19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1585 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 6

"Xin lỗi vì lâu như vậy mới viết thư hồi âm cho cậu. Tớ đã trải qua một kỳ nghỉ hè khá tồi tệ, vốn dĩ có kế hoạch đi du lịch, nhưng bị hủy mất rồi. Tớ gặp tai nạn giao thông, cũng khá nghiêm trọng, may là vẫn còn sống. Bây giờ cơ thể tớ khỏe lại rồi, nhưng mà tay phải bị gãy vẫn chưa khỏi hẳn, nên tớ dùng tay trái để viết thư cho cậu, chắc là cậu có thể thấy nét chữ hơi khác, đúng không?

Trong bức thư lần trước, cậu có kể về những chuyện gây trở ngại với cậu. Mỗi người đều sẽ gặp phải chuyện khó khăn, giống như tớ lúc này. Về việc đúng sai thì mỗi một người như cậu, tớ, đều sẽ mắc phải. Nói một chút về cách suy nghĩ của tớ đối với chuyện sai trái thì tất cả mọi người đều sẽ làm chuyện sai trái, điều then chốt nằm ở việc họ có thể làm bao nhiêu chuyện đúng đắn, đúng không? Cứ mãi suy nghĩ về những lỗi lầm mình phạm phải và sẽ mắc phải thì liệu có giúp ích gì cho việc chúng ta có thể làm nhiều chuyện đúng đắn hơn không? Tớ luôn cho rằng phải cho bản thân mình thêm cơ hội, cũng là cho người khác thêm cơ hội.”

☆ ☆ ☆

Ngày Đông chí. Mùa đông năm nay rất lạnh, mùa hè thì nóng như thiêu như đốt. Đây là một năm khó sống. Đối với nhà họ Văn có ba người còn sống thì việc một người cha mất đi cô con gái lớn, mất đi một thành viên có thể khiến ông yên tâm và gửi gắm kỳ vọng thì tương lai cả gia đình không còn cách nào khác rơi vào đứa con gái thứ hai thông minh lanh lợi; đối với đứa con gái còn lại, cô đã đưa ra lựa chọn trọng đại thứ hai trong đời, sau khi mất đi người chị gái, từng có lúc cô cảm thấy dao động, thậm chí hối hận, nhưng cô biết rõ rằng, nếu quay trở lại như ban đầu thì tất cả mọi chuyện vẫn sẽ không thay đổi; đối với người mẹ thì bà đã mất đi ý thức rồi, Văn Hồng Quân luôn vững tin rằng bà vẫn còn ý thức, chỉ là đang ở trạng thái mơ màng như tỉnh như không, giống như đang trải qua một cơn mộng mị thật dài, nếu vậy thì những gì bà trải qua trong một năm qua sẽ có thể giúp bà tỉnh lại.

Bảy giờ sáng, hai cha con đến nhận hũ đựng tro cốt của Văn Tú Lâm gửi ở lò hỏa táng đường Tây Bảo Hưng. Chiếc hũ được bọc lại bằng một lớp vải, được Văn Tú Quyên cầm, ngồi ở ghế sau của chiếc taxi Văn Hồng Quân lái, đi tới nghĩa trang.

Cầm chiếc ô màu đen, đưa hũ tro cốt xuống huyệt, đặt vào bên trong, một không gian nho nhỏ, sau đó được lấp lại bằng xi măng, chìm vào trong bóng tối vĩnh viễn. Văn Tú Quyên nhìn thấy nơi an nghỉ cuối cùng của chị mình, và cùng khóc với Văn Hồng Quân.

Văn Tú Lâm trong ảnh trên bia mộ cười rạng rỡ, cô ngừng lại ở giây phút này, sau đó ảm đạm đi theo mưa to gió thổi.

Dâng đồ cúng xong, hương cũng tàn, Văn Hồng Quân bảo Văn Tú Quyên, “Con hãy sống tiếp cho phần của chị, phải sống thật tốt, chị ở trên trời đang nhìn con.”

Văn Tú Quyên “Dạ” một tiếng.

“Cha ơi, cha đi trước đi ạ, con ở với chị thêm một lúc nữa. Con biết đường, con tự về được ạ.” Cô nói.

Một mình Văn Tú Quyên đứng trước bia mộ. Cô nhìn cái tên quen thuộc khắc trên bia mộ, nhìn gương mặt quen thuộc ấy, cứ tưởng mình sẽ nhớ lại rất nhiều chuyện xưa, nhưng kỳ lạ là lại không có, giống như một người vĩnh viễn bị tách rời khỏi cuộc sống, mang theo dấu vết của quá khứ đi mất.

Cô lấy cây tiêu ra khỏi cặp, nguyện vọng cuối cùng của Văn Tú Lâm là muốn nghe cô thổi một khúc. Bây giờ, cô cũng chỉ có thể thổi trước phần mộ cho chị nghe.

Cô cầm cây tiêu, nhưng lại lần lữa không thổi.

“Không, chị à, chị sẽ không muốn nghe đâu.” Văn Tú Quyên khẽ nói, cất tiêu vào cặp.

“Chị à, giờ chị đã ở trên trời rồi. Chắc là chị cũng biết tại sao mình lại chết nhỉ! Sao chị có thể muốn nghe em thổi tiêu được!”

“Em sẽ sống thật tốt cho phần của chị nữa.”

“Tạm biệt, chị hai.”

« Lùi
Tiến »