“Ai cũng nói đây là phép màu. Nhưng phép màu này chỉ dựa vào mình tôi thì không được.” Văn Hồng Quân bón cho Bao Tích Đệ bữa thức ăn lỏng thứ hai trong ngày, nói chuyện với bà một lúc như thường lệ.
“Nếu bà không muốn sống, không muốn tỉnh dậy nữa, có lẽ bà đã ra đi từ lâu rồi.”
Văn Hồng Quân tin rằng Bao Tích Đệ có thể nghe thấy tiếng mình nói chuyện. Sóng điện não của vợ ông cao hơn so với những người sống thực vật khác, nên sẽ nhận thức được mọi thứ diễn ra xung quanh, đúng không?
Mấy năm nay, Văn Hồng Quân nói chuyện với vợ ngày càng nhiều hơn. Hai cô con gái đều đã ra đi, ông không muốn Bao Tích Đệ cảm thấy cô đơn. Ông sợ bà quá cô đơn, sẽ không chống đỡ thêm được nữa.
Chuông cửa vang lên.
Nhà ông ít khi có khách, chẳng lẽ là nhân viên tiếp thị? Văn Hồng Quân khép cửa phòng ngủ, nhìn xuyên qua ô mắt mèo bên trên rồi mới mở cửa.
Đứng ngoài cửa là một người trẻ tuổi mặc áo khoác da, hắn hơi khom lưng, biểu hiện thái độ khiêm tốn mà hắn duy trì. Hắn đeo một cặp kính, hàng mi cong trên đôi mắt mảnh dài, lúc mỉm cười thì y cười rất đậm, trông có vẻ là người hay cười. Lúc này, hắn khom lưng cười với Văn Hồng Quân, cực kỳ nhã nhặn và lịch thiệp.
“Cậu tìm ai?” Văn Hồng Quân hỏi.
“Chú Văn đúng không, cháu đến tìm chú.” Người trẻ tuổi đứng thẳng dậy. “Chú thông cảm, hôm nay cháu đến mà không báo trước. Cháu là Mã Đức, bạn học của con gái chú.”
“Con gái tôi?”
“Cháu học cùng lớp bồi dưỡng với Văn Tú Quyên ở trường Y. Cháu có vài chuyện muốn nói, có tiện cho cháu vào nhà bây giờ không?”
Văn Hồng Quyên vẫn đứng chắn trước cửa.
“Có chuyện gì?” Ông cứng nhắc hỏi. Ông vốn chẳng yêu quý gì đứa con gái này, đã thế bạn đại học của nó còn tìm tới nhà, trực giác cho ông biết đây sẽ là chuyện phiền phức.
“Chú thật là...” Mã Đức bật cười.
Hắn cười như vậy, bình thường người đối diện phải cảm thấy xấu hổ vì đã hành động không phải phép. Nhưng Văn Hồng Quân chẳng quan tâm.
“Tôi phải đi làm, bây giờ không rảnh. Nếu không gấp thì hẹn cậu khi khác.”
“Chú định đi chở khách ạ? Thứ lỗi cháu không cố ý làm chậm trễ công việc của chú đâu, nhưng mà chú thấy đấy, cháu đã tới rồi, tính ra cháu cũng là bạn của chú.”
Văn Hồng Quân sa sầm mặt mày chẳng thèm kiêng nể.
“Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau.” Ông đáp.
“Chưa gặp thật, nhưng vẫn liên lạc trên mạng. Chúng ta nhắn tin qua blog suốt đấy thôi.”
Văn Hồng Quân ngạc nhiên, sắc mặt nhanh chóng dịu đi.
“Cậu là...?”
“Thiên Nhai Hành Giả.”
“Ối chà chà.” Văn Hồng Quân ngượng ngùng cười. “Ra là cậu, sao cậu biết tôi sống ở đây? Mời cậu vào, vào đi.”
Mấy năm nay, Văn Hồng Quân rất hiếm khi lộ ra nụ cười như thế, Bao Tích Đệ là cả cuộc sống của ông, chỉ những gì liên quan đến bà mới có thể tác động đến vui buồn của ông.
Ông không ngờ rằng bạn đại học của cô con gái thứ hai lại chính là người trên mạng luôn cổ vũ ông kể về bản thân mình, giúp ông tổ chức toàn bộ kế hoạch quyên góp.
Ban đầu, Văn Hồng Quân chỉ chia sẻ kiến thức về người sống thực vật và các trường hợp về ca bệnh này trên blog, trao đổi kinh nghiệm chăm sóc và giao lưu với những ai có người thân là người sống thực vật. Bỗng dưng một hôm, có người tên là Thiên Nhai Hành Giả quyên góp một nghìn nhân dân tệ cho ông, còn cổ vũ ông kể ra toàn bộ câu chuyện gia đình bi thương, sau đó hắn dùng lời văn truyền cảm mạch lạc diễn đạt lại câu chuyện và đăng tải khắp các diễn đàn. Nhờ vậy mà hàng ngàn, hàng vạn người mới biết câu chuyện của Văn Hồng Quân - một người cha mất đi hai đứa con gái, một người chồng chờ đợi hai mươi lăm năm, bị vận mệnh tra tấn hết lần này đến lần khác mà vẫn kiên trì, không bỏ cuộc. Bài viết ấy có tiêu đề: Nếu vận mệnh sai thì chúng ta có thể làm được gì? Cuối bài viết, Thiên Nhai Hành Giả khởi xướng chiến dịch quyên góp, đồng thời gửi thêm cho Văn Hồng Quân một nghìn nhân dân tệ. Từ đó, dần dần có nhiều người tham gia quyên góp, từ ít thành nhiều, cho đến bây giờ, Thiên Nhai Hành Giả vẫn tiếp tục thúc đẩy việc quyên góp, đẩy câu chuyện thành điểm nóng khiến số tiền quyên góp đã lên đến hai trăm nghìn nhân dân tệ.
Có thể nói, Thiên Nhai Hành Giả chính là ân nhân của Văn Hồng Quân. Văn Hồng Quân từng tự hỏi, Thiên Nhai Hành Giả là ai, tại sao liên tục giúp đỡ ông. Mấy chục năm ông lái taxi, cả ngày chỉ gặp khách qua đường kẻ đến người đi vội vã, tình người lúc lạnh lúc ấm, thậm chí còn chưa có thời gian trải nghiệm, thế mà đột nhiên lại có một tia nắng rạng ngời chiếu vào, ấm áp quá khiến ông không quen.
Hiện giờ, Thiên Nhai Hành Giả đứng ngay trước mặt mình, Văn Hồng Quân mới biết, người mà ông vốn tưởng là người lạ không hề quen biết hóa ra lại có quan hệ với mình như vậy.
Văn Hồng Quân mời Mã Đức vào phòng khách ngồi, pha trà, đương nhiên không đề cập đến chuyện đi làm nữa. Đầu tiên ông cảm tạ hắn, nói vài chuyện phiếm về các phương pháp trị liệu cho người sống thực vật - đó vẫn là những chủ đề họ thường nói trên mạng, sau đó ông chờ Mã Đức nói ra mục đích của hắn.
“Thật lòng, cháu quan tâm đến chuyện của chú, cũng vì Văn Tú Quyên.”
Văn Hồng Quân gật gật đầu.
"Hôm nay cháu tới là có một yêu cầu quá đáng.” Bộ dạng của Mã Đức khi nói chuyện lúc nãy cực kỳ lễ phép, ánh mắt hơi hướng xuống dưới, vừa cung kính lại chừng mực, nhưng giờ đây, hắn giương mắt lên nhìn Văn Hồng Quân, trong đôi mắt tưởng chừng ôn hòa lóe lên những tia sắc lẻm.
“Mời cậu nói.”
“Có một cô gái tên Liễu Nhứ, có thể sẽ tới đây tìm chú. Đến lúc đó, xin chú hãy giao cô ta cho cháu.”
“Sao cơ, người đó là ai? Tìm tôi làm gì?” Văn Hồng Quyên nghe mà không hiểu gì.
“Cô ta là bạn học của Văn Tú Quyên, dĩ nhiên cũng là bạn học của cháu. Cô ta thấy Văn Tú Quyên chết không rõ ràng, cho nên đang tiến hành điều tra. Nói thật, chú có hi vọng cái chết của Văn Tú Quyên được lật lại điều tra lần nữa không?”
Văn Hồng Quân nhíu mày, ông không thích cách Mã Đức nhìn mình chằm chằm như thế, càng không muốn trả lời câu hỏi bất ngờ khiến ông khó chịu này.
Nhưng trong đầu ông vẫn phải tính toán, bởi người trước mặt chính là Thiên Nhai Hành Giả, cho nên đành miễn cưỡng trả lời, “Hai đứa con gái của tôi qua đời lâu vậy rồi, thế giới của tôi hiện giờ chỉ còn vợ thôi.”
Mã Đức cười, “Cháu biết chú sẽ nói thế mà. Nếu cô ta tới, xin hãy giữ cô ta lại, rồi gọi điện cho cháu.”
“Tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì, tôi không muốn dính vào. Nhưng nếu cái cô Liễu Nhứ mà cậu nói tới tìm, tôi sẽ nói với cô ta là bây giờ tôi chỉ dồn hết tâm trí vào chăm sóc vợ thôi, những chuyện khác không rảnh để lo. Còn chuyện giao cô ta cho cậu hoặc gọi điện thoại báo cậu, tôi cũng nói rồi, tôi chỉ biết chăm lo cho vợ thôi, những việc khác không lo được.”
Mã Đức lại cười, khoảnh khắc ấy, hắn chẳng thèm tiết chế nụ cười nữa, hệt như gã thợ săn, hào hứng chờ xem con mồi rơi vào cạm bẫy.
Hắn chính là kiểu người một khi đã quyết định lật bài thì kết cục chắc chắn phải như ý hắn.
“Cảm ơn chú đã không đuổi cháu đi ngay lập tức, hẳn là vì chú vẫn xem trọng người tên là Thiên Nhai Hành Giả. Cháu giúp chú lâu như thế, chính là để hôm nay chú giúp lại cháu. Thật ra, giúp người cũng là giúp mình thôi, câu này nói cháu hay chú đều đúng cả. Cháu hiểu rất rõ chú Văn, nhiều năm như vậy, chú luôn muốn làm duy nhất một chuyện, đó là giúp dì tỉnh lại, chuyện này quan trọng hơn tất cả mọi thứ. Nhưng cô bạn Liễu Nhứ kia không hiểu điều đó, cô ta cho rằng tìm ra sự thật về chuyện của Văn Tú Quyên qua đời năm đó mới quan trọng nhất. Con người cô ta làm gì cũng chậm một bước, mà đi bước nào sai bước đấy. Tới tận bây giờ, chín năm rồi, mới nghĩ đến chuyện tìm hiểu người bạn tốt của mình là hạng người thế nào, ý cháu là đứa con gái Văn Tú Quyên ngoan hiền của chú ấy. Trong khi từ chín năm trước, cháu đã biết rồi.”
Mã Đức rút hai tờ giấy đưa cho Văn Hồng Quân. “Chắc chú nhận ra nét chữ của con gái mình chứ, đây là bức thư bạn ấy viết trước khi chết đấy.”
Sau khi đọc xong thư, Văn Hồng Quân cảm thấy như già yếu đi chục tuổi. Dù ông đã đoán được Văn Tú Lâm chết là do bị Văn Tú Quyên hãm hại, nhưng đọc chính những dòng Văn Tú Quyên thừa nhận, ông vẫn có cảm giác choáng váng nặng nề như bị ai gõ mạnh một chùy.
“Cháu cũng điều tra rồi, tin rằng Văn Tú Quyên không nói dối. Chú Văn, cháu làm gì cũng đều nắm chắc rồi mới làm, không bao giờ làm chuyện không chắc chắn. Tựa như khi cháu cảm thấy câu chuyện bi thảm nhà chú mà truyền bá ra ngoài thì sẽ có rất nhiều tấm lòng hảo tâm muốn quyên tiền vậy.”
Mã Đức hơi nghiêng người về phía trước, điệu bộ vô cùng thành khẩn.
“Chú còn nhớ người ta bắt đầu quyên tiền vì đọc được bài viết nào không? Bài viết trên mạng có tiêu đề: Nếu vận mệnh sai thì chúng ta có thể làm được gì? Nhỡ mọi người phát hiện ra, hai cô con gái của chú không phải là chết vì bệnh, mà chết vì những nguyên nhân thâm sâu khác, họ có còn cảm thấy đây là sai lầm do vận mệnh nữa không? Hay tất thảy đều là quả báo? Liệu họ có tiếp tục đồng cảm với hoàn cảnh nhà chú nữa hay không? Có khi người ta chẳng thèm quyên tiền, thậm chí còn đòi lại tiền ấy chứ.”
Văn Hồng Quân tái mặt.
“Cô Liễu Nhứ kia định tới điều tra Tú Quyên chết như thế nào, đúng không? Vậy nếu bây giờ tôi báo cảnh sát chuyện Tú Quyên bị đầu độc chết thì sao? Tôi đã xác định được một kẻ đáng ngờ.”
Văn Hồng Quân chăm chú nhìn Mã Đức, rồi rút điện thoại ra.
“Chú báo cảnh sát thì kệ chú, nhưng chú cũng nên hiểu, nhỡ đâu vì phỏng đoán nực cười của chú mà cháu bị bắt giam, thì sẽ thế nào nhỉ, chiến dịch quyên góp cũng bay biến luôn đấy. Nhà họ Văn vốn dĩ là một bi kịch đơn thuần, một đám người cả đời khổ sở, nhưng chỉ cần mọi người biết sự thật phức tạp đằng sau, thì chú xác định là mất hết nhé. Điều chú muốn không phải là tống giam cháu, không phải là báo thù cho Văn Tú Quyên, mà là muốn dì tỉnh lại, cho dù chỉ có một phần trăm hi vọng đúng không?”
“Cậu đang dựa vào điều này để uy hiếp tôi ư?”
“Đúng thế ạ. Chỉ dựa vào điều này thôi cũng đủ rồi, thưa chú Văn.”
Mã Đức cầm điện thoại của Văn Hồng Quân, bấm một dãy số.
“Lúc nào Liễu Nhứ đến tìm, xin chú hãy gọi vào số này.”