Liễu Nhứ chưa từng nghĩ rằng ba, bốn mươi con chó và con mèo tụm lại sẽ ồn ào thế này, giống như ném một trăm triệu dây pháo vào nhà vậy, hết cái này nổ đến cái kia nổ.
Đây là hoạt động công ích cứu trợ chó mèo bị bỏ rơi mà cô tổ chức. Bất kỳ người nào thấy được thông báo trên mạng đều có thể tham gia, yêu cầu là mang theo một món quà và chơi đùa với những con chó con mèo này, nếu có thể nhận nuôi thì càng tốt. Từ sáng đến giờ nhận được không ít quà, thế nhưng rất ít người dừng lại trạm cứu trợ quá nửa tiếng, bởi vì thật sự quá ồn. May là đã có hai con chó và một con mèo được nhận nuôi, khiến Liễu Nhứ cảm thấy tổ chức hoạt động này cũng không uổng phí.
Một người đàn ông mập lùn đẩy cửa đi vào, ánh nắng dịu dàng đầu thu lóe lên qua lớp cửa kính khiến Liễu Nhứ khẽ nghiêng đầu tránh đi. Một chú chó Golden Retriever nhảy bổ vào người đàn ông nọ. Anh ta không sợ mà còn vuốt ve đầu nó, muốn đẩy nó ra nhưng chú chó vẫn ôm cứng lấy chân anh ta không chịu buông. Anh ta hỏi Liễu Nhứ rằng có thể cho bọn chúng ăn không, sau đó lấy ra bảy, tám khúc xương heo to quăng sang bên, đàn chó liền xông tới. Anh ta ngẩng đầu lên, mỉm cười với Liễu Nhứ, nói rằng “Chúng ta đã không gặp nhau bốn năm rồi nhỉ”.
Vừa nãy Liễu Nhứ cảm thấy như đã từng quen người này rồi, thế nhưng cô bị đàn chó mèo quậy đến mụ mị đầu óc, nhất thời không nhớ ra.
“Tớ là Quách Khái.”
Lúc giành nhau khúc xương thì tiếng sủa của lũ chó ít hơn một chút. Liễu Nhứ chỉ nghe được loáng thoáng, bước hai bước về phía trước, hình như nghe rõ hơn, sau đó cô đột nhiên nhận ra, người này chính là Quách Khái.
Quách Khái vốn dĩ là người rất gầy ốm, giờ trông anh mập hơn trước ít nhất cũng phải mười lăm ký, hình dáng cơ thể hoàn toàn khác xưa.
“Sao cậu lại đến đây?”
“Vài hôm trước trong Cục có đồng nghiệp mới tới.” Quách Khái mào đầu rồi bỗng ngừng lại, nhìn Liễu Nhứ. Cả hai rơi vào sự im lặng ngắn ngủi, đám chó mèo gần đó ồn ào không ngừng, thế nhưng có giây phút cả hai người họ đều cảm nhận được sự yên tĩnh lạ thường.
“Cô ấy cũng tên là Liễu Nhứ, y hệt tên của cậu.” Quách Khái nói, “Tớ đột nhiên muốn xem gần đây cậu sống ra sao, lên mạng tìm thì thấy cậu tổ chức hoạt động này. Cậu vẫn ổn chứ?”
“Tớ vẫn khỏe, sống tốt lắm.” Liễu Nhứ nhớ lại lúc trước mình không thích gặp Quách Khái lắm, thế nhưng họ đã không gặp nhau bốn năm rồi, lúc gặp lại thì cảm giác đó không còn nữa. Lượng cát đã rơi xuống phần khoang bên dưới của chiếc đồng hồ cát lại được cuộn lên, gợi về những ký ức xưa, giống như chúng muốn quay về khoang bên trên vậy.
Liễu Nhứ đánh tiếng với nhân viên cùng làm trong tiệm rồi đi với Quách Khái đến quán cà phê gần đó, ngồi nói chuyện.
“Cậu thay đổi nhiều quá.”
“Ý là nói tớ mập à? Mấy năm nay tớ ăn nhiều mà vận động ít. Cậu lại chẳng thay đổi chút nào.”
Liễu Nhứ cười. Không thay đổi ư? Người sắp ba mươi tuổi rồi sao có thể không thay đổi được? Quách Khái giờ nói chuyện khách sáo trôi chảy hơn xưa rồi, hoàn toàn không giống chàng trai vụng về năm đó nữa. Chẳng có ai mà không thay đổi theo thời gian cả.
“Làm cảnh sát vất vả lắm mà, sao cậu lại mập lên được? Chẳng lẽ cậu được thăng chức làm lãnh đạo rồi?” Liễu Nhứ đùa.
“À, tớ không làm cảnh sát điều tra nữa.” Quách Khái ngừng một lúc, nở nụ cười hoài niệm, giống như một lời thăm hỏi với lý tưởng năm xưa, “Hôm đám cưới cậu, tớ đã uống nhiều quá dẫn đến tổn thương gan cấp tính, nên không thể làm việc quá nặng nữa, lãnh đạo cho rằng tớ không còn thích hợp với cương vị điều tra hình sự nữa, thế là điều tớ đi.”
Liễu Nhứ cảm thấy rất xấu hổ. Cô biết lần đó Quách Khái nhập viện, không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến vậy. Uống rượu đến mức tổn thương gan cấp tính là chuyện không hay xảy ra, thế nhưng một khi đã bị rồi thì không thể cứu vãn nữa, đối với một người mới ngoài hai mươi tuổi thì gần như là bán tàn phế rồi.
“Ôi, tớ không biết sau đó cậu lại như vậy, thật sự... Vậy bây giờ cậu công tác ở mảng nào?
“Cảnh sát hộ tịch, đồn cảnh sát gần nhà, cũng tiện, đi bộ tới chỗ làm rồi về. Mỗi ngày đi hết nhà này đến nhà kia, toàn hàng xóm cũ mấy chục năm, ha ha. Rất nhàn.”
Giọng của Quách Khái rất từ tốn, xung quanh anh toát ra sự ôn hòa nhã nhặn, thật sự rất giống với dáng vẻ của một ông già, làm nghề cảnh sát hộ tịch là quá hợp rồi. Thế nhưng trong lòng Liễu Nhứ lại bị kích động, cô không khỏi nghĩ về Quách Khái trước kia, Quách Khái đứng giữa đường chặn đầu xe để hù cô hồi nhỏ, Quách Khái huýt sáo đánh nhau trong con hẻm nhỏ, Quách Khái đội mũ kê pi đánh mấy bài quyền trước giường bệnh. Đó là một Quách Khái khác, một người khác. Bởi vì gan bị tổn thương, anh không thể trở thành con người như trước nữa. Lúc nhỏ cô cho rằng chuyện học hành là quan trọng nhất, xem thường những đứa trẻ nghịch ngợm như Quách Khái, thế nhưng bây giờ trưởng thành rồi thì cô không còn có suy nghĩ đó nữa. Mấu chốt là tại sao hôm đó Quách Khái lại uống nhiều rượu đến vậy, trong lòng cô rõ như ban ngày.
Mình là ngôi sao chổi, ai dính vào cũng gặp chuyện không hay. Liễu Nhứ nghĩ thầm, nở nụ cười rất miễn cưỡng, vụng về muốn đổi chủ đề khác nên hỏi, “Cậu kết hôn chưa?”
Hỏi câu này xong cô liền cảm thấy hối hận, trong lòng hi vọng Quách Khái nói rằng “Mình đã kết hôn rồi”, hoặc là có một cô bạn gái luôn chăm sóc anh.
“Không có, tớ vẫn luôn độc thân.” Quách Khái nói. Mình thật ngu ngốc! Liễu Nhứ nghĩ.
“Còn cậu thì sao, mấy năm nay vẫn ổn chứ?” Quách Khái giúp cô rẽ sang chủ đề khác, sự thông cảm của anh hoàn toàn không giống với Quách Khái trong ký ức của cô, điều này càng khiến Liễu Nhứ cảm thấy khó chịu.
Thế là Liễu Nhứ bắt đầu cố gắng kể về bản thân. Kể về những hoạt động công ích mà mấy năm nay cô tham gia, ngoại trừ công việc chăm sóc chó mèo hoang thì cô còn đến những vùng núi nghèo khó để dạy học từ thiện kể mỗi buổi sáng cô đều chạy bộ một tiếng và mỗi tuần tập gym ba lần; kể rằng cô có hứng thú với ngành Tâm lý học và chuẩn bị đi học để thi lấy bằng làm chuyên viên tư vấn tâm lý; kể về cảm giác hạnh phúc khi làm một bà nội trợ toàn thời gian.
Ban đầu Quách Khái còn cười vui vẻ nghe cô kể, nhưng dần dần có những động tác vụn vặt khiến Liễu Nhứ cảm thấy anh hơi khó chịu, giống như có chuyện gì đó khiến anh đứng ngồi không yên. Thế là Liễu Nhứ nói “Mình nên quay về rồi”, cô là người khởi xướng hoạt động này nên không tiện bỏ đi quá lâu, sau này hãy thường xuyên liên lạc. Quách Khái nói “Được”.
Liễu Nhứ đi vệ sinh xong, quay lại thì Quách Khái đã thanh toán rồi. Anh ngồi đó nhìn cô, ánh mắt hơi phức tạp. Liễu Nhứ đợi anh cùng ra khỏi cửa rồi chúc nhau bảo trọng, Quách Khái chậm chạp đứng dậy, do dự rồi hỏi một câu.
“Cậu... vẫn ổn chứ?”
Lúc mới gặp lại nhau trong trạm cứu trợ động vật, Quách Khái từng hỏi “Cậu ổn chứ”, lúc nãy cũng hỏi rằng mấy năm nay cô sống có tốt không, bây giờ anh lại hỏi lần thứ ba.
Đương nhiên, tớ rất ổn, vừa nãy chẳng phải đã kể với cậu rồi ư! Liễu Nhứ thầm nghĩ, định trả lời như vậy nhưng trong phút chốc những lời đó lại kẹt trong họng, không thốt ra được.
“Quầng thâm dưới mắt cậu rất rõ rệt. Cậu có thật sự ổn không?”
“Tớ hơi mất ngủ thôi.” Liễu Nhứ nói. Cô bắt đầu trốn tránh ánh mắt Quách Khái, nhưng cuối cùng vẫn phải nhìn anh, giống như có một luồng sáng soi vào tim, nhưng chẳng tươi sáng chút nào, mà lại có chút cảm giác đau đớn như bị luồng sáng đó chiếu bỏng.
“Hơi mất ngủ thôi.” Cô lại lẩm bẩm câu này. Nhưng sao lại mất ngủ? Phải giải thích thế nào đây? Suy nhược thần kinh ư? Tại sao lại bị suy nhược thần kinh? Đang sống hạnh phúc thế này mà vẫn có điều gì không hài lòng ư? Cô có nói ra được không?
“Cậu có chuyện giấu tớ.” Quách Khái chỉ vào lồng ngực cô.
Liễu Nhứ bị anh chỉ như vậy, rất nhiều thứ đè nén trong lòng bị đào lên. Bên trong cô kêu lên “Hỏng rồi hỏng rồi”, thế nhưng nước mắt lại tuôn rơi không kìm được. Cô từ từ ngồi xuống ghế, nhưng bản thân chẳng hề hay biết mình đã làm vậy.
“Tớ đã từng có một đứa con.” Liễu Nhứ nói,“Không ai biết cả, thật ra hôm đám cưới tớ đã uống rượu. Là tớ đã giết nó, đây là báo ứng.”
Cô bắt đầu kể chuyện về đứa bé này, bắt đầu sám hối, chuyện này đã bị dồn nén trong lòng cô rất lâu rồi, đến cả Phí Chí Cương cũng không biết lúc tổ chức hôn lễ cô đã uống rượu. Sau lần đó thì cô không thể mang thai nữa.
Quách Khái ở bên cạnh lắng nghe, anh biết Liễu Nhứ trút hết bầu tâm sự. Đợi đến lúc Liễu Nhứ dừng lại thì nước mắt trên mặt cô đã khô cạn rồi.
“Bây giờ cậu cảm thấy đỡ hơn chưa?” Quách Khái hỏi.
“Cảm ơn cậu.” Liễu Nhứ nói. “Cậu thật sự là một người tốt.”
Quách Khái mỉm cười chua chát, “Thế trước đây cậu không thấy vậy à?”
“Nhưng sao cậu lại nhìn ra được là tớ không vui, tớ thể hiện rõ đến vậy ư?”
“Mấy chuyện lúc nãy cậu nói, gì mà công ích, tập gym, tâm lý học, cậu làm quá nhiều việc để điều chỉnh tâm trạng mà, việc nào cậu cũng cố gắng thực hiện, thật sự quá vất vả. Chung quy tớ cũng từng làm cảnh sát, vẫn còn sót lại chút kiến thức cơ bản.”
Liễu Nhứ im lặng một lúc rồi nói, “Thật ra mấy năm nay tớ sống rất tệ, không chỉ bởi vì chuyện đứa bé. Tớ cứ tưởng nghỉ việc rồi ở nhà, mọi chuyện sẽ dần tốt hơn, thời gian sẽ mang ký ức năm xưa đi, mang nó đi. Cậu có biết lúc đó tại sao tớ lại nghỉ việc không?”
“Nghe nói... là cậu gây ra sự cố y khoa, bởi vì chứng sợ máu ư?”
Liễu Nhứ lắc đầu, “Cậu còn nhớ lúc tớ học đại học năm ba đã từng ngã vào hồ Xác Chết, phải nhập viện, sau đó cậu có đến thăm, nhớ không?”
“Đương nhiên tớ vẫn nhớ.”
Lại là một khoảng lặng rất lâu. Thế nhưng cuối cùng cô đã hạ quyết tâm. Cái bóng đó từng bước từng bước ập đến, sắp sửa nuốt chửng cô rồi. Chuyện mình đã làm sai thì phải trả giá, mà cái giá này thật sự quá lớn, sự cố y khoa bốn năm trước chính là báo ứng, đoạn tuyệt quan hệ với cha mình cũng là báo ứng, sẩy thai cũng là báo ứng, thậm chí Liễu Nhứ còn linh cảm rằng cả đời này cô không thể có con được nữa, một kẻ ngồi yên nhìn bạn tốt của mình bị đầu độc đến chết thì không xứng đáng làm mẹ. Nhưng mà suy cho cùng thì cô vẫn luôn khao khát có một người có thể an ủi mình, tận trong thâm tâm Liễu Nhứ loáng thoáng hiểu được rằng có lẽ ngoài mẹ mình ra thì người đàn ông trước mặt này là người duy nhất sẽ không trách móc cô sau khi biết được toàn bộ câu chuyện.
“Lúc đó đáng lẽ tớ phải kể cho cậu. Nếu như tớ kể ra thì mọi chuyện hẳn đã khác.”
Thế là Liễu Nhứ bắt đầu kể chuyện của Văn Tú Quyên. Cô vặn mở cái van đó, luồng không khí âm u lạnh lẽo toát ra từ cái hố đen dưới đáy lòng, khiến cô rét run từng đợt, nói đến đoạn cuối thì người cô run lên bần bật. Sắc mặt cô khiến Quách Khái lo lắng, anh nắm chặt tay cô, bàn tay lạnh như băng khiến anh cảm thấy chính mình cũng không thể sưởi ấm cho cô được.
Lúc tay cô được bao bọc thì tim cô giật nảy một cái, cô biết Quách Khái không có ý gì khác, thậm chí cô cảm thấy tay mình được nắm như vậy thì trong lòng sẽ yên bình hơn một chút.
Thế nhưng chuyện này dù sao cũng không thích hợp.
Mà nếu cô rụt tay lại thì sẽ không phải phép cho lắm, hay cứ để yên như vậy một lúc nữa. Đã bao lâu rồi cô không cảm nhận được sự yên bình, cho dù chỉ một chút thôi cũng khiến cô hơi quyến luyến. Liễu Nhứ nghĩ đến Phí Chí Cương, mặt nóng lên. Đây là bởi vì cậu ấy biết được bí mật lớn nhất của mình nên mình mới có cảm xúc đặc biệt như vậy, chứ không có ý gì khác, chỉ là tác dụng phụ sau khi cảm xúc tuôn trào thôi mà. Liễu Nhứ dùng chút kiến thức Tâm lý học ít ỏi để phân tích.
Quách Khái buông tay ra.
“Hãy giao nó cho tớ.” Anh nói.
"Hả?”
“Tớ sẽ điều tra.”
Liễu Nhứ hoảng hồn. Cô chỉ dốc bầu tâm sự một chút thôi thế mà Quách Khái lại... Cô đột nhiên nhận ra rằng, đây mới chính là Quách Khái, cậu ấy vẫn như xưa.
“Thế nhưng đã qua nhiều năm như vậy rồi.”
“Vẫn đang trong thời kỳ có hiệu lực hồi tố. Vẫn còn cơ hội, ít ra phạm vi nghi phạm rộng như vậy, tớ nhất định có thể lôi kẻ đó ra ánh sáng. Liễu Nhứ, gốc bệnh của cậu là ở đó, nếu không giải quyết nó thì cả đời này cậu sẽ không bao giờ vui vẻ được, phải nhổ tận gốc mới được. Hãy giao nó cho bạn cậu, cũng là cho bản thân cậu một lối đi.”
Liễu Nhứ ngơ ngác nhìn Quách Khái, cô lại muốn khóc. Năm đó nếu như cô kể cho anh nghe thì tốt biết mấy. Lúc đó, bản thân cô thật sự quá non dại.
Quách Khái cười với cô, “Cảm động cái gì chứ, đừng nghe tớ nói vậy, thật ra cậu có biết mấy năm qua tớ làm cảnh sát hộ tịch chán tới cỡ nào không? Nói thẳng cho cậu biết luôn là tớ chỉ có thể điều tra nghiệp dư thôi, tiến trình sẽ không nhanh được đâu, cậu cũng đừng gấp. Thế này nhé, mỗi tuần chúng ta hẹn gặp nhau một lần, tớ sẽ báo cáo tiến độ với cậu.”
Liễu Nhứ còn có thể nói gì được, chỉ biết gật đầu.
Tiếp đó Quách Khái hỏi về chuyện năm đó rất tường tận, ghi vào quyển sổ nhỏ mang theo người, cho đến lúc trời tối họ mới chào tạm biệt nhau.
Trước khi rời đi, lúc đó cả hai đã đi tới trước cửa tiệm rồi, Quách Khái nói với Liễu Nhứ “Thật ra mấy năm nay tớ vẫn hay tới nhà cậu”. Liễu Nhứ “Ừ” một tiếng. Quách Khái lại nói “Cha cậu cũng lớn tuổi rồi, lưng cũng còng rồi”. Liễu Nhứ không nói gì. Cuối cùng Quách Khái nói “Thật ra hôm cậu kết hôn thì tớ đi cùng cha cậu, chỉ là ông ấy không vào trong khách sạn, cứ đứng ở con đường đối diện nhìn thôi”. Liễu Nhứ kinh ngạc ngây người ra, sau đó thở dài.