19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1574 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

Sau đêm đó, quả nhiên Văn Tú Lâm phát sốt, hơn một tuần sau mới khỏi. Văn Tú Quyên chăm sóc cô, nếu như đánh giá sự chăm sóc đó theo tiêu chuẩn nào đó thì Văn Tú Quyên đã làm rất tốt. Vừa mới hạ sốt thì tới kỳ kiểm tra môn Toán và tiếng Anh, đương nhiên điểm rất tệ. Văn Tú Lâm không giống đứa em gái luôn xếp Top ba toàn khối, thành tích của cô luôn cao thấp thất thường. Học kỳ này vốn dĩ sẽ có khởi sắc, nhưng ốm một trận là lại công cốc.

Ngày hôm nay, lúc chạng vạng, Văn Hồng Quân về nhà, Văn Tú Lâm vẫn đang ở lớp học thêm, chưa về. Văn Tú Quyên ngồi trông nồi canh trên lò than, cầm quyển Bệnh truyền nhiễm học vừa mới mua. Trên giá sách có quá nửa sách của Văn Tú Quyên, đều là những quyển mua từ hiệu sách cũ không đáng bao nhiêu tiền, dùng tiền kiếm được từ công việc sửa xe để mua. Trong đó có mười mấy quyển là về y học và hộ lý, Văn Tú Quyên đã đọc đến mấy lần.

Thấy Văn Hồng Quân trở lại, Văn Tú Quyên đặt sách xuống, giúp cha mình một tay. Thật ra cũng chẳng có gì nhiều, cháo cũng đã nấu xong chờ nguội, rau xanh cũng được rửa sạch đợi bỏ vào nồi, hôm trước còn thừa vài chiếc bánh nhân thịt, hâm nóng là có thể ăn.

“Cha ơi, sau này con muốn thi vào trường Y, muốn làm bác sĩ, để chữa bệnh cho mẹ.” Lúc nói câu này, Văn Tú Quyên thấy tim mình đập mạnh, càng lúc càng nhanh.

“Roạt” một tiếng, rau xanh được bỏ vào nồi. Xào lên, sau đó cho vào chiếc đĩa mà con gái đưa qua.

“Gia cảnh nhà mình mày cũng biết đấy, không đủ tiền cho hai đứa vào đại học. Mày học trường đào tạo y tá đi, tốt nghiệp sớm còn đi làm, giúp đỡ gia đình nữa.”

Văn Hồng Quân nhìn một cái, Văn Tú Quyên nghe theo, mặt trắng bệch lạ thường.

“Nếu chị mày không đậu đại học thì tính sau.”

Câu nói này xuyên qua muôn trùng sóng gió trong lòng Văn Tú Quyên, khẽ khuấy động lòng cô, nhưng nhanh chóng bị cuốn đi mất.

Cố gắng bao năm nay mà vẫn không vượt qua được.

Có muốn cá cược xem chị có đậu đại học hay không?

Nếu chị không thi đậu, thì cha có chu cấp cho mình không?

Mình, vốn có tội.

Không thể thi vào đại học thì cả đời này sẽ không có lối thoát. Cả đời này.

Mấy năm nay, mình cố gắng nhiều như vậy, không phải vì kết cục này. Không thể mất đi lôi thoát được.

Mình muốn được sống tốt, rất muốn, rất muốn.

Cô bê đĩa rau xanh đặt lên bàn, khẽ nhìn Bao Tích Đệ trong nhà.

Một lúc sau, Văn Tú Lâm về nhà. Cô mang theo bài thi chính trị về cho cha ký tên, 92 điểm, đứng thứ tư trong lớp.

« Lùi
Tiến »