19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1561 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

Lúc Liễu Nhứ tỉnh lại thì thấy Văn Tú Quyên đang ở bên cạnh nhìn cô chăm chú, mái tóc dài đen tuyền trải ra giữa kẽ của hai chiếc gối.

“Cậu tới thư viện à?” Liễu Nhứ hỏi.

“Ờ đúng rồi, cậu đã chết rồi.”

“Có thể nói cho tớ biết ai đã giết cậu, được không?

“À đúng rồi, cậu cũng đâu có biết.”

Mái tóc dài khô cằn.

Liễu Nhứ bỗng nhiên không nhìn thấy mặt của Văn Tú Quyên nữa, hình như cô chẳng phải đang nhìn Văn Tú Quyên, mà là đang vùi mặt vào gối.

Cô chầm chậm ngẩng mặt lên.

Liễu Nhứ tỉnh dậy.

Kế bên không có ai, Liễu Nhứ nhìn gối, bên trên cũng không có dấu vết gì. Thì ra tối qua Phí Chí Cương không về nhà. Cô với lấy điện thoại di động, mở ra thì có mẩu tin nhắn chưa đọc.

“Tối nay anh không về.”

Không ghi lý do, nhưng chung quy là chuyện bệnh nhân.

Mấy năm nay, Phí Chí Cương tiến bộ rất nhanh, ba năm trước đã trở thành bác sĩ chính, tháng trước được thăng chức lên Phó chủ nhiệm, hơn nữa đã trở thành ủy viên trẻ của Ủy ban học thuật khoa Ngoại lồng ngực Thượng Hải, liên tục đăng ba bài luận văn cho tạp chí Y học nước ngoài hàng đầu, giống như một ngôi sao mới của ngành Y học vậy. Cái giá phải trả chính là trung bình mỗi tuần có hai đêm anh không thể về nhà.

Hai năm trước, Phí Chí Cương vay nợ để mua căn nhà này, tất cả đồ dùng trong nhà cho đến đồ trang trí đều do Liễu Nhứ mua và sắp đặt. Thế nhưng mỗi khi mở mắt ra nhìn thì Liễu Nhứ lại cảm thấy lạ lẫm. Căn nhà lạ lẫm, thế giới này cũng lạ lẫm, giữa cô và tất cả mọi thứ còn lại đều cách nhau một lớp chắn, Phí Chí Cương cũng không ngoại lệ. Hình như từ khi cãi nhau với cha, dọn ra ngoài ở thì trên thế giới này đã không còn chỗ nào là nhà của cô nữa, cô trở thành một du khách, một người xa lạ. Ngược lại có đôi lúc nhìn thấy Văn Tú Quyên, trước khi nỗi sợ trào dâng một giây thì cô sẽ cảm thấy tự nhiên, vươn tay là sờ được. Cảm giác thân cận với cái chết này lúc nào cũng khiến cô sợ hãi mỗi khi nhớ đến. Cô biết thần kinh của mình không bình thường, giống như hôm qua Quách Khái nói, không trừ khử được gốc bệnh, không rõ ngọn nguồn thì vấn đề tâm lý của cô sẽ ngày càng nặng hơn, sẽ có một ngày cô không thể che giấu được nữa.

Nhớ lại cuộc gặp gỡ với Quách Khái hôm qua, bỗng dưng cô lại cảm thấy quen thuộc thân thiết và chân thực hơn. Có lẽ vì mình có quá ít bạn bè! Liễu Nhứ nghĩ. Sau đó cô nghĩ lại thì là do lúc trước cô quá trẻ người non dạ, ít ra thì chàng trai như Quách Khái rất thích hợp để làm bạn. Giữa nam và nữ có thể có một tình bạn chân chính không? Liễu Nhứ nhớ lại những lời Quách Khái nói lúc đầu, một người cùng tên cùng họ với cô, thế là muốn tới gặp cô ta, xem cô ta có tốt hay không. Trong lòng cô kích động, có cảm giác như bị điện giật vậy. Sau đó, cô cố không nghĩ tới nữa.

Phí Chí Cương là một người chồng tốt. Liễu Nhứ tự nhủ. Mọi người cũng đều nói như vậy, tiền đồ của anh ấy rất rộng mở.

Về chuyện tiền đồ rộng mở thì thật ra không chỉ mỗi Phí Chí Cương là như vậy.

Chín người vào bệnh viện Hòa Sinh đều là những người dốc hết sức làm việc không ngừng nghỉ, đã có ba người lên chức Phó chủ nhiệm, những người kia cũng sắp rồi. Bọn họ chỉ mới ba mươi tuổi thôi, tốc độ này quả thật không thể tưởng tượng được, thế nhưng tất cả đều đi lên từ bản lĩnh thật sự, muốn thành tích thực tế thì có thành tích thực tế, muốn lý luận cũng có lý luận. Những ' bác sĩ khác trong Hòa Sinh đều bắt đầu dùng cụm từ “lớp bồi dưỡng” để gọi chín người này.

Nếu như Văn Tú Quyên không chết thì lớp bồi dưỡng sẽ có mười người. Không, cộng thêm Liễu Nhứ nữa là mười một người. Đương nhiên, Văn Tú Quyên sẽ là người giỏi nhất trong số bọn họ.

Quách Khái có thể tìm ra kẻ đó không?

Liễu Nhứ đột nhiên nhận ra rằng mình đang nghĩ về Văn Tú Quyên. Đã qua mấy năm rồi mà đây lại là lần đầu tiên. Cô từng gặp Văn Tú Quyên trong mơ hết lần này đến lần khác, có lúc sẽ đột ngột xuất hiện trong giấc mơ chập chờn... Được rồi, thành thật một chút, là trong những lần gặp phải ảo giác nhẹ thì nhìn thấy Văn Tú Quyên, nhưng cô vẫn luôn trốn tránh, vẫn luôn nói với bản thân rằng mọi thứ đã qua rồi, không thể cứu vãn được nữa, đừng nghĩ tới cái tên đó nữa.

Thế nhưng cô lại vừa mới nghĩ đến Văn Tú Quyên, vô cùng tự nhiên.

Là Quách Khái đã cho cô dũng khí đối mặt với cô ấy lần nữa.

Liễu Nhứ nhớ đến cuộc hẹn mỗi tuần với Quách Khái. Dưới sự lôi kéo của anh, cô lại lần nữa quay về chín năm trước, quay về phòng ngủ bảy người đó, quay về trước gương mặt ban đầu thanh tú mà về sau lại liên tục sưng lên đó.

Rất nhiều chuyện cũ được tua lại trong giây lát, vài năm trước Văn Tú Quyên chính là ác mộng của Liễu Nhứ, còn bây giờ cô ấy trở lại cái người ban đầu, người con gái thông minh khiêm tốn dịu dàng, người bạn thân thiết khiến Liễu Nhứ có thể bộc lộ bản thân và ngưỡng mộ.

Bởi vì sai lầm của bản thân đã biến cô ấy thành một con ác quỷ dữ tợn trong ký ức của mình.

Liễu Nhứ đi chân trần đứng trước cửa sổ một lúc lâu, cuối cùng thở dài một hơi. Sau đó cô xỏ dép vào, quay người đi ra khỏi phòng ngủ, đi đến trước bàn trà trong phòng khách.

Trên bàn trà có đặt một khay trà đựng kẹo và hai quyển tạp chí. Liễu Nhứ đặt chúng xuống đất, sau đó lật mảnh vải màu xanh in hoa văn lên. Đây là một chiếc va li bằng da đã cũ, được vài chục năm rồi, Liễu Nhứ lục ra nó ở tiệm đồ cổ rồi mang về đặt ở phòng khách làm bàn trà.

Liễu Nhứ quỳ một chân dưới đất, rút cái chốt đồng để mở khóa, cầm chặt hai đầu của nắp hành lý rồi nhấc lên, mở ra.

Bên trong là những món đồ thường ngày không dùng mấy nhưng lại không nỡ vứt đi. Gạt những thứ như con rối, máy ảnh cũ và một số băng cát sét thì Liễu Nhứ tìm thấy một chiếc bao da dài màu đỏ đô bên dưới. Cô khóa va li lại, biến nó thành bàn trà, ngồi trên sofa, giơ chiếc bao da trước mặt.

Đã không còn hình dạng như trong ký ức nữa, màu đỏ không còn tươi, bề mặt da cũng chẳng còn bóng loáng, không biết cây tiêu bên trong có cũ đi như chiếc bao da này không. Có lẽ nó đã sớm chết đi cùng với chủ nó, không còn linh hồn của năm xưa nữa rồi.

Tin nhắn trước khi Văn Tú Quyên chết đã để lại, nói rằng muốn tặng cô cây tiêu này. Lúc cha của Văn Tú Quyên dọn dẹp di vật trong phòng ngủ thì đặt cây tiêu này lên tay cô, thế nhưng bao năm qua cô luôn để nó dưới đáy va li, thậm chí chưa từng mở chiếc bao da này ra. Cho đến tận hôm nay, cô mới có đủ dũng khí để đối diện với nó.

Liễu Nhứ sờ nó một lúc, rồi mở bao da lấy cây tiêu ra.

Cây tiêu vẫn chưa cũ, màu sắc xanh vàng, như ngày hôm qua.

Tựa như vẫn có thể đuổi theo ngày hôm qua.

Liễu Nhứ đặt tiêu bên miệng, ngón tay tùy tiện đặt lên hai lỗ, thổi một hơi. Văn Tú Quyên từng dạy Liễu Nhứ thổi tiêu, thế nhưng sức thổi của Liễu Nhứ không đủ, thổi đến nghẹn đỏ cả tai cũng không thành giai điệu, vừa nhớ lại thì cảnh tượng đó hiện lên trước mắt.

Không thổi ra tiếng được. Liễu Nhứ lại thử lần nữa, phát hiện vấn đề không nằm ở sức thổi. Cây tiêu bị tắc rồi. Cô xoay thẳng cây tiêu lại gần mắt nhìn vào bên trong thân tiêu. Bên trong được nhét đầy những mẩu giấy bị cuộn lại.

Tim cô nảy lên.

Đây là thư mà Văn Tú Quyên viết cho cô ư?

Nếu như không phải vì sợ hãi thì cô đã phát hiện ra nó từ chín năm trước rồi.

Liễu Nhứ đi vào phòng bếp lấy cây đũa, thọc vào trong đẩy hết mớ giấy ra.

Giấy rất mỏng, cô chậm rãi mở ra xem.

Cô xem từng tờ một, tay chân lạnh băng, máu trong người đông lại.

Đây đúng thật là thư, nhưng không phải viết cho cô, cũng không phải do Văn Tú Quyên viết.

Đây chính là thư từ qua lại giữa hai kẻ giết người!

« Lùi
Tiến »