19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1572 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5
Hi vọng

Ngày 21 tháng 7 năm 1987.

Một ngày hè oi bức.

Lúc này, Văn Tú Quyên vẫn còn sống, mười tuổi. Chị của cô, Văn Tú Lâm cũng còn sống, mười một tuổi.

Đối với Văn Tú Quyên lúc này, sự việc mười năm sau còn là ẩn số, một tương lai đầy những thay đổi bất thường, tất cả đều có khả năng. Đó là một tuyến đường thủy nằm trong sương mù dày đặc, giữa lớp sương mù tinh khiết của trời và đất đó, sẽ có một con đường dành cho cô, dẫn đến tương lai. Con đường đó, sau này cho dù quay đầu nhìn lại sẽ thấy nó quanh co biết bao, nhưng vào giây phút này, tại nơi đây, nó là một con đường thẳng tắp, tiến về phía trước. Chỉ đợi chiếc còi vận mệnh vang lên thì sương mù sẽ tan đi, cô đã thấy trước rằng, tất nhiên nó sẽ như thế này.

Ngày 21 tháng 7 năm 1987, hơn một rưỡi chiều. Trong đời Văn Tú Quyên chưa từng có khoảnh khắc nào như lúc này, tràn đầy ước mơ và hi vọng cho tương lai.

Máy thu thanh đang phát bản nhạc Vịnh Bành Hồ của bà ngoại do Vương Khiết Thực và Tạ Lê Tư hát. Bởi vì có tiếng rè rè của tạp âm nên máy thu thanh được đặt ở trên chiếc tủ năm ngăn, không gần cũng không xa giường ngủ của mẹ cô là bà Bao Tích Đệ, âm thanh vừa đủ.

Trên thân tủ dán đầy những tờ giấy sặc sỡ, đa số đều xé ra từ tạp chí Điện ảnh Đại chúng vừa dày vừa đẹp, như vậy sẽ không thấy được những dấu vết xước của chiếc tủ.

Trên tường cũng dán đầy các trang báo, che đi những mảng tường bị bong tróc. Một thời gian nữa, Văn Hồng Quân sẽ đến xưởng phế liệu giấy để lấy mấy xấp báo về dán tường, cố gắng hết sức để nhà cửa trông mới hơn một chút. Hai chị em cũng có thể đọc chữ trên báo, một công đôi việc.

Quạt trần xoay không nhanh không chậm, tạo ra những làn gió thoảng trong bầu không khí nhớp nháp, thổi vào người Bao Tích Đệ. Giường của bà được đặt ở vị trí tốt nhất trong nhà, gần cửa sổ phía nam, thoáng khí, lúc nhà hàng xóm chưa xây thêm tầng hai thì vào ngày đông còn có thể đón ánh nắng chiếu vào khoảng một tiếng. Văn Tú Quyên bê chiếc ghế nhỏ tới trước giường mẹ, để hưởng được chút gió từ quạt trần. Giường của cô là giường tầng trên góc đối diện, tầng giữa là của chị cô, tầng dưới là của cha cô. Trong con phố cổ Hồng Trấn, căn nhà này có thể xem là lớn, đã có hai chiếc giường hai chiếc tủ, một chiếc rương gỗ làm bàn trà mà vẫn có thể đi tới đi lui.

Văn Tú Quyên ngồi trên ghế nhỏ để hóng gió từ quạt điện một lúc lâu, bây giờ cô đứng cách giường khoảng nửa bước chân, nhìn mẹ mình.

Mắt của Bao Tích Đệ như mở như khép, cũng không biết có thấy cô con gái nhỏ không. Văn Tú Quyên cảm thấy mẹ đang nhìn mình, mẹ vẫn hay khép hờ mắt như vậy, khiến cô luôn cảm thấy bị bà nhìn chăm chú bất kể đứng ở góc nào. Giống như tượng Phật trong chùa vậy.

Sao chị còn chưa về? Văn Tú Quyên nghĩ.

Chúng ta đã giao hẹn nhau, cùng nhau hại chết mẹ. Chị không về, một mình em không dám ra tay đâu.

Đài truyền hình liên tục phát hai bản nhạc của Vương Khiết Thực, Tạ Lê Tư - Hoa vì sao lại đỏ như vậy.

“Hoa vì sao lại đỏ như vậy!

Đỏ tươi đến nỗi khiến người không thể không rời đi.

Nó được tưới bằng máu của thanh xuân...”

Văn Tú Quyên thầm hát theo. Cô nhìn mẹ, hình như bà cũng đang nhìn cô.

Chị chạy đi rồi, chị ấy không dám về.

Một người nhu nhược!

Vậy còn mình thì sao?

Cô đứng như đóng đinh tại chỗ. Dần dần, cô không còn nghe thấy tiếng hát nữa, da mặt bắt đầu nóng ran, tim đập thình thịch, máu sôi lên, mồ hôi làm ướt tóc, chảy khắp trán, xót đến mức hai mắt nhức mỏi.

Mẹ, con xin lỗi!

Nhưng, bọn con chỉ có thể làm thế này thôi!

“Mẹ ơi.” Cô nói.

Cô hoàn toàn không nghe thấy được tiếng nói của chính mình, hai chữ đó như nằm ngay trong cổ họng căn bản không thốt ra được.

“Mẹ ơi.” Cô lại kêu thêm một tiếng, lần này thì nghe thấy rồi, giống như tiếng vo ve của muỗi.

“Mẹ ơi.” Khi cô nhịn đến nỗi gân xanh nổi hết trên cổ, rồi hai chữ này thốt ra vang dội như tiếng pháo, bùng nổ như tiếng sấm trong phòng. Tiếng sấm này lớn đến nỗi cả người cô hoàn toàn thả lỏng, giống như người bị bóng đè cuối cùng cũng tỉnh dậy, có thể động đậy.

Bàn tay nhỏ nhắn của Văn Tú Quyên níu lấy vạt áo đầy mồ hôi, kéo lên úp vào mặt. Giọt mồ hôi thấm vào, ở mặt bên kia của lớp vải trắng có đường nét của khuôn mặt nhô lên. Vị trí của môi hơi động đậy, đó là cô đang niệm chú trong im lặng. Hồi lâu sau, Văn Tú Quyên hít sâu một hơi, miếng vải trắng hơi lõm vào, sau đó, cô dần thả áo xuống, lộ ra gương mặt ướt đẫm. Giống như chiếc màn được kéo xuống.

Mẹ ơi, tạm biệt. Cô thầm nghĩ, ngay sau đó lại thốt ra thành lời. Mẹ nhìn cô, không trả lời.

Văn Tú Quyên vươn tay ra, cầm ống cao su hơi ngả vàng, từ từ rút ra.

Từng chút. Từng chút. Từng chút. Từng chút.

Cô lùi một bước, lại lùi thêm bước nữa, động tác ngày càng mạnh hơn, hai tay giao vào nhau kéo rồi lại kéo, như một người đánh cá đang thu lưới.

Ống thông bị rút ra khỏi xoang mũi của Bao Tích Đệ, giống như một con rắn đang ngọ nguậy.

Đỏ đến nỗi...

Đỏ đến nỗi như đốm lửa hừng hực,

Tượng trưng cho tình bạn và tình yêu thuần khiết.”

“Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.”

Văn Tú Quyên thả tay ra, ống thông lặng lẽ rơi xuống. Mẹ cô vẫn nằm trên giường, chỉ là từ nhân trung bên dưới mũi tới chỗ xương quai xanh có một vệt nước hơi lóe lên. Đó là dấu vết của nước rỏ ra từ ống thông đầu còn lại có màu nâu nằm trên tấm chăn mỏng đắp trước ngực Bao Tích Đệ.

Văn Tú Quyên nhìn chằm chằm vào tấm chăn mỏng, nơi đó khẽ phập phồng, đại diện cho sự hít thở, rất nhanh thôi, nó sẽ không còn tồn tại nữa.

☆ ☆ ☆

“Tiếp theo chúng tôi sẽ phát các bản nhạc nước ngoài.”

☆ ☆ ☆

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân gấp gáp, ván cửa hơi khép lại bị đẩy mạnh ra, đập mạnh sau gáy Văn Tú Quyên. Cô ngã nhào xuống, không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy thế giới xa dần. Cô ngó nhìn ống thông mềm oặt đặt trước mũi đó, nó lan dài đến phía bên kia của căn phòng bất tận. Một đôi chân to xuất hiện, đạp trên ống thông.

Không kịp nữa rồi, cha ơi, không kịp nữa rồi. Cha chỉ còn lại hai chúng con mà thôi. Văn Tú Quyên nghĩ.

« Lùi
Tiến »