“Dạo gần đây cậu có khỏe không? Tớ có cảm giác cậu là người rất thân với tớ. Sự thân thiết này không giống như bạn cùng lớp, cũng không giống như cha mẹ, cậu hiểu ý tớ không, Đỗ Quyên, cậu cũng có cảm giác như vậy chứ? Hai ngày nay tâm trạng tớ không tốt, xảy ra một số chuyện khiến tớ không vui. Cảm giác bị hiểu nhầm thật sự rất khó chịu, nhưng tớ chưa bao giờ biện bạch...”
Trước khi viết thư trả lời, Văn Tú Quyên lại đọc bức thư này một lần nữa. Hôm trước, cô mới nhận được thư, chữ viết rất cứng cáp, thậm chí nhấn bút hơi mạnh quá khiến một vài nét hằn thủng tờ giấy mỏng manh.
Chữ của Linh Đang vẫn luôn như vậy, thật sự rất giống chữ con trai. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mình chưa từng gặp cậu ấy, lỡ như cậu ấy thật sự là con trai thì sao? Ý nghĩ này vụt qua trong lòng Văn Tú Quyên, cô mỉm cười chế giễu bản thân, làm sao có thể được, gửi thư qua lại bao lâu nay, cô có thể cảm nhận Linh Đang là một cô gái tốt, trên thế gian này có mấy ai nhiều bí mật giống mình, cần ngụy trang nhiều như mình đâu.
Từ sau khi cô lên mười, nếu như nói về người mà cô có thể cùng tâm sự, thì chỉ có Linh Đang, không bao giờ biết nhau, không bao giờ gặp nhau này mà thôi.
Bạn tâm thư thật sự là một chuyện thần kỳ, Văn Tú Quyên mới nghe đến cụm từ này vào mùa hè lúc chuyển từ cấp một lên cấp hai. Sau vài tuần thì dường như cả thế giới đều thảo luận về phương thức kết bạn mới nổi này. Cô cứ tưởng rằng nó không liên quan đến mình, thực tế thì, suốt những năm đó cô luôn cảm thấy thế giới này chẳng liên quan gì đến mình cả.
Đến nửa học kỳ của lớp Bảy thì cô nhận được thư của Linh Đang.
Thư được gửi tới trường, chỗ người nhận không ghi là Văn Tú Quyên, mà ghi số 23 lớp 7/3. Đó là mã số học sinh của cô. Trên phong thư không ghi người gửi và địa chỉ gửi, chỉ có một con tem hình năm con Ngựa đáng giá tám xu, chứng tỏ rằng người gửi cũng ở Thượng Hải. Văn Tú Quyên không đoán ra được ai gửi thư, nhưng vẫn mở ra xem. Cho đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rất rõ câu đầu tiên trong bức thư: “Đây là một chiếc bình trôi dạt, người nhận được thư nhất định có duyên với tớ, cậu có muốn làm một người bạn có lẽ sẽ không gặp nhau, nhưng có thể tâm sự cùng tớ không?”
Thế là, Văn Tú Quyên có một người bạn tâm thư. Mấy năm nay, Linh Đang cũng từng nhắc tới việc có muốn gặp mặt nhau hay không khi cả hai nói chuyện hợp nhau đến vậy. Văn Tú Quyên từ chối không hề do dự, không gặp mặt, không biết nhau, không qua lại, sống cuộc sống người dưng nước lã, như vậy cô mới có thể yên tâm trò chuyện qua thư. Đương nhiên giao lưu bằng cách này cũng có mặt hạn chế. Văn Tú Quyên không thể nói cho Linh Đang biết rằng lúc nhỏ suýt chút nữa mình đã giết chết mẹ, hoặc không thể nói rõ về mối quan hệ tế nhị giữa mình, cha, và chị được. Nói về những chuyện xảy ra trong trường, oán hờn nỗi cô đơn trơ trọi, hoặc nhiều nhất cũng chỉ đề cập tới vấn đề trong giao tiếp với người thân thôi.
Văn Tú Quyên nghĩ, cả đời này có lẽ mình không thể có một người bạn thật sự, viết thư qua lại một, hai tuần với Linh Đang đã là sự xa xỉ hiếm có rồi. Nếu như không có người bạn này tâm sự cùng thì e là cô đã không thể chịu đựng cho đến hôm nay. Thế nhưng chịu đựng đến bây giờ cũng có khác gì đâu?
Chung quy vẫn phải đi theo con đường đó.
“Gần đây tớ không ổn lắm. Nhưng, nghe cậu nói cậu cũng không ổn, tớ lại cảm thấy như được an ủi một chút. Xin lỗi vì đã nói như vậy, chỉ là tớ muốn tìm một người cùng hoàn cảnh để sưởi ấm cho nhau, thật sự không dễ. Trong thế giới mà tớ có thể chạm vào cũng chỉ có mình cậu thôi, ngay cả cha và chị tớ cũng không thể. Gần đây tớ đứng nhất lớp trong bài thi Ngữ văn, Toán học, Tiếng Anh, coi như phát huy bản thân một cách ổn định. Nhưng xem ra điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, không thể thay đổi được hình tượng trong mắt cha tớ, địa vị của tớ trong nhà cũng thế, chẳng còn cách nào nữa rồi. Thế nhưng tớ vẫn hi vọng có cách nào đó, tớ muốn học đại học, tớ nhất định phải học đại học. Nếu thành tích này của tớ mà vẫn không vào được đại học thì cậu nói xem, có phải là chuyện nực cười không..”
Văn Tú Quyên viết thư xong thì đúng lúc lớp tự học kết thúc. Trên đường về, cô cho thư vào thùng thư. Cô nhét hơn nửa bàn tay vào trong vẫy vẫy lần cuối với bức thư trong không gian nhỏ hẹp và tối mịt đó. Lúc đó, cô có cảm giác nửa bàn tay của Linh Đang cũng ở trong thùng thư, khẽ chạm vào đầu ngón tay cô. Hoặc, đó không phải Linh Đang, mà là một bản ngã khác mà cô không biết.
Về đến nhà, Văn Tú Lâm đang ngồi ngoài hiên ôn bài. Khoảng thời gian này, cô cảm thấy thời gian chị mình học bài nhiều hơn trước rất nhiều. Chị ấy bắt đầu cảm thấy áp lực của kỳ thi đại học ư? Trường của bọn họ không được xem là khu trọng điểm, bao năm nay tỉ lệ học sinh trúng tuyển trong đợt xét tuyển lần đầu chỉ hơn hai mươi phần trăm, với trình độ vốn có của Văn Tú Lâm thì rất khó khăn. Nghe tiếng động, Văn Tú Lâm ngẩng đầu lên, nhìn thấy em gái về thì chào một câu rồi tiếp tục đọc sách. Quan hệ chị em của họ không còn nồng ấm như trước, cho dù lúc trước Văn Tú Quyên đã chăm sóc cho Văn Tú Lâm rất chu đáo, nhưng chung quy vẫn không dễ gì để Văn Tú Lâm quên đi cái bóng cha mình đột ngột xuất hiện vào đêm đó. Trong lồng ngực cô dấy lên nỗi oán giận, giận xong thì lại buồn. Đương nhiên những chuyện này đều là kể ở góc độ của Văn Tú Lâm, còn về phần Văn Tú Quyên thì chẳng có gì thay đổi cả.
Văn Tú Quyên lấy sách bài tập ra, ngồi phía bên kia chiếc bàn vuông. Cô mở vở bài tập ra, viết nháp những công thức Toán, cuối cùng khoanh tròn vào đáp án, không ngẩng đầu, mở miệng hỏi, “Chị à, chị có hận em không?”
“Không có.” Văn Tú Lâm nhanh chóng trả lời.
“Chị có để ý.” Văn Tú Quyên ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy hai xoáy tóc trên đầu Văn Tú Lâm.
Văn Tú Lâm ngẩng lên, nở một nụ cười cho em gái thấy.
“Chị à, chị có chắc mình thi đậu đại học không?”
“Chị chắc.”
“Nếu không đậu thì làm thế nào?”
Văn Tú Lâm ngồi thẳng dậy, mặt đanh lại, nói rõ ràng từng chữ, “Chị nhất định phải thi đậu.”
“Ừm.” Văn Tú Quyên gật đầu.
Văn Tú Lâm đột nhiên cười, nụ cười này hơi khác với sự cứng nhắc ban nãy.
“Chúng ta cùng thi đại học, cùng một trường, được không?”
“Dạ, được chứ, chị hai.”
Văn Tú Quyên khẽ thở dài, nói, “Chị hai, nghĩ lại, em có lỗi với chị.”
“Em nói chuyện này làm gì, thật ra, những gì em làm không sai. Chúng ta là chị em, phải là chị em tốt của nhau, được chứ?” Nói xong, Văn Tú Lâm nắm tay lại thành nắm đấm đưa ra giữa bàn, ngửa nó lên, chìa đầu ngón út ra.
Văn Tú Quyên nhìn ngón út này, dãn đầu mày ra, nhìn chị mình, “Em vẫn phải nói tiếng xin lỗi với chị, em nghĩ em phải xin lỗi, em xin lỗi chị trước, được không?”
“Ừ!” Văn Tú Lâm gật đầu cái rụp.
Văn Tú Quyên mỉm cười, cuối cùng đưa tay ra móc ngoéo.
Văn Tú Lâm trịnh trọng giữ nguyên như vậy một lúc mới thả tay ra. Cả hai không nói chuyện nữa, Văn Tú Lâm cúi đầu đọc sách tiếp, trên mặt vẫn mang theo nụ cười.
Trong lòng Văn Tú Quyên thấp thỏm, cô viết được một câu hỏi thì đặt bút xuống, đi ra ngoài cửa.
Văn Tú Lâm quay đầu nhìn cô, chỉ thấy cô ngồi trên ngưỡng cửa, không biết đang ngắm phong cảnh gì. Một lúc sau, nghe thấy cô hát một bài hát. Bài hát nhẹ nhàng, rất quen thuộc, Văn Tú Lâm khép hờ mắt, từng câu từng chữ trong bài hát chiếu rọi vào lòng cô.
Biết bao chuyện xưa giờ khó nhớ lại
Biết bao ân oán đã theo gió bay đi
Hai thế giới, si mê biết bao
Mấy năm xa cách, muốn nói lời tương tư
Người trên trời kẻ dưới đất, có thể lại tái ngộ
Nghe tiếng chim Đỗ Quyên khẽ hót trong rừng
Hay là quay về đi, hay là quay về đi.