19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 906 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 4

Như thể có tiếng voi gầm rú thê thảm, vọng lên ù ù từ cõi hư vô mờ mịt khiến mạch máu toàn thân Liễu Nhứ rung lên bần bật, cuối cùng đến cả hồn phách cũng tê dại, ý thức của cô quay lại.

Lúc cô mở mắt, tiếng ù ù váng vất trong đầu mãi vẫn không chịu tiêu tan. Cô nhớ âm thanh này giống với tiếng còi hơi của tàu thủy trên sông Hoàng Phổ mà mình thường nghe ngày bé.

Liễu Nhứ nằm trên một chỗ mềm mại, hướng mắt nhìn lên liền thấy mái tôn loang lổ những vết gỉ, cô nghĩ mình đang nằm trên một chiếc sofa, cố giãy giụa muốn ngồi dậy thì toàn thân bủn rủn bất lực, không tài nào cựa quậy nổi.

“Nhiều năm không gặp rồi nhỉ, bạn cũ.”

Tiếng nói vang đến từ một nơi rất gần.

Lúc này đây, chân tướng đã hoàn toàn phơi bày. Vở kịch sống chết bi thương kéo dài bao nhiêu năm đằng đẵng trên sân khấu âm u rốt cuộc cũng đến lúc hạ màn.

Liễu Nhứ cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cô đang đối mặt với hung thủ sát hại Quách Khái và Văn Tú Quyên, nhưng dường như có một thế lực kỳ lạ dẫn dắt tâm trí, khiến cô không còn cảm thấy phẫn nộ hay sợ hãi nữa, hệt như cô đã dự đoán được kết cục, vận mệnh đã sắp đặt mọi thứ, và sắp sửa đi đến hồi kết.

Phải mất một lúc Liễu Nhứ mới di chuyển được hai chân từ trên sofa xuống. Sau đó chân và eo cùng nhau tiếp sức, giúp cô miễn cưỡng ngồi thẳng dậy. Mã Đức ngồi đối diện nhìn cô, không hề can thiệp, giữ thể diện cho cô.

Liễu Nhứ không nhìn Mã Đức mà bắt đầu dò xét xung quanh.

Nhìn một hồi, trong lòng Liễu Nhứ dấy lên căng thẳng. Sự bình tĩnh trong khoảnh khắc sống còn vừa rồi đã bị phá vỡ. Muôn vàn ánh mắt từ bốn phương tám hướng nhìn về phía cô, khiến cô có cảm giác như bị bao vây không thể thoát được.

Liễu Nhứ cố lấy lại bình tĩnh, nhận ra cảm giác áp bức này xuất phát từ những bức tượng điêu khắc vô tri mà thôi. Xung quanh cô, mấy chục pho tượng muôn hình muôn vẻ được bày trong căn phòng lợp mái tôn rộng khoảng ba, bốn mươi mét vuông. Những pho tượng này có đủ nam nữ già trẻ, còn có cả tạo hình động vật như voi, trâu, ngựa... Không biết chúng đã dầm mưa dãi nắng bao lâu, mà vừa có vết lốm đốm cũ kĩ lại vừa sứt mẻ. Nhưng những vết lốm đốm và nứt nẻ vì thời gian này như trui rèn ra những ngọn lửa linh hồn, khiến chúng dù không nói năng được nhưng vẫn có hồn. Bây giờ chúng tập trung trong căn phòng nhỏ này, cao thấp đan xen lẫn lộn, đủ các tư thế ngửa đầu, cúi mặt, đủ phương hướng như đang giao tiếp với nhau trong thinh không.

Những bài trí khác trong phòng khá đơn giản, chỉ có một chiếc bàn vuông, vài chiếc ghế và chiếc sofa Liễu Nhứ đang nằm, cô có cảm giác sự tồn tại của những món đồ này bị nhấn chìm khi đặt giữa những pho tượng kia. Bên phải Liễu Nhứ là dãy cửa sổ lớn, ngoài cửa sổ mênh mang một khoảng không, chính là con sông Hoàng Phổ chảy xiết, sắc trời còn chưa tối, có thể trông thấy những dãy nhà lầu cao cao bên bờ Phổ Đông.

“Tao đang ở đâu đây?” Liễu Nhứ hỏi.

Đây là câu đầu tiên Liễu Nhứ nói. Cô không hỏi “Vì sao mày lại bắt tao, mày bắt tao để làm gì?” cũng không giận dữ mắng mỏ Mã Đức là đồ sát nhân tàn nhẫn. Giống câu đầu tiên Mã Đức nói, rất bình thường.

“Hoang đảo”, Mã Đức đáp. “Chỗ này có lẽ là bãi phế liệu cũ nhất ở thành phố. Thật ra nó bị bỏ hoang rồi, chưa ai thèm tới dọn dẹp nữa. Tiếc là lúc trên xe mày không thấy được, chứ cảnh vật nơi này hơi bị nguy nga, những tòa sắt thép phế liệu cao ngút, vỏ xe móp méo chồng chất, y như một ngôi mộ cấu trúc lập thể vậy, đường đi khúc khuỷu như mê cung, xe lái vào đây phải rẽ ngoặt lòng vòng đủ kiểu như con bọ. Đi vào tận trong cùng, thấy quang đãng hẳn, bãi đất ngay sát dòng sông. Chúng ta đang ở trong căn phòng lợp tôn trên sân thượng ngôi nhà hai tầng xây giữa bãi đất này, đúng là chốn đào nguyên thơ mộng nhỉ?”

Mã Đức đứng lên, đi tới cửa sổ phía bên kia tường trên bệ cửa sổ trưng một cái tượng đầu trẻ con, vốn dĩ là tượng toàn thân nhưng phần cổ trở xuống đã không còn, chỉ còn cái đầu nhỏ xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, quái dị vô cùng. Mã Đức đặt tay lên đó, rồi nhìn ra bên ngoài.

“Mày không thể tìm thấy chỗ nào trên đời có phong cảnh giống nơi đây đâu. Nhìn từ phía mày sẽ thấy những chiếc tàu chạy trên sông Hoàng Phổ như cá diếc bơi lượn ngược xuôi, bên kia bờ, nhà cao tầng nối nhau san sát, khi màn đêm buông xuống, giữa những ánh đèn rực rỡ huy hoàng là các tấm biển quảng cáo nê ông nhấp nháy suốt đêm dài. Sông Hoàng Phổ là mạch sinh mệnh của Thượng Hải, là khởi nguồn của sức sống và phát triển.” Mã Đức miêu tả cảnh sắc sau lưng, như thể tận mắt trông thấy.

“Nhưng đứng từ phía tao thì chỉ nhìn thấy từng đống phế liệu đổ nát chất cao, y hệt cảnh tượng thành phố sau ngày tận thế trong mấy phim khoa học viễn tưởng, tựa như thành phố này đã chết từ lâu. Căn phòng này nằm ngay chính giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Nơi này do một ông lão trông bãi phế liệu này dựng lên đấy, ông ta sống ở đây mấy chục năm rồi, một ông lão kỳ lạ.”

Mã Đức vỗ nhẹ bức tượng đầu trẻ con, nói, “Mấy thứ này đều do ông ta nhặt nhạnh trong bãi phế liệu dưới kia, kể ra cũng cô đơn phết. Bên ngoài sân thượng cũng có, bãi đất trống bên dưới cũng có, trông như quân đoàn người đá, đáng sợ nhỉ? Nhưng mấy tháng trước, ông ta bị bệnh chết rồi, bây giờ trong thành phố không có nhiều người biết chốn bồng lai tiên cảnh làm từ sắt vụn này nữa, đến khi nơi này bị quy hoạch thì mọi thứ sẽ bị xử lý, dỡ bỏ và hoàn toàn biến mất. Hai, ba tháng nay, tao thường xuyên tới đây, ngồi đến tận khuya. Tạo phát hiện ra ngồi cùng những pho tượng này sẽ cảm thấy cực kỳ cô độc. Mày cảm thấy bọn nó đang giao lưu với nhau, nhưng làm gì có. Giữa sự tương phản của hai khung cảnh này, mày sẽ nhận ra sự biệt lập và xa rời thế giới, mày có thể nhìn rõ bản thân hơn, nhìn rõ quan hệ giữa mình và thế giới này.”

Giọng Mã Đức ban đầu hơi run rẩy, đối với hắn thì đó là giây phút rất trọng đại, hắn bộc bạch những gì phải kìm nén trong suốt chín năm trời ròng rã, hôm nay hắn muốn tự tay kéo khóa phéc-mơ-tuya túi đựng xác, đậy nắp quan tài rồi đóng đinh thật chắc, để cát bụi lại trở về với cát bụi. Hắn nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh, trở nên tự nhiên hơn, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn, như thể chỉ đang ôn chuyện phiếm với bạn cũ vậy.

“Hai, ba tháng gần đây? Nghĩa là từ khi mày biết tao điều tra chuyện Văn Tú Quyên lần nữa à?” Liễu Nhứ hỏi.

Mã Đức đi qua nửa gian phòng, dừng lại ở cửa sổ lớn hướng ra sông Hoàng Phổ.

“Đúng thế, từ hồi đó.” Hắn đáp.

“Hôm ấy, Vương Duy gọi điện cho tao, tao mới biết mày chưa chịu từ bỏ, còn nhờ cảnh sát giúp đỡ. Tao đã rất sợ. Tao đứng đây, nhìn mặt trời chậm rãi lặn xuống, cả thế giới dần trở nên yên tĩnh, bóng tối thả mình trong những ánh đèn và ánh sao đêm. Đến lúc bình minh, tao cảm thấy bãi phế liệu sau lưng và những pho tượng đá im lìm kia kết nối tao với thế giới trước mặt. Tao lập tức hiểu ra. Tao sợ cái gì chứ, vào ngày hôm nay, sau khi Văn Tú Quyên chết đã được chín năm?”

Mã Đức thong thả ngồi xuống chiếc ghế tựa đối diện Liễu Nhứ, vắt tréo chân.

“Chín năm trước, chỉ có một con đường đi thẳng đến điểm cuối. Hôm nay tao và mày đều đứng ở điểm cuối cùng, tao muốn hỏi, mày có hối hận không?”

Nhưng Mã Đức không đợi Liễu Nhứ trả lời mà hơi nghiêng đầu sang hướng khác, “Anh bạn Phí à, sao cứ trốn mãi thế, làm thế còn ý nghĩa gì không?”

Phí Chí Cương bước ra từ sau cánh cửa, đứng từ xa chẳng hề mở miệng, nhìn Liễu Nhứ với vẻ mặt phức tạp.

Đã mười ngày Liễu Nhứ không gặp chồng mình. Cô vẫn nhớ rõ câu nói cuối cùng của Phí Chí Cương vào sáng 25 tháng 11, “Anh đi làm đây”, vậy mà mấy tiếng sau, cô lại thấy anh ở sảnh phòng khám tâm thần.

Lúc này, ngay tại chốn này, cả hai gặp lại nhau.

“Anh cứu tôi khỏi hồ Xác Chết, là vì ngày hôm nay ư?” Liễu Nhứ nói. “Tôi ước gì chúng ta chưa từng gặp nhau. Phí Chí Cương, anh thật đáng kinh tởm!”

Phí Chí Cương kinh ngạc nhìn cô, rồi rơi lệ.

Liễu Nhứ không thèm nhìn anh nữa, quay sang Mã Đức, hỏi, “Vậy Văn Tú Quyên là do hai người hại chết, có cả Chiến Văn Văn nữa, đúng không? Còn Quách Khái thì sao?”

“Không phải hai bọn tao, cũng không phải ba người. Liễu Nhứ, mày vẫn chưa rõ à? Cũng chẳng sao, chúng ta là bạn cũ mà, tao cũng không muốn chuyện đến nước này, cho nên ít nhất tao sẽ nói cho mày biết mọi chuyện đã xảy ra như thế nào.”

“Đừng nói dễ nghe thế, Mã Đức. Mày bắt tao tới đây để nghe mày nói đúng không? Nói tất cả cho tao nghe thì sẽ giảm bứt rứt trong lòng mày, hay khiến mày càng thỏa mãn?”

“Mày làm tao hơi ngạc nhiên đó, bạn học cũ ạ”, Mã Đức nhìn Phí Chí Cương, “Chí Cương, mày đã từng thấy dáng vẻ sắc sảo của vợ mày như thế này chưa?”

Phí Chí Cương không trả lời.

“Xem ra hôm nay chúng ta không thể kết thúc sớm được rồi. Chí Cương, hay mày pha cà phê đi, tao để một túi Lam Sơn trong bếp, có cả máy pha đấy.”

Phí Chí Cương thở dài, quay đầu ra khỏi phòng.

“Vậy là tất cả mọi người? Tất cả mọi người trong lớp bồi dưỡng!” Liễu Nhứ chẳng để ý đến chồng mình, chỉ nhìn chăm chăm vào Mã Đức.

“Cũng đúng, mà cũng không hẳn. Thực ra lúc đầu, trừ Chiến Văn Văn ra thì chẳng ai thật sự muốn giết Văn Tú Quyên cả.”

Mí mắt Mã Đức hơi rủ xuống, tựa như đang hoài niệm chuyện cũ chín năm trước. Ánh tà dương dần tắt ngấm, căn phòng liền chìm trong lạnh lẽo và ảm đạm. Liễu Nhứ chống hai tay xuống ghế điều chỉnh tư thế ngồi, phát hiện cơ thể mình vẫn mềm nhũn tê dại, hoàn toàn không có chút sức lực nào, có lẽ Mã Đức đã cho thêm các loại thuốc khác để đảm bảo an toàn.

“Chắc mày cũng biết, tao từng có khoảng thời gian thực tập ở phòng thí nghiệm chất độc.” Mã Đức mở lời.

Trái tim Liễu Nhứ đập thình thịch trong lồng ngực, cô thậm chí cảm nhận được hồn phách Văn Tú Quyên cũng đang bay lả lướt bên cạnh, dỏng tai lắng nghe cùng mình.

“Lúc còn thực tập, tao thường ra về cuối cùng, dọn dẹp phòng thí nghiệm thật sạch sẽ. Khi đó phòng thí nghiệm rất yên tĩnh, nên nhiều khi tao ở lại một mình đọc sách. Tao có thói quen tắt hết đèn, chỉ để lại một bóng đèn ở góc nhỏ để đọc sách, góc đó tương đối khuất, ai đi ngang qua mà không nhìn kĩ thì không thể nhìn thấy tao được. Hồi mới khai giảng năm thứ ba, có đêm, tao đang ngồi trong phòng thí nghiệm đọc sách, chợt nghe thấy động tĩnh nên lẳng lặng đi ra ngoài, thì phát hiện ra Chiến Văn Văn. Cô ta lén lút tìm kiếm khắp nơi, tao đứng sau lưng cô ta nhìn một lúc mới nhận ra là cô ta đang tìm thuốc. Tao liền hỏi thẳng Cậu đang tìm độc dược à? Cô ta giật nảy mình, vô cùng bối rối, nhưng không hề phủ nhận, gật đầu xác nhận, cô ta muốn tìm một loại thuốc có thể hại chết Văn Tú Quyên. Chuyện này làm tao khá ngạc nhiên, tao không ngờ cô ta lại thẳng thắn thế, bộ dạng không thèm sợ sệt e dè gì. Đã vậy, sau khi nhìn thấy tao, còn bị tao đoán trúng ý đồ mà Chiến Văn Văn vẫn tiếp tục tìm kiếm, coi tao như không khí. Tao đờ người ra nhìn cô ta tìm thuốc, sau đó tao nói ‘Tớ biết cậu thích Hạng Vĩ, nhưng chỉ vì báo thù cho cậu ta mà phải làm đến bước này ư? Cô ta đáp ‘Phải, Văn Tú Quyên không đáng sống trên đời, hoặc bây giờ cậu báo cảnh sát, hoặc coi như chưa nhìn thấy tớ. Nhìn thái độ đó của Chiến Văn Văn, tao biết cô ta hạ quyết tâm rồi, không khuyên nổi. Đàn bà rơi vào tình yêu thường coi tính mạng của đối phương quan trọng hơn chính mình, cho dù Chiến Văn Văn chỉ đơn phương tương tư mà thôi. Cô ta nói những lời kia cực kỳ bình tĩnh, đến mức khiến tao có cảm giác nếu cô ta không tìm thấy loại độc nào phù hợp thì sẽ cầm dao gọt hoa quả đâm chết Văn Tú Quyên.”

“Từ đó, tao bắt đầu có cảm tình với Chiến Văn Văn, đương nhiên không phải là tình yêu. Tao bảo với Chiến Văn Văn là sẽ không báo cảnh sát, nếu tin tưởng thì tao và cô ta cùng nghĩ cách, tao cũng rất ghét Văn Tú Quyên, nhưng nói thật tao nghĩ không cần phải dính vào chuyện này. Tao rất rành cái phòng thí nghiệm này, muốn tìm thứ nào cũng rõ như lòng bàn tay. Đêm đó, trong phòng thí nghiệm, tao và Chiến Văn Văn quyết định dùng tali để đầu độc, tao cũng khuyên cô ta, không cần phải hại chết Văn Tú Quyên, nhưng nhất định phải dạy nó một bài học, trả thù cho Hạng Vĩ. Vấn đề tiếp theo là làm sao để hạ độc, không muốn mình bị dính phải thì bên cạnh chọn được loại độc thích hợp thì cách hạ độc còn quan trọng hơn. Chuyện này trước tiên cần có một quá trình, bởi nếu cho ngay một lượng lớn tali thì trong thời gian ngắn cơ thể sẽ sinh ra phản ứng kịch liệt, và ngay lập tức bị phát hiện. Để an toàn thì cần chia thành nhiều liều nhỏ, đầu độc nhiều lần, nhưng số lần đầu độc nhiều quá, nếu chỉ mỗi tao và Chiến Văn Văn làm thì chưa chắc sẽ kín kẽ, không ai phát hiện ra. Tao hỏi Chiến Văn Văn có dám thử không, khi đó cả lớp đều căm ghét Văn Tú Quyên, chẳng qua ghét nhiều hay ghét ít thôi, nếu nhận được càng nhiều sự ủng hộ thì chuyện này càng dễ thực hiện. Vậy nên, ngay buổi tối tuần thứ hai sau khi vào năm học, bọn tao gọi cả lớp tới một phòng học trống. À, đương nhiên là không có mày và Văn Tú Quyên.

Cả đời Mã Đức không thể quên được cái đêm hè nóng nực oi ả ấy, không chỉ mình hắn mà cả Chiến Văn Văn, Phí Chí Cương và tất cả sinh viên của lớp bồi dưỡng đều nhớ rõ. Bởi vì cuộc sống, vận mệnh, vị trí của bọn họ trong lòng mỗi người và trên thế giới này đều thay đổi mãi mãi. Đương nhiên, bao gồm cả những người không có mặt như Văn Tú Quyên, Liễu Nhứ, Quách Khái.

Thời điểm đó, đa số mọi người đều không nhận ra điều này. Vào khoảng tám giờ rưỡi, mọi người tới đông đủ, Chiến Văn Văn khóa cửa lại, Mã Đức đóng hết cửa sổ, bầu không khí trong phòng trở nên vô cùng căng thẳng. Lúc mời các bạn học tới, hai người họ không nói rõ là chuyện gì, nhưng ai cũng đáp ứng, cũng chẳng ai truy hỏi nguyên do.

Trong phòng chỉ bật một nửa dãy đèn, không bật điều hòa hay quạt điện, chỉ riêng việc ngồi trong căn phòng đóng kín cửa lớp cửa sổ này thôi đã khiến nhiều người chảy mồ hôi, tóc dính bết vào da đầu và vương trên gò má. Hơi nóng hầm hập ập từ bên ngoài ập vào, khiến bên trong càng ngột ngạt như một buồng giam oi bức.

Chiến Văn Văn bắt đầu nói bằng chất giọng truyền cảm, đầu tiên đề cập chuyện Iạng Vĩ khổ cực thế nào, Văn Tú Quyên ti tiện ra sao, cô ta nói ra kế hoạch của mình, kể chuyện mình bị Mã Đức bắt gặp ở phòng thí nghiệm chất độc ra sao. Mặc dù lời lẽ của cô ta không hẳn là gãy gọn logic nhưng cũng đủ cho cả lớp thấy được tình cảm và quyết tâm của mình.

“Đêm ấy, vừa bước vào phòng, tao đã cảm thấy tất cả mọi người đều biết lý do vì sao mình có mặt ở đó.” Trong vô thức, Mã Đức buông chân xuống, không ngồi tư thế bắt tréo nữa, hắn đan hai bàn tay đặt trên đầu gối, cả người gồng lên, như thể đang quay về gian phòng kín bưng kia.

“Khoảnh khắc Chiến Văn Văn nói muốn làm hại Văn Tú Quyên, tao nghĩ mọi người sẽ xôn xao, hoặc chí ít là kích động, nhưng không, tất cả đều không thể hiện cảm xúc gì, không động đậy, không gây ra tiếng động. Lúc ấy, trong lòng tao đã quyết định, tao hiểu rằng tất cả đều đồng lòng. Tao bảo với mọi người rằng tao khuyên Chiến Văn Văn không chỉ là để cô ta không trở thành kẻ giết người thật sự, càng không phải vì chuyện riêng của một mình cô ta, mà bởi đây là chuyện chung của cả lớp bồi dưỡng. Hạng Vĩ vốn là một phần của lớp, vậy mà phải tức tưởi ra đi, trong khi Văn Tú Quyên thì nhởn nhơ ở lại. Chúng ta học tập ở đây là để sau này làm lương y cứu người, chứ không phải kẻ sát nhân, nhưng Văn Tú Quyên lại không hề có tư cách trở thành bác sĩ cứu người, nó nhất định phải trả giá đắt, nếu không thì thế giới này quá bất công. Tao mong tất cả hãy đồng lòng loại bỏ Văn Tú Quyên ra khỏi lớp bồi dưỡng, dù phải dùng những thủ đoạn không quang minh chính đại lắm, cho dù Văn Tú Quyên phải chịu một chút tổn thương, nhưng nó cũng giống như những đau khổ mà cô ta gây ra cho Hạng Vĩ. Nói xong, tao mở khóa cửa, bảo là ai không đồng ý, muốn bỏ đi hoặc báo cho nhà trường, thậm chí là cảnh sát thì cũng không sao, có thể rời đi ngay bây giờ. Nhưng tao và Chiến Văn Văn vẫn đứng đợi ở đây.”

Mã Đức nói đến đây thì ngừng lại, nhìn Liễu Nhứ, mỉm cười.

“Mày cũng đoán được kết quả đúng không? Hai phút sau, tao lại khóa cửa. Vậy là cả lớp đã trở thành đồng minh, cả một tập thể sẽ cùng nhau đầu độc Văn Tú Quyên.”

“Quá đáng sợ.” Liễu Nhứ hạ giọng nói. Ai cũng có khả năng hạ độc, muốn đề phòng thì thật sự khó khăn vạn phần, bởi tất cả đều đồng lòng yểm trợ nhau. Cô còn nhớ rõ cảnh mình và Văn Tú Quyên cùng ngồi phân tích khung cảnh hạ độc, điều đầu tiên được họ loại bỏ chính là “nơi mà ai cũng có thể thấy được”.

“Không lý giải nổi à? Thật ra cũng không hẳn.” Mã Đức sực tỉnh khỏi hồi ức, cơ thể lại trở nên thả lỏng, hắn khoát tay nói.

“Mày phải biết là lúc đó không ai thật sự muốn giết Văn Tú Quyên. Tao phụ trách cung cấp tali, mỗi người lấy một ít. Tuy nhiên không phải ai cũng hạ độc, có người chưa bao giờ ra tay, điều họ làm chỉ là giữ im lặng thôi.”

“Không ra tay thì vẫn là tòng phạm!” Liễu Nhứ nói.

Mã Đức nhún vai, “Tao đồng ý. Nhưng mọi người làm vậy mà mày không thấy kỳ quái ư? Tại sao cả một lớp học ưu tú nhất trường Y, một đám người trẻ tuổi có tinh thần đạo đức, trách nhiệm cao hơn người bình thường lại đưa ra lựa chọn như vậy? Mày vắt tay lên trán tự hỏi mình đi, nếu mày trở thành một phần của tập thể sớm hơn, nếu mày không thân với Văn Tú Quyên, nếu lúc đó mày cũng có mặt ở gian phòng kia, mày sẽ rời đi chứ?”

Liễu Nhứ không trả lời, cô không biết đáp án. Hoặc là cô biết, với sự nhu nhược này thì chỉ sợ cô không có đủ dũng khí để đứng lên, đi ra một mình. Nghĩ tới đây, cô liền hiểu, thực ra Mã Đức đã không cho mọi người cơ hội rời đi. Trong lớp có những người im hơi lặng tiếng, không phải ai cũng ra tay hạ độc, sự im lặng này mang ý nghĩa do dự và đấu tranh, mặc khác, bọn họ không cách nào để mặc cho bản thân trở thành kẻ ác, nhưng cũng không thể bán đứng bạn học chỉ vì một kẻ xấu xa như Văn Tú Quyên. Nếu Mã Đức cho mọi người một ngày để cân nhắc, hay đổi cách nói lúc đó thành ai đồng ý thì đi ra, ai không đồng ý thì ở lại, có lẽ tình hình đã khác rồi.

“Vậy rốt cuộc ai là kẻ hạ độc? Còn ai không phải? Mày có thể nói cho tao biết không?” Liễu Nhứ hỏi.

Mã Đức lắc đầu.

“Tao đã rơi vào hoàn cảnh này, thiết nghĩ mày chẳng cần giấu giếm nữa đâu.”

“Đương nhiên, chuyện đến nước này tao còn giấu mày làm gì.” Mã Đức nhìn Liễu Nhứ cười cười. Lòng Liễu Nhứ thoáng lạnh như băng, vừa nãy cô có ý định thăm dò, nhưng bây giờ xem ra vận mệnh đã định trước là đen đủi.

“Ý tao là ngay chính tao cũng không biết ai đã đầu độc, ai không đầu độc. Bọn tao đặt ra một nơi, nếu hôm đó ai đầu độc thành công thì để lại kí hiệu ở chỗ đó. Kế hoạch của bọn tao là mỗi lần chỉ đầu độc một liều lượng rất rất nhỏ, nếu trong một ngày hoặc vài ngày gần đó có quá nhiều kí hiệu thì những người khác sẽ không ra tay nữa, tránh liều lượng quá lớn, nguy hiểm đến tính mạng. Còn ai dùng kí hiệu gì thì bọn tao chưa từng bàn, thích khắc cái gì thì khắc, có người mỗi lần lại khắc một kí hiệu khác nhau cũng nên. Cho nên, mày chỉ có thể biết là Văn Tú Quyên đã bị đầu độc rất nhiều lần, nhưng không biết ai là kẻ ra tay.”

“Khắc kí hiệu? Khắc lên cái gì cơ?”

“Tấm bàn học, mày thấy rồi mà.” Mã Đức mỉm cười.

“Mặt bàn khắc đầy kí hiệu kia ư? Cái bàn có kí hiệu Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Nhật, Nguyệt ư?”

Mã Đức gật đầu, “Mày có thể giải mã ra quy luật này cũng không dễ dàng gì.”

Cuối cùng Liễu Nhứ cũng biết, tại sao ngoại trừ bảy kí hiệu tượng trưng cho thời gian thì những kí hiệu khác chẳng hề tuân theo bất kỳ quy luật nào, hóa ra bọn chúng vốn dĩ không có quy luật gì hết!

Nhưng chiếc bàn học mỗi ngày dùng để ghi chép số lần Văn Tú Quyên bị đầu độc về sau lại được sử dụng như “hòm thư”! Nghĩ đến chuyện Văn Tú Quyên vừa cẩn thận từng li từng tí, phó thác mạng sống vào những lá thư dán dưới “hòm thư”, vừa lờ đi những kí hiệu lít nhít kia trong thời gian dài, khiến tim Liễu Nhứ giật thót, trò đùa bỡn này thật sự quá tàn nhẫn.

Liễu Nhứ cố nén tức giận, không muốn Mã Đức có cơ hội vênh váo đắc ý. Cô cũng biết Mã Đức sẽ không cho cô nhiều thời gian, hắn nhất định sẽ ra tay trước khi cô hoàn toàn khôi phục thể lực.

“Nếu từ đầu chúng mày không muốn giết người, vậy tại sao cuối cùng Văn Tú Quyên vẫn chết?”

“Tự tạo nghiệp chướng thì không thể sống được.” Giọng điệu Mã Đức khi thốt ra câu này tựa như hắn đang thuộc về phe chính nghĩa vậy.

“Chuyện này phải kể từ những lá thư ấy, mày cũng biết mấy bức thư đó đúng không. Không thể phủ nhận, Văn Tú Quyên rất thông minh, nếu chỉ có một người hạ độc thì tao tin chắc nó đã thành công. Tiếc là nó không biết cả lớp đều đồng lõa vụ này, nên thân phận của nó đã bị bại lộ ngay từ đầu. Bọn tao đã mở một cuộc họp, cuối cùng quyết định để tao viết thư trả lời nó, mục đích là nhằm khống chế tình hình tốt hơn, biết người biết ta. Nhưng từ khi mày xen vào, sự việc trở nên căng thẳng hơn, chủ yếu vẫn là cảnh sát, mày đi báo cảnh sát, nhưng không ngờ Văn Tú Quyên lại phủ nhận, tình huống này không nằm trong bất kỳ dự đoán nào của bọn tao. Mặc dù cuối cùng phía cảnh sát không can thiệp vào, nhưng mọi người hơi hoảng vì không ai biết Văn Tú Quyên đang nghĩ gì. Ai cũng sợ sệt, hạ độc lâu như thế rồi, khiến mọi người càng nghĩ càng hoảng. Rất nhiều người muốn rút lui, dù sao thể trạng của Văn Tú Quyên khi ấy đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới tình hình học tập, khả năng bị loại khỏi lớp là rất cao, coi như bọn tao đạt được mục đích rồi. Tuy nhiên, trước khi dừng tay bọn tao vẫn phải làm rõ một chuyện để đảm bảo an toàn, đó là tại sao Văn Tú Quyên không báo cảnh sát, mà muốn tự mình đi gặp kẻ hạ độc.”

Nói tới đây, Mã Đức mím môi, khẽ lắc đầu, rồi lại bật cười.

“Thật sự không ai ngờ được, nhưng không hổ danh là Văn Tú Quyên.” Hắn cảm thán.

“Là đêm Giáng sinh năm đó phải không, chúng mày hẹn nhau trong rừng thông ấy? Mày muốn vạch trần ý đồ của Văn Tú Quyên?

“Không phải tao.” Mã Đức chỉ tay ra căn bếp phía sau, nơi Phí Chí Cương đang trốn rất lâu trong đó chỉ để pha cà phê.

“Văn Tú Quyên không chỉ muốn bắt được kẻ hạ độc mà còn muốn khống chế luôn cuộc đời kẻ đó. Đây là một canh bạc với nó, thua thì mất mạng, mà thắng thì sẽ đoạt mạng kẻ khác. Với tính cách của nó, dù bọn tao dừng tay, nó cũng sẽ không từ bỏ. Nó quá độc địa, với bản thân mà nó còn tàn nhẫn như vậy, mạng của mình cũng lôi ra đặt cược. Hiểu được điều này thì bọn tao đã bị nó dồn đến góc chết. Nếu bọn tao dừng tay, nó sẽ tiếp tục điều tra, rồi tất cả mọi người sẽ phải sống trong bóng tối, đây là một quả bom hẹn giờ, mà nếu nó thật sự bị loại khỏi lớp, nhất định nó sẽ lôi chuyện bị hạ độc ra để cứu vãn.”

“Cho nên chúng mày quyết định giết chết cô ấy?” Liễu Nhứ hỏi.

“Thực ra tập thể không đưa ra quyết định nào cả, không phải tất cả mọi người đều hiểu rõ về Văn Tú Quyên như tao. Nhưng phải có một người đứng ra quyết định chứ. Văn Tú Quyên có thể đoán trước kết cục này, cho nên thật ra nó đã viết bức thư cuối cùng cầu xin tha thứ, nguyện dâng hết thảy. Mày có hiểu hết thảy nghĩa là gì không? Chính là toàn bộ từ tinh thần đến thể xác. Đây không phải nói chơi đâu, nó thật sự giao cái mạng nó vào tay tao, nó kể hết chuyện hại chết chị gái Văn Tú Lâm thế nào, còn nói chuyện nó mưu sát người mẹ Bao Tích Đệ vẫn chưa hoàn thành!”

“Ôi.” Bây giờ Liễu Nhứ mới biết, Văn Tú Quyên từng cố giết mẹ mình!

“Nó giao bí mật lớn như thế để mong bọn tao ngừng hạ độc, đổi lấy mạng sống của nó. Không thể không nói, một thằng đàn ông có thể hoàn toàn cai trị và thao túng một đứa con gái, thậm chí nó còn cam tâm tình nguyện làm nô lệ, chuyện này cũng hấp dẫn đấy.”

Liễu Nhứ cảm thấy buồn nôn, cô nghĩ cả Mã Đức hay Văn Tú Quyên đều kinh tởm như nhau. Cô nén nhịn sự khó chịu này, hỏi, “Vậy sao mày không chấp nhận?”

Mã Đức nhăn nhó cười, “Bởi vì tao không dám. Văn Tú Quyên là con rắn độc, nếu tao đồng ý thì chắc chắn sẽ có ngày bị nó cắn chết. Ngẫm lại xem, chị nó, mẹ nó, ai dám ngáng đường nó liền ra tay không nhân nhượng. Sau này, tao đi kiểm chứng mỗi một chuyện về nó mà thật sự thấy may mắn, lúc ấy tao đã đưa ra lựa chọn chính xác.”

Liễu Nhứ im lặng một hồi, nói, “Vậy lựa chọn của mày là bôi tali lên lồng ngực của thi thể giải phẫu, để Văn Tú Quyên trực tiếp tiếp xúc với chất độc liều cao đúng không?”

“Tiếc là sau này lúc xử lý thi thể kia xảy ra sự cố. Nếu không thì chuyện này đã hoàn hảo chẳng chút sơ hở nào rồi. Nói thật, nếu Quách Khái không tra ra chuyện Vương Duy, tao cũng không hạ quyết tâm ra tay với cậu ta, hôm nay mày cũng không có mặt ở đây.”

“Ý mày là, nếu vụ cái chết của Văn Tú Quyên không lộ ra, thì sẽ tốt cho tất cả mọi người?”

“Chẳng lẽ không phải ư? Chuyện này qua lâu rồi, vốn dĩ có thể trở thành quá khứ vĩnh viễn. Mày xem, bạn học trong lớp đều đứng trên cương vị bác sĩ, nhiều năm nay quả thật đã cố sức chữa bệnh cho người khác, đạt biết bao thành tích? Trong giới Y học ở Thượng Hải cũng luôn nhắc đến lớp bồi dưỡng Hòa Sinh còn gì. Áy náy gì cũng đền bù xong cả rồi, tao thấy dùng một Văn Tú Quyên để đổi lấy những cái kia, đều rất đáng. Đã thế, mấy năm nay Chí Cương đối xử rất tốt với mày, nuôi mày ăn, hầu hạ, nghe lời mày, mày nghĩ xem là vì sao?”

“Tao nghĩ gì ư?” Đôi môi Liễu Nhứ run lên, cô cười thê thảm, “Vậy là việc Phí Chí Cương cứu tao, cưới tao, đều là sắp đặt, đúng không?

“Cứu mày thì đúng, nhưng cưới mày thì...” Mã Đức thoáng quay đầu nhìn, Phí Chí Cương vẫn chậm chạp không đem cà phê ra. Mã Đức thở dài, nói, “Dù cảm thấy hổ thẹn trong lòng, nhưng nó sẽ không cưới người mà nó không thích. Đã thế, vì chuyện này mà nó dung túng, chiều chuộng mày biết bao.”

“Còn mày thì sao?” Mã Đức hơi nghiêng người về phía trước, cười như không cười, nhìn Liễu Nhứ chằm chằm.

“Mày ép nó đến mức này, đẩy tao đến bước này, khiến cả lớp rơi vào hoảng loạn, cuối cùng tự sa chân vào ngôi nhà lợp mái tôn này, tất cả đều không phải vì Văn Tú Quyên. Tao nói không sai chứ, bạn học cũ, mày làm vậy là vì một thằng đàn ông khác.”

“Người đàn ông bị mày sát hại.” Tình cảm phức tạp giấu kín trong lòng Liễu Nhứ rốt cuộc cũng phơi bày, tim cô bắt đầu đập mạnh, cả người run rẩy.

“Chính mày đã giết Quách Khái, đúng không? Mày ngụy tạo ra một bức thư, lừa Quách Khái đến quán rượu Màu Lam, ăn mặc giả gái, dẫn cậu ấy tới phòng trọ rồi ra tay với cậu ấy. Chính là mày, đồ đao phủ!” Liễu Nhứ bắt đầu khóc.

“Cũng không hoàn toàn đúng. Ví dụ như lá thư kia thật sự được dán ở ‘hòm thư từ chín năm trước, lúc đó để đề phòng cảnh sát tra ra chuyện gì đó, nếu tra được cái bàn đó thì có thể dùng lá thư ấy làm bằng chứng giả, phân tán sự chú ý của họ, tranh thủ thêm thời gian. Tao không ngờ chín năm sau, nó vẫn nằm ở chỗ cũ, kết quả là không cần dùng tới bức thư giả cũ nữa. Hơn nữa, tối đó ở quán rượu là nó chủ động bắt chuyện với tao, chắc chắn nó nhận ra tao là ai, tao đoán chắc nó đã tưởng rằng mình tìm được manh mối có giá trị rồi. Tao đây là Khương Thái Công câu cá, lưỡi câu thẳng chứ không cong, cá tự mình tới đớp, tao có cản được đâu?” Mã Đức trần thuật với giọng điệu nhẹ nhàng, thái độ ngả ngớn, nói xong câu cuối, hắn thậm chí còn lắc lắc tay thể hiện sự vô tội.

Liễu Nhứ đã hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh và kiên định trước đó, nước mắt rơi lã chã như mưa, cô hỏi, “Trước khi chết, cậu ấy có để lại lời nào không?”

“Chắc là có nói mà tao đâu biết được. Tao quăng nó vào bồn tắm, không có thời gian đứng xem nó chết. Tao còn phải đi lau dọn các vết tích khắp phòng, còn phải để lại chút manh mối giả nữa, một đống thứ cần giải quyết. Cuối cùng, trước khi đi tao có vào phòng tắm nhìn thoáng qua, xác nhận nó chết rồi, vậy đó.”

Liễu Nhứ thở gấp, không ngừng lắc đầu, khổ sở trong lòng không cách nào đè nén được.

Nhìn người trước mặt gần như sụp đổ, trong lòng Mã Đức tự dưng nảy sinh cảm giác thỏa mãn. Hắn thấy như được tiếp thêm một loại năng lượng bổ dưỡng, đến từ sự phẫn nộ, thống khổ, tuyệt vọng và bất lực của Liễu Nhứ. Như thể hắn đang đứng ở trung tâm của sự sống và cái chết, hoàn toàn nắm giữ sinh mạng của người đang sống lẫn người đã chết, đó là sức mạnh vượt trội hơn hẳn người phàm trên thế gian.

“Chí Cương!” Hắn hô lên. “Ra mà xem vợ mày đi. Nhân lúc này, mày muốn nói gì thì nói luôn đi.”

Phí Chí Cương chậm rãi từ phòng bếp đi ra, sa sầm mặt, anh ta đặt hai tách cà phê xuống bàn trước mặt Mã Đức và Liễu Nhứ.

“Chỉ có hai tách thôi à?”

“Tao không uống.” Phí Chí Cương nói.

“Tao thấy vợ mày cũng chẳng có hứng uống. Mày pha chậm quá.”

Phí Chí Cương im lặng không nói gì.

“Mày ngồi đi, sao nào, nói với Liễu Nhứ mấy câu nhé?” Mã Đức đứng lên, ấn bả vai Phí Chí Cương để anh ngồi xuống ghế.

Phí Chí Cương khó chịu, muốn đứng lên mà Mã Đức cứ ấn xuống, nói, “Ngồi đi, sợ gì chứ, mày không quen cô ta nữa, hay cô ta từ mặt mày rồi? Chỉ là nhìn mặt nhau cho rõ thôi mà.”

Phí Chí Cương nhìn Liễu Nhứ vài lần, ánh mắt liền hạ xuống. Cảm xúc của Liễu Nhứ bắt đầu bình ổn lại, cô lau nước mắt, dò xét người trước mặt mình. Ánh nhìn không giao nhau, cũng không ai nói tiếng nào, nhất thời bầu không khí im lặng như tờ.

Mã Đức đi vòng sang chỗ Liễu Nhứ, hắn khoanh tay đứng sau lưng cô, hết nhìn người này lại nhìn người kia, sau đó cúi xuống bảo Liễu Nhứ, “Tao đã giải đáp hết những vấn đề mày muốn biết, nhưng thật ra tao có một nghi vấn. Hôm nay, nếu tao không chạy tới nhanh thì suýt nữa mày đã chuồn mất rồi. Văn Hồng Quân nói mày nhận được tin nhắn, ai gửi cho mày thế?”

Liễu Nhứ mím môi không trả lời, Mã Đức cũng chẳng đợi đáp án của cô, túi của cô bị quăng trên sofa, Mã Đức dốc ngược túi khiến tất cả vật dụng rơi ra vung vãi trên ghế.

Mã Đức lấy điện thoại, nhìn thấy tin nhắn đó.

“Thú vị đấy, ai gửi thế nhỉ?” Mã Đức cầm điện thoại, tới bên cạnh Liễu Nhứ, nhìn thẳng vào mắt cô.

Tin nhắn gửi đến là một dãy số điện thoại bình thường, không phải số bị mã hóa. Mã Đức khẽ mỉm cười, bấm nút gọi.

Chuông điện thoại của Phí Chí Cương đột nhiên reo lên.

Liễu Nhứ trợn mắt, giật mình quay sang nhìn chồng mình, nhưng thoắt cái thái độ của Phí Chí Cương trở nên vô cùng căng thẳng. Không biết tự bao giờ Mã Đức đã cầm cái đầu bằng đồng trên bệ cửa sổ, ngay khi chuông điện thoại vang lên được một giây, hắn đã hung dữ đập cái đầu đó vào đầu Phí Chí Cương. Anh lảo đảo, rồi ngã oặt về phía trước, cả cái ghế và chiếc bàn thấp đều bị đổ theo, cà phê văng tứ tung lên người anh.

Mã Đức giơ cái đầu đồng lên, hơi gập người xuống nhìn Phí Chí Cương, hắn quan sát tình trạng của anh, cuối cùng không đập thêm cú thứ hai. Hắn đứng thẳng lên, đẩy gọng kính, cười với Liễu Nhứ.

“Cà phê Lam Sơn ngon lắm đấy, tiếc thật. Mà ly này không bị đổ thì tao cũng chẳng dám uống. Xem ra, giới hạn cuối cùng của chồng mày là tống mày vào trại tâm thần rồi nuôi, chứ không đành lòng tiến thêm bước nữa. Con người đúng là loại động vật sống có tình cảm, lúc xúc động thì hoàn toàn bất chấp hậu quả, đành để nó nằm nghỉ ngơi một lúc vậy.”

Liễu Nhứ cố hết sức lết về hướng ngược lại với Mã Đức, nhưng cô chỉ dịch chuyển được một đoạn ngắn trên sofa. Cô nhìn Phí Chí Cương cuộn người nằm dưới sàn, máu từ trên đầu chảy ra, cô hoảng sợ nói, “Mày đã giết anh ấy?”

“Thay vì quan tâm đến người khác, mày nên lo cho sự sống chết của mình thì hơn.” Cánh tay đang cầm chiếc đầu đồng kia của Mã Đức vung vẩy tới lui, như có thể xông tới đập vào đầu Liễu Nhứ bất cứ lúc nào.

“Mày là đồ ác quỷ! Đồ ác quỷ!” Liễu Nhứ run rẩy hét lên.

“Không, không, không phải.” Mã Đức lắc đầu cười với Liễu Nhứ, mặc dù nụ cười của hắn giờ đã biến dạng.

“Tao giết Văn Tú Quyên hoàn toàn do bị nó ép, tao giết Quách Khái cũng do hai chúng mày ép. Bây giờ thế này là do chính mày ép tao, nếu không mọi chuyện đã chẳng thể xảy ra. Mày nói ai là ác quỷ? Văn Tú Quyên mới là ác quỷ, may mà thứ ác quỷ đó chết rồi.”

“Mày và Văn Tú Quyên đều giống nhau, chúng mày căn bản chẳng khác gì nhau!”

Mã Đức chậm rãi tới gần Liễu Nhứ, nói, “Đây là sự vùng vẫy cuối cùng của mày à? Dùng lời nói đặt tao ngang hàng với Văn Tú Quyên thì tâm trí mày sẽ được thỏa mãn sao? Nực cười.”

Hắn nhìn Liễu Nhứ co rúm trên sofa như nhìn một con thú nhỏ thoi thóp sắp chết. Lúc này, hoàng hôn lặng lẽ lướt qua khoảng trời chiều, bừng lên những tia sáng cuối ngày sau lưng Mã Đức, khiến người hắn đen kịt một màu, không thấy rõ mặt mũi. Hắn nom hệt như một hố đen, nuốt trọn ánh sáng xung quanh.

Liễu Nhứ chống tay xuống đỡ lấy thân thể, đứng lên một cách khó khăn. Cô loạng choạng, tựa như có áp lực cực lớn muốn đè cô xuống, nhưng rốt cuộc vẫn đứng vững.

Cô nhìn thẳng vào Mã Đức, hỏi, “Vậy mày có thể nói cho tao nghe, rốt cuộc mày hận Văn Tú Quyên ở chỗ nào? Ngay từ đầu, mày chính là người thao túng tất cả chứ không phải là Chiến Văn Văn. Cô ta có đầy đủ lý do, còn mày thì sao? Nếu chỉ đơn giản là chán ghét nhân cách của Văn Tú Quyên thì cũng không đủ để khiến mày đi đến bước này.”

Mặc dù Liễu Nhứ đang vô cùng sợ hãi, tiếng nói run rẩy ngắt quãng, nhưng vẫn nói được câu kia hoàn chỉnh.

Mã Đức sửng sốt, ngừng lại một chút.

“Tao là phụ nữ mà còn có dũng khí đứng đây đối diện với cái chết. Còn mày, tay dính nhiều máu như thế, mày còn chẳng nhận ra mình là loại người gì, hay mày vốn không đủ dũng cảm đối mặt với bản thân?” Liễu Nhứ khinh thường cười hắn.

Bỗng nhiên Mã Đức bật cười, “Có gì mà không thể nói chứ. Đúng là tao hận Văn Tú Quyên, bởi vì trong lòng nó vô cùng xem thường tao. Trông nó khéo léo thế thôi, chứ tao liếc mắt một cái đã biết nó là đứa rất dối trá. Năm thứ hai, ngoại trừ Hạng Vĩ, mọi người trong lớp bồi dưỡng đều xa lánh nó; một hôm nó đến tìm tao, muốn ôn bài với tao, trở thành bạn học tập. Có lẽ nó định dùng tao để đột phá khỏi hoàn cảnh bế tắc. Tao từ chối, đến tận bây giờ, tao vẫn nhớ rõ nét mặt nó, cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ ngạc nhiên.

Mã Đức nhấn mạnh ba chữ “cực kỳ”, khiến Liễu Nhứ hiểu rằng ký ức này ảnh hưởng rất sâu sắc tới Mã Đức.

“Đúng vậy, tao là người duy nhất trong lớp xuất thân từ nông thôn thi đậu Đại học, những bạn khác nếu không phải người Thượng Hải thì cũng đến từ các thành phố khác. Trong lớp, không tính Văn Tú Quyên, thì tao là đứa thứ hai không thích chung đụng với người khác. Tao và mọi người giống như sống ở hai thế giới khác nhau. Cùng hoàn cảnh thì nên thấu hiểu nhau, nhưng tại sao tao lại không chấp nhận sự giúp đỡ của nó cơ chứ, đã thế thành tích của tao đứng hạng chót, tính ra thì người có khả năng cao nhất bị loại khỏi lớp bồi dưỡng chính là tao. Ha ha, dĩ nhiên, cuối cùng tao cũng không thoát khỏi số phận bị loại.”

“Thế nhưng, tao phải cố gắng biết bao mới thi đậu trường Đại học Y dược Thượng Hải, vào được lớp bồi dưỡng nâng cao. Tao đứng trên đất Thượng Hải này không phải để người khác xem thường. Tao tuyệt đối không chấp nhận sự bố thí có chủ đích của Văn Tú Quyên.”

“Chỉ vì thế mà mày hận cô ta đến vậy? Lý do này quá nhỏ mọn so với Chiến Văn Văn.”

“Danh dự của một người có khi không đáng một xu, nhưng có lúc ngàn vàng cũng không mua được.

“Không phải, Mã Đức, đây không phải là lý do thật sự.” Liễu Nhứ lắc đầu. “Mày còn nhớ buổi tiệc chia tay sau khi mày bị đánh trượt không? Đến bây giờ tao vẫn nhớ rõ lúc đó mày đã nói, ‘Bị loại không phải là tận thế, tớ vẫn có lòng tin vào bản thân, thời gian còn dài, chúng ta sẽ gặp lại’. Lúc đó tao rất khâm phục mày, gặp thất bại lớn như thế mà không nhụt chí, dẫu sao thành tích thi cử vẫn là thứ giúp người ta có tiền đồ rộng mở. Nhưng bây giờ tao mới biết là không phải như thế.”

Nụ cười mỉm của Mã Đức dần tắt ngấm, nét mặt hắn trở nên nghiêm túc, ánh mắt lại xuất hiện sự điên cuồng.

“Mày nói thử xem, không phải như thế thì là như thế nào?”

“Giống vừa nãy mày kể hoàn cảnh gia đình mày không tốt đấy. Thực ra trong lớp, mày là đứa có gia cảnh khó khăn nhất, chứ không phải Hạng Vĩ. Văn Tú Quyên chỉ là một phần nguyên nhân khiến Hạng Vĩ nhảy lầu, chủ yếu là do không thể đối mặt với cha mẹ. Nhưng mày không chỉ gánh vác kỳ vọng của cha mẹ, mà là của tất cả mọi người trong làng, áp lực khi mày bị loại còn lớn hơn Hạng Vĩ. Nghĩ lại, lúc đó mày chịu áp lực lớn như vậy mà hoàn toàn không thể hiện ra, cũng quá là bất bình thường.”

“Hàn Tín còn chịu nhục chui qua háng người ta, so với chuyện thi trượt nho nhỏ này, có đáng gì chứ. Gia Cát Lượng hai mươi bảy tuổi mới soạn ra Long Trung đối sách [7E] , trong khi tao rời trường Y lúc mới hai mươi mốt tuổi, thời gian còn rất dài.

Liễu Nhứ nhận ra cảm giác tê dại đang biến mất từng chút một. Cô hiểu rằng, dù mình phản kháng thế nào cũng cần phải có sức lực, nếu đọ sức với Mã Đức thì đừng mong giành phần thắng. Cô phải cố câu thời gian, vì vậy cần tìm ra chủ đề có thể đánh lạc hướng Mã Đức, suy đoán nội tâm của hắn, vận dụng hết linh cảm và nghi ngờ thình lình lóe lên trong đầu, cố gắng kéo dài cuộc đối thoại này. Nhưng lúc này, khi Mã Đức nói ra câu kia, tựa như có một vệt sáng chiếu xuyên qua người hắn, biến hắn thành kẻ trong suốt dễ dàng nhìn thấu.

“Mã Đức, mày không phải là Hàn Tín hay Gia Cát Lượng, nhưng có một điểm rất giống họ, đó là khát vọng vươn lên! Mày muốn chứng minh bản thân, lúc ở quê mày là đứa xuất sắc nhất, nhưng khi học lớp bồi dưỡng trong trường Y Thượng Hải, thì sự kiêu ngạo biến mất hoàn toàn, mày bị người khác giẫm đạp trên bùn đất, cố hết sức vùng vẫy để giành chút hơi thở cỏn con. Mày hận Văn Tú Quyên coi thường mày, nhưng mày cũng hiểu rõ mình có khả năng cao sẽ bị loại. Để không bị loại, mày sẽ làm gì?”

“Đầu tiên là loại Văn Tú Quyên, để tao có thêm một năm.” Mã Đức nói với giọng điệu không đồng tình cũng không phủ nhận.

“Không những thế, mày đã phát hiện ra cơ hội để áp đảo mọi người trong lớp, mày tròng dây thừng lên cổ họ, còn đầu kia dây thừng do chính tay mày nắm giữ. Sau vụ Văn Tú Quyên, mày lên làm lớp trưởng, từ một đứa vô hình lẽo đẽo đi sau lưng người khác, mày trở thành lớp trưởng lớp bồi dưỡng thì ai dám coi khinh mày nữa? Ngay lúc Chiến Văn Văn xông vào phòng thí nghiệm chất độc, mày đã nhìn thấy cơ hội này. Cơ hội đó không những giúp mày giãy giụa đứng dậy khỏi bùn đất, mà còn khiến mày trở thành kẻ đứng trên tất cả! Thế là mày trở thành người khởi xướng, người tạo ra bí mật cùng cực trong lòng mọi người, rồi nghiễm nhiên trở thành kẻ khống chế. Đúng vậy, năm thứ tư, mày bị loại khỏi lớp, nhưng chẳng sao, bởi mày đã sớm tính kĩ đường lui, thậm chí còn chủ động thi rớt để bị loại, chi bằng tự mày rút lui trước còn hơn để một người biết được bí mật rời khỏi tập thể đó. Bây giờ cả lớp đều trở thành các y, bác sĩ tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rộng mở, mày lại làm ngành tiêu thụ thuốc, nghe đồn là công ty riêng của mày, mày bán thuốc cho bệnh viện, sau này còn kinh doanh thêm thiết bị y tế. Chỉ cần mày đưa ra yêu cầu, bọn họ đều chẳng thể chối từ, mãi mãi không cách nào chối từ! Mày đã đem tội nghiệt đổ lên đầu bọn họ! Văn Tú Quyên đánh cược mạng sống để mong thắng được cuộc đời kẻ hạ độc, nhưng cái mày muốn thắng là cuộc sống của tất cả mọi người trong lớp. Mã Đức, mày và Văn Tú Quyên đều giống nhau, bọn mày đều là ma quỷ! Lá thư cầu xin tha mạng cuối cùng Văn Tú Quyên viết, đem tính mạng giao cho mày, nhưng mày có cho người khác đọc bức thư này không? Mày có cho bọn họ một lựa chọn khác không? Nhất định là không, chỉ khi Văn Tú Quyên chết, mày mới có thể vĩnh viễn khống chế những người khác!”

Liễu Nhứ ôm ngực, gào đến những câu cuối cùng thì đã khàn cả giọng. Cô gào đến mức nước mắt nước mũi đều chảy xuống, nhưng quyết không cúi đầu. Cô hung tợn nhìn chằm chằm khuôn mặt Mã Đức, khuôn mặt mang theo nụ cười giả tạo và đôi mắt lấp lóe điên cuồng không thèm che giấu sau cặp kính.

“Mày khiến người ta kinh ngạc đấy, bạn học cũ, mày làm tao phải thay đổi cách nhìn luôn.” Mã Đức lạnh nhạt tán dương Liễu Nhứ.

“Nhưng quy luật ở đời là không phải thông minh thì sẽ được sống lâu. Tao biết thuốc đang dần hết tác dụng.

Tao và Chí Cương từng bàn chuyện bắt được mày rồi thì xử lý thế nào, cho mày uống thuốc để mày điên nặng hơn, hay là để mày biến mất vĩnh viễn. Nhưng mày đuổi theo tao lâu như thế, đã từng nghĩ đến vấn đề này chưa?”

Mã Đức chầm chậm giơ chiếc đầu đồng lên, gân xanh nổi đầy trán, “Mày đã nghĩ đến chuyện sẽ phải làm gì khi đối diện một kẻ đã giết hai mạng người, đồng thời còn muốn xóa sổ mày chưa?”

Nói được nửa câu, Mã Đức hung dữ nện cái đầu bằng đồng xuống.

Nhưng hắn chưa kịp nói dứt lời.

Bàn tay phải mà Liễu Nhứ ôm ngực rút một vật thể ngắn trong túi áo khoác. Gần đây cô thường dựa theo ký ức và ảo ảnh của Quách Khái, luyện tập động tác này cả trăm nghìn lần.

Cô khuỵu gối, tay trái chắn ngang trước mặt, tay phải vung một quyền! Cô siết chặt nắm đấm, rồi bất ngờ, lưỡi dao bật ra khỏi lò xo.

Cô dùng hết sức lực, đâm lưỡi dao về phía trước thật mạnh. Nhưng thể lực của cô chưa khôi phục hoàn toàn, ảnh hưởng của thuốc mê khiến cô di chuyển chậm hơn dự tính.

Mã Đức lùi về sau để né.

Nhưng đột nhiên chân sau đang lùi của hắn bị một bàn tay túm chặt. Bàn tay của Phí Chí Cương dù chẳng còn mấy sức lực nhưng vẫn đủ khiến Mã Đức mất thăng bằng.

Trong phút chốc, lưỡi dao đâm sâu vào hắn. Chiếc đầu bằng đồng sượt qua cánh tay trái của Liễu Nhứ rơi xuống đất, Mã Đức ngã ngửa ra sau.

Hắn trợn mắt, lấy tay sờ con dao trên ngực, máu ồ ạt trào ra giữa những kẽ ngón tay.

Liễu Nhứ biết mình đã đâm trúng tim hắn.

Mã Đức há miệng, phát ra những tiếng rên khàn đặc. Hắn co quắp, mắt kính lệch hẳn lên trán. Hắn không tài nào chấp nhận được kết cục này, hai con ngươi dãn to hiện lên đầy vẻ nghi hoặc, cố gắng toát ra chút ánh sáng sinh mệnh cuối cùng. Nhưng chỉ giây lát sau, hắn ý thức được vận số của mình, ý thức được cả sinh mạng và mọi thứ trong đời mình sắp sửa kết thúc.

Hắn bật khóc, tuyệt vọng gào khóc thật to, nhưng không thể phát ra âm thanh vang dội được nữa.

Liễu Nhứ nhìn tay mình, đôi tay run bần bật, nhưng không dính một giọt máu nào. Cô nhặt một lọ thuốc trên sofa, nó rơi ra lúc Mã Đức dốc ngược túi để tìm điện thoại. Cô vặn nắp, đổ một vốc thuốc ra lòng bàn tay, rồi nuốt hết.

Lúc sau, cô thấy Mã Đức ngừng nên khóc, hắn bắt đầu gọi tên cô bằng chất giọng khàn khàn và trầm thấp. Tựa như ở thời khắc cuối đời, hắn nhớ ra một chuyện, nhất định phải nói cho cô hay.

Liễu Nhứ lại gần, nhìn hắn khổ sở gọi tên cô trong cơn hấp hối.

Một lát sau, Liễu Nhứ mới cúi người xuống.

“Nó không thể nhanh như vậy…” Mã Đức đứt quãng nói.

Sau đó, Liễu Nhứ nhận ra “nó” mà Mã Đức nhắc tới chính là tali.

“Tali không thể nhanh như vậy được, làn da Văn Tú Quyên tiếp xúc với thi thể, độc tố trong người không thể biến chứng nhanh như thế, nó không thể chết quá nhanh như vậy. Nhất định có người khác ra tay, không chỉ một mình tao muốn giết nó, chắc chắn có người khác cũng hạ độc.”

“Kẻ đó là ai?” Liễu Nhứ hỏi.

Một tiếng còi hơi thình lình cất lên, vọng đến từ mặt sông xa thẳm, hòa mình trong ánh hoàng hôn chìm dần xuống bờ tây. Tiếng vang quanh quẩn trong đống phế tích, cứ mãi len lỏi, bồi hồi giữa những bức tượng đá điêu tàn, khuấy đảo những ánh nhìn im lìm trong căn phòng lợp mái tôn. Ù ù thật lâu, mãi chẳng chịu ngừng.

Khi tiếng còi dừng lại, Mã Đức vẫn còn sót lại một tia ý thức.

Liễu Nhứ ghé sát tai bên miệng hắn.

“Kẻ đó là ai?” Cô hỏi lại lần nữa.

“Tao cũng không biết.” Mã Đức trút hơi thở cuối cùng.

« Lùi
Tiến »