19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1582 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 4

"Có lúc ta cảm thấy thật ra chẳng có sự lựa chọn nào. Đời người chẳng có lựa chọn, cứ tưởng có thể chọn đi bên trái, cũng có thể chọn đi bên phải; cứ tưởng có thể chọn làm, cũng có thể chọn không làm. Nhưng thực tế thì không có lựa chọn nào. Hiểu được điều này thì mới thật sự trưởng thành. Suy nghĩ kĩ về con đường của mình, nghĩ kĩ về thứ mà mình muốn, sau đó thì không cần lựa chọn nữa. Gần đây đột nhiên tớ đã hiểu ra điều này.

Hoặc là phải thật cố gắng, thật cố gắng thì mới có quyền lựa chọn. Với tớ thì là như vậy đấy, với Linh Đang thì chắc không phải đâu nhỉ. Linh Đang à, cậu có quyền lựa chọn, thật sự đáng ngưỡng mộ. Lần trước trong thư cậu nói rằng cậu đang do dự có nên học đại học hay không. Đối với tớ thì đây là việc không thể lựa chọn, còn cậu thì có, bởi vì cho dù không học đại học thì cậu vẫn có một tương lai không tệ, đúng không? Cậu luôn đi ở mặt sáng của thế giới, còn tớ thì bị bỏ rơi ở đằng sau, bị cái bóng quá lớn bao trùm, phải cố gắng cất bước chạy, vậy thì mới đứng cùng cậu được. Tớ không có sự lựa chọn, chỉ có thể tiến lên phía trước, chạy thật nhanh, dốc hết sức để chạy.

☆ ☆ ☆

Lại một mùa hè, mùa hè cuối cùng trước khi Văn Tú Lâm thi đại học.

Văn Tú Lâm hơi mất tinh thần. Có lẽ bởi vì là mùa hè nên cô luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Em gái bảo cô cần nghỉ ngơi nhiều hơn, nói là trước đó học hành quá sức nên cơ thể không chịu nổi.

Thành tích của Văn Tú Lâm trong kỳ thi cuối kỳ lớp Mười một cũng bình thường, so với tình hình trước đó thì đợt này đáng lẽ phải tốt hơn. Thế nhưng, một ngày trước kỳ thi, cô đột nhiên ngủ mê man cả buổi trưa mà không rõ tại sao, cho đến tận tối bị em gái đánh thức mới tỉnh dậy, mà vẫn thấy nặng đầu chóng mặt, căn bản chẳng thể học tiếp được nữa, buổi tối thì đau đầu, không ngủ được.

Có lẽ phải có lúc căng lúc giãn, trước đây đầu óc mình căng thẳng quá rồi! Văn Tú Lâm nghĩ.

Nhưng, thi xong nghỉ ngơi vài ngày mà cô vẫn cảm thấy cơ thể thiếu sức sống và tinh thần, chớp mắt đã vào lớp Mười hai, cũng không thể nghỉ ngơi tận mấy tuần liền được. Đến sáng hôm nay, cô quả thật nghĩ rằng mình bị sốt, nhưng đo nhiệt độ thì vẫn bình thường.

Lúc này, Văn Tú Quyên bảo cô đi xông hơi xem sao.

Xông hơi là một loại hình giải trí mới mẻ, du nhập từ nước ngoài vào, nghe nói rất tốt cho việc thư giãn. Nhiệt độ cao khiến toàn thân đổ mồ hôi, độc tố trong cơ thể cũng được đẩy ra, nghe cũng giống như khái niệm của Đông y. Trên đường Tứ Bình có một nhà tắm lớn mới khai trương, phát phiếu giảm giá khắp nơi, trong tiệm cũng có một phòng xông hơi.

Đương nhiên dù có giảm giá thì vẫn cần trả tiền, Văn Tú Lâm do dự, nhưng không cưỡng lại được sự xúi giục của em gái. Văn Tú Quyên nói, “Để em trả cho, cách này hiệu quả hơn uống thuốc, rất tốt cho cơ thể.” Văn Tú Lâm bảo, “Chị còn chút tiền tiêu vặt, để chị trả cho.”

Lúc đi ra ngoài, trời hơi âm u, Văn Tú Lâm muốn về nhà lấy cây dù thì Văn Tú Quyên nói, “Không cần, không mưa đâu, hôm qua em đã nghe dự báo thời tiết rồi.”

Nơi này là nhà tắm lớn nhất mà bọn họ từng đến, nhưng chỉ có một phòng xông hơi nhỏ. Ngồi trong một không gian nhỏ như vậy vẫn là trải nghiệm đầu tiên đối với hai chị em.

“Nóng thật đấy, em à.” Văn Tú Lâm nói.

Văn Tú Quyên “Ừ” một tiếng.

Hơi nước bốc lên khiến gương mặt gần trong gang tấc cũng trở nên mơ hồ.

“Sao vậy?”

“Không, không có gì, nóng quá thôi.”

“Nếu chịu không nổi nữa thì mình đi ra.”

Văn Tú Quyên nhìn chị mình. Những đám trứng ấu trùng trong người chị giờ ra sao rồi, đã nở thành ấu trùng chưa? Trong người có nhiều ký sinh trùng như vậy thì sẽ bị bệnh rất nặng, không dễ kiểm tra ra, xét nghiệm máu bình thường trong bệnh viện sẽ không xét nghiệm ký sinh trùng đâu. Bình thường bệnh này cũng không đến nỗi mất mạng, cho bệnh viện một khoảng thời gian nhất định để kiểm tra, từng đợt từng đợt thì sẽ có ngày xét nghiệm ra ký sinh trùng thôi.

Trừ phi là trứng ký sinh trùng lên não. Chuyện này không đơn giản, cho dù trong máu của Văn Tú Lâm có một lượng lớn trứng ký sinh trùng nhưng trong người có một rào cản tự nhiên - hàng rào máu não, trứng ký sinh trùng sẽ bị ngăn chặn bên ngoài não. Chỉ khi nhiệt độ cơ thể lên mức cực cao thì mới có thể phá vỡ rào cản này.

“Chị à, chị thấy xông hơi có đã không?”

“Ra mồ hôi nhiều, đã lắm.”

“Vậy thì xông thêm một lúc nữa, em ngồi với chị.”

Xông hơi xong rồi, Văn Tú Lâm cảm thấy toàn thân thoải mái, rất đáng tiền. Lúc ra khỏi cửa, Văn Tú Quyên đi trước, nhưng lại dừng trước cửa.

Trời mưa rồi.

Văn Tú Quyên nhìn cơn mưa này, không gọi là mưa tầm tã, nhưng hạt mưa rất nhỏ và dày.

Dự báo thời tiết đôi khi không chính xác. Nhưng lần này là chính xác.

Văn Tú Quyên thở dài. Đây cũng là ý trời. Cô thầm nghĩ.

Sau đó, cô quay đầu, nở nụ cười méo mó với chị mình. “Mình không mang theo ô, đạp xe nhanh về nhà thôi.”

Văn Tú Lâm ngồi lên chiếc xe đạp Phượng Hoàng cũ kĩ, Văn Tú Quyên nhảy lên yên sau, ôm chặt eo chị mình. Nhiệt độ cơ thể của Văn Tú Lâm tăng cao, nước mưa táp vào người lại lạnh. Khi về tới nhà thì cả hai chị em đều ướt sũng. Sáng hôm sau, cả hai đều phát sốt. Văn Tú Quyên 38 độ, còn Văn Tú Lâm sốt đến 40 độ.

Văn Hồng Quân chửi hai chị em một trận, xông hơi xong thì lỗ chân lông sẽ dãn, mà còn ướt mưa cả người, khí lạnh xâm nhập vào cơ thể, không bệnh mới lạ. Ngày hôm nay ông chỉ có thể nghỉ chạy xe, ở nhà chăm sóc cả ba người. Sang ngày kế tiếp, Văn Tú Quyên đỡ hơn một chút, cố đứng dậy bảo Văn Hồng Quân đi làm, cô ở nhà chăm sóc mẹ và chị. Văn Hồng Quân nói, “Không được, mẹ mày không có sức đề kháng, mày vẫn chưa hết cảm, tiếp xúc cự ly gần thì sẽ lây bệnh mất.”

Văn Hồng Quân ở nhà ba ngày. Đến sáng ngày thứ tư, trước khi đi làm ông mắng Văn Tú Lâm, nói, “Số tiền ba ngày nay hụt đủ cho một tháng tiền sinh hoạt đại học của mày, mày có biết tao phải làm bao lâu mới bù lại được không? Mau hết bệnh đi học cho tao!”

Lúc này, cơn sốt của Văn Tú Lâm vẫn chưa hạ, phải để em gái chăm sóc. Ngày nào cô cũng uống rất nhiều nước, em cô còn mua dưa hấu cho cô, dùng muỗng múc ăn hết nửa trái, nhiệt độ trong người vẫn tiếp tục tăng, không chịu dứt điểm. Mỗi ngày cô dựa người trên giường đọc sách, vừa ngẩn ngơ một lúc đã quên một nửa những gì đã đọc; lúc làm bài tập, rõ ràng một phương trình rất đơn giản mà giải cả ngày không ra, trước đây có thể tính nhẩm các bước, nhưng bây giờ phải viết từng bước ra giấy mới giải được.

Tuần thứ ba của kỳ nghỉ hè, một buổi sáng, Văn Tú Quyên mua đồ ăn về, lại mua thêm một quả dưa hấu, bổ làm đôi mang vào phòng cho chị.

“Chị biết chưa, bà Điếc mất rồi.”

“Sao lại thế?” Văn Tú Lâm kinh ngạc.

“Hôm qua con trai bà ấy tới mới phát hiện ra, bà ấy mất được mấy ngày rồi. Nghe nói là do đói mà chết. Dạo này em không tới chỗ bà ấy nữa, nếu em tới thì đã không xảy ra chuyện này.”

“Đâu liên quan gì đến em, nếu không phải em hay lui tới thì bà ấy đã... Em đang chăm sóc chị và mẹ, nếu không phải chị bị bệnh thì em đã rảnh hơn, nói như vậy thì chị cũng có trách nhiệm.”

Văn Tú Quyên lắc đầu, “Em cũng nên đến thăm bà ấy.”

“Vậy là con trai bà ấy cũng về rồi.”

“Em cũng không biết nữa, hình như thế, phải về để lo chuyện tang lễ, còn phân chia căn nhà đó nữa.”

Văn Tú Lâm nhìn em mình, câu nói này già dặn đến nỗi khiến cô hơi ngạc nhiên.

“Mấy người hàng xóm đều nói vậy, con cái như thế có nuôi lớn cũng vô nghĩa.” Văn Tú Quyên nói.

Văn Tú Lâm “Ừ” một tiếng. Những đối tượng đang bị chỉ trích đó cũng thuộc hàng cô chú trong khu phố cổ này, cô không quen chỉ trích thẳng như vậy.

“Chị muốn đo nhiệt độ cơ thể lần nữa.”

Đo được 38.1 độ, lại tăng rồi.

“Chị à, chị cảm thấy cơ thể thế nào?”

“Đau đầu, hơi buồn nôn, không có khẩu vị.”

Văn Tú Lâm múc hai muỗng dưa hấu rồi đặt muỗng xuống, nhìn chằm chằm Văn Tú Quyên.

“Em ơi, chị bị sao thế này, chị thấy hơi sợ.”

Cô nắm lấy tay của Văn Tú Quyên, rất mạnh.

“Chị hơi sợ thật đó.”

Văn Tú Quyên bị chị mình nắm tay thì nhất thời ngây người ra. Cô chậm rãi cúi xuống, ôm lấy Văn Tú Lâm. Cô cảm thấy động tác của mình quá cứng nhắc, giống như bị gỉ sét vậy, động đậy một chút thì các khớp xương kêu răng rắc.

“Chị có khóc đâu, sao em lại khóc?” Văn Tú Lâm hỏi,

Văn Tú Quyên nhanh chóng gạt nước mắt, “Dạ, không có gì, chị sẽ khỏe lại thôi. Tại em không tốt, em không nên kể những chuyện không vui cho chị nghe. Tâm trạng tốt hơn thì sẽ nhanh chóng hồi phục thôi. Chị ăn thêm chút dưa hấu đi, không thèm nhưng vẫn phải ăn, nó chính là thuốc đó.”

“Chị có nên đi khám bác sĩ lần nữa không?”

“Tuần trước chị đã đi khám bác sĩ, xét nghiệm máu, uống thuốc hạ sốt dạng bột và aspirin”.

“Vậy chờ cha về rồi hỏi.”

Đến thứ năm, nhiệt độ vẫn ở mức 38 độ. Cuối cùng Văn Tú Lâm đi bệnh viện, được bác sĩ cho thuốc liều mạnh hơn. Nhưng vẫn chẳng có tác dụng gì, tới ngày thứ tư của tuần sau đó, Văn Tú Lâm sốt 38.8 độ, đau đầu trầm trọng, phải nhập viện.

Tuần đầu tiên của tháng 8, kết quả X-quang của não bộ cho thấy trong đại não của Văn Tú Lâm có một khối u không rõ nguyên nhân.

“Có thể là u não.” Bác sĩ nói với Văn Hồng Quân.

Văn Hồng Quân nhìn tấm X-quang trắng đen.

“Năm sau, nó phải học đại học rồi.” Văn Hồng Quân nói, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Bệnh này... có thể chữa dứt điểm trước khi năm học mới bắt đầu không?”

Bác sĩ hơi chần chừ, “Bệnh này phải hội chẩn, dựa vào kết quả X-quang thì bệnh tình khá nghiêm trọng”

“Mắc bệnh này liệu có thể sống không?” Văn Hồng Quân khẽ hỏi.

“Phải chờ chuyên gia đến hội chẩn đã, chúng tôi sẽ dốc hết sức chữa trị.”

“Nó là đứa con gái rất ngoan, xin trông cậy vào bác sĩ.”

« Lùi
Tiến »