19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1579 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

“Tớ chưa bao giờ leo núi Thái Sơn, muốn đi, nhưng không biết lúc nào mới đi được. Thật ngưỡng mộ cậu quá. Với gia cảnh nhà tớ hiện giờ thì không có cơ hội đi du lịch ở vùng khác đâu, tới tận bây giờ tớ còn chưa được ngồi xe lửa. Chắc phải đợi sau khi tớ có việc làm, sống tự lập thì mới có cơ hội.

Thật ra, tớ biết rằng cậu đang khuyên tớ, ý cậu là thế này đúng không, khuyên tớ nghĩ thoáng một chút, đừng bị giới hạn bởi cuộc sống trước mắt. Cậu leo núi Thái Sơn rồi, leo lên tận đỉnh rồi nhìn xuống đám núi xanh bên dưới nên mới có cảm ngộ như thế. Nhưng tớ chẳng có cơ hội leo núi Thái Sơn. Muốn đứng ở một nơi thật cao trông thật xa thì dù sao vẫn phải leo từng bậc lên. Tớ vẫn đang leo đấy thôi, rất cố gắng leo lên, dùng hết sức mình.”

Văn Tú Quyên tìm thấy tập 1 cuốn Du ngoạn Trung Quốc trong thư viện, trong sách giới thiệu về núi Thái Sơn, dành hẳn bốn trang để viết về nó, còn có vài tấm ảnh, phong cảnh trong hình y hệt những gì Linh Đang kể trong thư. Cô mở tạp chí ra đệm bên dưới lá thư, viết thư hồi âm cho bạn. Nghe thấy Văn Tú Lâm gọi, Văn Tú Quyên nhanh chóng gấp tạp chí lại, giấu thư đi.

Ánh mắt của Văn Tú Lâm chú ý đến quyển tạp chí, Văn Tú Quyên hơi lo lắng hỏi, “Chị có chuyện gì không?”

“Thầy giáo môn Toán có mở lớp phụ đạo, có lẽ sẽ đến tối muộn, em và cha ăn trước đi, không cần đợi chị.”

Văn Tú Quyên gật đầu. Lúc Văn Tú Lâm gần đi thì mắt vẫn nhìn lướt qua quyển tạp chí.

Không lẽ chị ấy nghĩ mình đang viết thư tình? Văn Tú Quyên nghĩ. Phải cẩn thận một chút.

Về đến nhà, Văn Tú Quyên đi vào phòng xem mẹ trước. Việc này đã thành thói quen của cô, cho dù bình thường chẳng có việc gì để làm. Sau đó, cô ra khỏi nhà, tới chỗ bí mật để lấy túi vải, rẽ trái rẽ phải trong khu phố như bàn cờ này, dừng trước một ván cửa gỗ cũ kĩ tầm thường. Nơi này và con hẻm cụt mà cô hay cho chó mèo ăn mỗi tối chỉ cách nhau một căn nhà. Thực tế, đây là cửa trước của nhà bà Điếc.

Cửa đang đóng, cô gõ cửa, không ai trả lời. Cô nhấc miếng gạch bị lỏng ở bục cửa sổ lên, chìa khóa ở bên dưới. Cô lấy chìa khóa, mở cửa, khẽ đẩy vào.

Bà Điếc ngồi đối diện, nhìn cô.

Như thường lệ.

Bà Điếc đang đan len, hai cây kim dài đâm qua đâm lại không ngớt, có vẻ là một chiếc khăn quàng cổ, một đầu khăn chạm đất. Bà Điếc không cúi đầu, giống như người đan khăn không phải là bà, đôi tay và bộ não đó không phải cùng một người. Bà nhìn thẳng vào Văn Tú Quyên, hoặc không phải nhìn cô, mà nhìn xuyên qua cô, xuyên qua ván cửa đến nơi sâu xa nào đó.

Những ngày này, Văn Tú Quyên thường tới thăm bà Điếc. Bà ở một mình cũng lâu rồi, con cái chẳng mấy khi về thăm, hai năm nay bà lớn tuổi, trí óc ngày càng lú lẫn, chỉ biết mỗi đan len. Con cái ngày càng chẳng ưa bà mẹ khờ dại này, bà thường ngồi trên ghế từ sáng tới tối, cơm cũng chẳng biết mà ăn. Nếu không người thường tới thăm thì bà chết lúc nào cũng chẳng ai biết. Người trong khu phố thường nói mấy chuyện này trước mặt Văn Tú Quyên, ý là khen cô còn nhỏ mà giàu lòng nhân ái, Văn Tú Quyên mím môi mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: Giữa người và người đúng là biết mặt mà chẳng biết lòng.

Trên lò than có một chiếc nồi, trong nồi có cơm nguội. Văn Tú Quyên ngửi thấy có mùi hơi thiu, chắc cố thì vẫn ăn được. Cô đổ chút nước từ bình nước nóng vào một cái chén, cho cơm vào thành chén cơm chan nước nóng, múc hai thìa dưa chua bỏ vào, bưng tới cho bà Điếc. Bà vẫn cố chấp nhìn về phía trước, cô đặt chén cơm lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Trong đầu bà Điếc cảm thấy đến giờ thì tự nhiên sẽ ăn thôi. Hôm nay còn đỡ, có khi bà Điếc còn biết nhóm lò than nấu cơm nấu nước, có lúc thì quên luôn chuyện này, chẳng lẽ phải giúp bà nhóm lò nữa ư? Chuyện này tốn không ít thời gian. Cả đời bà sinh nhiều con như vậy rốt cuộc để làm gì? Suy nghĩ này xuất hiện trong đầu Văn Tú Quyên, cô cười, không quan tâm đến vấn đề đó nữa.

Văn Tú Quyên ngồi ở hành lang gần cửa sau của nhà bà Điếc. Cô ngồi trên chiếc ghế nhỏ, lấy đồ trong túi vải bày dưới đất.

Việc đầu tiên cô làm là đeo găng tay, sau đó cho phân đựng trong túi ni lông hôm trước nhặt được vào trong chiếc bình thủy tinh miệng rộng, đổ nước vào, dùng chày gỗ giã nát. Mùi hương quen thuộc đó lại bốc lên. Hồi mới bắt đầu, Văn Tú Quyên cố gắng nín thở, buồn nôn chóng mặt, giờ thì đã có thể hít thở bình thường, không nhíu mày nhăn mặt nữa. Bà Điếc ngồi ở gian nhà trước vẫn không có phản ứng gì, tiếp tục đan len, hoàn toàn không quan tâm mùi xú uế này từ đâu ra. Tuy rằng khu phố cổ này như một mê cung không lối thoát, thế nhưng nơi mà Văn Tú Quyên có thể làm chuyện kỳ quái này mà không bị làm phiền, càng không bị phát hiện, cũng chỉ có nhà bà Điếc thôi. Văn Tú Quyên đến đây mỗi ngày, nên mùi hôi thối quanh quẩn trong nhà mãi không hết, cho dù có hàng xóm thi thoảng ngửi thấy cũng không lấy làm lạ, mùi bốc từ nhà bà Điếc ra mà, chuyện bình thường thôi, ngược lại càng khâm phục, càng yêu mến Văn Tú Quyên hơn nữa ấy chứ.

Phân bị giã nát thành một chất nhầy vẩn đục, Văn Tú Quyên bịt ba lớp vải thưa lên miệng bình, chắt nước trộn phân sang chiếc bình khác, cứ như vậy vài lần cho đến khi lọc sạch cặn, gần như không còn gì lắng đọng nữa mới ngừng lại. Chất dịch vàng trắng này sẽ được trộn vào trong cháo đêm nay, rồi lại được đám chó mèo hoang cho vào bụng lần nữa, cứ thế lặp đi lặp lại.

Sau khi thực hiện xong, Văn Tú Quyên rửa sạch găng tay ở bồn rửa của nhà bà Điếc, dùng khăn lau sạch, dọn dẹp dụng cụ, cho vào túi vải. Lúc sắp rời đi, cô thấy bà Điếc vẫn chưa động vào chén cơm. Văn Tú Quyên nhận ra mình quên lấy đũa cho bà, bèn đi tới chỗ ống đựng lấy một đôi đũa gác trên chén cơm.

“Thưa bà Điếc, con đi đây, bà nhớ ăn cơm nhé.”

Khi đóng cửa lại, Văn Tú Quyên cảm thấy bà Điếc đang nhìn mình.

Giấu túi vải vào chỗ bí mật xong, ngay lúc Văn Tú Quyên định vào nhà thì cô nghe thấy nửa câu nói này vang lên từ trong nhà.

“Nó không cần đâu, mày lo cho thân mày được rồi.”

Là cha, cha đang nói chuyện với ai vậy? Cách nói này giống như đang nói với chị, chẳng phải chị đang đi học thêm ư, lớp học thêm xong sớm vậy ư?

Văn Tú Quyên dừng bước, lắng tai nghe.

“Em ấy học giỏi hơn con, có thể thi lên đại học, nhưng gần đây hình như tâm trạng nó hơi kỳ lạ, cũng hơi phân tâm trong chuyện học hành, cha...”

“Không có tiền cho nó học đâu, mày thi lên đại học là được rồi.”

“Con thi đậu rồi, vừa học vừa làm, ít nhiều gì cũng góp thêm chút ít, cha ơi, có được không ạ? Em thông minh hơn con nhiều, đi học đại học chắc chắn sẽ có triển vọng. Mấy năm nay nó cũng rất quan tâm đến mẹ, mấy quyển sách nó hay đọc đó đều là về phương diện chữa bệnh hết, cuốn gần đây nó xem là cuốn Bệnh Truyền nhiễm học, nó từng nói với con là muốn học Y, muốn chữa bệnh cho mẹ.”

“Nó thông minh hơn mày. Chỉ sợ nó quá thông minh.”

“Cha... ý con là... nếu như, nếu như con không thi đậu thì sao ạ?”

Văn Tú Quyên nghe mà hơi căng thẳng.

Thế nhưng, trong nhà lại im lặng như tờ, cô không nghe thấy bất kỳ đáp án nào.

Sau đó cô từng tưởng tượng vô số lần, bầu không khí lúc cả hai người họ im lặng sẽ như thế nào, vẻ mặt họ ra sao, cha nhìn vào mắt chị thế nào.

Trên thế gian này, rất nhiều chuyện không có đáp án.

Văn Tú Quyên đứng bên ngoài một hồi lâu rồi mới vào nhà, sắc mặt của hai cha con họ đều bình thường.

Lúc ăn cơm tối, Văn Tú Quyên nhìn chị mình vài lần, Văn Tú Lâm cười với cô, cô dời mắt đi như bị giật mình.

Sau đó, Văn Tú Quyên giúp cho mẹ ăn, dọn dẹp đâu ra đấy, rồi cầm tiêu lên, ngồi trước cửa.

Cô nhớ tới bản nhạc Mười tám điệu phách của Hồ Già, muốn thử thổi vài nhịp xem sao. Chẳng hiểu sao, ngay lúc này ngay chỗ này cô rất muốn nghe giai điệu thê lương của chiếc tiêu.

Cô đang thổi vài âm thì Văn Hồng Quân đi ra. Ông phải lái xe buổi tối.

“Ồn quá.” Ông nói với Văn Tú Quyên, “Đừng thổi nữa, chị mày đang ôn bài, đừng làm ảnh hưởng tới nó, nghe không!”

“Dạ vâng, thưa cha, con xin lỗi cha ạ.” Cô ngẩng mặt lên, muốn mỉm cười cho Văn Hồng Quân xem nhưng lại chỉ thấy bóng lưng vội vã rời đi.

« Lùi
Tiến »