Liễu Nhứ tìm được số điện thoại ghi trong bệnh án của Văn Tú Quyên ở bệnh viện Văn Hoa, cô liền liên hệ với Văn Hồng Quân.
Nhấn chuông xong, Liễu Nhứ đợi một lúc lâu mới thấy cửa mở ra.
“Chú là cha của Văn Tú Quyên phải không ạ, cháu là Liễu Nhứ, hôm qua cháu có gọi điện thoại cho chú. Chín năm trước, chú cháu mình cũng gặp nhau rồi.”
Văn Hồng Quân nhíu mày, dù không lộ ra bất kỳ thái độ nào, nhưng trên mặt ông viết đầy sự kham khổ của cuộc đời. Ông khẽ thở dài, mời Liễu Nhứ vào nhà.
Liễu Nhứ xin lỗi vì đã làm phiền ông, đổi dép lê đi trong nhà rồi ngồi xuống sofa. Nhưng vừa ngồi xuống cô lập tức đứng lên, cúi gập người với Văn Hồng Quân.
“Trước tiên cháu muốn xin lỗi chú, hôm nay cháu đến chỉ sợ khiến chú nhớ lại toàn chuyện đau thương buồn khổ. Những lá thư này được tìm thấy trong chiếc tiêu chú đưa cho cháu sau khi Văn Tú Quyên mất đấy ạ, đây là bản sao của chúng, chú xem đi.”
Nói xong, Liễu Nhứ lấy đống thư trong túi ra đưa cho Văn Hồng Quân. Sau đó cô bắt đầu kể hết mọi chuyện, từ lúc cô gặp Văn Tú Quyên ở lớp bồi dưỡng đến bây giờ. Cô nói mình đã từng trốn tránh, để rồi thấy cảnh Văn Tú Quyên ngã xuống ngay trước mặt. Cả việc tìm thấy thư tín cất trong ống tiêu, và cũng không hề giấu giếm chuyện Quách Khái vì điều tra vụ án mà bị sát hại... Cả một câu chuyện dài với những diễn biến khiến người ta kinh ngạc, Liễu Nhứ kể vừa nhanh vừa vội, nhưng muốn kể hết toàn bộ sự việc thì cũng phải mất một tiếng đồng hồ.
Văn Hồng Quân nghe cô nói, cầm thư lên nhìn vài trang, rồi lại đặt xuống ngay. Tay trái ông nắm chặt chiếc điện thoại Nokia, ngón tay không ngừng sờ trên điện thoại.
“Này cô gái”, ông đột nhiên ngắt lời. “Tôi khuyên cô đừng làm mấy chuyện này nữa, được không?”
“Dạ? Tại sao ạ?” Liễu Nhứ hoàn toàn không ngờ cha của Văn Tú Quyên lại phản ứng như vậy. Có lẽ lúc Hạng Vĩ tới đây gặp mặt, họ đã nói rất nhiều chuyện, nhưng thái độ này thật sự không bình thường. Chuyện cô đang kể chính là về cái chết của con gái ông cơ mà?
“Thôi cô đi đi.” Văn Hồng Quân nói.
Liễu Nhứ tròn mắt nhìn ông.
“Chú Văn, Văn Tú Quyên bị hại chết, cháu biết hung thủ là ai rồi!”
Văn Hồng Quân vắt tay lên trán, bờ mi rũ xuống chán nản, một âm thanh trầm vang phát ra từ cổ họng, như đang gào thét mà cũng như đang thở dài. Ông buông tay, liếc mắt nhìn cửa phòng ngủ đang đóng chặt, sau đó nhìn sang Liễu Nhứ.
“Tôi cũng biết cái chết của Tú Quyên có nhiều uẩn khúc. Nhưng cô có hiểu tại sao tôi không có hứng thú muốn biết hung thủ thật sự là ai không?”
“Có phải vì... có liên quan đến Văn Tú Lâm không ạ? Cháu biết Hạng Vĩ đã tới tìm chú, Hạng Vĩ có kể cho cháu nghe vài chuyện.”
“Tôi hút điếu thuốc.” Văn Hồng Quân châm một điếu thuốc Hồng Song Hỷ, sau đó rít mạnh một hơi.
“Tôi trước giờ vẫn thương đứa con gái lớn hơn. Văn Tú Quyên quá khôn ngoan, trong lòng nhiều tâm tư, tôi luôn biết điều đấy. Sau khi Tú Lâm qua đời, tôi đành cho Văn Tú Quyên học đại học, nó thi tốt như thế, chẳng có lý do gì để đè nén áp lực thêm, đúng không?”
Văn Hồng Quân lại rít mạnh thêm mấy hơi, chớp mắt điếu thuốc đã cháy hết phân nửa, từng làn khói mịt mờ lan tỏa trong không gian, mơ hồ che lấp khuôn mặt ông. Trong ánh sáng lập lòe của đóm thuốc, những chuyện xưa cũ lại lần nữa ùa về.
“Hơn một tháng trước khi mất, nó nằm viện mấy hôm. Nó nói với tôi là không sao, nhưng tôi cảm thấy rõ ràng không phải thế, tôi lo nó ốm đau, nên tự mình đến bệnh viện xem hồ sơ bệnh án của nó. Lúc đó tôi thấy trong danh sách có hạng mục kiểm tra trứng ký sinh trùng. Có lẽ bởi vì tôi luôn cảm thấy bản tính con bé có vấn đề, nên trong lòng lập tức nảy sinh nghi ngờ. Nhưng nghi thì nghi, chứ tôi nào dám tin là thật, bởi dù sao chúng nó cũng là chị em ruột thịt. Lúc đó, tôi tự nhủ sẽ không có chuyện như vậy, đồng thời vội vã chạy lên trường gặp nó, không dám chậm trễ một phút. Nhưng lúc nhìn thấy nó, tôi lại không dám hỏi, biết hỏi thế nào đây, nói huỵch toẹt ra là ‘Có phải mày giết chị mày không à? Tôi đứng từ xa nhìn nó, trong lòng trăn trở bao điều, chính tôi đẻ ra cái thứ này đây. Khoảng giữa trưa, tôi đến căng tin tìm nó, thấy nó đi ra liền đi theo. Nó không về kí túc xá mà đến một tòa nhà dạy học, còn cãi nhau ầm ĩ với một người bạn. Lúc đó nó chẳng kiêng nể gì, bực tức gào thét kể hết ra, thế mà tôi chẳng ngạc nhiên chút nào, bao nhiêu năm rồi nó vẫn như vậy, chưa từng thay đổi. Còn nghi ngờ gì nữa, tôi chẳng thể tự gạt bản thân nữa, loại chuyện này mà nó cũng dám làm. Tôi chỉ muốn xông lên cho nó một bạt tai, muốn hỏi tại sao tâm địa nó rắn độc thế. Nhưng tôi còn muốn đánh chính mình hơn, đây là thứ tôi đẻ ra và nuôi lớn ư?”
Nói tới đây, mặt Văn Hồng Quân đỏ bừng lên, ông ngừng lại, gân xanh nổi đầy cổ, hổn hển thở dốc. Liễu Nhứ chẳng dám nói câu nào, không khí trong phòng khách tưởng chừng như đặc quánh lại. Cô nghĩ Văn Hồng Quân sẽ lặng lẽ rơi lệ vì quá khứ đau thương này, nhưng ông không khóc. Ông từ từ bình tĩnh lại, không, thực ra không hẳn là bình tĩnh, mà giống như quả bóng xẹp hơi, ủ rũ và rúm ró. Khuôn mặt ông vốn dĩ nhăn nheo, giờ đây mất hết tinh thần, hoàn toàn trở thành một ông già khổ sở.
Văn Hồng Quân ngồi dựa vào sofa, cảm giác bất lực năm đó lại lần nữa ùa về càn quét toàn thân, nhấn chìm ông. Đây chính là số mệnh, không thể trốn tránh, cũng chẳng thể kháng cự. Ông dùng toàn lực nắm chặt thứ đồ vật trong tay, chỉ một chút nữa thôi, chút xíu nữa thôi, sau này không cần nhắc lại chuyện này nữa.
“Nó cãi nhau xong liền trông thấy tôi, hỏi sao tôi lại tới. Tôi chẳng nói gì cả, cứ vậy bỏ về. Tôi đẻ đứa con này ra, là tội nghiệt của tôi, là nghiệp do kiếp trước tôi tạo, kiếp này phải trả giá. Đứa con nghiệt chủng này tôi không dạy được, đành phó mặc cho ông trời. Cho nên, dù nó bị làm sao thì cũng là quả báo.”
“Nhưng dù sao cậu ấy cũng là máu mủ ruột thịt của chú.” Nhất thời Liễu Nhứ không biết nên nói gì cho phải.
Văn Hồng Quân phẩy phẩy tay, giống như ông rất không muốn nghe mấy câu khuyên bảo kiểu này.
“Máu mủ ruột thịt à? Thế nó có xem Tú Lâm là chị nó không? Có xem Bao Tích Đệ là mẹ đẻ không? Máu mủ ruột thịt gì ở đây!”
Liễu Nhứ kinh ngạc, Văn Hồng Quân vừa nhắc đến Bao Tích Đệ, đã xảy ra chuyện gì ư? Cô biết mẹ của Văn Tú Quyên đã nhiều năm nằm liệt giường, chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến Văn Tú Quyên?
Sống lưng Liễu Nhứ lạnh toát, Văn Tú Quyên đã chết rốt cuộc là hạng người gì, cô không dám nghĩ tiếp.
Liễu Nhứ biết rằng nếu mình tiếp tục đào sâu vào những chuyện quá kinh khủng mà Văn Tú Quyên đã làm thì sẽ không nhận được sự trợ giúp của Văn Hồng Quân. Có lẽ Văn Tú Quyên thật sự đáng phải nhận sự trừng phạt, nhưng Quách Khái thì sao? Quách Khái đâu làm gì sai, chỉ vì anh giúp cô thôi sao?
“Chú Văn, ngần ấy năm một mình chú chăm sóc dì nhất định rất vất vả. Cháu nói câu này có lẽ chú không muốn nghe, nhưng nếu Văn Tú Quyên còn sống thì tình trạng nhà chú chắc chắn sẽ không như bây giờ.”
Liễu Nhứ đánh liều, Văn Hồng Quân đã không còn chút tình cảm nào với Văn Tú Quyên thì giờ cô chỉ có thể đi con đường này, mạo hiểm nói ra những lời mà chính cô cũng thấy buồn nôn.
“Nếu cậu ấy còn sống thì bây giờ chắc chắn đã thành một bác sĩ giỏi. Con người cậu ấy luôn muốn xuất chúng vượt trội hơn người khác, chắc chắn cậu ấy cũng sẽ có bản lĩnh trở thành một nhân tài, đặc biệt là sau khi tốt nghiệp, nhất định sẽ giỏi giang hơn bất kỳ bạn học nào trong lớp.”
“Cô nghĩ là đứa như nó có lòng hiếu thảo sao?" Văn Hồng Quân cười gằn.
“Trừ phi là ra nước ngoài, còn không chỉ cần cậu ấy vẫn ở Thượng Hải sinh sống và làm việc thì chắc chắn sẽ không bỏ mặc cái nhà này đâu, cội nguồn gốc rễ của cậu ấy ở đây, làm sao buông bỏ được. Cậu ấy thông minh, lại có tính sĩ diện cao, đương nhiên là sẽ không làm mấy chuyện ngu ngốc như không nhận cha mẹ, cho dù chỉ là giả vờ, cậu ấy vẫn sẽ dốc hết sức để duy trì kinh tế gia đình. Cậu ấy sẽ dốc hết lòng tìm phương án điều trị trong và ngoài nước cho dì, bởi nếu dì tỉnh lại thì danh tiếng tiền đồ của cậu ấy càng rạng rỡ hơn. Vì vậy, nếu Văn Tú Quyên còn sống thì có lẽ dì đã tỉnh lại từ lâu rồi. Thế mà Văn Tú Quyên lại bị hại chết, tất cả những khả năng này đều không còn tồn tại nữa, cuối cùng ai là người hủy hoại tất cả mọi thứ, chẳng lẽ chú không muốn biết sao? Kẻ khiến chú và dì rơi vào tình cảnh hiện giờ, chẳng lẽ không cần trả giá đắt?”
Văn Hồng Quân nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Lời Liễu Nhứ nói không phải không có lý, ông hiểu tính Văn Tú Quyên, có lẽ nó vẫn sẽ tiếp tục giả vờ như thế, rồi sẽ thực hiện lời hứa “học Y để chữa bệnh cho mẹ”.
“Vì sao cô phải nỗ lực thuyết phục tôi như thế?” Văn Hồng Quân hỏi. “Chỉ vì Văn Tú Quyên thôi sao?”
Liễu Nhứ biết mình nói một tràng vừa rồi nhất định đã đạt được hiệu quả. Mấu chốt bây giờ là câu trả lời của cô phải thuyết phục được Văn Hồng Quân gia nhập!
Không thể nói là vì muốn báo thù cho Quách Khái được. Dù sao Quách Khái cũng chẳng có quan hệ gì với gia đình Văn Tú Quyên. Ban đầu cô định nói theo đúng sự thật, thế nhưng bây giờ lại bồn chồn không ngớt. Còn lý do gì thuyết phục hơn khiến Văn Hồng Quân rung động không?
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên lên một tiếng, có tin nhắn gửi đến.
Liễu Nhứ vội xin lỗi, sau đó lấy điện thoại trong túi ra xem. Không phải cô đang vội đọc tin nhắn, mà chỉ đang tìm cớ kéo dài thời gian suy nghĩ, biết đâu nghĩ được gì đó.
Cô cố tình thực hiện động tác chậm hơn cốt để câu giờ, nhưng nhìn thấy dòng tin nhắn trên màn hình thì thật sự đứng hình mấy giây.
"Chạy mau!”
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ này.
Liễu Nhứ chậm rãi cất điện thoại vào túi. Cô chẳng nghĩ ra được ý nào khác, rốt cuộc vẫn quyết định nói như kế hoạch, kể về Quách Khái.
Nhưng đột nhiên nội dung của tin nhắn kia nảy lên trọng đầu cô, Liễu Nhứ sửng sốt, vội lôi điện thoại ra lần nữa. Tận bây giờ cô mới thấy rõ tin nhắn cảnh báo này được gửi từ một dãy số lạ.
Toàn thân cô rùng mình tê dại.
Sao có thể như vậy được, sao Văn Hồng Quân lại muốn hại cô?
Nhưng lúc bị Hạng Vĩ phản bội, cô có ngờ được đâu.
Người cảnh báo là ai? Là người lần trước ư? Nhưng lần đó vì muốn tách Hạng Vĩ ra nên Chiến Văn Văn mới gửi tin nhắn mà.
Đủ thứ suy nghĩ hiện lên trong đầu Liễu Nhứ như điện xẹt, cô biết mình không còn thời gian để làm rõ tất cả, quan trọng nhất là phải xác nhận cảnh báo này có thật hay không.
“Chú Văn, hôm nay có nhiều thứ cháu quên mang theo, hay là chú chờ cháu đi lấy, sau đó chú sẽ biết tại sao cháu nhất định phải điều tra rõ vụ án này.”
Văn Hồng Quân sững sờ, nói, “Cô mất công tới rồi thì cứ nói đi?”
Liễu Nhứ đứng lên, “Để cháu đi lấy đồ đã.”
“Chờ chút, cô nói cô đã biết hung thủ là ai, thật sự là bạn học cùng lớp ư? Rốt cuộc là ai?” Văn Hồng Quân trịnh trọng hỏi.
“Chú Văn, lần sau cháu sẽ nói cho chú biết.” Liễu Nhứ cố giữ bình tĩnh nói. Phép thử đã quá rõ ràng rồi, lúc này cô không còn thời gian dùng dằng lễ phép ở đây nữa, rồi cầm túi đi thẳng ra cửa.
“Chờ đã!” Văn Hồng Quân vội đứng lên, bước hai bước vượt lên trước mặt Liễu Nhứ.
Liễu Nhứ sợ run bần bật, vừa định xoay người xỏ giày thì cánh tay đã bị tóm lại.
“Cô không được đi!” Văn Hồng Quân hung dữ nói. “Cô phải ở lại đây!”
Tất cả những bi thương, đau khổ, bất lực khi nãy đều bay biến sạch sẽ, bây giờ trong đầu ông chỉ còn một suy nghĩ, đó là giao Liễu Nhứ cho Mã Đức.
Liễu Nhứ cảm thấy cánh tay mình như bị kìm sắt kẹp chặt, không nhịn được mà hét ầm lên, sợ đến gần như muốn ngất. Giữa tình thế cấp bách, cô cúi đầu cắn mạnh lên tay Văn Hồng Quân, ông đau đớn kêu lên rồi thả tay ra, nhưng cánh tay còn lại vẫn kịp thời vung lên túm lấy tóc Liễu Nhứ. Nước mắt Liễu Nhứ tuôn đầy mặt nhưng trong lòng vẫn biết đây là lúc phải liều mạng. Cô nhấc một chân lên muốn đạp một cước vào háng Văn Hồng Quân, nhưng chỉ đá trúng chân trái của ông, cô lập tức co đầu gối thúc mạnh, rốt cuộc vẫn đập trúng một cú không mạnh không nhẹ. Văn Hồng Quân hét lên đau đớn, suy cho cùng nhiều năm rồi ông không đánh nhau, ông cũng không muốn thật sự ra tay với Liễu Nhứ, nên bỗng chốc bị hai cú đấm túi bụi của Liễu Nhứ đánh trúng mặt. Cuối cùng Liễu Nhứ cũng lách ra được, cô không kịp thay giày, cứ thế xỏ dép lê chạy vụt ra khỏi cửa.
Liễu Nhứ chạy tới thang máy thì dép lê chiếc còn chiếc mất, cô liều mạng ấn nút đi xuống. Không biết bao lâu nữa thang máy mới lên tới nơi, Liễu Nhứ nhận ra việc chờ thang máy đúng là một ý tưởng ngu xuẩn, cô run sợ quay đầu lại nhìn, phát hiện Văn Hồng Quân không đuổi theo. Lúc này, một tiếng “đinh” vang lên, thang máy tới rồi, cửa mở ra, bên trong không có ai. Liễu Nhứ thở hắt ra, xông vội vào thang máy, ấn nút tầng một, cửa chầm chậm đóng lại.
Liễu Nhứ thở dài một hơi, dùng tay áo lau nước mắt trên mặt.
Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi cánh cửa thang máy khép lại, đột nhiên một bàn tay chen vào, cửa mở ra lần nữa.
Người đó không phải Văn Hồng Quân, mà là một người đàn ông trẻ tuổi. Hắn bước vào thang máy, mỉm cười với Liễu Nhứ, nụ cười ấy không chỉ bí hiểm mà còn bao hàm cả sự đắc ý.
Liễu Nhứ đá một cước đúng chuẩn vào hạ bộ của hắn, khuôn mặt hắn nhăn lại, hét lên vì đau rồi ngã khuỵu xuống đất. Liễu Nhứ lại chạy ra, đẩy cửa thang bộ chạy thẳng xuống dưới.
Cô lảo đảo loạng choạng trong cơn hốt hoảng. Bởi vì liên tiếp gặp phải kinh hoàng nên một loạt động tác của cô đều là phản ứng vô thức, đầu óc trống rỗng, cảm thấy trời đất quay cuồng, những bậc thang trước mắt hoa lên thành những vòng tròn vô cùng vô tận.
Đột nhiên cô đâm sầm vào một người đàn ông.
Liễu Nhứ ngã nhào ra đất, ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt vừa lạ lẫm lại có phần quen thuộc, người đó cũng cúi xuống nhìn cô. Ngay sau đó, một chiếc khăn ướt át mang theo mùi thuốc tê nồng nặc trùm lên mặt cô.
Trước khi mất đi ý thức, rốt cuộc Liễu Nhứ cũng nhớ ra tên của hắn.
Mã Đức.