Mỗi lần đến viếng xong nhớ lại, Văn Tú Quyên luôn hối hận về hành động của mình. Không biết hôm đó cô ăn phải gì mà có gan đứng trước vong hồn nói xằng nói bậy. Rất nhiều lần cô không thể không nghi ngờ rằng có phải vì mình chọc tức vong hồn nên vận mệnh của mình mới khó lường đến vậy.
Nếu như cái chết của Văn Tú Lâm tạo thành điểm khởi đầu cho màn lột xác của Văn Tú Quyên, một bước lên hương thì vào mùa xuân năm 1996, nó đã chạm đến đỉnh điểm. Có lẽ trong mắt Văn Tú Quyên, nó chưa hẳn là đỉnh điểm mà chỉ mới ở dưới chân núi thôi, đưa mắt nhìn ra xa, cuộc đời của cô hãy còn rất nhiều trải nghiệm bất tận ở nơi cao hơn. Thế nhưng thực tế thì trong lúc sơ ý cô đã vội vã lướt qua đỉnh núi rồi, giờ chỉ có thể xuống dốc một mạch thôi.
Sau khi tới thăm mộ, sáng hôm sau, Văn Tú Quyên quay về doanh trại của kỳ huấn luyện quân sự - một trụ sở nào đó của khu Cảnh sát Thượng Hải, cô vẫn diễn vai lớp trưởng xuất chúng như trước đây, ngoài phần bánh mì sấy mua cho Chiến Văn Văn thì cô còn mua thêm một phần để chia cho các bạn trong lớp. Tất cả đều ăn ngon lành, Văn Tú Quyên ngồi một bên mỉm cười nhìn bọn họ, thật ra chính cô còn chưa từng nếm thử món bánh mì sấy này, đương nhiên đám bạn học của cô không hề biết điều này. Cô luôn nghiêm khắc với bản thân, như vậy thì mới có thể mưu cầu một tương lai như ý.
Người còn lại không ăn chính là Hạng Vĩ.
Gần đến lúc vào học thì Hạng Vĩ mắc bệnh viêm phổi, vì vậy, vào tuần thứ hai của kỳ huấn luyện anh ta mới đi học. Lúc đó Văn Tú Quyên được người ưa thích bầu làm lớp trưởng tạm thời. Lúc nhìn thấy Hạng Vĩ thì sắc mặt của cô trắng bệch. Cô không thể ngờ rằng bạn cùng lớp của chị mình, đáng lẽ phải vào đại học sớm hơn cô một năm giờ lại trở thành bạn cùng lớp. Không ngờ thế giới này lại nhỏ như vậy. Điểm mấu chốt ở đây là cô đã bắt đầu thực hiện hành vi đánh bóng bản thân, cho dù cô không nói rõ xuất thân và bối cảnh của bản thân mình, thế nhưng giữa lúc chuyện trò vui vẻ với nhau cũng đủ khiến bọn họ nghĩ rằng nhà cô dạy con rất nghiêm khắc, cuộc sống sung túc. Nhưng Hạng Vĩ xuất hiện chẳng phải để lật tẩy cô. Hạng Vĩ chẳng nói gì, biểu hiện như mới gặp Văn Tú Quyên lần đầu. Văn Tú Quyên cảm thấy ngờ vực, ban đầu tưởng rằng Hạng Vĩ không nhận ra mình, nhưng nghĩ lại thì cô đã tới lớp của Văn Tú Lâm mấy lần, cứ cho là một phần trăm khả năng rằng lúc còn học cấp ba Hạng Vĩ chưa từng để ý tới cô đi nữa, nhưng cái tên Văn Tú Lâm - Văn Tú Quyên chỉ khác nhau một từ, ngoại hình hai chị em đều có phần giống nhau thì làm sao Hạng Vĩ có thể không nghĩ rằng cô là em gái của Văn Tú Lâm.
Văn Tú Quyên tiếp tục diễn cái vai mới này trong thấp thỏm, cẩn thận quan sát Hạng Vĩ, phỏng đoán qua giọng điệu của anh ta khi nói chuyện với mình, cảm nhận ánh mắt của anh ta khi nhìn mình, thế là cô dần nhận ra, Hạng Vĩ có tình cảm khác lạ đối với cô. Sau khi kinh ngạc thì Văn Tú Quyên lại cảm thấy chuyện này rất bình thường, Hạng Vĩ từng hẹn hò với chị mình, chị chết rồi, anh ta thấy mình ở trong trường nên chuyển phần tình cảm đó sang mình thôi. Có lẽ vì lý do này nên anh ta mới không vạch trần mình nhỉ. Đương nhiên cô vẫn còn chút nghi ngờ, ví dụ như lúc Hạng Vĩ vừa mới thấy cô lần đầu thì chẳng tỏ vẻ kinh ngạc gì, nhưng cô đã tự tìm được đáp án cho vấn đề rồi thì cũng chẳng tìm hiểu sâu vào những tiểu tiết này nữa, cũng không biết tìm hiểu kiểu gì.
Văn Tú Quyên không có thiện cảm với Hạng Vĩ, thậm chí lúc thấy anh ta sẽ cảm thấy không mấy thoải mái. Cô cực kỳ không thích cảm giác bị người khác nắm thóp, cô đã phải trả cái giá đắt như vậy để giành được sự tự do rồi. Hạng Vĩ chưa từng thể hiện ý đồ muốn gây khó dễ cho cô bằng cái thóp đó, thế nhưng vẫn là nắm thóp, giống như một quả bom hẹn giờ vậy. Văn Tú Quyên tạm thời không có cách gì, Hạng Vĩ không vạch trần thì chẳng lẽ cô lại chủ động nhắc tới? Thậm chí thỉnh thoảng cô còn phải mỉm cười rạng rỡ với Hạng Vĩ nhiều hơn, để duy trì sự hi vọng của anh ta.
Hạng Vĩ đã hóa thân thành Linh Đang và viết thư qua lại với Đỗ Quyên rất lâu rồi. Bạn tâm thư là cách kết bạn rất lôi cuốn, hơn nữa quan hệ bạn bè đặc thù giữa Linh Đang và Đỗ Quyên càng khiến Hạng Vĩ dần chạm vào nội tâm lạnh lẽo của Văn Tú Quyên, từng chút một tiếp cận đến phần trong sáng long lanh tồn tại trong bóng tối sâu thẳm dưới mặt biển đó. Sự giao lưu lôi cuốn này góp phần tăng thêm sức hấp dẫn của Văn Tú Quyên gấp mười lần. Ban đầu Hạng Vĩ đúng là thích Văn Tú Lâm, nhưng trong khoảng thời gian nửa năm viết thư với Văn Tú Quyên thì anh ta đã yêu cô say đắm. Văn Tú Lâm đã cho anh ta cơ hội này, có lúc Hạng Vĩ nghĩ, điều này chắc hẳn nằm trong dự đoán của Văn Tú Lâm rồi, cô đã phó thác em gái cho Hạng Vĩ. Vì lý do kinh tế mà Hạng Vĩ học đại học trễ một năm, lúc Đỗ Quyên nói trong thư rằng cô quyết định thi vào trường Y Thượng Hải thì Hạng Vĩ cũng quyết định được nguyện vọng của mình.
Đỗ Quyên đã kể với Linh Đang qua thư về kế hoạch xây dựng một thân phận mới, khiến tất cả mọi người đều tiếp nhận một Đỗ Quyên hoàn toàn mới này. Vì vậy lúc mới vào đại học, Hạng Vĩ nhìn thấy Văn Tú Quyên thì đã chuẩn bị tâm lý trước về thân phận mới của cô. Đương nhiên, lần đầu tiên nhìn thấy cô kể từ thời cấp ba, anh ta đã đè nén tình cảm mãnh liệt của mình. Anh ta hiểu rằng, cho dù mình đã thông qua cách thức gần như gian lận để chạm đến trái tim của Văn Tú Quyên, thì đối với cô, anh ta vẫn chỉ là người xa lạ. Dần dần tiến tới, anh ta nghĩ: Mình còn 5 năm đại học để ở bên cạnh Văn Tú Quyên mà.
Thế nên, làm sao anh ta có thể vạch trần Văn Tú Quyên được chứ? Anh ta hiểu lý do của tất cả những chuyện này, hoặc là anh ta cho rằng mình hiểu được nội tâm yếu ớt cần được yêu thương của Văn Tú Quyên, muốn mãi mãi bảo vệ tâm hồn mong manh mà Văn Tú Lâm đã phó thác cho mình trước khi qua đời.
Đương nhiên Hạng Vĩ sẽ không ăn bánh mì sấy. Thật ra túi bánh mì sấy mà Văn Tú Quyên mời mọi người cũng chẳng có nhiều, mỗi người một miếng sẽ không đủ, nên phải có người không ăn. Hạng Vĩ biết gia cảnh của nhà họ Văn như thế nào, hẳn sẽ khó khăn hơn nhà họ Hạng một chút, dù sao cũng từng có hai cô con gái, nhưng giờ chỉ còn một người.
Lúc phân chia túi bánh mì sấy đó, Văn Tú Quyên nhận được một tin dữ: Tai Nhỏ chết rồi. Đó là tên của một trong ba chú thỏ mà cô nuôi, chết ngay trong đêm mà cô xin nghỉ rời khỏi doanh trại.
Cô nuôi đám thỏ đó ở kế bên ruộng rau trong doanh trại, trong chiếc lồng gỗ được đóng sơ sài, bao quanh bởi hàng rào tre. Tai Nhỏ bệnh ngày càng nặng trước đây từng bị gãy chân, mấy ngày nay không có tinh thần, chết đi cũng không phải chuyện gì đột ngột. Chỉ là cuộc sống trong kỳ huấn luyện quân sự này quá nhàm chán, mấy chú thỏ của Văn Tú Quyên rất được bạn bè yêu thích, những bác sĩ dự bị chưa được huấn luyện thần kinh thép để thấy người sống người chết mỗi ngày cảm thấy cực kỳ buồn bã trước cái chết của Tai Nhỏ, đặc biệt là các sinh viên nữ.
Văn Tú Quyên lại đi an ủi những bạn học buồn bã nhất, nhưng vừa nhắc đến chủ đề Tai Nhỏ thì những người đang ăn bánh mì sấy đều có cảm giác rất phức tạp, miếng bánh mì này không còn ngon như lúc nãy nữa. Người đi về còn mang theo đồ ăn ngon mà kết quả là vật cưng đang nuôi bị chết, phải nén đau để an ủi người khác, nói rằng không sao đâu. Suy nghĩ này vừa ập tới thì hầu như ai cũng cảm thấy hơi có lỗi với Văn Tú Quyên.
Chuyện xảy ra tối nay khiến Hạng Vĩ cảm thấy có một đôi tay đang ngầm thúc đẩy mối quan hệ giữa mình và Văn Tú Quyên. Hơn chín giờ tối, doanh trại đã tắt đèn nghỉ ngơi, Hạng Vĩ đi trên con đường dẫn tới cổng doanh trại, mười giờ là đến phiên anh ta đứng trực, bốn tiếng đồng hồ. Men theo lối đi rồi rẽ trái, anh ta lờ mờ thấy có người đứng xoay lưng với mình, núp sau thân cây.
Hạng Vĩ không giấu tiếng bước chân, lúc anh ta nhìn thấy người đó thì đối phương cũng nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn anh ta, là Tư Linh. Tư Linh đưa tay bảo Hạng Vĩ đừng phát ra tiếng động, gọi anh ta qua.
Hạng Vĩ nhẹ nhàng đi đến, Tư Linh chỉ về phía ruộng rau trước mặt, quay sang nhìn, ngoài ánh trăng ánh sao ra thì nơi đó có một quầng sáng khác, bên cạnh quầng sáng là một bóng đen. Hạng Vĩ nheo mắt nhìn mới nhận ra có người đang ngồi xổm, quầng sáng đó chính là đèn pin.
“Ai ở chỗ chuồng thỏ vậy?” Hạng Vĩ khẽ hỏi.
Tư Linh cười khẩy, “Lớp trưởng của chúng ta đấy.”
Trong giọng nói của Tư Linh mang một ẩn ý phức tạp khó tả, Hạng Vĩ bỗng dưng thấy căng thẳng, hỏi, “Văn Tú Quyên ư? Cậu ấy ở đó làm gì?”
“Có quỷ mới biết.”
Hạng Vĩ nghi ngờ rằng nếu Tư Linh không biết thì sạo lại đứng đây nhìn lén?
“Chắc là cho thỏ ăn?”
“Tới đó xem đi!”
Tư Linh rảo bước đi tới, Hạng Vĩ đi sát theo sau. Người ngồi đó xoay lưng lại với bọn họ, nghe thấy tiếng động thì đứng phắt dậy, nhưng do ngồi quá lâu bị tê chân nên hơi loạng choạng. Tư Linh từ đi thành chạy, xông tới trước mặt cô, rồi đột nhiên hét to một tiếng.
“Văn Tú Quyên, cậu đang làm gì vậy?!”
“Nhỏ tiếng chút, đã khuya vậy rồi.” Hạng Vĩ sợ sĩ quan huấn luyện sẽ tới, anh ta đi chậm lại, lúc tới chỗ hai người họ thì không thể không hoảng hồn.
Ánh đèn pin trắng nhợt soi vào một bãi máu.
Đèn pin được kẹp giữa hai viên gạch, chiếu sáng chỗ đất phía trước chuồng thỏ, một con thỏ bất động nằm đó, bụng bị rạch một đường rất lớn, nội tạng đang nhấp nhô cử động. Bên cạnh có trải vài tờ báo, kéo kềm kẹp phẫu thuật được bày ra một loạt. Gió mang theo tiếng rên rỉ khe khẽ, đó là tiếng kêu thảm thiết sợ sệt của chú thỏ cuối cùng trong chuồng. Cảnh tượng này khiến người khác cảm thấy cõi lòng lạnh băng.
Hai tay Văn Tú Quyên đeo găng tay y tế, tay phải vẫn còn cầm dao phẫu thuật. Gương mặt cô bị bóng tối che khuất, không nhìn rõ được.
Tư Linh rụt cổ, trước đây cô ta cũng nghi ngờ rồi, giờ tận mắt nhìn thấy thì cảm thấy khá kinh khủng.
“Cậu đang làm gì vậy?” Cô ta lại hỏi lần nữa, giọng nói nhỏ hơn lúc nãy.
“Sao các cậu lại đến đây?” Văn Tú Quyên hỏi ngược lại.
“Tớ đứng gác ca tối, trên đường gặp Tư Linh.” Hạng Vĩ nói.
“Tôi tới xem cậu đang làm gì, lớp trưởng à, bất ngờ thật.” Tư Linh bình tĩnh lại, giọng nói không to nhưng khí thế lại rất mạnh mẽ.
“Tớ...” Hiếm khi thấy sự chần chừ trong giọng nói của Văn Tú Quyên, “Ban đầu tớ nuôi bọn chúng không phải là nuôi thú cưng cho vui.”
“Cậu nuôi thỏ là để hành hạ rồi giết chúng ư? Nếu không phải tôi thấy vết thương ở bụng của Tai Nhỏ có vấn đề thì đúng là sẽ không biết được cậu biến thái đến mức này! Vết thương đó rất nghiêm trọng, cậu hại chết Tai Nhỏ còn chưa đủ hay sao mà bây giờ còn hãm hại A Bạch nữa!”
Lúc này trong lòng Văn Tú Quyên thấy hơi hối hận. Mấy ngày trước cô thử phẫu thuật trên thân thỏ lần đầu, do thuốc mê không đủ liều nên vừa rạch một đường thì Tai Nhỏ đã tỉnh lại, cô vừa giữ chặt chú thỏ đang vùng vẫy vừa khâu đại vết thương, kết quả rất là tệ. Lần này quay về cô có mang theo chút diethyl ether [1E] , tối nay vốn dĩ chỉ định thử hiệu quả gây mê, gây mê xong lại đổi ý định, phẫu thuật luôn.
Rõ ràng Tai Nhỏ vừa chết, sao mình lại bất cẩn thế này, có lẽ là vì khoảng thời gian này mọi chuyện quá thuận lợi. Chuyện này tuy không thể nói là sai, nhưng giờ đây bị bạn học bắt gặp, quả nhiên là bọn họ không chấp nhận được chuyện này.
“Chúng ta là sinh viên trường Y mà, sau này học môn Ngoại khoa thì không chỉ giải phẫu trên cơ thể sống của thỏ con mà còn phải giải phẫu cho mèo con, chó con nữa. Điều này cũng là để sau này chúng ta có thể trở thành những bác sĩ đạt chuẩn!” Văn Tú Quyên bình tĩnh nói lý lẽ, hai mắt nhìn thẳng Tư Linh, giống như không hề có chút chột dạ nào. Chỉ là tay của cô lại vô thức muốn đan vào nhau. Chỉ cần căng thẳng một chút là cô sẽ đếm khớp tay để bình tĩnh lại. Thế nhưng tay cô vừa cử động thì ngừng lại, bởi vì tay phải vẫn đang cầm dao phẫu thuật.
“Ha ha, tôi biết mà, lúc trước Tai Nhỏ bị gãy chân có phải do cậu cố ý bẻ gãy không? Tôi đã nghi ngờ rồi, chuồng thỏ rộng như vậy, kế bên lại là ruộng rau sao nó lại gãy chân được? Biết người biết mặt không biết lòng, cậu tàn nhẫn quá, sao lại có loại người như cậu cơ chứ?!”
“Tớ không bẻ gãy chân Tai Nhỏ.”
“Xời, cậu còn mổ bụng nó nữa cơ.”
Văn Tú Quyên thật sự thấy hơi bế tắc khi gặp phải phản ứng mang tính cảm xúc này. Thật ra cô thoáng cảm thấy rằng Tư Linh không phải là người dễ xúc động và thiếu lý trí như vậy, trong lớp Tư Linh là người bằng mặt nhưng không bằng lòng với cô, trước đây vị thế của cô rất cao, Tư Linh có gì không vừa ý cũng không tiện thể hiện ra ngoài, lần này sơ ý để cô ta thấy vết thương ở bụng Tai Nhỏ, khiến cô ta nghĩ rằng mình cũng sẽ mổ cho A Bạch như vậy. Sao Tư Linh có thể bỏ qua cơ hội này được.
Lời cần nói vẫn phải nói, cho dù là nói cho người khác nghe.
“Sau này chúng ta phải chữa bệnh cứu người, trước khi đứng trước bàn giải phẫu thì phải trải qua trăm nghìn lần luyện tập, để tránh việc mắc sai lầm lúc phẫu thuật. Dẹp lòng thương hại đó của cậu đi, nếu không cậu sẽ rất khó qua môn Ngoại khoa. Thí nghiệm trên động vật và thú cưng là hai khái niệm khác nhau, tuy rằng các cậu nuôi ba chú thỏ này như thú cưng, nhưng tớ mua bọn chúng về là để thực tập trước cho môn Ngoại khoa.”
Tư Linh vốn chẳng có ý định nghe lời giải thích của Văn Tú Quyên, càng chẳng có hứng thú tranh luận với cô.
“Có Hạng Vĩ làm chứng, như vậy mọi người có thể thấy rõ cậu là hạng người gì, lớp trưởng à. A Bạch thật đáng thương.” Tư Linh vứt lại câu này, nhìn chú thỏ dưới đất rồi quay người rời đi.
Hạng Vĩ không biết phải xử trí thế nào, lắp bắp nói, “Hay là, hay là xử lý cho A Bạch trước, cậu, cậu khâu nó trước đi?”
Trong thư của Đỗ Quyên không nói về kế hoạch giải phẫu thỏ, nhưng Hạng Vĩ biết rất rõ lý do vì sao Văn Tú Quyên lại làm vậy. Cô quá mưu cầu hạng nhất, cô luôn muốn chạy trước tất cả mọi người. Nếu như có cách nào có thể khiến cô chiếm được ưu thế, nhận được sự khâm phục và tán thưởng của giáo viên và bạn bè trong môn Ngoại khoa quan trọng đó, cô nhất định sẽ làm. Nhưng Hạng Vĩ cũng biết rõ, thật ra việc giải phẫu động vật nhỏ trong lớp Ngoại khoa và việc dùng động vật nhỏ để luyện tập trước trong kỳ huấn luyện quân sự là hai việc khác nhau, Hạng Vĩ có thể hiểu cho cô, nhưng những bạn học khác thì không chắc lắm.
Văn Tú Quyên dường như chẳng nghe thấy Hạng Vĩ nói, ngây người ra nhìn chú thỏ. Chuyện vừa nãy xảy ra quá nhanh, cô cố gắng bình tĩnh để giải thích cho Tư Linh, cuối cùng vẫn không có tác dụng. Lúc này, Tư Linh rời đi rồi thì ngày mai, không, có lẽ tối nay, tất cả những gì cô làm sẽ được lan truyền. Ngọn sóng sợ hãi đánh vào người cô, nuốt chửng lấy cô, lần trước lúc cô có cảm giác ngạt thở như vậy là lúc trông thấy Hạng Vĩ ở bản doanh quân sự. Thế giới tươi đẹp mà cô cố gắng xây dựng đã nứt toạc khắp nơi, một khắc sau có thể sẽ vỡ nát hoàn toàn.
Có cách nào không? Còn cách nào nữa? Nhất định phải có cách!
Cô không thể ngăn cản Tư Linh, có lẽ sau này sẽ có cách hàn gắn lại vết rạn của tình bạn, nhưng cần có thời gian, phải có cách nào đó khiến cô không rơi vào vực sâu, cho cô cơ hội vực dậy.
Dĩ nhiên là cảm nhận của bạn bè đối với cô rất quan trọng, cũng là thứ mà cô luôn cố gắng duy trì, nhưng trong mối quan hệ bạn bè ở trường học, nó không phải là tất cả.
“Hạng Vĩ.” Văn Tú Quyên khẽ gọi cái tên này, cô chưa bao giờ thẳng thắn đối diện với Hạng Vĩ như lúc này, nhìn thẳng vào mắt anh ta như muốn thấy được nội tâm của anh ta. Tim Hạng Vĩ đập nhanh hơn.
Trong lòng Văn Tú Quyên hơi trấn tĩnh, có lẽ Hạng Vĩ là người duy nhất có thể giúp cô lúc này. Cô hơi hối hận rằng, nếu lúc trước mình chịu tiếp cận anh ta thì có lẽ bây giờ đã dễ dàng hơn.
“Hạng Vĩ à, em e rằng cái chức lớp trưởng này sắp hết rồi, hễ mà Tư Linh đi rêu rao chuyện này thì tất cả mọi người sẽ vây lại tấn công em. Anh có như bọn họ không?”
“Anh sẽ không.”
Văn Tú Quyên mỉm cười, Hạng Vĩ chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng yếu đuối này của cô.
“Anh sẽ không nhưng người khác thì sẽ làm vậy. Cuộc sống đại học sắp tới của em có lẽ sẽ khó sống lắm, hi vọng đến lúc bọn họ học lớp Ngoại khoa, phải tự mình tiến hành giải phẫu sống thì họ sẽ tha thứ cho em. Hạng Vĩ à, anh có đồng ý giúp em không? Anh là người duy nhất sẽ giúp em, đúng không?”
Văn Tú Quyên nói như vậy gần như đã vạch trần tình ý mà Hạng Vĩ dành cho cô.
“Đương nhiên, anh sẽ giúp em.” Lúc này Hạng Vĩ cảm thấy máu toàn thân dồn hết lên mặt.
Văn Tú Quyên hít sâu một hơi, xem xét lại cách mà mình vừa nghĩ ra. Đây là kế hoạch duy nhất cô có thể nghĩ ra, nếu thành công thì ít nhiều gì trong tương lai, cô cũng sẽ có một không gian nhỏ để sinh tồn.
“Có một chuyện không hẳn là quang minh chính đại, nhưng cũng chẳng phải lén lút thậm thụt gì. Hạng Vĩ à, anh giúp em nhé, nếu không, em thật sự không biết phải làm sao.”
Hạng Vĩ gật đầu.
Giáo viên phụ trách Kim Hạo Lương sẽ ở cùng lớp bồi dưỡng bốn ngày trong tuần. Hôm nay, anh ta xách một chiếc lồng chứa hai chú thỏ đến doanh trại. Văn Tú Quyên chờ anh ta ở ngoài cổng.
“Phiền thầy rồi.” Văn Tú Quyên đưa tay định đón chiếc lồng.
“Ồ, chuyện nhỏ mà, không sao đâu, thầy giúp em mang tới chuồng thỏ. Nhưng đang nuôi bình thường sao lại đột ngột chết mất hai con rồi?” Hôm trước Kim Hạo Lương nhận được cuộc gọi của Văn Tú Quyên đến văn phòng, nhờ mua hai con thỏ con. Kim Hạo Lương bảo rằng không cần mua, động vật thí nghiệm này trong trường không thiếu, mang hai con tới cũng không sao.
“À đúng rồi, sách em cần đây. Bây giờ em đọc sách này thì hơi sớm.” Kim Hạo Lương đặt lồng xuống đất, lấy hai cuốn tài liệu giảng dạy trong ba lô đeo chéo đưa cho Văn Tú Quyên.
Văn Tú Quyên cầm lấy, một quyển là Hệ thống Giải phẫu học, quyển còn lại là Giải phẫu cục bộ học. Cô cầm hai quyển sách trên tay, hướng bìa sách ra ngoài.
“Em rất có hứng thú với ngành Y, nếu không thì đã không thi vào trường Y.”
Cách đó không xa, Hạng Vĩ và những bạn khác nhìn thấy cảnh tượng này, đưa mắt nhìn nhau.
“Chúng ta đi thôi, chẳng có gì để nói cả.” Tư Linh nói.
“Không ngờ thầy Kim lại...”
Hạng Vĩ thở phào, coi như không phụ công cô nhờ anh ta. Đây là chuyện mà Văn Tú Quyên nhờ anh ta giúp - bảo đảm rằng những bạn khác đều chứng kiến cảnh cô nhận hai con thỏ mới từ tay thầy Kim. Giờ thì các bạn nhìn thấy cảnh này đều tự nhiên cho rằng Văn Tú Quyên dùng thỏ con để luyện giải phẫu, giáo viên phụ trách không những biết chuyện mà còn ủng hộ. Một số người sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng chẳng ai ngốc đến mức chạy tới tranh cãi với giáo viên phụ trách cả.
Sáng sớm hôm qua, Văn Tú Quyên đã ướp lạnh A Bạch rồi đưa cho đội trưởng đội huấn luyện quân sự. Đội trưởng rất tham ăn, ông từng nói mấy câu kỳ cục như “Nuôi thỏ chỉ lãng phí rau củ, chi bằng ăn nó cho rồi..”, nghe Văn Tú Quyên nói con thỏ bị thương, mất máu nhiều rồi chết, ông bèn vui vẻ đưa thịt thỏ cho nhà bếp nấu thêm món cho bữa trưa. Chuyện này cũng tình cờ bị các bạn học chứng kiến.
Như vậy ánh mắt các bạn học dành cho sĩ quan huấn luyện và giáo viên phụ trách đều trở nên kỳ dị hơn, trong mắt họ thì sĩ quan huấn luyện, giáo viên phụ trách và Văn Tú Quyên đều là đồng loại với nhau.
Từ đầu đến cuối, chẳng ai nói cho đội trưởng và giáo viên phụ trách rằng Văn Tú Quyên đã làm gì với đám thỏ con đó.
Hạng Vĩ rất khâm phục Văn Tú Quyên, rõ ràng vừa mới bị tập thể căm phẫn, rơi vào tình cảnh tệ như vậy mà cô vẫn có thể kéo giáo viên về chung chiến hào với mình. Nếu như có người kể hết ngọn nguồn câu chuyện cho Kim Hạo Lương thì có lẽ Văn Tú Quyên đã bị xem là kẻ kỳ quái, bị nhìn bằng con mắt khác rồi, có khi còn bị liệt vào danh sách đen nữa, nói gì đến việc mất chức lớp trưởng.
Vậy thì, anh ta và Văn Tú Quyên đã cùng có một bí mật. Một khởi đầu tốt, Hạng Vĩ cảm thấy như vậy.