19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1578 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7
Phá kén
Mục 1

“Tụi tớ bắt đầu leo núi lúc rạng sáng, có trăng sao soi sáng đường lên núi. Tớ chưa từng leo núi vào buổi tối, lúc đầu hơi hồi hộp, nhưng nhớ lại đây là núi Thái Sơn, là nơi mà trước đây vua chúa lên tế trời, có tiên khí thì tớ không sợ nữa. Dọc đường có âm thanh của gió, của lá cây, thỉnh thoảng còn có âm thanh của chim vỗ cánh, không biết của con cú hay con dơi nữa. Năm giờ kém tụi tớ leo lên tới đỉnh Ngọc Hoàng, nghỉ ngơi một lúc thì mặt trời mọc. Đẹp quá, tớ không biết phải diễn tả thế nào cho cậu hiểu, lần đầu tiên tớ cảm thấy mặt trời thật óng ánh, không nỡ chớp mắt, nhìn nó mọc lên từ những đám mây, ánh ban mai cũng xuất hiện trước mắt tớ cùng nó. Tớ bỗng nhiên cảm thấy những chuyện không vui trong cuộc sống đều biến mất hoàn toàn, chẳng có gì to tát nữa. Người xưa nói: Leo lên núi Thái Sơn thì thiên hạ như nhỏ lại, chưa từng leo núi Thái Sơn thì sẽ tụi tớ bắt đầu leo núi lúc rạng sáng, có trăng sao không biết được cảm giác xúc động khi tâm hồn được thanh thản trong phút chốc đó. Những chuyện không vừa ý rồi sẽ qua hết, những chuyện khiến cậu cảm thấy lớn lao đó, hoặc là những chuyện ruồi nhặng bu đầy đó, qua mười năm nữa, ngoảnh lại nhìn thì hoàn toàn là chuyện cỏn con thôi, thậm chí chỉ cần thay đổi góc độ, rũ bỏ giới hạn trước mắt thì thế giới sẽ khác đi. Đây là cảm ngộ sâu sắc nhất của tớ khi leo núi Thái Sơn. Đương nhiên, tớ về tới thành phố rồi, quay về với cuộc sống thường ngày, cảm ngộ này nhất định sẽ tiêu tan, lúc đó, hi vọng cậu có thể nhắc tớ, để tớ nhớ lại tâm trạng lúc đứng trên núi Thái Sơn, để không rơi vào vòng xoáy của thế sự. Ngoài ra, Đỗ Quyên, nếu cậu chưa từng leo núi Thái Sơn, nếu cơ hội hãy thử một lần nhé.”

☆ ☆ ☆

Âm thanh đó như tiếng rắn kêu.

Ngọn lửa đèn cầy cháy phần phật, cái bóng hắt trên vở cũng chuyển động theo, ngọn lửa yếu dần như muốn tắt, nhưng rồi cháy sáng trở lại, giống như có một luồng sinh khí nhỏ nhoi được thổi vào bóng tối u ám.

Văn Tú Lâm ngẩng đầu lên nhìn em gái, rồi lại hít thật sâu, không nhanh không chậm, lồng ngực từ từ căng lên đến cực hạn, sau đó chu miệng thổi phù một cái, tiếng rắn kêu lại vang lên lần nữa. Ngọn lửa đèn cầy cháy phần phật, lặp đi lặp lại như vậy.

Gần đây Văn Tú Quyên đột nhiên nổi hứng, cô vốn chỉ biết chăm chỉ học hành, lúc rảnh rỗi không làm thêm kiếm tiền tiêu vặt thì đọc sách Y học. Thế nhưng bây giờ cô lại ghi danh vào lớp ngoại khóa học thổi tiêu sau giờ học chính. Văn Tú Lâm đã thử thổi cây tiêu mà em gái mình thường luyện tập, nhưng thổi cỡ nào cũng không ra tiếng, Văn Tú Quyên nói rằng khẩu hình miệng và hơi thở không đúng, thổi đèn cầy là để luyện tập khẩu hình miệng vào hơi thở.

Sự thay đổi này không xấu, nhưng Văn Tú Lâm vẫn không yên tâm. Nửa năm sau là lên lớp Mười một rồi, em gái cô muốn thi vào trường đại học hàng đầu, trước đây rất chuyên tâm học bài, giờ đột nhiên phân tâm, rốt cuộc là vì sao?

Đương nhiên, Tú Quyên thông minh hơn cô nhiều, học giỏi, bài vở trên trường cũng toàn điểm cao, có phân tâm một chút cũng chẳng hề gì, Văn Tú Lâm nghĩ vậy. Nhưng cô cũng cho rằng, sự thay đổi này sẽ có một bước ngoặt nhất định, cô không tài nào đoán được.

Trước mắt cô bỗng tối đi, lần này ngọn đèn cầy đã bị thổi tắt. Văn Tú Quyên không còn châm sáng nó nữa, ngừng luyện tập, đứng dậy đi vào nhà. Văn Tú Lâm quay đầu nhìn vào trong nhà, rồi cúi đầu ôn bài tiếp.

Văn Tú Quyên bật đèn lên thì nhìn thấy mẹ mình. Vẫn là gương mặt như ngủ như tỉnh, đôi mắt như mở như nhắm đó. Cho dù được Văn Hồng Quân chăm sóc cẩn thận, nhưng buổi tối trong phòng không có người, khi chỉ có một mình Bao Tích Đệ thì cũng tắt đèn, đương nhiên là để tiết kiệm điện. Có lúc Văn Tú Quyên nghĩ, may là mẹ không có ý thức chứ nếu không, vào buổi tối lúc tối thui, lúc lại sáng trưng, hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát của cô sẽ rất khó chịu.

Cô ngừng lại một lúc, quay đầu nhìn, chị vẫn chưa vào, chắc đang ôn bài, chuẩn bị thi đại học. Cô kéo ngăn kéo thứ hai của chiếc tủ nhỏ cạnh giường, đó là ngăn của riêng cô, lấy hộp cơm bằng nhôm ra. Cô lại lấy trong cặp một chai nước muối nhỏ, đặt nó cùng với hộp cơm lên giường mình, sau đó cởi giày leo lên.

Đây là phương trời của riêng cô, tuy rằng chẳng hề khép kín tí nào, nhưng có thể mang lại cho cô chút ít cảm giác an toàn. Văn Tú Quyên xoay người, mặt hướng vào tường, mở hộp cơm ra.

Bên trong có một ống tiêm, một bao bông gòn thấm cồn, một hộp diêm.

Văn Tú Quyên vặn đầu ống tiêm, lấy một miếng bông gòn thấm cồn ra cẩn thận lau nó, rồi lại quẹt một que diêm đốt đầu ống tiêm. Trong chai nước muối chứa dung dịch glucozơ, cô bơm thuốc vào kim tiêm được nửa ống, rồi lại đẩy hết bọt khí trong ống ra cho tới khi có chút nước ứa ra ngoài.

Hoàn thành xong, Văn Tú Quyên cẩn thận đặt ống tiêm vào hộp, xắn tay áo bên trái lên.

Trong phòng tối quá.

Văn Tú Quyên ngoái đầu nhìn ra ngoài, chị cô vẫn ngồi đó không động tĩnh gì, cũng chưa đến giờ cha về nhà. Cô xoay người ra ngoài, đưa tay trái ra dưới ánh đèn, đánh nhẹ vào chỗ khuỷu tay, kiểm tra vị trí của tĩnh mạch kĩ càng. Mạch máu của cô khá nhỏ, dưới ánh mặt trời ban ngày còn dễ nhận thấy chứ bây giờ thì hơi khó. Cô đánh mạnh hơn một chút, nhưng lại sợ bị nghe thấy tiếng, cho đến khi vùng da chỗ đó hơi đỏ lên, cảm thấy mình tìm được rồi thì mới lấy miếng bông gòn lúc nãy lau vào chỗ kim tiêm sẽ chích.

Cô nghĩ, phải dùng chút cồn i-ốt, như vậy sẽ đỡ đau hơn.

Cầm ống tiêm, nhắm chuẩn.

Thật ra không đau lắm đâu, cô tự nhủ. Thế nhưng vẫn không kìm được mà cắn chặt răng.

Mũi kim xuyên qua da thịt, rất chậm, tay cô rất vững.

Đau hơn tưởng tượng.

Đã đâm vào mạch máu chưa? Cô cũng không rõ, mồ hôi trên trán rơi xuống.

Ngón tay cái của cô đè lên đầu ống tiêm, bắt đầu ấn xuống. Cảm giác đau xuất hiện suốt quá trình, hình như không được bình thường lắm. Sau đó, cô thấy vùng da chỗ kim tiêm chọc vào hơi nhô lên. Tiêm chệch ra ngoài mạch máu rồi.

Cô rút kim tiêm ra, quệt mồ hôi, ướt đẫm, lòng bàn tay cũng vậy. Dùng bao gối lau một cái, xem xét vết phồng trên cánh tay như vết cắn đó to nhỏ cỡ nào, cô quyết định thử lại lần nữa.

Chỉ có thể tiêm trên cùng một cánh tay, cô không thể dùng tay trái để tiêm được. Cô bắt đầu đánh vào tay, được mấy cái thì cảm thấy mạch máu rõ rệt hơn lúc nãy, sau đó cô sát trùng, cầm ống tiêm lên, chọc vào, sát bên vết phồng ban nãy.

Lần này, cô tiêm hết ống glucozơ vào trong người. Cô thở hắt ra, không có thời gian cầm máu, nhanh chóng bẻ kim cho vào hộp nhôm, xuống giường cất hộp và chai nước muối về chỗ cũ, rồi lại dùng miếng bông gòn thấm cồn đè vào chỗ tiêm một lúc, sau đó cho miếng bông và que diêm đã tàn vào hộp bút trong cặp.

Cô nghĩ, ngày mai chắc sẽ dễ dàng hơn, bởi vì đã có vết kim tiêm hôm nay để tham khảo. Nhưng, như vậy vẫn chưa đủ tốt, không thể cứ tham khảo mãi, có lẽ tới lúc vết kim tiêm nhiều rồi thì cô phải thử dùng tay trái tiêm cho tay phải, thay phiên nhau. Cùng lắm là nổi vài vết phồng, xẹp xuống rất nhanh. Nghĩ đến đây, cô ấn tay vào vết phồng đó, cảm thấy hơi đau.

Văn Tú Quyên thả tay áo xuống, đợi khô hết mồ hôi thì mới đi ra ngoài. Văn Tú Lâm đang làm bài tập, nhìn cô và không nói gì. Văn Tú Quyên lấy túi ni lông cũ, đổ cháo dư trong nồi.

“Em lại đi cho mèo ăn à?” Văn Tú Lâm hỏi.

“Dạ vâng.”

“Chị rất muốn đi cùng em chơi với tụi chó mèo, bây giờ chúng nó rất thân với em nhỉ.” Văn Tú Lâm hơi ước ao.

“Nhưng mà chú ý giữ gìn vệ sinh, trên thân mèo hoang có bọ đó. Bọ chét gì đấy, đừng mang nó vào nhà.” Cô bổ sung thêm một câu.

“Em biết rồi, em không sờ lung tung đâu, mỗi lần về em luôn rửa tay hai lần.” Văn Tú Quyên nói.

“Cũng tám giờ rưỡi rồi, em đừng đi lâu quá.”

“Vâng”

Văn Tú Quyên xách túi ni lông ra khỏi nhà. Trời không trăng, cũng không có đèn đường, chỉ là trong khu phố này, mọi ngôi nhà trong hẻm rộng, hẻm nhỏ đều bật đèn, nhưng vẫn tối, toát ra màu vàng u ám.

Văn Tú Quyên đi tới ngã rẽ trước mặt thì ngừng lại, nhìn quanh không một bóng người thì quay lại, không phát ra tiếng động. Trước nhà có một vòi nước ngoài trời, bên cạnh bồn rửa là vài chậu hoa, khoảng đất nhỏ này cũng coi như là của nhà cô chiếm. Văn Tú Quyên đẩy chậu hoa ngoài cùng, lộ ra một viên gạch đỏ ẩn đằng sau. Cô lại nhấc viên gạch lên, bên dưới có một cái hố. Cô lấy ra một chiếc túi vải.

Tay trái túi vải, tay phải túi ni lông, Văn Tú Quyên đi loanh quanh khu phố như đang tản bộ, cho đến khi đi vào một con hẻm cụt vắng người thì mới ngừng lại, đặt túi ni lông xuống, mở túi vải ra.

Thứ đầu tiên cô lấy ra là một chiếc túi giấy thấm dầu, trong đó có một đôi găng tay y tế mỏng. Cô cẩn thận cầm một góc của găng tay lên, mang vào tay, tựa như đôi găng tay trắng muốt này rất dơ bẩn. Tiếp theo, cô lấy ra một chai thủy tinh, vặn mở, đổ chất dịch vẩn đục bên trong vào chỗ cháo thừa, dùng tay đã mang găng tay khuấy vài cái để nó hòa lẫn vào nhau. Sau đó, cô đặt cái chai vào túi vải. Trong túi vẫn còn một vài dụng cụ, nhưng bây giờ tạm thời chưa dùng tới.

Lúc Văn Tú Quyên làm những chuyện này thì đã có những bóng đen lặng lẽ tụ tập lại. Đa số là mèo lông vàng cũng có mèo mun, xa xa có một chú chó Bắc Kinh, về sau nó dần đến gần, không thể nhìn rõ được. Bọn chúng tới tốp năm tốp ba, đi thành đàn hoặc đi một mình, giống những đêm trước, đến con hẻm cụt này định ăn một bữa ngon lành.

Giữa bóng tối âm u có rất nhiều đôi mắt xanh biếc nhìn Văn Tú Quyên. Quang cảnh này khiến cô nhớ lại một bộ phim kinh dị của Hong Kong vừa mới xem. Cô lắc đầu cười, cúi xuống, đổ một ít cháo ra.

“Ăn một bữa no đi, không dễ đâu. Cháo này còn nóng đó, có nước thịt nữa. Nếu như tụi mày có thể suy nghĩ, có thể nói chuyện thì phải cảm kích tao đó. Bây giờ chắc tụi mày thích tao lắm đúng không. Thế nhưng, thực tế thì ai mà biết được. Một lúc nữa thôi, nếu tụi mày đủ thông minh thì sẽ hối hận tại sao bây giờ lại ăn sung sức đến vậy.”

Có những chuyện Văn Tú Quyên không nói cho ai biết. Ngay cả Linh Đang cũng không thể biết. Cô phải tìm một chỗ để nói, nói với chó mèo vẫn tốt hơn là nhịn rồi về đêm nói mớ khi ngủ, bị cha và chị nghe thấy.

“Thế giới này, xem ra không giống với thực tế.”

“Không giống đâu.” Cô ngừng một lúc, nói lại lần nữa như đang nhấn mạnh.

“Tụi mày cũng vậy, trông đáng yêu thế này nhưng thật ra chỉ là trời sinh ra như thế thôi, có khác gì con nhện con rết đâu, chọc vào tụi mày thì cũng bị cắn, bị cào một cái còn gì. Cho dù nhìn thì thích mắt đấy, nhưng ở những chỗ không thấy được thì ve bọ vi khuẩn ký sinh trùng đầy mình.”

Một con mèo mun ngẩng đầu nhìn cô.

“Nghe có hiểu không? Mày đâu có hiểu được, họ cứ nghĩ tụi mày hiểu tiếng người, chỉ là trông tụi mày có vẻ hiểu thế thôi. Giống như tao, trong con phố này, trừ chị và cha tao ra thì ai cũng thích tao. Vừa thông minh, vừa chịu khó, vừa hiểu chuyện, nói chuyện rất lễ phép. Mấy ngày nay, tao cho tụi mày ăn, nhiều người bảo tao tốt bụng, yêu động vật. Nhưng, thực tế thì ai mà biết được.”

Cháo dưới đất bị liếm sạch, Văn Tú Quyên xua tay, đuổi những con mèo còn thòm thèm đi, nhoáng cái lại có đám chó mèo khác ập đến. Cô lại đổ một phần ba cháo trong túi ni lông ra, nhóm này ăn xong lại tới nhóm kế tiếp.

“Nếu như mẹ tao chết thì cha tao sẽ buồn; nếu như chị tao chết, cha tao cũng sẽ buồn; cha tao chết thì chị tao và nhiều người trong khu phố này sẽ buồn; nếu tao chết thì chẳng ai buồn cả, giống như tụi mày vậy. Những người trong khu phố khen tao thế thôi, thật ra là nói suông, bọn họ đều là đám người chẳng tốt đẹp gì, sao có thể thật lòng thích một người hoàn toàn không giống như bọn họ được? Tao chết rồi, bọn họ sẽ nói mấy câu đại loại như ‘Ôi chao, tội quá, con bé tốt bụng vậy mà”, nhưng có ai thật sự đau lòng vì tao đâu? Tao không muốn chết, nếu tao không thể thi vào đại học thì cả đời này coi như không có lối thoát, chẳng khác gì chết đi, còn đau khổ hơn là chết!”

Cô khục khặc cười.

“Ngày nào Văn Tú Lâm còn sống thì ngày đó tao không thể tìm ra lối thoát được. Nói thật, chị à, năm đó nếu như mẹ chết thì chúng ta đã sống tốt hơn rồi. Mấy năm nay, con đường em đi đều do chị chọn cho em. Bây giờ, đến phiên em tự chọn cho mình một con đường. Xin lỗi, em cũng chỉ có thể giúp chị chọn một con đường thôi.”

Văn Tú Quyên vừa cho chó mèo ăn vừa nói. Những lời này chẳng phải nói cho chúng nghe, cũng chẳng phải nói cho bản thân cô nghe, mà là nói cho cái số phận tối tăm đó, nói cho người chị người cha người mẹ không có mặt ở đây, nói cho cái thế giới gần như hoàn toàn xa lạ nhưng cô vẫn phải ép mình hòa nhập.

Hết cháo, đám chó mèo lũ lượt ẩn vào bóng tối, đoạn độc thoại của Văn Tú Quyên đã hết từ lâu, con hẻm cụt quay về với sự yên tĩnh vốn có. Văn Tú Quyên xách túi ni lông đi ra ngoài, rồi khựng lại. Ở đầu kia của hẻm có một cánh cửa vốn đã đóng nhưng giờ lại đang khép hờ.

Đằng sau cánh cửa không có ánh sáng, nhưng lại lộ ra một góc áo.

Đây là cửa sau của nhà bà Điếc. Văn Tú Quyên biết, bà Điếc không hề điếc, chỉ là không thích giao tiếp với người khác thôi. Lúc nãy, bà đứng ở đó lâu như vậy, đã nghe thấy hết rồi ư?

“Két” một tiếng, cánh cửa khép hờ bỗng mở ra, lộ ra hình dáng của bà Điếc. Mái tóc trắng của bà bù xù, hai mắt nhìn thẳng vào Văn Tú Quyên.

Văn Tú Quyên nói, “Con chào bà Điếc.”

Một lúc lâu, bà Điếc phát ra một âm mũi không biết là ý gì, giống như “Hừ” mà cũng giống như “Ừ”, rồi đóng sập cửa lại.

Văn Tú Quyên đứng trước cửa một lúc, cảm thấy lông tơ dựng đứng sau gáy từ từ rũ xuống hết mới rảo bước ra khỏi con hẻm.

Sau khi gặp chuyện kinh hãi này, cô không về thẳng nhà mà lượn vào một chỗ trong khu phố. Đó là những địa điểm mà lũ chó mèo hay đại tiện, cô nhặt từng cục phân khô cho vào túi ni lông vốn dĩ để đựng cháo, cột một nút thắt thòng lọng thật chặt, giấu trong túi vải. Cuối cùng, cô giấu túi vải về chỗ cũ.

Như vậy chuyện phải làm đêm nay đã hoàn thành.

Thế nào cũng phải có nhiều đêm như thế này.

« Lùi
Tiến »