19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 4

Kỳ thi đại học đã qua mấy năm rồi mà cảnh tượng đó vẫn tái diễn trước mặt Văn Tú Quyên.

Hạng Vĩ quá nhiệt tình, thật ra Văn Tú Quyên cũng không đặt hi vọng gì nhiều ở người khác, đương nhiên cô cũng ôn bài đầy đủ rồi, cho dù thời gian quả thật không đủ.

Thế nhưng khi tờ giấy phao ghi chi chít chữ được đưa qua thì cô vẫn không thể không cầm lấy.

Ánh mắt của giáo viên thật sự quá sắc bén.

Con đường từ chỗ giáo viên đến chỗ cô ngồi như thiên đường đang sập mà địa ngục đang dâng, cô phải làm sao đây, cô còn lựa chọn nào nữa? Thế nhưng, vào thời khắc đó thì cô luôn có thể đưa ra lựa chọn, cô chỉ có thể nghe theo tiếng gọi của trực giác. Trong đó, có một âm thanh đang chỉ cho cô một con đường. Có một tích tắc nào đó cô đã do dự, cả hai cùng chết, hay chỉ một người thôi, giáo viên lại bước thêm một bước nữa, Văn Tú Quyên liền kêu thành tiếng.

Tất cả ánh mắt đều tập trung về cô, cuối cùng, là gương mặt dần quay sang của Hạng Vĩ. Vẻ mặt đó, ánh mắt đó, đến giờ Văn Tú Quyên vẫn nhớ rõ.

Chữ trên tờ giấy chép phao đương nhiên là của Hạng Vĩ, vài ngày sau, anh ta cũng chẳng thể biện hộ được nữa.

Sắp được nghỉ rồi. Đúng vậy, sắp sửa công bố kết quả thi rồi, danh sách người bị loại đã được quyết định.

Kim Hạo Lương đã nói gì đó, trong lúc ngỡ ngàng, Văn Tú Quyên không nghe rõ lắm. Chắc cũng chỉ là những lời an ủi.

Kim Hạo Lương rất thích cô, cô đã làm chuyện đúng đắn, không vì quan hệ với Hạng Vĩ mà giấu giếm sự thật. Thế nhưng Trung Quốc là xã hội tình cảm, Kim Hạo Lương cũng có thể hiểu, hai ngày nay bạn cùng lớp nhìn cô thế nào, tình thế và áp lực mà cô phải chịu đựng lớn ra sao. Vậy thì một người như Văn Tú Quyên mới đáng quý hơn, phải không? Mấy ngày nay, cô đến tìm anh ta hết lần này đến lần khác, đến văn phòng giáo viên để nói giúp cho Hạng Vĩ, coi như đã cố hết sức rồi, tuy rằng chẳng có tác dụng gì.

Kim Hạo Lương phát hiện Văn Tú Quyên không mấy tập trung, ánh mắt của cô luôn lướt qua cửa sổ phòng nam sinh ở tầng ba của ký túc xá. Anh ta cũng thở dài, dặn dò vài câu rồi rời đi. Nơi này là cửa ra vào của ký túc xá, sinh viên lui tới rất nhiều, anh ta dẫn dắt cả lớp thì cũng phải nghĩ cho cảm nhận của đa số sinh viên trong lớp, cho nên không tiện thể hiện sự thân mật quá mức với Văn Tú Quyên.

Văn Tú Quyên tự hỏi: Mình có thể làm gì được nữa?

Hai ngày nay, đúng là cô đã chạy khắp nơi, làm bao nhiêu chuyện có thể làm. Cô giống hệt như một người bạn gái lo lắng phiền muộn vì bạn trai - nếu như cô không tố cáo Hạng Vĩ chép phao. Những hành động này chẳng có tác dụng gì, cũng không kiếm thêm được một điểm đồng cảm nào từ đám bạn học, nếu lớp bồi dưỡng không loại Hạng Vĩ mà loại người khác thì cũng không hợp lý cho lắm. Thế nhưng các giáo viên sau khi nghe Văn Tú Quyên nói giúp cho Hạng Vĩ thì càng thích cô hơn. Những chuyện này đều không quan trọng với Văn Tú Quyên, cô chỉ nghĩ đến chuyện phải làm sao để Hạng Vĩ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Mấy ngày này, Hạng Vĩ gần như không ra khỏi phòng, giống như đang đợi kết quả xét xử cuối cùng. Anh ta cũng không liên lạc với Văn Tú Quyên, trước đây điều này gần như là không tưởng, nhưng bây giờ thì lại trở thành điều đương nhiên. Hôm nay, danh sách những người bị loại chính thức được xác nhận, tuy chưa công bố, nhưng cũng chẳng phải bí mật nữa, không biết Hạng Vĩ đã biết chưa.

Văn Tú Quyên cảm thấy những chuyện mình làm chắc hẳn chưa đủ, nếu cô tới phòng ngủ tìm anh ta thì phải nói gì, câu đầu tiên phải dùng giọng điệu thế nào? Có bị đuổi ra ngay lập tức không? Phải làm thế nào mới khiến Hạng Vĩ hiểu được sự hoảng loạn lúng túng của cô lúc đó? Hay là không nói gì cả mà ôm anh ta khóc ầm lên?

Không biết tự bao giờ mà bên cạnh cô đã có một đám sinh viên tụ tập, chỉ trỏ. Văn Tú Quyên hốt hoảng vô thức nhìn cửa sổ tầng ba, không có người. Cô lại tiếp tục nhìn lên, tầng bốn, tầng năm, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trên sân thượng.

Máu toàn thân dồn hết lên não, Văn Tú Quyên xông lên mà chẳng suy nghĩ gì, chạy một lần ba bậc thang, hết tầng này tới tầng khác, mọi thứ xung quanh đều xoay chuyển nhanh nhưng mơ hồ, ánh đèn ngày càng tối dần, cho đến khi nhìn thấy ánh sáng chạng vạng chiếu qua khe cửa nhỏ ở sân thượng, giống như cánh cửa dẫn lên Thiên đường. Cô đẩy cửa xông ra, giống như nhìn thấy một ảo ảnh đứng ở sân thượng, vừa chớp mắt thì lại trống rỗng, cô chạy thẳng đến mép sân thượng, giống như lúc cầm cây gậy trong cuộc thi tiếp sức bốn trăm mét, dùng hết sức chạy, cho đến khi bụng cô đập mạnh vào hàng rào xi măng, nửa người trồi ra ngoài, hai chân gần như sắp bật khỏi mặt đất mà ngã xuống. Hơn nửa cơ thể của cô lơ lửng giữa không trung, cúi đầu nhìn xuống, trong tai toàn tiếng ù ù, không thể nghe thấy âm thanh nào nữa, trong phút chốc, thế giới vừa nhốn nháo mà vừa im ắng, có một khắc cô như nhìn thấy những hoa văn trong chiếc kính vạn hoa xoay mòng mòng, đám người bên dưới từng chút một xúm lại trung tâm, mảnh vỡ muôn màu xung quanh và cả thế giới này sụp đổ hoàn toàn.

« Lùi
Tiến »