước mặt là chốn nào, nhưng lại không thể ngừng lại.
Lúc đi tới một giao lộ, cô nghe thấy có người gọi tên mình. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phí Chí Cương lao đến chỗ mình từ con đường bên kia, ôm chặt lấy cô. Cô tì mặt lên vai Phí Chí Cương, nói “Cha em không cần em nữa rồi, em không còn nơi nào để đi cả”.
Phí Chí Cương để cô ôm một lúc lâu, sau đó từ từ kéo cô ra, rút một chiếc hộp trong túi rồi mở ra, bên trong là chiếc nhẫn bạch kim. Anh quỳ xuống ngay trên con đường này, nói, “Em đồng ý cưới anh chứ?”
☆ ☆ ☆
Hôn lễ của cả hai được tổ chức sau một năm rưỡi. Lý do thời gian bị kéo dài như vậy là do từ đầu đến cuối mối quan hệ giữa Liễu Nhứ và Liễu Chí Dũng vẫn không được cải thiện, còn cha mẹ Phí Chí Cương thì vẫn kiên trì muốn người nhà cô xuất hiện tại lễ cưới. Hai cha con chưa từng gặp nhau kể từ buổi chiều hôm đó, hai bên không ai nhượng bộ, đến cả đồ đạc của Liễu Nhứ cũng do Phí Chí Cương tới nhà cô nhiều lần mang đi hết. Phí Chí Cương cảm thấy nếu như Liễu Nhứ chịu nhận lỗi thì mọi chuyện vẫn có thể giải quyết được, nhưng Liễu Nhứ không muốn, cô nói rằng “Cả đời này em cứ thế đấy, trách ai bây giờ, em không bao giờ tha thứ cho ông ấy, coi như em không có người cha này, coi như em nứt ra từ một khe đá, chuyện này anh đừng khuyên em nữa anh muốn lấy em chứ đâu phải lấy cha em”. Một khi nhắc tới chuyện này thì Liễu Nhứ lại trở nên kích động, Phí Chí Cương cũng chỉ có thể từ bỏ. Mỗi khi Phí Chí Cương tới nhà họ Liễu thì Phùng Lan luôn kéo anh vào trong buồng để hỏi về tình hình Liễu Nhứ, sau này còn bảo anh giúp bà lén gặp Liễu Nhứ vài lần, nhưng Liễu Chí Dũng thì vẫn nghiêm mặt, không nói chuyện nhiều với anh, giống như đã không muốn nhận cô là con gái nữa nên đương nhiên cũng không có con rể.
Tháng 7 năm 2002, Liễu Nhứ có thai. Lần này việc trì hoãn hôn lễ không thể kéo dài thêm nữa, cha mẹ Phí Chí Cương chỉ có thể nhượng bộ. Hôn lễ được cử hành ở một lễ đường nhỏ tại khách sạn Cẩm Giang, người thân bên nhà gái đều có mặt trừ Liễu Chí Dũng, ông chỉ quan tâm là mình không tới, chứ không ngăn cản những người khác. Lúc lên danh sách khách mời thì Liễu Nhứ chỉ nói một câu “Đừng kêu bạn cùng lớp đến được không”. Phí Chí Cương hỏi “Tại sao? Như vậy thì hơi kỳ cục”. Nguyên nhân trong lòng cô không thể nào nói ra được, nên cô không ép anh nữa.
Trong hôn lễ, Phùng Lan khóc nức nở, Liễu Nhứ cũng khóc với bà. Lúc mời rượu, tới bàn của bạn thời đại học thì trên khuôn mặt mỗi người đều có nụ cười, nói với hai người họ mấy câu như “Cung hỷ, chúc trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử”. Thế nhưng, Liễu Nhứ chưa từng thấy họ nở nụ cười toe toét như vậy trước mặt mình, giống như có một chiếc móng tay nhọn chọc vào đốt sống cổ thẳng đến xương cụt của cô. Sự vui mừng khắp lễ đường cũng không thể giấu được cảm giác ác ý không biết đến từ ai đó. Uống say thôi. Cô nghĩ rồi cầm ly rượu uống một ngụm, suýt chút nữa là nôn ra. Cô lại uống thêm một ngụm nữa, bỗng dưng nhớ ra, cô đang mang thai, không thể uống được.
Bạn bè thân thiết của Liễu Nhứ chỉ chiếm ba mươi phần trăm, ngoài người thân thì cơ bản đều là bạn học từ nhỏ tới lớn. Liễu Nhứ cũng không đếm nổi đã là bàn thứ bao nhiêu rồi thì nhìn thấy một người vẫn ngồi im mặc cho tất cả những người khác đều đứng lên. Cô nhìn kĩ hơn thì phát hiện ra là Quách Khái. Phùng Lan vốn nói rằng để anh làm phù rể, nhưng Quách Khái nói có nhiệm vụ nên có lẽ không tham dự được, mấy hôm trước lại bảo là tới được. Liễu Nhứ biết Quách Khái thích mình nên cũng hơi sợ anh mượn rượu làm càn.
Liễu Nhứ và Phí Chí Cương rót rượu mời những người khác xong, trò chuyện một lúc thì Quách Khái chống hai tay lên bàn rồi từ từ đứng dậy. Mặt anh trắng như tờ giấy, mắt sáng quắc như diều hâu, cầm ly rượu hướng về Liễu Nhứ nhưng trong ly lại trống rỗng. Phí Chí Cương thấy tình thế không ổn bèn nhanh chóng nói “Thêm rượu đây, thêm rượu đây”. Quách Khái bỗng đẩy anh ra, cũng không biết cơ thể nhỏ gầy đó lấy đâu ra sức mạnh lớn như vậy. Anh cười với Liễu Nhứ, tay còn lại đè chặt vai cô, cả người đè lên người cô. Liễu Nhứ kêu “Á” một tiếng, né sang bên, Quách Khái liền ngã xuống, không động đậy nữa.
Sau đó, người bên cạnh nói, trước đó Quách Khái đã uống khoảng một lít rượu Lô Châu Lão Diếu [9E] rồi.
Đây chính là chuyện cuối cùng khiến cô có ấn tượng sâu sắc trong đêm đó, một lúc sau cô bắt đầu thấy say, bảo là cảm thấy không khỏe nên không cho làm ồn trong phòng. Phí Chí Cương ở bên phòng khác bị tra tấn đủ kiểu, còn cô thì mệt mỏi nên ngủ luôn.
Sau này cô nghe người khác nói, đêm đó Quách Khái uống quá nhiều rượu phải nhập viện.
Rồi sau đó, cô bị sẩy thai, là một bé gái.