Đợi keo dán sắt khô được một nửa, Văn Tú Quyên dán miếng vá bằng cao su lên săm xe, chồng lên chỗ bị rách do cán phải mảnh thủy tinh, dùng búa gỗ đập vào nó kêu bộp bộp. Sau đó cô bơm hơi rồi nhúng săm xe vào chậu nước, kiểm tra xem không còn chỗ nào bị xì nước nữa thì mới nhét săm xe vào lốp, vặn ốc chân van, bơm hơi vào cho căng.
Chủ xe là một người đàn ông trung niên trông có vẻ trí thức, đứng kế bên đọc tờ Tân dân vãn báo vừa mua, khuôn mặt bị che khuất. Văn Tú Quyên nói săm đã vá xong rồi, ông hạ tờ báo xuống, hỏi bao nhiêu tiền. Văn Tú Quyên nói một đồng, ông gật đầu, đọc hết mẩu tin tức rồi thở hắt một hơi, bỏ tiền vào chiếc bát bằng men trắng dưới đất. Văn Tú Quyên liếc nhìn trang báo mà ông vừa đọc, tiêu đề nói về một nhà văn tên là Lộ Dao đã qua đời.
“Chú Trương ơi, cháu về trước ạ.” Văn Tú Quyên nói với ông chủ tiệm sửa xe đang sửa bản lề của chiếc xe đạp địa hình vốn thịnh hành gần đây.
“Được, con tự cầm tiền đi đi.”
Văn Tú Quyên “Dạ” một tiếng, rửa tay trong chậu nước, lấy tám hào trong chiếc bát, rồi đeo cặp sách lên.
“Trời lạnh rồi, cũng nhanh tối hơn, con làm thêm vài ngày nữa là đủ rồi, đừng để lúc về tay lạnh cóng. Con gái không thể để tay mình như tay chú được.”
Văn Tú Quyên mỉm cười, cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình.
Lúc đi vào phố cổ Hồng Trấn, cô cười tít mắt chào hỏi hàng xóm láng giềng hai bên. Một gương mặt lạ lẫm với góc trán ứa máu xông ra khỏi ngã rẽ, phía sau có một gã đô con đuổi theo, một trong những thanh niên vô công rồi nghề trong phố cổ. Gã đô con chộp được một viên gạch bị bể một nửa, vừa đuổi theo vừa chửi, người lạ mặt kia thì cắm đầu chạy. Văn Tú Quyên dựa vào tường nhường đường, chú A Văn ngồi trên chiếc ghế nhỏ thì không tránh được, bị người lạ mặt hất bay giỏ lê, rồi lại bị gạch của gã đô con sượt qua mặt. Ông phun ra câu chửi như pháo nổ, rút đòn gánh đuổi theo. Chẳng bao lâu, chú khênh đòn gánh thổi sáo quay về, bên tay trái có treo một dây mười đồng tiền. Ông nhìn thấy giỏ trúc bị đổ đã được dựng dậy, lê cũng được nhặt trả về giỏ thì cảm ơn Văn Tú Quyên đứng canh bên cạnh.
“Không có gì đâu, thưa chú A Văn.” Văn Tú Quyên nói, “Chỉ có vài quả lê bị giập thôi ạ.”
Chú A Văn cầm vài quả trong giỏ lên kiểm, chọn một quả lê bị giập đưa cho Văn Tú Quyên.
Văn Tú Quyên cảm ơn, lấy khăn tay bọc quả lê rồi cho vào cặp.
“Con muốn mang về cho chị con à?” Chú A Văn hỏi.
Văn Tú Quyên mím môi cười.
Chú A Văn lắc đầu, lấy thêm hai quả đưa cho cô, “Cho cha con một quả luôn.”
Văn Tú Quyên nói “Chú A Văn thật tốt bụng”, ông cười khanh khách, nói “Con đừng có nịnh chú”. Cười vài tiếng, ông đột nhiên thở dài, “Nhà con cũng khó khăn, nhớ lại cha con năm xưa...”. Văn Tú Quyên nói, “Con biết rồi, con biết rồi, chú đã nói bao nhiêu lần rồi, con phải về nhà gấp ạ.”
Phố cổ Hồng Trấn không phải là một con đường. Văn Tú Quyên không biết rốt cuộc có bao nhiêu lối nhỏ vây quanh con phố này. Giống như một mạng nhện không ngừng mở rộng, trong lúc họ không để ý thì lại có thêm vài con đường đan chéo nhau. Cô rảo bước quẹo trái quẹo phải, thỉnh thoảng đi chậm lại để chào hỏi. Cô rất được mọi người yêu quý, trong phố cổ này không có nhiều cô gái ngoan ngoãn như cô, dù là trẻ con đi nữa.
Văn Tú Quyên quẹo vào con hẻm vừa đủ cho một người đi, con hẻm này cũng chẳng phải quá hẹp gì, có chỗ còn hẹp gấp đôi. Cửa sổ mở toang trên đầu vang vọng tiếng nói chuyện từ bên trong, sau đó một chiếc bát rất to được chìa ra, một cánh tay vươn ra từ cửa sổ đối diện đón lấy chiếc bát. Văn Tú Quyên ngẩng đầu nhìn, một người trong căn phòng đó nói “Tiểu Quyên về rồi à”. Người còn lại nói rằng “Con lại đi sửa xe đạp nữa hả, thằng quỷ nhỏ nhà dì được một nửa của con thôi cũng mãn nguyện rồi, nó suốt ngày chỉ biết đánh nhau, đánh cho mặt mày bầm giập rồi lết về nhà”. Văn Tú Quyên cười không tiếp lời, vẫy tay tiếp tục đi về phía trước, trước mặt là nhà cô.
Văn Hồng Quân ngồi chồm hổm trước cửa nhà hút thuốc, nhìn thấy Văn Tú Quyên từ xa thì dụi tắt đầu thuốc rồi đi vào nhà. Văn Tú Quyên gọi “Cha”, ông “Ừ” một tiếng, mở nắp nhìn nồi nước hầm thịt.
“Cũng sắp xong rồi cha ạ.” Văn Tú Lâm đang ngồi canh kế bên lò than, nói. Cô thường không chịu được mùi khói than, một lúc là ho sặc sụa, mỉm cười chào giữa làn khói khi trông thấy em gái đi vào.
Văn Tú Quyên lấy lê ra, nói “Chú A Văn cho con, cha, mẹ, chị, mỗi người một quả”. Văn Tú Lâm nói “Vậy của em đâu?” Văn Tú Quyên nói “Em thèm nên trên đường về đã ăn hết rồi”.
Trên bàn ăn có thêm một phần cháo loãng, trộn chung với món canh thịt hầm để nguội. Văn Hồng Quân lùa hai, ba muỗng là hết chén cơm, nếm thử nhiệt độ của cháo rồi bưng vào phòng, bón cho Bao Tích Đệ qua ống thông dạ dày. Văn Tú Quyên cũng đặt chén đũa xuống, gọt vỏ một quả lê rồi bỏ hạt đi, cắt thành từng miếng bỏ trong cái hộp nhỏ, dùng chày gỗ giã nát vang lên tiếng côm cốp. Trên bàn chỉ còn lại chị cô, nhanh chóng ăn hết cơm, dọn chén đũa rửa sạch sẽ rồi nhìn em gái dùng miếng vải thưa lọc bã lê ra, cho nước vào một chén khác.
“Đã rửa tay chưa?” Văn Tú Lâm hỏi.
“Dạ chưa, em nhớ mà.” Văn Tú Quyên nói rồi đi rửa tay, dùng miếng vải bọc bã lê lại, vắt hết nước còn sót bên trong ngẩng đầu cười với Văn Tú Lâm, “Chị yên tâm.”
Bưng chén nhỏ có chứa nước lê vào trong phòng, vừa đúng lúc Văn Hồng Quân đặt chén cháo đã bón xong xuống. Bón thức ăn là một công việc chậm rãi, cần kiên nhẫn, tay phải vững, vậy thì thức ăn vào dạ dày sẽ không bị trào ngược ra, Bao Tích Đệ sẽ không phải chịu đau chịu khổ.
“Sau này, những chuyện này cứ để con và chị làm ạ, cha không cần xin nghỉ giữa chừng để về nhà đâu ạ. Văn Tú Quyên đưa qua, chậm rãi đổ nước lê vào chiếc phễu kết nối với dạ dày.
Văn Hồng Quân đứng một bên nhìn, không ừ hử gì.
Văn Tú Quyên không đợi câu trả lời từ ông, cũng không ngạc nhiên, mấy năm nay cha cô luôn chạy gấp về nhà để bón cho mẹ cô ăn, không biết đã ảnh hưởng công việc biết bao nhiêu, cũng đã thành thói quen từ lâu, cô chẳng hi vọng một câu này sẽ thay đổi ông.
“Chậm hơn chút nữa.” Văn Hồng Quân nói, sau đó gỡ miếng gạc ở mắt vứt vào thùng rác. Văn Tú Lâm định lấy miếng mới thì Văn Hồng Quân bảo là không cần, dán trên mặt bắt mắt quá, khách nhìn thấy sẽ sợ, không dám lên xe.
Vết thương này là do tối qua, ở quảng trường Nhân dân, ông gặp phải gã côn đồ bắt xe về phố cổ, cũng coi như người trong phố, một thanh niên lưu manh trong đám thanh niên thất học, tự cho mình là giang hồ thứ thiệt. Uống rượu, mở cửa sổ hóng gió, ngồi ở ghế phụ nôn ra đầy quần, không biết chạm mạch ở đâu mà nổi khùng lên, lúc trả tiền xe thì đẩy cửa đi tới trước cửa xe, đưa tay đấm vào khóe mắt Văn Hồng Quân, còn muốn lôi ông ra ngoài. Văn Hồng Quân liền gọi cảnh sát.
Người trong khu phố này, mỗi khi gặp chuyện có ai gọi cảnh sát đâu, chỉ cần đánh trả là được, cho dù có gặp rắc rối đi chăng nữa. Văn Hồng Quân gọi cảnh sát như vậy khiến không ai trong đám trẻ sau này ở khu phố thèm nhìn thẳng vào ông nữa. Bởi vậy, lúc nãy chú A Văn mới ngập ngừng nói được nửa câu. Lưu Văn là người cùng thế hệ với Văn Hồng Quân, ông biết chuyện năm xưa của Văn Hồng Quân nên mới xuýt xoa như thế. Cũng đã mười một năm kể từ ngày Văn Hồng Quân không ra tay đánh người.
Lúc ông mới cưới Bao Tích Đệ rồi chuyển đến phố cổ Hồng Trấn, bà là một nhành hoa nức tiếng gần xa. Mọi người đều ghen tị với Văn Hồng Quân vì ông may mắn đến thế, hỏi bà thích Văn Hồng Quân ở điểm nào, Bao Tích Đệ liền nói thích khí phách anh hùng của ông ấy. Đến giờ Lưu Văn vẫn còn nhớ, lúc Bao Tích Đệ nói câu này, đôi mắt ánh lên sự sùng bái từ trong ra ngoài, thật sự là vô phương cứu chữa. Lúc đó ông đã nghĩ, Văn Hồng Quân cũng chỉ biết đánh nhau thôi mà, trong khu phố này ai mà chẳng biết đánh nhau, cô gái này không hiểu rõ nơi này nên Văn Hồng Quân mới chiếm được ưu thế.
Lúc đó Văn Hồng Quân là tài xế xe buýt, Bao Tích Đệ là nhân viên bán vé xe. Bao Tích Đệ trông rất đẫy đà, mới đi làm ngày thứ hai đã bị ba tên côn đồ du thủ du thực sờ mông, Văn Hồng Quân dừng xe, bắt bọn họ xuống xe, đánh gãy xương hai trong số ba kẻ đó. Vì chuyện này, Văn Hồng Quân bị đình chỉ công việc ba tháng, còn chưa phục chức đi làm lại thì cả hai người đã mến nhau rồi. Hôn lễ được tổ chức vào cuối năm, sang năm thứ hai thì sinh ra Văn Tú Lâm, năm thứ ba sinh ra Văn Tú Quyên. Bao Tích Đệ cảm thấy hơi tiếc nuối, bà muốn sinh một đứa con trai để nó trở thành người đàn ông như cha nó.
Bước ngoặt xoay chuyển cả gia đình là vào năm 1981. Người anh cả của Bao Tích Đệ tham gia phong trào sản xuất ở trấn Cách Lý Bình, tỉnh Tứ Xuyên, mắc bệnh cấp tính rồi qua đời, lá rụng về cội, bà đi nhận tro cốt mang về Thượng Hải. Rạng sáng ngày 9 tháng 7, tuyến đường sắt Thành Đô - Côn Minh xảy ra sự cố bi thương nhất kể từ khi lập quốc đến giờ, một vụ sạt lở đất đã phá hủy cây cầu lớn Lợi Tử Y Đạt bắc qua sông Đại Độ, xe lửa số hiệu 422 mà Bao Tích Đệ ngồi bị rơi xuống sông. Văn Hồng Quân ngồi xe lửa ba ngày hai đêm tới Thành Đô, rồi sang huyện Hán Nguyên, lúc đó danh sách người thiệt mạng vẫn chưa được công bố, ông xông vào bệnh viện Nhân dân huyện, Bao Tích Đệ nằm đó, giống không hề bị thương tật gì. Ông không dám làm ồn sợ đánh thức vợ, ngồi canh suốt năm tiếng đồng hồ, cho đến khi một vị bác sĩ đi qua, nói với ông rằng không thể nói chính xác lúc nào bà ấy sẽ tỉnh lại. Lúc đó ông mới biết về khái niệm - người thực vật. Ông gầm lên, đẩy bác sĩ vào tường, nói “Anh phải cứu chữa cho vợ tôi tỉnh lại”, sau đó bị cảnh sát vũ trang lôi đi. Ông ngồi rất lâu trước cổng bệnh viện, rồi nằm trên đường, nhìn lên trời, thề rằng nhất định phải làm cho người phụ nữ này tỉnh lại.
Đón Bao Tích Đệ về Thượng Hải, ông nghĩ mọi cách nhờ cậy quan hệ, tiễn hết hai mươi đồng xu cổ gia truyền, chuyển sang công ty Cường Sinh, trở thành một trong những tài xế taxi đầu tiên của Thượng Hải, như vậy thu nhập sẽ cao hơn một chút. Từ đó về sau, dù gặp chuyện gì thì ông cũng không đánh nhau với người khác. Lưu Văn từng hỏi, thì ông bảo không đánh nổi nữa, sợ bị thương. Lưu Văn nghĩ: Bao Tích Đệ đã không gả cho nhầm người. Thật đáng tiếc.
Nhìn Bao Tích Đệ ăn bữa tối xong, Văn Hồng Quân cắn quả lê rồi lên taxi. Ông làm tài xế taxi kiếm thêm chút tiền đều là vì vợ, mỗi ngày phải về nhà hai lần khiến cho tiền kiếm được ít hơn cũng là vì vợ, khiến hai đứa con gái rất dễ nghĩ rằng bản thân mình dư thừa. Cảm giác dư thừa đó không thể nói cho người khác nghe, không ai hiểu được, chỉ có thể tự chịu đựng, tự tiêu hóa nó. Bác sĩ bảo rằng một người thực vật bao nhiêu năm như vậy mà vẫn giữ được trạng thái thế này thật sự không dễ dàng, đa số trường hợp nằm ở nhà thường không qua nổi năm năm. Thế nhưng, để bà tỉnh lại thì chỉ có thể trông chờ vào kỳ tích thôi. Văn Hồng Quân bảo rằng “Chẳng phải trên báo hay có tin tức nói một người thực vật nào đó ở nước ngoài đã tỉnh dậy sau mười mấy năm, hai mươi năm ư”, bác sĩ khua tay, nói rằng “Đúng vậy, đó là kỳ tích đấy”. Văn Hồng Quân cười, cái gọi là kỳ tích xảy ra trăm năm một lần đó, việc mà người thực vật có thể tỉnh dậy là hoàn toàn có khả năng.
Văn Tú Lâm rửa sạch lê, đưa cho em gái, nói “Em ăn đi, chị biết chú Văn chỉ cho ba quả thôi”. Văn Tú Quyên lắc đầu. Văn Tú Lâm lại bổ lê làm đôi, nói “Vậy chúng ta mỗi người một nửa quả”. Văn Tú Quyên vẫn lắc đầu. Văn Tú Lâm bực bội, nói “Em không ăn thì chị cũng không ăn, nếu không thì cứ vứt lê đi”. Văn Tú Quyên thấy chị mình như vậy thì mỉm cười, nói “Nếu vứt đi thì sẽ có lỗi với chú Văn, vậy em giúp chị ăn nửa quả vậy”.
Ăn lê xong, Văn Tú Quyên ngồi học bài bên chiếc bàn hình vuông, mắt chăm chú nhìn thẳng không ngó nghiêng. Văn Tú Lâm cầm sách lên rồi hạ xuống, cứ như vậy vài lần, cuối cùng mới hỏi, “Có phải em vẫn còn giận chị không?”
“Chuyện gì cơ?” Văn Tú Quyên nói, “Đâu có đâu.”
“Chuyện hồi nhỏ ấy.”
“Không có.” Văn Tú Quyên ngẩng đầu mỉm cười với Văn Tú Lâm.
Văn Tú Lâm nhìn nụ cười của em mình, nụ cười vừa đơn thuần vừa ngọt ngào, trong phố này ai thấy cũng thích, thế nhưng cô biết, tâm tư của em mình không thể nhìn thấu ngay được. Trong lòng cô có nỗi khổ, không thể nói. Thế nhưng nỗi khổ này, biết trách ai đây? Trách bản thân mình ư? Văn Tú Lâm cảm thấy suy cho cùng mình chẳng làm gì sai, nhưng cô vẫn có một phần trách nhiệm đối với em gái.
“Chuyện, chuyện năm đó. Chị luôn cảm thấy, chúng ta không thể làm như vậy.”
“Chị làm không sai, cảm ơn chị đã nói với cha, nếu chị không nói với cha thì chị sẽ giống như em, là đồng mưu, là tòng phạm.”
“Đương nhiên chị không sai, nhưng em à, em đừng oán trách chị.”
“Sao em có thể trách chị được, chị đang nói gì thế. Lúc đó đúng là em hơi giận chị, nhưng sau này, dần lớn lên thì em mới biết mình sai biết bao. Em phải cảm ơn chị chứ, sao có thể trách chị được!”
Văn Tú Lâm nghe cô nói như vậy, hơi bình tĩnh lại, “Ít nhiều gì cũng có một chút, em không giấu được chị đâu. Em phải quên nó đi, làm người là phải nhìn về phía trước. Mấy năm nay em sống rất tốt, mọi người đều hiểu rõ.”
“Chị hai.” Văn Tú Quyên đột nhiên ngắt lời, nói, “Chú Văn cho em bao nhiêu quả, chẳng lẽ chị nghĩ cha không biết ư?”
Văn Tú Lâm không nói nên lời.
“Được rồi, chú Văn cho em bốn quả. Chúng ta mỗi người một quả, cho em làm một đứa con ngoan, như vậy mới tốt, đúng không?”
“Vậy thì em ăn được một quả rưỡi rồi còn gì.”
“Vậy nên chị mới là người chị tốt nhất.” Văn Tú Quyên cười.
“Chúng ta phải làm chị em tốt, chúng ta móc ngoéo với nhau được không?”
Văn Tú Lâm vươn tay, đưa đầu ngón tay út ra. Cô đột nhiên hốt hoảng, lần cuối móc ngoéo giữa hai chị em là lúc nào?
Văn Tú Quyên nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay út của chị mình.
Văn Tú Lâm rụt tay lại như bị rắn cắn.
Văn Tú Quyên chậm rãi nhìn xuống, tiếp tục học bài.
“Em à, lẽ ra năm đó chị nên làm cùng em.” Văn Tú Lâm không biết tại sao mình đột nhiên lại nói những lời này, “Lúc đó chị em mình không hiểu, cứ tưởng rút ống thông ra thì mẹ sẽ chết, thật ra nếu cha không về gấp thì mẹ cũng không gặp chuyện gì đâu, biết thế chị đã làm cùng em. Lúc đầu thương lượng với nhau sẽ cùng làm, bây giờ như thế này, mấy năm nay thật sự hơi bất công với em.”
Văn Tú Quyên ngẩng đầu lên.
“Đừng nghĩ như vậy. Đừng nói như vậy.” Cô lặng lẽ nhìn chị mình, mắt không chút gợn sóng, “Chị đã làm đúng. Chị hai.”
“Đúng vậy, chị đã làm đúng!” Văn Tú Lâm vươn tay xoa đầu em gái, “Cảm ơn em.”
Văn Tú Quyên cười với cô.
☆ ☆ ☆
“Gần đây cậu khỏe không? Tớ có cảm giác cậu là người rất thân với tớ. Sự thân thiết này không giống như bạn cùng lớp, cũng không giống như cha mẹ, cậu hiểu ý tớ không, cậu cũng có cảm giác như vậy chứ?”
Giấy viết thư được trải trên tấm lót, tấm lót ос đặt ra giường, dưới ánh đèn phòng u ám. Văn Tú Lâm dừng lại, cắn quản bút. Cô nghiêng mặt nhìn giường trên, ánh đèn trên tường lay động, quay đầu lại, thấy Văn Tú Quyên đứng trước giường mẹ.
Trong lòng cô giật mình. Cũng chẳng phải lo lắng gì, đã mấy năm trôi qua rồi, em gái cô cũng không còn như ngày hôm qua, không thể nào có suy nghĩ đó được nữa. Nhưng vì sao lại có sự kích động này trong lòng? Chuyện năm đó đã để lại một vết thương lòng cho Tú Quyên, mà có ai biết rằng vết sẹo của cô cũng thường nhói lên, không thể yên lòng được.
Năm đó bọn họ còn quá nhỏ. Nhỏ đến nỗi không biết cảm kích ơn sinh thành của mẹ, chỉ biết oán giận, cảm thấy mọi thứ đều không bằng các bạn trong lớp, không bằng bạn bè trong khu phố, chỉ bởi vì họ có một người mẹ liệt giường, không thể nói chuyện, không có tri giác; nhỏ đến nỗi luôn ảo tưởng rằng nếu mẹ chết đi thì sự chú ý của cha sẽ chuyển sang hai chị em; nhỏ đến nỗi nhìn thấy một đoạn tin tức trên báo dán tường nói rằng có người thực vật ở nước ngoài bị rút ống thông ra rồi được chết êm ái, thì họ cũng ngây thơ cho rằng nếu như rút ống thông từ khoang mũi của mẹ thì mẹ sẽ chết. Cô và em gái đã hẹn nhau rút ống thông của mẹ, là ai đề xuất trước nhỉ? Hình như là em mình, hình như là vậy. Sau đó, cô mau chóng cảm thấy hối hận, gọi điện cho điều phối viên công ty Cường Sinh, kêu cha mình mau về nhà.
Vì sao lại gọi cho cha, vì sao không tự mình ngăn em lại? Có lẽ, cô đã không đủ dũng cảm để đối diện với cái hẹn đã móc ngoéo đó. Một kẻ nhu nhược chùn bước, một con đà điểu.
Văn Tú Lâm nhớ lại khoảng thời gian trước, trong những thước phim hiện trong đầu, cô và em gái cùng chơi nhảy lò cò, sắm vai gia đình, nhảy dây thun. Sau khi chuyện đó xảy ra, bọn họ không chơi nữa. Cũng không hề cãi nhau, em gái trở nên rất kính trọng cô, đến độ khiến cô thấy bất an và lòng cô lạnh như băng.
Hồi ức ập tới khó mà ngừng lại. Đến khi Văn Tú Lâm sực tỉnh thì trước giường mẹ cô đã không còn bóng người. Đã muộn thế rồi, em gái không leo lên giường trên ngủ mà lại ra khỏi nhà. Cô không biết em mình đi đâu và làm gì, cũng không muốn để tâm, quay vào trong vắt óc suy nghĩ nên viết tiếp bức thư này thế nào.
Chuyện xảy ra khiến cô không thể phòng bị. Tiếng bước chân gấp rút, cửa đột nhiên bị đẩy ra, cô vốn dĩ không kịp xoay người lại, trước mắt tối đi.
Văn Hồng Quân đứng trước giường, che ánh đèn. Ông nhìn cô con gái lớn, Văn Tú Lâm xoay lưng lại với ông, cả người chìm trong bóng của ông. Ông vươn tay túm lấy vai con gái mình, ra sức xoay người cô lại.
Văn Tú Lâm khiếp sợ, đờ đẫn nhìn cha, miệng cố gắng nhai nghiền, sau đó nuốt xuống.
Văn Hồng Quân cho con gái một bạt tai.
“Mày đang làm gì vậy? Nhả ra cho tao!”
Ông thấy con gái nuốt thư bèn cho thêm một bạt tai nữa.
Văn Tú Quyên không biết đã đi vào theo ông từ lúc nào, lặng lẽ đứng một bên, nhìn chị mình đầm đìa nước mắt.
“Chị à, một năm nữa là thi đại học rồi, ba luôn mong chị có thể đậu vào một trường đại học tốt, hẹn hò sẽ ảnh hưởng đến việc học, là chuyện không tốt. Chị đừng giận em nhé.”
Văn Hồng Quân hỏi thằng nhóc đó là ai, có phải bạn cùng lớp không quen nhau bao lâu rồi, đến mức nào rồi. Văn Tú Lâm chỉ biết khóc, sống chết không chịu nói. Văn Tú Quyên ghé tới gần nói “Chắc là một bạn nam cùng lớp, lúc tan học hay đi chung với chị, con thấy mấy lần rồi”. Văn Hồng Quân lại cho vài bạt tai, đuổi Văn Tú Lâm ra khỏi nhà, tối nay không được vào nhà.
Qua nửa tiếng đồng hồ, Văn Tú Quyên thấy lửa giận của cha đã bớt, thì khuyên ông cho chị vào trong.
“Cơ thể của chị trước giờ rất yếu, thời tiết lạnh như vậy, chị còn mặc quần áo mỏng nữa, lát nữa lạnh, mắc bệnh sẽ ảnh hưởng tới việc học. Con thấy chị ấy đã biết lỗi rồi, cha cho chị ấy vào, được không ạ?”
Văn Hồng Quân không nói gì, Văn Tú Quyên đi ra ngoài đỡ chị mình vào nhà.
Văn Tú Lâm không nói tiếng nào. Văn Hồng Quân ngồi đầu giường vợ, giúp bà mát xa cơ bắp tay và đùi, không nhìn con gái mình. Một lúc sau, ông tắt đèn lên giường nằm.
Văn Tú Lâm nằm giường trên, mắt mở thao láo, trong bóng tối, tầm mắt của cô như có thể xuyên qua ván giường, nhìn thấy em gái mình ở giường trên.
Sau đó cô nghe thấy một câu nói khẽ vang lên từ giường trên.
“Chị à, phải làm chuyện đúng đắn. Là chị dạy em mà.”
Trong lòng Văn Tú Lâm dấy lên một ngọn lửa vô danh, cô nghĩ, tại sao em mình lại nói thẳng cho cha biết, sao không lén khuyên nhủ mình...
Cô đột nhiên bình tĩnh lại.
Những gì mà em gái cô làm, giống như những gì mà ngày hè đó cô đã làm.
Cô không có tư cách nói gì cả.
Em gái cô đang làm điều đúng đắn, nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo hơn lúc nãy đứng bên ngoài. Có lẽ cô bị bệnh rồi.
Văn Tú Quyên chậm rãi nhắm mắt lại. Nói câu đó xong mà không nghe thấy động tĩnh gì bên dưới. Chị cũng không thể cục cựa gì được, bởi vì cha vẫn chưa ngáy mà.
Cô cũng nghĩ về ngày hè năm đó. Cô đang nghĩ, nếu giống như những gì Văn Tú Lâm nói lúc chiều, không đi tố giác, mà cùng cô rút ống thông, thì sẽ như thế nào?
Chị hai à, chị thật sự quá ngây thơ, chị tưởng rằng nếu chị không gọi cha về mà làm cùng em thì mẹ vẫn sẽ không sao, vẫn nằm đó như bây giờ à. Ha ha, chúng ta rút ống thông ra, qua một, hai tiếng sau, phát hiện mẹ vẫn đang thở đều đặn, mà cha thì sắp về, chị đoán xem, chúng ta sẽ làm gì? Chị thật sự cho rằng đợi đến lúc cha về tới nhà thì vẫn thấy mẹ lành lặn nằm đó ư?
Chị à, chị đã tránh được một trận tai vạ, nhưng em thì vẫn còn mắc kẹt.