Tết Thanh minh năm 2007 là một ngày nắng, so với bầu trời âm u lạnh lẽo của cái hôm Liễu Nhứ được cho xuất viện tâm thần, cách đây hai tuần thì nay đã sang mùa khác rồi.
Vụ án mạng kinh hoàng xảy ra bên bờ sông vào tháng 12 năm ngoái, hôm ấy cảnh sát kiểm tra được liều lượng Venlafaxine cực lớn trong cơ thể Liễu Nhứ. Nếu bệnh nhân sử dụng loại thuốc ức chế trầm cảm này quá liều thì có thể xuất hiện phản ứng cực đoan ngược lại với trầm cảm trong thời gian ngắn, chính là phấn khích quá độ. Căn cứ lời khai của bác sĩ Triệu ở Trung tâm Chăm sóc Sức khỏe Tâm thần, người đã kê đơn thuốc này, thì Liễu Nhứ không chỉ mắc chứng trầm cảm, mà còn có dấu hiệu bị tâm thần phân liệt trong khoảng thời gian dài khám bệnh ở chỗ ông. Phí Chí Cương và ông bà Quách cũng cung cấp rất nhiều bằng chứng tương ứng với căn bệnh này của cô. Dựa vào những bằng chứng này, cảnh sát không còn cho rằng Liễu Nhứ phòng vệ quá mức mà họ trực tiếp xác định cô đã gây án khi không có năng lực nhận thức và điều khiển hành vi, cho nên không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Trong thời gian bị tạm giam, Liễu Nhứ gặp cảnh sát Lưu nghiện thuốc lá phụ trách vụ án của Quách Khái mấy lần, anh ta luôn hậm hực nhìn cô. Trong vụ án này, anh ta bị một người bệnh tâm thần đoạt công, còn khiến nghi phạm tử vong. Bên cạnh đó, vụ án của Quách Khái liên quan đến một số nghi vấn trong cái chết của Văn Tú Quyên, sau khi cảnh sát gặp và nói chuyện với Văn Hồng Quân thì họ tôn trọng ý kiến của người nhà nạn nhân, không lật lại vụ án này nữa.
Theo yêu cầu của Phí Chí Cương, tức người nhà của Liễu Nhứ, cô có thể xuất viện sau một thời gian ngắn điều trị.
Lúc ra khỏi cổng bệnh viện, Liễu Nhứ bảo với Phí Chí Cương, “Bây giờ giữa chúng ta còn một chuyện cần giải quyết, sau đó không ai nợ ai”. Phí Chí Cương nói, “Hiện giờ em vẫn là người mắc bệnh tâm thần, không thể thỏa thuận chuyện ly hôn, em đừng bắt anh khởi kiện em ly hôn, chuyện này từ từ bàn sau, có được không?” Liễu Nhứ im lặng một hồi, rồi nói, “Vậy chúng ta tách ra ở riêng một thời gian”. Phí Chí Cương đành đồng ý.
Phí Chí Cương báo cho Liễu Nhứ một chuyện khác, đó là năm nay tròn mười năm ngày Văn Tú Quyên qua đời, Hạng Vĩ đề nghị tất cả bạn học đến thắp cho cô ấy một nén hương trong tết Thanh minh. Mọi người đều nhất trí. Trước đó, cả lớp đều nhận được tin tức xác thực Mã Đức là hung thủ hạ độc Văn Tú Quyên.
Liễu Nhứ hơi ngạc nhiên, hỏi, “Bọn họ đi hết sao? Chuyện chị gái và mẹ của Văn Tú Quyên, họ có biết không?”
“Trừ Hạng Vĩ và chúng ta, những bạn học khác không biết Văn Tú Quyên từng có... quá khứ như thế.” Phí Chí Cương đáp.
“Vậy, em đi chứ?” Phí Chí Cương hỏi Liễu Nhứ.
“Tất nhiên.”
Mọi người trong lớp bồi dưỡng đều làm việc ở các vị trí cốt cán trong bệnh viện Hòa Sinh, bình thường muốn xin nghỉ phép đều rất khó khăn, chứ đừng nói là đồng loạt nghỉ cùng ngày. Nhưng ngày 5 tháng 4 này, bọn họ vẫn sắp xếp được.
Văn Hồng Quân cũng tới, ông đặt một bó hoa trắng trước mộ, nhưng không đem theo đồ cúng lễ, hương cũng không thắp. Ông nhìn từng người trong lớp bồi dưỡng, ánh mắt như thể đang nhìn những kẻ dửng dưng xa lạ.
Mọi người đứng tản ra xung quanh, không thành hàng ngũ, ngoại trừ Phí Chí Cương và Liễu Nhứ thì chẳng ai đứng gần nhau.
Hạng Vĩ tiến lên phía trước, đốt ba nén hương, cúi người vái rồi cắm vào bát nhang trước mộ. Anh ta thừ người nhìn bia đá, có lẽ trong lòng thầm nói gì đó, sau đó anh ta ngồi xuống, lấy một xấp thư ra đốt trụi trong chậu than.
Liễu Nhứ nhìn ngọn lửa hừng hực trong chậu lửa, quyết định làm người thứ hai tiến lên. Cô cầm tấm ván gỗ dựng dưới tán cây, đi tới mộ của Văn Tú Quyên trước mặt mọi người. Cô thả tấm ván gỗ vào chậu, ngọn lửa lập tức bò lên từng thớ vân, những kí hiệu bí ẩn kia liền nhảy nhót không ngừng trong ngọn lửa cháy sáng. Tấm ván gỗ sém lửa không ngừng phát ra những tiếng lách tách, nhưng châm lửa thiêu nó là cả một quá trình dài dằng dặc, cả khi những trang giấy trong chậu đã trụi thành tro thì tấm ván gỗ vẫn ngoan cố duy trì hình dạng vốn có. Khói bụi từ dưới đáy chậu lượn lờ bay lên, mặt bàn gỗ loang lổ bị ám đen, những phù chú độc địa viết đầy trên đó vẫn còn một nửa chưa cháy hết. Liễu Nhứ dựng tấm ván tựa nghiêng lên thành mộ, cô vốn định khiến thứ này biến mất khỏi thế gian, xem ra Văn Tú Quyên ở bên kia thế giới cũng không muốn gặp lại nó. Cô nhìn Văn Tú Quyên trong di ảnh, cảm thấy nên nói gì đó, nhưng lại chẳng còn gì để nói.
Mọi người đều đến trước bia mộ, bọn họ nhìn di ảnh Văn Tú Quyên, có lẽ cũng âm thầm gửi đến Văn Tú Quyên đôi lời tâm sự. Họ nhìn tấm ván gỗ bốc khói nghi ngút thật lâu.
Họ đang phân biệt dấu vết mình để lại năm đó ư? Liễu Nhứ nghĩ thầm.
Chẳng có ai rơi lệ.
Đây là lần đầu tiên cả lớp tổ chức lễ cúng tế cho Văn Tú Quyên. Nhưng có lẽ Văn Tú Quyên cũng chẳng vui vẻ gì với lễ cúng tế này.
Liễu Nhứ nhìn thật kĩ những khuôn mặt tiều tụy và tái nhợt, muốn rút ra kết luận gì đó từ biểu cảm biến đổi nhỏ nhất của bọn họ. Nhưng cô chẳng thấy được gì, cô chỉ có một cảm giác: tâm trạng của từng người tới viếng mộ hôm nay có phần thoải mái hơn.
Ngay lúc Liễu Nhứ nghĩ buổi thăm viếng sẽ lặng lẽ kết thúc, thì một đoàn sư thầy tiến đến. Vị sư dẫn đầu mặc áo cà sa, chắp tay trước ngực, dáng vẻ lẫn nét mặt vô cùng nghiêm trang. Họ đứng quanh mộ và cùng niệm bài chú Đại Bi.
Liễu Nhứ liếc nhìn Văn Hồng Quân, nhận thấy vẻ kinh ngạc trên mặt ông, thậm chí cả Hạng Vĩ cũng vậy. Phí Chí Cương và cô nhìn nhau, nghĩ một lúc rồi hạ giọng hỏi.
“Có cần anh hỏi xem ai đã mời sư thầy tới không?”
Là ai muốn trấn an linh hồn Văn Tú Quyên đến vậy?
Âm điệu tiếng Phạn vang lên như ngọn lửa bập bùng. Lúc này những thứ vô hình vô dạng tan biến giữa đất trời bao la, khiến nghĩa trang dưới ánh mặt trời ban ngày này trở nên xa xăm hơn.
“Không cần đâu.” Liễu Nhứ nhẹ nhàng lắc đầu. “Tôi... không còn quan tâm nữa.”
Cô nhấc chiếc ba lô nặng trĩu đặt dưới tán cây, rồi quay người rời khỏi nghĩa trang. Đi được vài bước, đột nhiên phía sau lưng phát ra những tiếng nổ nhỏ, cô quay lại nhìn, nhận ra tấm ván gỗ nghi ngút khói giờ đây đã bén lửa và bốc cháy hừng hực.
Vườn Phúc Thọ tại Thanh Phổ và nơi chôn cất Văn Tú Quyên là hai phía khác nhau ở Thượng Hải. Khi Liễu Nhứ tới vườn Phúc Thọ thì đã hơn bốn giờ chiều. Những người quét dọn nghĩa trang đang đi ra, cô đi ngược hướng họ, bước vào sâu bên trong, rồi ngồi khoanh chân trước mộ Quách Khái.
“Tớ tới thăm cậu đây.” Cô mỉm cười nói.
Trước mộ bày biện đồ cúng lễ như bánh gạo nếp, bánh xốp, cam và chuối, có cả một bình hoa bách hợp. Có lẽ bố mẹ Quách Khái đã tới từ sớm.
Liễu Nhứ mở ba lô, lấy một nhành hoa hồng đỏ được gói ghém cẩn thận bằng giấy bóng kính. Cô mở lớp giấy bọc, đặt bông hồng trước mộ.
Sau đó cô lấy những thứ khác trong túi ra.
Tội phạm học, Tra khảo Thẩm vấn, Kiểm nghiệm dấu vết, Điều tra Tâm lý học, Nhân cách và Động cơ phạm tội, Khoa học Điều tra hình sự...
Khi bày những quyển sách này ra trước mắt, trong lòng cô trào dâng một cảm giác như thể Quách Khái cũng đang ở đây, đang chăm chú ngắm cô, đặt tay lên vai cô khiến đầu vai cô trở nên nặng trĩu.
Cô không trông thấy Quách Khái, và có lẽ cũng chẳng thể nhìn thấy anh nữa. Nhưng cô tưởng như mình và anh đang ở cùng một chỗ, cho dù trước đây cả hai chưa từng như thế.
Cô mang những cuốn sách này tới đây để đốt trước mộ anh. Cô đã đọc hết tất cả. Cô đã đọc nội dung bên trong, cùng những câu chuyện trong sách, từng con chữ tạo nên câu chuyện đó, những tâm trạng ẩn giấu đằng sau từng nét bút đó rất nhiều lần. Thời gian đã mang những câu chuyện này sang thế giới bên kia, cùng với tâm trạng của cô, đây chính là thư hồi âm cô viết cho anh.
Nhưng giờ đây, cô đột nhiên muốn chờ đợi thêm một lúc. Nhân lúc ráng chiều chưa tắt, cô muốn được nhìn thấy những quyển sách này lâu hơn.
Liễu Nhứ tiện tay cầm một cuốn lên, lật ra.
“Lúc tôi bước vào phòng bệnh, em đang ngồi tựa vào giường đọc sách.
Chắc chắn em biết rõ bệnh tình của mình, nhưng khuôn mặt em vẫn hiện lên đầy kiêu ngạo.
Dù cuộc sống của em đã đi đến hồi kết, nhưng chỉ cần em vẫn còn tồn tại trên thế gian, thì điều đó vẫn rất đỗi diệu kì.
Tôi hàn huyên một lúc với em, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Em trông có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng cũng không đuổi tôi đi. Chúng ta chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, thế mà lúc này em vẫn rất kiên nhẫn với tôi.
Nói chuyện khách sáo lâu như thế, tôi biết em mệt mỏi lắm rồi.
‘Tớ dạy cậu một bộ quyền pháp đánh chơi nhé?’ Tôi hỏi.
‘Không ngờ cậu biết đánh quyền.' Em cười cười.
Tôi đứng dậy ngay ngắn, bày ra một tư thế đẹp mắt. Sau đó, tôi xuống tấn, tay phải vung mạnh một cú đấm.
Đấy là chiêu ‘Hắc hổ đào tâm’!
Em bật cười khanh khách.
Tôi cứ vụng về đấm đá túi bụi như thế, em cũng cười suốt quá trình xem tôi đánh quyền. Có lẽ em nghĩ tôi đánh bộ quyền này để mua nụ cười của em.
Cũng không sai, nhưng đó chỉ là một phần nguyên nhân thôi.
Ở nơi mà em không nhìn thấy, tôi đang giải phóng những nguồn năng lượng tích lũy suốt bao năm qua. Bằng sự dẫn dắt của ý chí, tôi tìm thấy sức sống sinh lực tiềm tàng ẩn giấu giữa đất trời thông qua bộ quyền pháp này.
Từng giọt mồ hôi trượt trên gò má tôi nhỏ xuống đất, tay chân tôi bắt đầu run rẩy. Em cười rất vui vẻ, nghĩ rằng tôi quá tâm huyết khi biểu diễn màn võ thuật này.
Rốt cuộc, tôi đã chạm đến thứ ánh sáng tráng lệ nhất, đó là cõi quy tụ bắt đầu và kết thúc của tất cả sinh mạng trên trái đất này. Có khoảnh khắc, thậm chí tôi đã nghĩ đó là nơi chúng ta sinh ra và chết đi.
Luồng sáng ấy chạy dọc con đường tôi vừa mở ra, cả gian phòng liền trở nên vô cùng ấm áp. Sau đó, thân thể em bắt đầu sáng lên, luồng sáng tập trung lại trên người em, rồi tụ thành một quầng sáng.
Tôi tung một cú đấm cuối cùng và ngã phịch xuống đất. Quầng sáng kia dần biến mất vào cơ thể em, còn tôi cứ nhếch môi cười ngơ ngẩn.
Tôi từng ảo tưởng rằng khi năng lượng mà tôi luyện ra đạt đến độ chín muồi, tôi sẽ biến thành một vị đại hiệp đẹp trai nhất thế giới, ôm em bay lên trời, ngắm nhìn dáng vẻ kinh ngạc của em.
Thế mà không ngờ tôi còn chưa bay được, thì đã dùng hết năng lượng rồi.
Thôi đành vậy, em cũng chẳng phải là cô gái ngốc nghếch, nhìn thấy siêu nhân là si mê.
Tôi nguyện được như bây giờ, ngồi dưới đất nhìn em cười nghiêng ngả.
Nếu có thể mãi mãi được nhìn em thế này, thì thật tốt biết bao.”