Văn Tú Quyên trèo lên từng chút, từng chút một, cô nhìn thấy chút ánh sáng, cho rằng mình sắp trèo ra ngoài được rồi. Chuyện xảy ra vào cuối kỳ huấn luyện quân sự đó khiến vầng sáng quanh cô bị lu mờ. Thời gian dài sau đó, cho dù cô cố gắng, biểu hiện ưu tú cỡ nào đi nữa thì mọi người vẫn cho rằng cô là người không từ thủ đoạn, không thể kết thân được. Thậm chí cô tìm tới Mã Đức vốn có thành tích học tập tệ nhất lớp, đề nghị cùng giúp đỡ học tập, muốn giúp anh ta không bị loại nhưng cũng bị từ chối.
Có lúc Văn Tú Quyên cảm thấy, may là vẫn còn Hạng Vĩ. Nếu không nhờ anh ta thì cô đã không còn là lớp trưởng nữa rồi. Đối với Văn Tú Quyên, cảm giác bị cô lập chẳng phải chuyện mới mẻ gì, thế nhưng có một người cùng bầu bạn sẽ khiến cuộc sống của cô dễ dàng hơn nhiều.
Giữ chỗ giúp cô, mua cơm giúp cô, nấu nước nóng trong phòng ngủ, giúp cô thu xếp những đầu việc trong lớp. Với Văn Tú Quyên, sự giúp đỡ này có hay không cũng được, nhưng nếu cô từ chối thì đồng nghĩa với việc từ chối chiếc cầu kết nối với những bạn học khác. Hạng Vĩ chưa thật sự tỏ tình, nhưng mọi người đều biết tâm ý của anh ta hướng về ai. Có những lúc Văn Tú Quyên cho rằng thế này cũng không tệ, có những lúc cô tự hỏi mình còn phải chịu đựng bao lâu nữa. Hạng Vĩ sớm muộn gì cũng sẽ tỏ tình, vậy lúc đó cô phải làm thế nào? Nói một cách công tâm thì Hạng Vĩ thật sự không tệ, nhưng cô không muốn gặp một người biết hết mọi chuyện như thế, cô làm tất cả mọi chuyện chẳng phải để thoát khỏi khu phố cổ nhơ nhớp như vũng bùn kia ư?! Cô hi vọng có thể gặp một người đàn ông tương xứng với thân phận mới của mình - thân phận đến từ đại gia tộc ở khu Tô giới Pháp đó. Chỉ là, cô có thể làm được không? Cô có thể mang chiếc mặt nạ này cả đời mà không bị vạch trần không? Mỗi lần hoài nghi bản thân thì một khắc sau cô lại lấy lại tinh thần, dốc hết sức làm tốt những chuyện cần làm. Nói gì đi nữa thì việc đi trước người khác một bước cũng không có gì sai, trong phạm vi mắt thường có thể nhìn thấy được.
Có lẽ giống như đạo lý trong sách triết học, rằng mọi vật đều đi lên theo hình xoắn ốc, không có gì là tiên phong cả. Những gì Văn Tú Quyên cố gắng đạt được đã khiến cô gục ngã vào thời điểm cuối năm thứ hai đại học. Hôm đó, trường đang tổ chức hội thao thì trời mưa, cô báo danh thi môn chạy tiếp sức bốn trăm mét, lúc cây gậy chuyền đến tay cô thì trời mưa tầm tã đến nỗi không mở mắt được. Cô đã cảm thấy có gì đó bất bình thường, nhưng lần này chính là cơ hội để cô tạo ấn tượng với mọi người, nên cô chạy bạt mạng rồi đạt giải nhất. Chạy xong thì cô phát hiện kỳ kinh nguyệt đã tới, sau đó sốt cao, lăn ra ốm. Nằm trong phòng ngủ, trong lúc mơ màng cô bỗng nhớ lại chuyện xưa, khung cảnh này rất giống với hồi chị cô bị sốt cao. Vài ngày sau, bệnh tình vẫn không đỡ, càng ngày càng họ dữ hơn nên cô quyết định đi bệnh viện kiểm tra thì bị viêm phổi mất rồi.
Đến giữa tháng 5, cô đã xin nghỉ hai tuần. Hôm nay cô vừa mới truyền dịch xong ở bệnh viện, đạp xe về nhà thì cảm thấy sức khỏe tốt hơn mấy ngày trước, có lẽ sắp đi học lại được rồi.
Văn Tú Quyên đạp xe trên con đường quen thuộc. Từ nhỏ cô đã lớn lên ở đây, nhắm mắt lại vẫn có thể thấy khu phố mọc lên trước mắt như một thành trì, thấy được nào là gạch, ngói, cỏ cây, và đám chó mèo con sống con chết đó. Từ lúc được sinh ra đến bây giờ, khu phố này chưa từng thay đổi, phong cảnh y hệt, con người y hệt. Văn Tú Quyên căm hận sự cố hữu bất biến đó, thế giới bên ngoài đang thay đổi chóng mặt là vậy, hơn một tháng nữa là Hong Kong được trao trả rồi.
Lúc đạp xe ngang qua sạp trái cây thì chú A Văn nói là “Có người tìm con đó”. Văn Tú Quyên hỏi “Ai vậy ạ?”, chú A Văn cười, bảo rằng không biết, rồi lại cười. Văn Tú Quyên thoáng cảm thấy không lành, leo lên xe đạp nhanh, rẽ hai lần, băng qua con hẻm hẹp thì trông thấy Hạng Vĩ.
Hạng Vĩ xách một túi lê, đứng trước mái hiên xập xệ của nhà họ Văn, thấy Văn Tú Quyên trở về thì vẫy tay mỉm cười.
Văn Tú Quyên phanh xe lại, sống lưng cô lạnh buốt, giống như cô có thể nghe thấy tiếng nứt vỡ của thế giới vậy. Tấm màn che chắn đã bị lật ra, đúng vậy, đương nhiên Hạng Vĩ biết cô là ai rồi, từ đầu đến cuối, anh ta biết hết, cô chính là đứa trẻ lớn lên trong khu phố Hồng Trấn nhơ nhớp đó, là con gái của người cha lái taxi và người mẹ bại liệt.
Văn Tú Quyên đẩy xe đi từng bước đến cửa nhà, không thể dừng lại mà cũng chẳng thể trốn đi, nơi đó là nhà cô, là cái gốc mà cô không thể cắt bỏ, nếu trốn thì còn biết trốn đi đâu được nữa. Hạng Vĩ đã đứng đây rồi, cháy nhà ra mặt chuột rồi, cô chỉ có thể đối diện thôi. Năm ngoái khi nhìn thấy Hạng Vĩ ở trại huấn luyện quân sự, cô đã cảm thấy trời sắp sập rồi, vào mùa xuân năm ngoái bị Tư Linh bắt gặp cảnh cô đang mổ thỏ thì cô cũng thấy đời mình sắp xong rồi, nhưng cuối cùng đều vượt qua được. Vậy lần này phải làm thế nào đây?
Hạng Vĩ thấy Văn Tú Quyên chậm rãi đi tới, mặt không đổi sắc thì tưởng rằng cô vẫn đang ốm nên mệt mỏi. Làm sao anh ta đoán được trong lòng Văn Tú Quyên đang nghĩ nhiều vấn đề như vậy. Anh ta cảm thấy quan hệ của hai người là tình trong như đã, mặt ngoài còn e, Văn Tú Quyên bị bệnh bấy lâu nay, chẳng lẽ anh ta không tới thăm?
Văn Tú Quyên không mở miệng, Hạng Vĩ cũng không biết nói gì, đứng tại chỗ với tâm trạng hồi hộp, Văn Tú Quyên cảm thấy tầng mạng che mặt cuối cùng đã bị vén ra, cũng như trong lòng Hạng Vĩ đang tính toán xem có thể nhân dịp này đến thăm mà tháo tấm mạng che mặt đó không.
Sự im lặng của Văn Tú Quyên khiến Hạng Vĩ càng căng thẳng hơn, hỏi “Em đỡ bệnh chưa, anh đến thăm em đây”. Văn Tú Quyên cúi đầu “Ừ” một tiếng. Hạng Vĩ lại nói, “Em đi truyền dịch về à? Anh cũng mới tới thôi, lần đầu tới phố cổ Hồng Trấn, hỏi mấy người mới tìm được nhà em. Chỗ này giống như mê cung vậy. Em cũng nổi tiếng trong khu nhỉ, mọi người đều biết em, đều rất thích em đấy.”
Văn Tú Quyên vừa nghe vừa cảm thấy như đang vạch áo cho người xem lưng. Phố cổ Hồng Trấn nổi tiếng lộn xộn, nếu không có việc thì người ngoài sẽ không vào đây, cô biết cảm giác đó, vừa sợ vừa ghê tởm. Cô đã lớn lên ở cái vũng bùn kinh tởm này.
Cuối cùng Văn Tú Quyên vẫn dẫn Hạng Vĩ vào nhà. Vốn dĩ xe đạp cũng phải đẩy vào trong nhà, nhưng vì sợ chật quá đành dựng bên ngoài. Cô đóng cửa gian nhà sau, rót nước cho Hạng Vĩ, bảo anh ta ngồi trước chiếc bàn nhỏ, cô điều chỉnh tâm lý rồi mỉm cười.
“Lúc còn làm bạn học với chị gái em, anh chưa từng tới đây, không ngờ bây giờ trở thành bạn học của em thì lại đến.”
Câu đầu tiên Hạng Vĩ thốt ra từ lúc ngồi xuống suýt chút nữa khiến Văn Tú Quyên không thể duy trì tiếp nụ cười.
“Cảm ơn anh đã tới thăm.”
“Là chuyện phải làm mà, mọi người đều rất quan tâm đến tình trạng của em. Xem ra em đỡ hơn rồi, yên tâm rồi.”
“Cũng không hẳn là mọi người quan tâm đến em đâu.” Văn Tú Quyên mỉm cười chế giễu.
“Thật mà, em cố gắng để giành hạng nhất cho lớp nên mới ngã bệnh.” Hạng Vĩ sờ mũi, rồi lại nói, “Nhưng mà, anh không nói với bọn họ chuyện đến thăm em, là anh không yên tâm thôi.”
Văn Tú Quyên nhìn sâu vào mắt Hạng Vĩ, ánh mắt anh ta cũng chẳng thể gọi là có cảm xúc gì nhiều, nhưng lại có một luồng sức mạnh. Hạng Vĩ không chịu được, lập tức mặt đỏ gay. Anh ta đột nhiên quên hết lời muốn nói, ngẩn ngơ nhìn vào con ngươi của Văn Tú Quyên, đầu óc trống rỗng.
Anh ta đột nhiên muốn nói câu “Anh rất thích em”, nhưng lời đến đầu môi lại không thốt ra được, bị Văn Tú Quyên nhìn đến nỗi da mặt bỏng rát, trong lòng thầm chửi: Tại sao mình vô dụng đến vậy?
“Chúng ta đi xem phim được không, à, ý anh là khi em khỏi bệnh rồi, nghe nói phim Chiến tranh thuốc phiện [2E] hay lắm. Hoặc nếu em không muốn xem phim về đề tài chiến tranh, thì để xem...”
“Dạ được.”
“Đợi em khỏi bệnh, anh giúp em học bù ôn bài nhé, sắp tới kỳ thi rồi.”
“Vâng!”
“Sắp nghỉ hè rồi, em có kế hoạch gì không, chúng ta rủ thêm vài người bạn... Chúng ta đi du lịch Tô Châu ngắm Vườn cây cảnh cổ điển, được không?”
“Được ạ.”
Hạng Vĩ bạo dạn nói hết kế hoạch này đến kế hoạch khác, nhưng dù anh ta nói gì thì Văn Tú Quyên đều đồng ý và tiếp tục nhìn anh ta bằng ánh mắt đó. Hạng Vĩ cảm thấy chuyện này như một giấc mộng, cho dù anh ta vẫn chưa nói ra câu đó, thế nhưng hình như nói hay không cũng chẳng khác biệt mấy.
“Tú Quyên, em thật tốt.” Hạng Vĩ ấp úng nói.
Văn Tú Quyên mỉm cười, bỗng dưng lại thở dài, xụ mặt xuống “Những chuyện này đều là chuyện của sau này, bây giờ quan trọng nhất vẫn là ôn bài, em nghỉ quá nhiều rồi, năm nay sẽ có một người bị loại đấy.”
“Thành tích của em tốt như vậy sao phải lo chuyện này, cho dù nghỉ học cũng không đến nỗi bị loại đâu. Em đang lo mình không thể là người giỏi nhất, đúng không?”
Anh ta nhắc đến việc phải làm người giỏi nhất khiến Văn Tú Quyên giật thót. Hạng Vĩ hiểu cô quá rõ. Thế nhưng cô ốm nặng một trận đúng lúc sắp thi cuối kỳ thế này thật sự khiến cô hơi lo lắng.
“Chủ yếu là bài của những môn cần học thuộc lòng, như môn Triết học Chủ nghĩa Mác ấy. Em sợ học không kịp.”
Hạng Vĩ nghĩ một lúc, đột nhiên bật cười, “Không sao, chỗ ngồi chúng ta gần nhau, đến lúc đó em chép bài của anh là được.”
“Làm vậy được không ạ?”
“Để anh lo cho.”
Kế đến, cả hai nói chuyện thêm một lúc, đến khi Hạng Vĩ cảm thấy sắc mặt của Văn Tú Quyên hơi mệt mỏi mới nhận ra đã đến lúc tạm biệt ra về để cô nghỉ ngơi.
Lúc rẽ ra khỏi phố cổ Hồng Trấn, Hạng Vĩ cảm thấy mặt trời sắp lặn chiếu rọi vào mình thật rực rỡ.