“Trên đời này cũng đâu chỉ có mỗi một con đường học đại học, học đại học không phải là một mức tiêu chuẩn đâu. Người thật sự ưu tú có thể đi trên con đường của bản thân chứ không phải đi trên con đường người khác sắp đặt. Chỉ mới có mấy năm kể từ khi Trung Quốc có đại học thôi, trước đó thì sao? Đỗ Quyên à, tài hoa là của mình, thế nhưng học hành không phải là chuyện hoàn toàn công bằng đâu.”
Văn Tú Lâm thở dài, lại vò bức thư đang viết dở thành một cục. Bức thư này cô đã viết đi viết lại mấy bận, mà vẫn chẳng thể viết xong. Đến bản thân cô còn chẳng tin vào mấy lời khuyên giải này thì làm sao có thể thuyết phục em mình được? Trước khi Trung Quốc có trường đại học thì chính là mười năm dùi mài kinh sử tới kinh đô thi cử viết văn theo lối bát cổ [10E] , cả hai chế độ này đều khó y hệt nhau. Huống chi trực tiếp khuyên giải thế này cũng hơi kỳ cục.
Văn Tú Lâm ra khỏi phòng học, tới sân thể dục đi dạo cho thoáng. Một vài nam sinh cởi trần, người ướt đẫm mồ hôi đang chơi bóng rổ, qua vài ngày nghỉ nữa là tới kỳ thi cuối kỳ, qua kỳ nghỉ hè là tới lớp Mười hai rồi, lúc này mà vẫn tốn thời gian cho bóng rổ thì đa số đều là những người không ôm hi vọng gì vào đại học nữa. Đại học chỉ thuộc về một bộ phận nhỏ, đặc biệt là ở trong ngôi trường này. Hạng Vĩ dắt xe đạp đứng bên ngoài nhìn không rời mắt, cậu ta rất thích bóng rổ, nhưng vào khoảng thời gian này thì chỉ có thể nhìn cho đỡ nhớ thôi.
Văn Tú Lâm bất giác đi tới bên cạnh Hạng Vĩ, cô mặc váy trắng, lúc đi thì như một đóa hoa sen, Hạng Vĩ đã thấy cô từ lâu, thế nhưng không nhìn chằm chằm vào Văn Tú Lâm. Chỉ những kẻ lưu manh trong khu phố cổ này mới nhìn một cô gái theo kiểu sỗ sàng như vậy. Cậu ta vẫn xem bóng rổ, đợi Văn Tú Lâm đến gần hơn mới quay sang gật đầu với cô một cách phong độ. Thế là Văn Tú Lâm lại tới gần hơn một chút.
“Cậu chuẩn bị thi vào trường nào?”
“Sao đột nhiên cậu lại hỏi câu này?”
“Chưa nghĩ tới à?”
“Vẫn còn thời gian để xem xét mà.”
Thành tích của Hạng Vĩ tốt hơn Văn Tú Lâm nhiều, cậu ta là học sinh ưu tú, theo như Văn Tú Lâm nghĩ thì cậu ta chắc chắn sẽ trở thành một sinh viên đại học, thế nhưng bây giờ phản ứng của cậu ta lại hơi kỳ lạ.
“Chắc là phải xem tình hình gia đình thế nào.” Hạng Vĩ bổ sung.
Văn Tú Lâm ngộ ra là cậu ta đang nói chuyện học phí. Gia cảnh nhà Hạng Vĩ không khá hơn nhà họ Văn bao nhiêu, thậm chí còn tệ hơn, dù sao thì Văn Hồng Quân chạy taxi nên thu nhập cũng khá hơn.
“Nếu không học đại học thì cậu định làm gì?” Văn Tú Lâm muốn nghe ý kiến của cậu ta, có lẽ như vậy thì có thể có thêm lí lẽ để viết vào thư cho Đỗ Quyên.
“Sao lại không học được, ý tớ là, nếu nhà tớ kẹt tiền thì cùng lắm tớ vừa học vừa làm, học thêm một năm nữa để gom học phí.”
Văn Tú Lâm ngẩn người, đáp án này nghĩ lại cũng là điều dễ hiểu. Lúc này Hạng Vĩ nhìn sang một bên, ở đó có một cặp mắt rất giống với Văn Tú Lâm đang nhìn về hướng này.
Văn Tú Lâm cũng thấy em gái mình, bèn không nói chuyện với Hạng Vĩ nữa, quay người đi vào phòng học.
Đương nhiên Văn Tú Quyên đã nhận ra Hạng Vĩ, dạo trước anh ta và chị mình đi với nhau trông rất gần gũi, nhưng từ khi cô tố cáo với cha thì hai người hình như đã cẩn thận hơn.
Hôm sau, ăn trưa xong, Văn Hồng Quân cho Bao Tích Đệ ăn xong, lại đi làm, để hai chị em ở nhà. Văn Tú Lâm đang ôn bài cho kỳ thi cuối kỳ, Văn Tú Quyên nhỏ hơn một lớp cũng sắp đến kỳ kiểm tra cuối năm, thế nhưng, cô lại chạy đi mua chai Coca Cola về, đổ ra hai cốc, đưa một cốc cho chị mình.
Văn Tú Lâm nhìn em mình mua thứ thức uống xa xỉ này bằng ánh mắt quái lạ, thật sự thì cô uống không quen loại nước ngọt này.
“Phải kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi. Muốn đạt điểm cao, thi vào đại học thì không thể lao lực được. Chị uống rồi nghỉ ngơi một chút.”
“Chai nước này đắt lắm, em tiêu tiền như vậy...” Mặt Văn Tú Quyên đanh lại, nói, “Vậy thôi, để mình em uống.” Văn Tú Lâm nghe vậy nhanh chóng uống hết.
Uống gấp quá nên bụng đầy hơi khiến Văn Tú Lâm ợ vài cái.
“Mùi vị kỳ ghê, nhưng rất đã họng, cảm ơn em, chị học tiếp đây.”
Không lâu sau, cô thấy buồn ngủ vô cùng. Thật sự không thể thức nổi nữa, Văn Tú Lâm đi thẳng vào nhà nằm lên giường, không có sức trèo lên tầng giữa, nằm ngay giường của Văn Hồng Quân, định ngủ trưa một giấc, nhờ Văn Tú Quyên một tiếng nữa gọi cô dậy.
Văn Tú Quyên rửa sạch hai chiếc cốc rỗng, đặc biệt là chiếc cốc của Văn Tú Lâm, cô rửa đi rửa lại mấy lần. Hiệu quả của thuốc ngủ rất mạnh, chỉ là vị của nó hơi khó uống nên phải dùng vị Coca Cola để giấu đi. Cô cố tình chạy tới hiệu thuốc ở đường Tứ Xuyên phía Bắc để mua, chứ nếu mua ở hiệu thuốc gần đây sợ rằng sẽ bị người khác nhận ra.
Văn Tú Quyên ngồi bên ngoài, sách Ngữ văn mở trước mắt nhưng từ đầu đến cuối chẳng lật lấy một trang. Cô ngồi thừ người ra gần hai mươi phút rồi mới lấy hộp bút chì trong cặp, đến trước giường Văn Tú Lâm.
Văn Tú Lâm ngủ rất ngon, gập chân xoay người vào trong, hơi cuộn lại. Văn Tú Quyên gọi hai tiếng, đặt hộp bút bên giường. Cô đưa tay lật người chị mình lại để Văn Tú Lâm nằm thẳng. Văn Tú Lâm lầm bầm hai câu, nghe không rõ, nhưng không có dấu hiệu sắp tỉnh lại.
Văn Tú Quyên mở hộp bút, lấy ống tiêm bên trong ra. Ống tiêm đã được bơm đầy chất lỏng dơ bẩn bám trong suốt đó, đây chính là chất dịch mà nhiều ngày qua, cô chiết xuất từ phân chó mèo, rồi cho chúng ăn, rồi lại chiết xuất, lặp lại mười mấy lần như vậy. Trứng ký sinh trùng trong phân chó phân mèo được chúng ăn vào, một vòng tuần hoàn, số lượng ký sinh trùng trong cơ thể chó mèo tăng trưởng mạnh, trứng ký sinh trùng trong phân cũng sinh sôi nảy nở rất nhanh, chất lỏng đặc sánh trong ống tiêm này chính là “tinh hoa” cuối cùng, không biết tích tụ mấy chục nghìn trứng ký sinh trùng!
Cánh tay Văn Tú Lâm duỗi thẳng. Nhiều ngày thực hành với bản thân như vậy khiến Văn Tú Quyên khá tự tin với việc tiêm vào đúng tĩnh mạch. Cô không chuẩn bị cồn, chẳng có gì có thể khử trùng cả.
Cô chậm rãi cầm ống tiêm lên, mũi tiêm hướng lên trời, sắp sửa hạ xuống. Cô nhìn mặt chị mình, gương mặt khá giống với mặt cô, lúc này rất bình tĩnh, không vui không buồn, có lẽ cũng không có mộng mị, đang rơi vào bóng tối yên tĩnh. Cô nhận ra rằng nếu thật sự tiêm vào, vậy thì gương mặt giống với mình này sẽ không còn nữa. Cô không muốn hồi tưởng lại, không muốn nhớ lại, thế nhưng ngay lúc này vẫn không khỏi nhớ về khung cảnh buổi trưa hè oi bức năm đó, cô đứng trong căn phòng này, bước từng bước về phía mẹ.
Cô khựng lại. Cô nhìn bàn tay phải đang đợi được tiêm của mình, bàn tay đó chẳng hề run rẩy. Văn Tú Quyên bỗng nhận ra, hóa ra mình cương quyết đến nhường này! Con đường sinh mạng của cô đã kiên quyết rẽ sang một hướng khác, không thể đi cùng chị nữa. Cảm giác đau thương cùng cực vồ lấy cô, cảm giác này không hẳn dành cho chị, cũng không hẳn dành cho cô, mà là dành cho số phận sắp giáng xuống cô lúc này. Nước mắt tuôn trào, cô đặt ống tiêm xuống giường, ngồi xổm ôm đầu khóc rống lên.
Cô khóc tới nỗi đứt hơi không kịp thở, ngẩng đầu lên, nhìn chị mình qua hàng nước mắt, nhớ lại mấy năm nay, những thiện chí rõ ràng mà Văn Tú Lâm thể hiện với mình, cho dù cô luôn cảm thấy những thiện chí này đều ngu ngốc chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa còn xem nó như một kiểu giả nhân giả nghĩa.
Có lẽ cứ giao cho số mệnh quyết định đi. Giống như lúc bình thường, mình không thể đưa ra quyết định, cứ nghĩ đại một câu rồi đếm khớp nối và đoạn lõm trên mu bàn tay, đếm tới khớp nối lồi lên thì làm, còn tới đoạn lõm xuống thì từ bỏ.
Chị à, chị có chết không? Khớp nối đoạn lõm khớp nối đoạn lõm khớp nổi đoạn lõm khớp nối. Sẽ chết.
Thử lại lần nữa.
Em có cần giết chị không? Khớp nối đoạn lõm khớp nổi đoạn lõm khớp nối đoạn lõm. Không cần.
Văn Tú Quyên ngẩn người.
Chị à, em có lỗi với chị. Khớp nối đoạn lõm khớp nối đoạn lõm khớp nối đoạn lõm khớp nối. Khớp nối.
Cô dần bình tĩnh lại, quệt nước mắt, quay người, đi về phía mẹ mình.
“Mẹ à, con sắp làm chuyện xấu rồi.”
Cô ngừng một lúc, rồi lại nói, “Mẹ ơi, con không thể để chị tiếp tục sống. Chị còn sống thì con không thể sống tiếp được, trong cái nhà này phải bớt đi một người sống. Mẹ à, con hết cách rồi. Mẹ à, trừ phi, mẹ chớp mắt một cái. Bây giờ mẹ chớp mắt một cái thì con sẽ từ bỏ ý định.”
Mắt của Bao Tích Đệ như nhắm như mở, không hoàn toàn nhắm hẳn, vẫn hơi he hé, giống như mắt Phật trong miếu, cho dù bạn đứng ở phương hướng nào cũng sẽ cảm thấy Phật đang nhìn mình. Văn Tú Quyên sợ đôi mắt này, sau này, dần dần, lúc không có ai bên cạnh, cô luôn nhìn chăm chú vào chúng, nhìn vào bóng tối sâu thẳm bên trong, bao hàm mọi thứ, nhưng lại trống rỗng không có gì. Cô cảm thấy mẹ giống như một pho tượng nhận hương hỏa thờ phụng, thu nạp biết bao nhiêu khẩn cầu của nhân gian, trông rất nghiêm khắc, thế nhưng nếu đập bể rồi thì cũng chỉ là mớ bùn nhão mà thôi. Cô từng thử đập bể rồi, tuy rằng không thành công, nhưng giống như được giải thoát khỏi sự ràng buộc, không còn gì phải sợ nữa.
Văn Tú Quyên nhìn mẹ mình, dần bình tĩnh lại. Cô xoay người, đi tới trước giường duỗi thẳng tay chị mình, đánh vào chỗ khuỷu tay khiến mạch máu lồi lên, dùng ống tiêm chọc vào, chậm rãi tiêm hết chất lỏng vào cơ thể ấy.
Từ đầu đến cuối, cô không hề nhìn mặt chị.
Cất ống tiêm, trước khi đi ra ngoài, cô quay đầu nhìn mẹ. Trong phút chốc, cô cảm thấy mí mắt của mẹ động đậy một cái.
“Mẹ.” Cô kêu lên.
Không có câu trả lời.
“Vậy thì, mẹ hãy ngủ tiếp đi.”