19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1571 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 8

Trong vườn Phúc Thọ ở Thanh Phố Thành Nam có hàng cây đại thụ bốn mùa xanh tươi, những chú bồ câu trắng đi lóc chóc trên bãi cỏ và tiếng nhạc quanh quẩn giữa rừng bia mộ. Ngày 9 tháng 11, vẫn còn cuối thu nhưng đối với một người như tờ giấy mỏng bị gió thổi, thì khoảng thời gian này vẫn luôn là mùa đông.

Liễu Nhứ đi quanh những bia mộ, cô không quá vội vàng để đi tìm ra mộ của Quách Khái, bởi cô không muốn tin rằng Quách Khái đã không còn trên cõi đời này nữa. Cô không đến lễ an táng. Giống như năm đó, sau khi biết tin Văn Tú Quyên qua đời thì cô phát bệnh nằm trên giường, mơ mơ màng màng, đầu óc mộng mị.

Đi quanh quẩn một lúc lâu, Liễu Nhứ dừng trước hàng bia mộ xây bằng đá hoa cương, dựa theo số thứ tự thì Quách Khái nằm ở dãy này.

Cô đi vào.

Mười hai tiếng sau khi Quách Khái qua đời, di động của anh rốt cuộc cũng hết pin, tắt nguồn, những cuộc gọi đến đều tự động chuyển sang một thuê bao khác. Khi cha anh gọi lại vào số này thì có tiếng chuông vang lên từ phòng ngủ của anh. Đó là một chiếc điện thoại dự phòng nằm trong ngăn kéo bàn làm việc, trong đó có rất nhiều tin nhắn Quách Khái tự gửi tới. Anh đã gửi hết những chi tiết của quá trình điều tra vào số này, đề phòng bất trắc. Tin nhắn cuối cùng là một địa chỉ. Vài tiếng sau, cảnh sát và ông Quách cùng tiến vào căn nhà đó, nhìn thấy Quách Khái để trần nửa người, chết trong bồn tắm. Trên eo trái của anh có một vết dao được khâu một nửa, máu chảy ra đã đông lại. Thận trái của anh bị lấy mất, động mạch chủ bị cắt đứt, đây chính là nguyên nhân tử vong.

Theo điều tra của cảnh sát, đêm hôm đó, sau khi uống rượu ở quán, Quách Khái ra về với một cô gái tóc dài, không ai thấy mặt cô ta, trong camera giám sát cũng không thấy rõ. Cảnh sát đoán rằng đây là một kẻ cướp nội tạng rất đặc biệt, mê hoặc đàn ông rồi đưa về nhà nghỉ, dùng thuốc mê liều mạnh dạng hít vào khiến người bị hại mê man rồi lấy thận. Kẻ này vốn dĩ không muốn giết người, nhưng đợt phẫu thuật lấy thận lần này xảy ra sự cố, động mạch chủ ở bên thận trái bị cắt đứt, thủ phạm khâu vết thương được một nửa, thấy máu chảy không ngừng thì biết chẳng còn hi vọng gì nữa nên đành bỏ mặc Quách Khái rồi trốn mất. Cho dù trên mạng thường xuất hiện các bài báo về việc cướp thận đáng sợ, nhưng đều là những tin tức được thêu dệt, bởi vì thận chưa được xác định là phù hợp thì không thể dùng cho việc cấy ghép được. Tuy vậy, cảnh sát cũng phát hiện vài cuốn sách tà giáo trong nhà nghỉ, trong đó có cuốn có nội dung liên quan đến việc ăn thận.

Đến nay, phía cảnh sát vẫn chưa có thêm tiến triển gì, thủ phạm hành động rất sạch sẽ.

Liễu Nhứ biết phía cảnh sát sẽ không phá được án, bởi bọn họ đi sai hướng rồi.

Trên bia đá màu đen tuyền, tên của Quách Khái được viết bằng màu đỏ. Bên cạnh là bia mộ một người năm mươi bảy tuổi, bên phải là mộ một người tám mươi ba tuổi, còn anh mới ba mươi tuổi.

Bằng tuổi với mình. Liễu Nhứ nghĩ.

Cô không thể đứng vững trước ngôi mộ, chỉ có thể dựa vào mộ, từ từ ngồi xuống. Cả người cô co quắp thành một khối nhỏ xíu trước mộ Quách Khái, run rẩy, nước mắt nước mũi chảy khắp mặt từ lâu. Tiếng khóc tu tu bật ra từ sâu trong cổ họng, thế nhưng lại chẳng thể nói được câu xin lỗi.

Cô không thể nói. Một tiếng xin lỗi, nhẹ nhàng đến nỗi bị gió lập tức mang đi.

Mỗi tuần, cô và Quách Khái đều uống trà chiều, cùng đi dạo trên con đường cũ, rất tao nhã, làm một người ngoài cuộc đứng quan sát. Thế nhưng, giây phút này, sờ lên tấm bia lạnh băng ấy, cô mới nhận ra chuyện mà mình giao cho Quách Khái thật nguy hiểm biết bao. Đây vốn dĩ là chuyện của cô. Quách Khái muốn che mưa chắn gió cho cô, cô biết điều đó, nhưng lại giả vờ hồ đồ. Con người, thật ích kỷ biết bao.

Cô nghe nói, lúc Quách Khái chết, mắt vẫn mở. Cô rất muốn biết anh đã nghĩ gì trước khi chết, nhưng lại không dám nghĩ về nó.

Mặt trời đã lặn, bóng đêm dần ập tới, di động vang lên vài lần. Liễu Nhứ đứng dậy giữa trời tối, đi ra ngoài.

Cô biết, trên thế giới này không còn ai che chắn cho cô như Quách Khái nữa.

Cô biết, Quách Khái sẽ nói rằng “Đương nhiên là có chứ, ba cậu, mẹ cậu, bọn họ sẽ che chở cho cậu”.

Nhưng bây giờ, hãy để một mình tớ tiếp tục bước đi, Quách Khái.

Có thể, tớ sẽ giống như cậu, bị hai kẻ đó chôn vùi.

Hoặc là...

Nếu như, có một ngày.

Tớ làm được rồi.

Tớ sẽ đến trước mộ cậu.

Đặt một nhành hoa hồng, được chứ?

« Lùi
Tiến »