19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1583 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 5

“Dạo gần đây không nhận được thư của cậu, cậu đang bận gì à? Hay là cậu nghỉ hè, đi đâu du lịch rồi?

Tớ có rất nhiều chuyện muốn nói, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Tớ đã làm chuyện đúng, nhưng cũng làm chuyện sai. Đúng là gì, mà sai là gì, tớ không phân biệt được.

Đối với cậu thì những gì mà tớ nói đều là chuyện khó hiểu, mặc dù mối quan hệ của chúng ta như thế này nhưng tớ vẫn không thể nói rõ cho cậu. Cậu cứ xem như tớ đang nói vớ vẩn đi, cố gắng nghe tạm nhé. Cảm ơn cậu.

Con người luôn phải trả giá cho những gì mình đã làm. Tớ có một người bạn rất thân, mấy năm trước xảy ra một chuyện khiến mỗi người tụi tớ đều phải trả giá. Trong đó cái giá của tớ thảm hơn rất nhiều. Khi vẫn còn là một đứa trẻ, tớ đã được nếm mùi vị của sự phản bội rồi. Còn cậu ấy ư, mấy năm nay cũng coi như có trả giá rồi, chí ít là trong lòng bất an, sống không vui vẻ như ngoài mặt thể hiện. Thật ra, tớ luôn cảm thấy cậu ấy không phải trả giá gì, so với tớ thì cậu ấy có lợi. Cho tới gần đây, tớ mới hiểu ra rằng cậu ấy cũng chẳng vui vẻ thoải mái gì. Nếu tớ biết điều đó sớm hơn thì có cố chấp muốn cậu ấy phải trả giá như vậy không? Có lẽ là không đâu nhỉ? Chuyện này chẳng còn đơn giản là báo thù nữa. Giống như lần trước tớ nói với cậu, tớ không có sự lựa chọn. Có lẽ một ngày nào đó tớ cũng phải trả giá cho chuyện mà hôm nay tớ gây ra.

Tớ đã làm một số chuyện không đúng với cậu ấy, đã không thể quay đầu lại nữa rồi. Nếu như cậu ấy biết được thì không biết sẽ có vẻ mặt gì, trong lòng sẽ nghĩ gì. Có lúc tớ rất muốn biết, có lúc tớ lại không muốn biết.”

☆ ☆ ☆

Văn Tú Quyên dựa vào tường, tay cầm hộp cơm. Kế bên là phòng bệnh của giường số 24 đến giường số 31, Văn Tú Lâm nằm ở giường số 24, ở cạnh cửa. Văn Tú Quyên không vội vào đưa cơm, cô đang nghe cuộc đối thoại giữa cha và chị mình.

Hiện giờ đã là tuần thứ ba của tháng 8, sắp hết kỳ nghỉ hè.

Nhiệt độ cơ thể của Văn Tú Lâm luôn dao động ở mức 38 độ. Đã làm kiểm tra X-quang não bộ hai lần, lần gần đây nhất thì khối u trong não lại to hơn. Văn Tú Quyên biết, hôm qua bác sĩ đã tìm Văn Hồng Quân nói chuyện, bảo ông suy nghĩ về chuyện mở hộp sọ phẫu thuật. Do không thể thanh toán toàn bộ chi phí phẫu thuật mà rủi ro cũng cao, Văn Hồng Quân không thể hạ quyết tâm được. Bây giờ thời gian lái xe mỗi ngày đã ít đi, ông phải dành chút thời gian ở cùng con gái.

Chuyện khiến Văn Tú Quyên phải lắng tai nghe có liên quan đến việc học đại học.

“Cha ơi, cả kỳ nghỉ hè này con xao nhãng học tập mất rồi, sáng nay làm vài câu hỏi Vật lý mà con cảm thấy thụt lùi nhiều lắm. Năm cuối cấp ba rồi, không biết bệnh này còn kéo dài đến bao giờ.”

“Con đang bị bệnh, chăm sóc bản thân là quan trọng nhất.”

“Con thật sự rất lo lắng. Con vừa mới theo kịp bài mà giờ lại tụt dốc. Sắp tới thi đại học rồi, phải làm sao đây. Cha ơi, thật sự con đang nghĩ, nếu con bị bệnh năm nay không thi đại học được thì năm sau, con sẽ thi với em, nếu em thi tốt hơn thì để em học đại học đi cha.”

Văn Hồng Quân không nói gì.

Văn Tú Lâm nghĩ về em gái, nghĩ về sự cố chấp mà em mình thể hiện qua thư thật sự khiến cô lo lắng, thậm chí hơi hoảng sợ. Căn bệnh này cứ kéo dài không dứt, nhìn mãi không thấy đáy khiến cô mất hết ý chí.

“Hoặc là nếu năm nay con không thi được thì sẽ không thi lại nữa, mà đi tìm việc làm luôn.”

“Cha, sao cha không nói gì cả?”

Văn Tú Lâm nhìn cha mình, thấy sự im lặng của ông hơi khác thường. Nếu những lời cô nói lúc nãy nghe không xuôi tai, không đúng ý ông, với sự hiểu biết của cô về ông thì lúc này ông phải mắng cô chứ? Giống như lúc trước cô dầm mưa về, sốt cao 40 độ, cả người mơ mơ màng màng nhưng cha vẫn trỏ vào mũi mà chửi đấy thôi. Trong trí nhớ của cô, lần cuối cùng ông im lặng là lúc nào?

“Con yên tâm dưỡng bệnh đi, chuyện học hành để sau hãy nói.” Văn Hồng Quân nói.

Văn Tú Lâm ngẩn người, trong phút chốc cô cảm thấy có gì đó chẳng lành. Sau đó cảm giác sợ hãi cùng cực ập tới. Cô như hiểu ra điều gì đó.

“Cha, cha sẽ cho em học đại học phải không?” Lúc nói câu này, môi cô hơi run rẩy.

“Em, em có thể học đại học. Con, con thì không thi được nữa rồi.”

Văn Hồng Quân kinh ngạc, lúc này mới sực tỉnh, hạ giọng mắng “Nói bậy bạ gì thế, ai nói con không thi được!”

Văn Tú Lâm nhìn chằm chằm cha mình, đột nhiên bật khóc thảm thiết.

“Con sắp chết, con sắp chết, đúng không cha, con sắp chết rồi, không thể hết bệnh được. Con không muốn chết, cha ơi, con không muốn chết, con vẫn muốn sống, cha ơi, con không muốn chết đâu.”

Văn Tú Quyên ôm chặt hộp cơm ép vào lồng ngực mình, lúc này cô cảm thấy cực kỳ khó thở.

Văn Tú Lâm chỉ khóc trước mặt mọi người đúng lần này. Sau đó Văn Hồng Quân nói với cô về chuyện mở hộp sọ phẫu thuật, Văn Tú Lâm bảo không cần. Cô nói, “Để dành tiền cho mẹ, cho em đi cha.”

Vào thứ Sáu tuần đầu tiên của năm học, sau khi tan học, Hạng Vĩ đến bệnh viện thăm Văn Tú Lâm. Cả lớp đã biết chuyện Văn Tú Lâm bị bệnh, nhưng không biết tình hình cụ thể. Ngày tựu trường, cô không đến, cũng không đi học, giờ đã là lớp Mười hai rồi, có thể thấy Văn Tú Lâm bệnh nặng cỡ nào. Bạn bè, giáo viên đều muốn tới thăm, nhưng bị Văn Hồng Quân khéo léo từ chối hết. Còn về Hạng Vĩ thì là do Văn Hồng Quân đặc biệt đến trường báo rằng Văn Tú Lâm muốn gặp cậu ta. Cô còn nhấn mạnh với cha mình rằng, đừng nói chuyện này cho em gái biết. Văn Hồng Quân đương nhiên nhớ ra năm ngoái mình đánh mắng Văn Tú Lâm một trận, không khỏi thở dài trong lòng, tới lúc này mà giữa hai chị em vẫn còn khúc mắc.

Hạng Vĩ hoảng hồn khi nhìn thấy Văn Tú Lâm. Người con gái dựa trên giường ốm tới nỗi sắp biến dạng, trên mặt có chỗ phù thũng, phần đầu thì rất to, tóc thưa thớt, da trắng bệch gần như trong suốt. Văn Hồng Quân ngồi đó, thấy Hạng Vĩ tới thì chào một tiếng rồi ra khỏi phòng bệnh.

Trong lòng Hạng Vĩ có cảm giác rất khó chịu, nhưng lại ra vẻ bình tĩnh, vừa đặt túi quýt xuống vừa hỏi, “Cậu thấy thế nào rồi?”

“Tớ không khỏe lắm.” Văn Tú Lâm đáp.

Chưa đợi Hạng Vĩ an ủi thì cô lại nói, “Chắc là tớ sắp chết rồi.”

Hạng Vĩ không có kinh nghiệm xử lý tình huống này, hoảng loạn nói, “Sao lại thế được, đừng lo.” Thế nhưng cậu ta lại không dám hỏi rốt cuộc Văn Tú Lâm mắc bệnh gì, sợ có được đáp án thì không biết phải nói gì.

Văn Tú Lâm trông hơi mệt mỏi, giọng điệu cũng hời hợt đến độ gần như lạnh lùng, không giống với cô gái mà Hạng Vĩ quen. Cậu ta có ảo giác rằng người con gái trước mắt này đang trong quá trình rời xa thế giới, giống như đã cách rất xa cậu ta, và sẽ biến mất trong chớp mắt.

“Tớ muốn nhờ cậu một việc.” Văn Tú Lâm nói.

Hạng Vĩ đáp ứng bằng động tác và giọng điệu rất dứt khoát.

“Mấy năm nay cảm ơn cậu đã cho tớ dùng địa chỉ của cậu để viết thư. Lý do ban đầu tớ nói với cậu để mượn địa chỉ, thật ra là giả đó. Tớ đang viết thư cho em gái tớ, cho nên không thể dùng địa chỉ nhà tớ được. Thật ra em gái tớ giữ rất nhiều chuyện trong lòng, rất bí bách, tớ luôn muốn làm cho nó vui vẻ cởi mở hơn qua cách viết thư qua lại này. Tớ có thể cảm thấy tình cảm nó dành cho người bạn tâm thư này còn nhiều hơn dành cho tớ và cha.”

Hạng Vĩ vô thức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, Văn Tú Lâm cười, nói, “Xem ra, tớ không thể tiếp tục diễn vai người bạn tâm thư này được nữa, nhưng, tớ không muốn em mình mất đi người bạn tốt này. Vì vậy, tớ muốn nhờ cậu thay tớ tiếp tục viết thư cho em tớ, được không? Tớ nghĩ sẵn rồi, nét chữ không giống cũng không sao, cứ nói là tay cậu bị thương nên cầm bút không vững, chữ sẽ xấu hơn trước, dần dần qua từng bức thư tiếp theo, nó sẽ không hoài nghi đâu.”

Văn Tú Lâm viết tên xưng hô của cả hai cho Hạng Vĩ, nói với cậu ta rằng nét chữ đại khái là thế này, rồi từ từ học cách viết theo. Sức cô rất yếu, cũng không viết được bao nhiêu chữ, nói chuyện này xong thì tinh thần cô càng xấu đi.

“Tớ vừa nhận được một lá thư mới.” Hạng Vĩ lấy một lá thư đến từ Đỗ Quyên. Cậu ta nhìn sắc mặt Văn Tú Lâm, nói, “Hay là, để tớ đọc cho cậu nghe?”

Văn Tú Lâm do dự một lúc, nói, “Thôi kệ đi, cậu về tự mở ra xem, dù sao sau này nhiệm vụ này giao cho cậu, bắt đầu từ lá thư này đi”.

Trước khi đi, Hạng Vĩ ngập ngừng hỏi về bệnh tình của Văn Tú Lâm.

“Là do trong não tớ có gì đó, bác sĩ cũng không có cách nào.”

Hạng Vĩ nói những câu động viên cô sớm khỏe lại, Văn Tú Lâm nói lời cảm ơn.

Không lâu sau, Văn Tú Lâm xuất viện. Đã không mở hộp sọ phẫu thuật rồi thì có nằm viện cũng chẳng ý nghĩa gì, chi bằng về nhà cho thoải mái hơn, đỡ tốn tiền hơn. Đợi đến lúc có chuyển biến thì lại tới bệnh viện. Cả Văn Tú Lâm và Văn Hồng Quân đều biết rất rõ điều này mang ý nghĩa gì. Văn Tú Quyên thở phào nhẹ nhõm, cứ ở trong bệnh viện mãi, làm xét nghiệm máu định kỳ khiến cô sợ lỡ có ngày bác sĩ đột nhiên nhớ ra, yêu cầu làm thêm xét nghiệm ký sinh trùng thì hỏng việc.

Ở nhà, Văn Tú Lâm đương nhiên vẫn phải tiếp tục trị liệu. Thuốc Tây trị không được thì trị bằng thuốc Đông y, trường hợp thế này vẫn thường có mà. Đối với Văn Tú Lâm thì Đông y gần như là tia hi vọng cuối cùng. Văn Hồng Quân tìm được một vị bác sĩ họ Cừu, nhà ông nhiều đời hành nghề y, nghe nói rất giỏi. Lúc đi Văn Tú Quyên cũng có mặt, bác sĩ bắt mạch, xem bựa lưỡi, liền hỏi Văn Tú Lâm có đi tới chỗ nào không sạch sẽ không. Văn Tú Quyên hoảng hốt một phen. Vị bác sĩ già nói, “Các vị tới hơi trễ, giờ bệnh đã rất nặng, khó chữa, không thể cho uống thuốc liều mạnh được, chỉ có thể uống từng chút”. Ông không nói rằng bệnh nhân sẽ chết hay không, khiến họ có hi vọng rất lớn.

Chuyện sắc thuốc do Văn Tú Quyên phụ trách, cô không hề lười biếng, tận tâm tận lực, chăm sóc lo lắng cho chị mình rất kĩ càng. Chuyện không nên làm và chuyện nên làm thì cô đều làm hết rồi, tiếp theo là phó mặc cho ông trời thôi. Nếu như Văn Tú Lâm uống thuốc Đông y mà có chuyển biến tốt thì có lẽ mạng cô không nên chấm dứt. Thuốc đắng, nhưng Văn Tú Lâm uống ừng ực, mỗi lần uống thuốc, cô như có tinh thần hơn, trong mắt cũng lấp lóe tia sáng. Uống đến tuần thứ hai thì cô chỉ có thể nhấp từng ngụm nhỏ, sức để uống thuốc cũng dần mất đi.

Có hôm, trời nhá nhem tối, Văn Tú Lâm ngủ từ trưa tỉnh dậy, kêu em gái bật đèn. Trời chưa tối hẳn, Văn Tú Quyên bật đèn nhưng Văn Tú Lâm vẫn không nhìn thấy gì. Đưa vào bệnh viện thì bác sĩ nói rằng bệnh tình đã ảnh hưởng đến thị giác, vì vậy tuy chức năng của mắt còn tốt, nhưng vẫn bị mù.

Mấy ngày cuối cùng, Văn Tú Lâm thường mở to mắt, cho dù không nhìn thấy gì. Cô khẽ nói vài câu, có lúc, cô bảo Văn Tú Quyên, “Em gái à, bây giờ tuy chị không nhìn thấy nữa, nhưng xem ra lại thấy rõ hơn xưa. Chị thấy rất rõ, em à.”

Giây phút đó, Văn Tú Quyên chẳng dám nói gì. Cô chỉ có thể chờ chị mình nói xong, sau đó Văn Tú Lâm lại mê man.

Kế đến, Văn Tú Lâm bắt đầu khua chân múa tay, co giật, hô hấp và chức năng tim đột nhiên bị ngừng lại. Hai tình trạng sau là chí mạng, bác sĩ nói hành não [11E] trong đầu Văn Tú Lâm đã bị ảnh hưởng, mà hành não khống chế phản xạ của cơ thể, khống chế hô hấp và tim mạch, hành não bị tổn thương thì không thể cứu được nữa.

Bệnh viện đã phát thông báo nguy kịch vài lần, Văn Tú Quyên luôn ngồi canh trong phòng bệnh. Vào lúc hơn bốn giờ sáng, Văn Tú Lâm bắt đầu hát. Những ngày trước, các bệnh nhân cùng phòng cũng phàn nàn, sau này biết sinh mạng của cô gái ấy chỉ còn vài ngày thì họ không nói gì nữa. Lần này Văn Tú Lâm không lẩm bẩm như hai ngày trước, Văn Tú Quyên nghĩ: Đây chính là hiện tượng hồi dương.

Giọng ca ngắt quãng.

Biết bao chuyện xưa giờ khó nhớ lại.

Người trên trời kẻ dưới đất, có thể lại tái ngộ.

Hay là quay về đi, hay là quay về đi.

Một lúc sau, Văn Tú Lâm hỏi, “Vừa rồi là ai hát vậy, nghe hay thật.” Văn Tú Quyên nói, “Đâu có ai hát, chị à, là chị tự hát đó.” Văn Tú Lâm “Ồ” một tiếng, dừng một lúc, rồi đột nhiên nói, “Nghe em thổi tiêu có được không?”

Văn Tú Quyên mau chóng về nhà lấy cây tiêu, Văn Hồng Quân nghe tiếng động thì hỏi, “Sao vậy?”

Văn Tú Quyên nói, “Có lẽ chị sắp đi rồi.”

Hai người cùng quay về bệnh viện, lúc tới phòng bệnh, Văn Tú Lâm đã không còn thở.

Văn Tú Quyên quỳ trước giường khóc thật to, cô cảm thấy cả người bị rút hết sức sống, cô nhận ra rằng mình đã mất đi người thân yêu nhất.

“Chị ơi, chị ơi!” Cô kêu lên. “Chị ơi, chị ơi!”

Cô có rất nhiều câu muốn nói, chẳng hạn như “Chị tỉnh lại đi”, hoặc là “Chị à, tạm biệt chị”. Thế nhưng Văn Tú Quyên cảm thấy mình chẳng có tư cách nói những lời đó. Cuối cùng, cô cũng chỉ nói đi nói lại hai từ đó.

« Lùi
Tiến »