19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1569 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 7

Liễu Nhứ nửa đêm tỉnh mộng, nhưng lại không nhớ đã mơ gì. Cô mở mắt ra, phát hiện có người bên cạnh.

Phí Chí Cương nói sẽ không về, có lẽ là Văn Tú Quyên rồi. Lâu rồi cô không gặp Văn Tú Quyên, từ khi Quách Khái bắt đầu điều tra thì Văn Tú Quyên không xuất hiện như hình với bóng như trước nữa.

Cô nghiêng đầu sang, trong bóng tối cô không thấy rõ gương mặt của người nằm cạnh, nhưng có thể cảm nhận được nệm giường bị lún xuống, cũng có thể ngửi được mùi hương quen thuộc. Là Phí Chí Cương, anh đã về sớm.

Liễu Nhứ cảm thấy hơi yên tâm, muốn ngủ tiếp nhưng lại không ngủ được. Cô mở mắt, cảm thấy có gì đó kỳ lạ, sự tỉnh táo lượn lờ trên cảm giác mệt mỏi, đeo bám lấy cô, không thể quay về giấc ngủ được nữa.

Cô nhớ đến Quách Khái.

Còn hai ngày nữa là đến ngày hẹn gặp nhau, vừa nhớ tới điều này thì Liễu Nhứ liền thấy xấu hổ, không biết phải mở lời chào hỏi nhau thế nào? Hôm đó ngồi trong xe về nhà, cô đã cảm thấy hối hận rồi, cô biết rõ những gì Quách Khái nói đều đúng, bao gồm cả chuyện của Liễu Chí Dũng.

Thật sự không điều tra tiếp nữa ư? Chắc là không đâu, cậu ấy không phải người như vậy, nếu không thì đã không gửi đoạn tin nhắn kia rồi. Đương nhiên, tin nhắn đó đã được xóa, mặc dù chồng cô chưa bao giờ kiểm tra điện thoại của cô.

Liễu Nhứ bỗng dấy lên cảm giác tội lỗi. Chồng mình ngủ bên cạnh mà mình lại nghĩ đến người đàn ông khác. Nhưng đó là bởi vì Quách Khái giúp mình truy tìm hung thủ sát hại Văn Tú Quyên, chứ chẳng có ý gì khác. Vậy thì tại sao mình lại cảm thấy tội lỗi? Liễu Nhứ không muốn tìm hiểu sâu hơn nữa.

Trong bóng đêm, da mặt cô nóng ran, cảm giác này khiến hình ảnh Quách Khái càng rõ nét hơn. Cô lại thoáng nhìn thấy nụ cười ái ngại của anh, cảm thấy trong nụ cười ấy có sự an ủi khiến cô yên tâm.

Cô nằm thao thức một lúc lâu thì nhìn thấy tia sáng nhỏ từ máy lạnh trên đầu. Đó là một chiếc đèn rất nhỏ màu xanh lá, biểu thị cho việc máy lạnh đang được bật, hắt một tia sáng mảnh lên trên chăn. Không cần phải phí công xem xét, những đồ đạc trang trí trong phòng nằm ngoài tầm mắt dần trở nên rõ nét. Cô nhắm mắt lại, thấy Phí Chí Cương khẽ ngáy.

Ngày mai chủ động gọi điện thoại cho Quách Khái thôi. Dù sao vụ án đó cũng là về người bạn tốt của cô, dù sao cũng là về đám bạn học của cô, vậy thì cũng là vụ án của cô.

Lúc sắp sửa chìm vào giấc ngủ thì Liễu Nhứ nhớ về giấc mơ vừa nãy.

Cô lại quay về căn phòng ngủ ở ký túc xá, ngủ trên giường mình. Màn ngủ được vén mở một nửa, miếng vải đó bay lả lướt dù không có gió. Giường trên đầu kêu cót két, sau đó chân của Văn Tú Quyên thả xuống, trên chân vẫn mang giày, là đôi giày ngắn đầu tròn màu trắng mà cô ấy thường mang. Giày huơ qua huơ lại trước mắt, kỳ lạ là phần xoay về phía cô lại là mũi giày. Cô nhìn thấy những vết mòn trên mũi giày, trên lớp da giày có vài vết xước nhỏ, tay kéo phéc-mơ-tuya của chiếc giày bên trái có màu sắc khác lạ, nó đã được thay mới rồi. Liễu Nhứ nói với đôi giày “Thì ra gia cảnh của cậu không tốt lắm”. Đầu của Văn Tú Quyên chồm xuống kế bên đôi giày, bảo “Suỵt, đừng nói ra, chúng ta là bạn tốt mà”. Liễu Nhứ giật mình, nói “Chẳng phải cậu chết rồi ư?” Bỗng dưng Văn Tú Quyên biến mất, cô nghe thấy tiếng bước chân rất vang dội, Quách Khái mặc đồ cảnh sát đi tới đầu giường, đứng thẳng người chào cô, nói rằng “Công dân Quách Khái báo cáo có mặt”.

Đôi mắt này sáng thật! Liễu Nhứ nghĩ.

☆ ☆ ☆

Quách Khái nằm trong bồn tắm, mở mắt nhìn trần nhà.

Tri giác từng chút một khôi phục lại. Dần dà, anh thấy hơi lạnh. Không phải là cái lạnh từ bồn tắm bằng cẩm thạch, mà là cơ thể anh đang chìm xuống, giống như đang chìm vào một cái hố lạnh băng. Từ ngoài vào trong đều mất đi nhiệt độ.

Những chuyện cần phải nghĩ thì có rất nhiều, rất phức tạp, có biết bao nhiêu đầu mối, anh tưởng rằng mình đã nắm được đầu mối, nói thật thì cũng không sai. Chỉ là bây giờ, anh quá mệt rồi, mệt đến nỗi không thể suy nghĩ được gì nữa. Anh chỉ có thể dừng bộ não của mình lại. Lúc dừng lại thì đại não không phải trống trơn, mà là ký ức hiện ra.

Đó là Liễu Nhứ.

Không phải khuôn mặt cô, không phải dáng hình của cô, mà là từng đám mây hiện ra từ sâu thẳm trong cơ thể anh, bay lơ lửng ở một không gian khác không cao quá so với trần nhà, dập dìu dập dìu.

Đó là dòng thời gian khi xưa.

Thắt bím cao hai bên, thắt bím thấp hai bên, tóc ngắn, tóc dài, mái chéo một bên...

Cậu ấy bây giờ trông thế nào nhỉ?

Quách Khái nhìn Liễu Nhứ thật chăm chú. Trong lòng anh hiểu rõ, đấy là ảo giác.

Muốn gặp cậu ấy quá. Cuộc hẹn kế tiếp là vào lúc nào nhỉ, hai hôm sau à?

Muốn nhìn thấy cậu.

Muốn... phù hộ cho cậu. Quách Khái nghĩ về tất cả những vị thần phật khắp nơi. Tớ cũng sẽ phù hộ cho cậu. Cuối cùng anh nghĩ.

Một giọt nước mắt dần chảy ra từ hốc mắt, men theo khóe mắt rơi xuống.

Muốn nói những từ đó.

Rất nhiều lần, rất nhiều lần, sắp nói ra rồi.

Nhưng lại không nói nữa, liệu có hối hận không?

Không gây phiền phức cho cậu, cũng là chuyện tốt.

Dù sao thì chúng ta cũng chẳng có duyên.

Không nói ra, cũng là chuyện tốt.

☆ ☆ ☆

Hôm sau, Liễu Nhứ vẫn không liên lạc với Quách Khái. Ba ngày sau, Liễu Nhứ nghĩ, hay là cứ tới quán cà phê. Nhưng, vào buổi sáng, cô nhận được điện thoại của Liễu Chí Dũng.

“Quách Khái chết rồi.” Đó là câu đầu tiên mà Liễu Chí Dũng nói với con gái mình, sau bao nhiêu năm.

« Lùi
Tiến »