19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 901 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12
Chân tướng
Mục 1

Liễu Nhứ phát hiện mình đã rơi vào đường cùng. Sáng ngày thứ hai sau cái hôm mạo hiểm trốn khỏi nhà Hạng Vĩ, cô tìm gặp Lưu Lượng Thành nhưng không có kết quả gì.

Lưu Lượng Thành chẳng liên quan gì tới vụ án của Văn Tú Quyên, cậu ta nhỏ hơn Liễu Nhứ bốn tuổi, lúc học đại học năm ba cậu ta bị bạn cùng phòng đầu độc bằng chất N-nitrosodimethylamine [5E] vì một chuyện vặt vãnh, dẫn đến trọng thương. Liễu Nhứ từng nghe Quách Khái đề cập đến vụ án này, anh muốn tìm Lưu Lượng Thành để mở rộng điều tra, xem có thể tìm ra gợi ý gì cho cách thức cũng như động cơ gây án hay không. Kết quả là Liễu Nhứ chẳng rút ra được bất kỳ gợi ý nào, đồng thời cô biết rằng cảnh sát đã tìm gặp Lưu Lượng Thành, nhưng sau khi tra hỏi thì họ không theo dõi chi tiết, nói cách khác là họ chẳng phát hiện ra điểm nào đáng ngờ.

Hiện giờ, không gian sống của Liễu Nhứ không chỉ chịu sự dồn nén và uy hiếp gắt gao của Phí Chí Cương, hơn nữa Hạng Vĩ còn nói rõ lập trường khi làm nhân chứng cho vụ án sau này, có nghĩa là dù Chiến Văn Văn đáng nghi như thế nào, nếu không có chứng cứ thiết thực thì cảnh sát chắc chắn sẽ không để ý tới. Giống như Liễu Nhứ biết rõ Phí Chí Cương đáng ngờ, nhưng không thể làm gì anh ta!

Liễu Nhứ hi vọng rất nhiều vào manh mối ở chỗ Lưu Lượng Thành, nhưng hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn.

Căn phòng ngủ nhỏ được bố trí thành “phòng điều tra”, thậm chí nó còn lộn xộn hơn cả căn phòng trước đây ở nhà cô. Rèm cửa được cuốn lên một nửa, trên màn hình của chiếc laptop đặt trên bàn là trang web tìm kiếm về “trứng ký sinh trùng xâm nhập vào não”. Túi hành lí dưới sàn nhà mở một nửa, bên trong lác đác vài bộ quần áo chưa mặc, thư từ qua lại của hai kẻ sát nhân dán đầy tường, chiếc ghế đặt ở cuối giường, hơn chục cuốn sách rải rác khắp giường, có Tái dựng vụ án, Kiểm tra dấu vết, Điều tra Tâm lý học, Tội phạm học... Cả căn phòng hệt như một mê cung, còn Liễu Nhứ như kẻ lạc lối, quanh quẩn mãi không tìm thấy đường ra.

Những manh mối Quách Khái để lại đã được sắp xếp một lần, mà giờ đây chẳng có đột phá nào mới. Liễu Nhứ từng nghĩ rằng mình đọc nhiều giáo trình hình sự trinh sát sẽ tiến bộ, nên hôm qua mới có thể đoán trúng chuyện Chiến Văn Văn, thêm vào đó lúc trước ở quán rượu Màu Lam còn điều tra ra chuyện hung thủ là nam đóng giả nữ. Nhưng bây giờ cô hiểu ra rằng mình còn kém rất xa, những phát hiện mà cô đạt được chẳng thể biến thành tiến triển thật sự, cuộc điều tra vẫn giậm chân tại chỗ.

Cô thấy mình như con thú hoang đi lạc bốn phía, chỉ biết tự an ủi bản thân sẽ tìm thấy đường ra. Cảm giác này giống như linh tính hoặc trực giác, mặc kệ nó gọi là gì, chỉ thiếu chút nữa là nắm bắt được. Trong mười phút cuối cùng ở nhà Hạng Vĩ, cô đã có cảm giác này, nhờ nó mà cô kịp thời nghĩ ra một cái tên - Chiến Văn Văn. Cô tin là trong tiềm thức, mình đã hiểu rõ điều gì đó, chỉ cần một mồi lửa bùng cháy thành một ngọn lửa là mọi thứ sẽ lập tức sáng tỏ.

Liễu Nhứ đọc lại những quyển sách đó, đây là lần thứ ba trong vòng sáu tiếng đồng hồ. Cô thấy mình đọc rất nhanh, chỉ cần nhìn tên chương và tiết học là trong đầu đã hiện ra nội dung cụ thể của phần kiến thức đó. Tinh thần của cô bị dồn nén đến cực hạn, cô đã chuẩn bị cho lần ảo giác kế tiếp. Có lẽ cô sẽ nhìn thấy Quách Khái, sẽ được anh chỉ dẫn cho những điều bí ẩn và linh cảm trong tiềm thức sẽ hình thành theo cách này. Tuy nhiên vẫn không có, một mặt cô cảm giác toàn bộ dây thần kinh trong đầu căng như dây đàn sắp đứt, mặt khác lại thấy cực kỳ tỉnh táo, mâu thuẫn này khiến cô muốn phát điên.

Bỗng nhiên, một dòng chữ được tô đỏ lướt qua trước mắt khiến Liễu Nhứ hét to một tiếng, cô kích động bật dậy trên giường, đầu đập mạnh vào trần nhà không biết đau, lúc ngã xuống giường thì tay vẫn nắm chặt cuốn Chân dung Tâm lý tội phạm.

Trong một cuộc điều tra, nếu không tìm thấy động cơ gây án của tội phạm, thì thông thường chúng ta sẽ cho rằng nó chưa hoàn chỉnh.

Động cơ phạm tội!

Một kẻ giết người cực đoan đến mức này, chắc chắn phải có đầy đủ động cơ gây án. Quách Khái chỉ vừa mới bắt tay vào điều tra, hung thủ đề cao cảnh giác, nhưng sẽ không lập tức ra tay giết người như thế. Dù sao vụ án này xảy ra cũng lâu rồi, rất nhiều manh mối đã bị chôn vùi, quá trình điều tra vô cùng khó khăn, nếu hung thủ tiếp tục gây ra thêm một án mạng động trời nữa thì càng tăng nguy cơ bị bại lộ. Cho nên chỉ khi Quách Khái tiến tới rất gần chân tướng rồi, hung thủ cảm thấy bị uy hiếp cùng cực mới bất đắc dĩ phải xuống tay với Quách Khái.

Nói cách khác, trong những hạng mục Quách Khái tiến hành điều tra, chắc hẳn có một phần đã trực tiếp vạch trần hung thủ.

Nhưng đó là hạng mục điều tra nào? Giờ phút này mạch suy nghĩ của Liễu Nhứ vô cùng mạch lạc, dường như mỗi tế bào não đều tràn đầy sức sống và luân phiên vận chuyển không ngừng. Cô nghĩ đến khoảng thời gian kẻ sát nhân thuê ngôi nhà để giết hại Quách Khái và khoảng thời gian hắn xuất hiện ở trường Thực nghiệm Dục Anh để dán bức thư ngụy tạo vào “hòm thư”.

Lúc này cô cần xem lại tuyến thời gian hành động!

Liễu Nhứ bắt đầu xem xét cẩn thận các cuộc điều tra mà Quách Khái đã tiến hành trước đó, rồi lập tức có phát hiện. Tim Liễu Nhứ nặng trĩu, đầu tiên cô viết ra giấy những gì phát hiện được, sau đó tiếp tục nghĩ đến những điểm khác, lặp đi lặp lại như thế, cũng chỉ có điểm kia là đáng ngờ.

Có thể nghĩ ra nhanh đến vậy, thực ra đều nhờ vào Lưu Lượng Thành. Vào lần gặp mặt cuối cùng Quách Khái có kể với Liễu Nhứ rằng mấy hôm nữa anh hẹn gặp Lưu Lượng Thành, nhưng có thể anh đột nhiên muốn điều tra vụ án đầu độc sớm hơn, tính ra thì nó trùng hợp với tuyến thời gian Liễu Nhứ vạch ra trước đó. Thời điểm đó, Quách Khái muốn điều tra hai trường hợp trúng độc ở trường Y, trong đó có một vụ là N-Nitrosodimethylamine, vụ còn lại là nhiễm độc tali. Sau đó, anh có tìm hiểu vụ trúng độc tali kia không? Đã liên hệ với ai? Tình tiết vụ án thế nào? Tất cả đều là dấu hỏi lớn.

Đối chiếu với tình trạng của Văn Tú Quyên năm đó, triệu chứng trúng độc tali có vẻ giống hơn so với N-Nitrosodimethylamine. Nhưng hiện tại cô không có thông tin gì, cho nên việc cô cần làm bây giờ là tìm hiểu chuyện này.

Quyết định xong, Liễu Nhứ bắt đầu rà soát các manh mối trúng độc tali trong trường Y. Bước đầu tiên đương nhiên là tìm kiếm trên internet, nhưng sau khi đổi các từ khóa khác nhau, lướt mấy chục bài viết, cô vẫn không tìm được tin tức nào liên quan. Liễu Nhứ bèn đổi mạch suy nghĩ, chuyển sang tìm kiếm các vụ đầu độc bằng N-Nitrosodimethylamine thì tìm thấy rất nhiều kết quả. Cô đọc từng bài, rốt cuộc có một đoạn nhắc đến vụ án trúng độc tali trong trường Y. Bài viết không nói rõ danh tính nạn nhân, nhưng đề cập đến khoa Lâm sàng, sau Liễu Nhứ một khóa.

Liễu Nhứ miệt mài tìm kiếm đến tận ba giờ sáng. Cô trằn trọc không ngủ được, nằm trên giường trở mình, xoay qua xoay lại mấy tiếng đồng hồ, hơn bảy giờ sáng đã bật dậy. Cô gọi cho Kim Hạo Lương, không ngoài dự đoán, anh ta thoái thác bảo không nhớ rõ mọi chuyện. Quách Khái có cách khiến anh ta nói thật, nhưng Liễu Nhứ không được như anh, vì vậy cô chỉ có thể bất chấp nguy hiểm có thể bị Phí Chí Cương phát hiện để đi một con đường gấp khúc, quanh co hơn. Cô liên lạc với một bác sĩ quen biết trong bệnh viện Hòa Sinh, và biết được trong bệnh viện có một bác sĩ từng là bạn cùng lớp của sinh viên bị trúng độc tali kia - phạm vi điều tra cũng không lớn, thông qua vị bác sĩ kia thì Liễu Nhứ biết tên của nạn nhân trúng độc năm đó.

Người bị trúng độc năm ấy tên Vương Duy, hiện đang làm việc ở khoa Ngoại tổng quát của một bệnh viện hạng ba tại Thượng Hải. Liễu Nhứ xin được số điện thoại của cậu ta thì lập tức gọi điện.

Bác sĩ Vương này rất dễ nói chuyện, nghe Liễu Nhứ giới thiệu mình là cựu sinh viên lớp bồi dưỡng thì cậu ta liền nhiệt tình chào hỏi. Liễu Nhứ muốn hỏi về chuyện trúng độc, còn chưa nói lý do thì Vương Duy đã thoải mái đáp ứng, còn hỏi cô có biết Quách Khái không. Liễu Nhứ nói: “Biết chứ, Quách Khái từng đến tìm cậu, phải không?” Vương Duy nói hồi tháng 10, Quách Khái có hẹn gặp, nhưng khi đó cậu ta đang học bồi dưỡng ở Bắc Kinh, hẹn nhau tháng 11 cậu ta về Thượng Hải thì sẽ gặp nhau, nhưng sau đó không thấy Quách Khái đến tìm nữa.

Liễu Nhứ không nói Quách Khái đã chết, sợ nói ra thì mọi chuyện càng rắc rối hơn. Hai người hẹn gặp nhau vào buổi trưa, Liễu Nhứ nghĩ tốt nhất là nên nói chuyện thẳng qua điện thoại, tránh trường hợp Phí Chí Cương biết tin liền ra tay bắt người ngay tại bệnh viện dễ như trở bàn tay, nhưng nếu cô đưa ra yêu cầu như vậy thì không hợp lí, sợ Vương Duy nghi ngờ. Nếu muốn hoàn toàn an toàn thì tốt nhất là bỏ qua vụ này không tra xét nữa.

Hai người hẹn gặp trong nhà ăn, Liễu Nhứ đứng chờ ở cửa ra vào một lúc, liền có mấy bác sĩ và y tá quen đi qua chào hỏi, khiến cô bồn chồn không yên. Nơi này có quá nhiều người quen biết Phí Chí Cương, nhỡ ai rảnh việc gửi tin nhắn cho anh báo là vừa trông thấy bà xã của anh thì...

Một bác sĩ mập mạp đeo kính tiến tới, cười sảng khoái nói “Chào chị Liễu, chúng ta vừa dùng bữa vừa nói chuyện nhé”.

Vương Duy dùng thẻ mua cho Liễu Nhứ ba món mặn, một món canh, hai người ngồi đối diện nhau.

“Chị hôm nay xin nghỉ à?” Vương Duy hỏi. Cậu ta nghe Liễu Nhứ giới thiệu mình là sinh viên lớp bồi dưỡng thì đương nhiên cho rằng cô đang làm việc ở bệnh viện Hòa Sinh.

“Tôi gặp sự cố y tế lúc thực tập nên đã rời khỏi bệnh viện rồi.”

Vương Duy lộ ra vẻ lúng túng.

“Chuyện từ nhiều năm trước mà, tố chất tâm lý của tôi không hợp theo ngành này. Xin lỗi vì tự dưng gọi điện cho cậu, tôi có một người bạn hình như cũng trúng độc tali, cho nên tôi với Quách Khái cùng tìm hiểu tình huống giống cô ấy. Nghe nói cậu từng bị, nên muốn tìm cậu hỏi han một chút.” Liễu Nhứ không giỏi nói dối nên dứt khoát trình bày thẳng thắn luôn. Cô không đề cập đến cái tên Văn Tú Quyên, sợ Vương Duy lại suy nghĩ nhiều.

“Ý chị là Văn Tú Quyên à?”

Liễu Nhứ sửng sốt, sau đó hiểu ra là do Quách Khái kể, may mà cô không bịa chuyện, nếu không lời nói của cô và Quách Khái sẽ không ăn khớp nhau.

Tuy nhiên, hiện giờ cô vẫn chưa biết Quách Khái đã nói gì, nên chỉ đành gật gật đầu.

“Chuyện chị Văn hồi đấy em cũng có nghe nói, không nghĩ nhiều năm qua rồi vẫn còn điều tra.”

Nghe cậu ta nói câu này, Liễu Nhứ liền biết Quách Khái đã dùng danh nghĩa cảnh sát để điều tra.

“Nhưng em còn tưởng rằng cảnh sát Quách sẽ đến gặp em.”

“Anh ấy bận không tới được, mà trước khi chuyện này có manh mối rõ ràng, cảnh sát cũng không vào cuộc đâu... Ừ, cho nên đây chưa phải là cuộc điều tra chính thức.”

Vương Duy cho cơm vào miệng gật đầu nói, “Nói chuyện với chị đúng là thoải mái hơn so với cảnh sát Quách. Còn chuyện của em thì là trúng độc tali, nhưng không phải bị đầu độc, nên chắc không giúp được gì nhiều.”

Sau đó Vương Duy vừa ăn vừa kể chuyện trúng độc “khôi hài” năm đó, tình tiết vô cùng kinh khủng, đúng là chỉ có bác sĩ mới có thể vừa ăn vừa kể mấy chuyện kiểu này mà mặt không đổi sắc.

Sinh viên ngành Y mà nhát gan như Liễu Nhứ là vô cùng cá biệt, lên năm hai nhìn thi thể nhiều thành quen, cũng to gan hơn trước, sau đó thì ngày càng bạo dạn. Thế nên, dù xuất phát từ tính tò mò, hay là muốn được người khác ngưỡng mộ, hoặc tâm lý khác thường của tuổi vị thành niên, thì trong trường Y vẫn luôn xuất hiện những chuyện mà để người thường nghe được sẽ thấy cực kỳ điên rồ, ví dụ như mang vài bộ phận trên thi thể về phòng để nghiên cứu.

Bộ dạng của Vương Duy thời sinh viên hơi khác với khuôn mặt tươi cười như Phật Di Lặc bây giờ. Hồi đó cậu ta có biệt danh là “Ngộ Tĩnh” bởi vì cậu ta đeo một chuỗi hạt châu trắng trên cổ. Lúc Quyển Liêm Đại tướng [6E] xưng vương ở sông Thông Thiên trong truyện Tây du ký đeo đầy đầu lâu trên cổ, mà chuỗi hạt châu trắng của Vương Duy được chế tác từ xương, tự cậu ta cũng cho rằng mình cực kỳ uy phong. Về sau trong lúc chơi bóng rổ, chuỗi hạt bị đứt, cậu ta nhặt về xâu thành vòng tay. Hồi cậu ta còn đeo vòng cổ thì có rất nhiều ban đỏ nổi quanh cổ, cậu ta không mấy để ý, đổi sang đeo ở tay chưa được bao lâu thì cổ tay liền nổi mẩn chi chít, thậm chí khớp nối cổ tay bắt đầu đau, sau đó có triệu chứng buồn nôn và ói mửa.

Không cần nói cũng biết, vấn đề nằm ở chuỗi hạt châu kia. Nếu là người bình thường thì chắc chắn đã nghĩ do vong hồn tới báo thù đòi mạng, nhưng Vương Duy là sinh viên ngành Y nên lập tức đi khám. Lúc đầu cậu ta không khám ra bệnh gì, bởi trường hợp nhiễm độc tali khá hiếm. Vương Duy đành lén nhờ bạn học mang vòng châu bằng xương đến phòng thí nghiệm chất độc để kiểm tra, vật lộn hơn nửa tháng mới biết trong hạt châu có tali, lúc đó cậu ta xác định mình bị trúng loại độc này, do tali trong xương tiếp xúc với da xâm nhập vào cơ thể. Các triệu chứng trúng độc cũng không nặng, nhưng thấy Vương Duy kiểm tra độc tố lâu như thế trong bệnh viện, nhà trường bèn thành lập tổ điều tra. Vương Duy không dám khai báo với tổ điều tra về chuyện chuỗi hạt châu, chuyện ăn cắp mà lộ ra thì sẽ bị trừ điểm rất nặng vì vậy cuối cùng nhà trường không tiếp tục truy cứu chuyện này nữa.

Liễu Nhứ ngồi đối diện nghe Vương Duy kể chuyện mà cảm thấy quá ly kì. Hóa ra chất độc trong xương đó đã tiếp xúc với da như thế.

“Cậu lấy xương kia ở đâu vậy?” Người chết vì trúng độc vẫn được dùng làm tiêu bản dạy học à?”

“Theo lý thì không được, trừ khi bệnh viện không biết nguyên nhân cái chết là do trúng độc tali. Còn nguồn gốc của chiếc vòng xương kia thì...”

Vương Duy dừng lại, ăn vài miếng cơm canh, rồi ngẩng lên nhìn Liễu Nhứ cười cười, “Là từ lớp chị đó.”

“Thi thể trong lớp học giải phẫu của bọn tôi?” Liễu Nhứ giật nảy mình. Cô sửng sốt nghĩ làm sao có chuyện đó được, rồi mới kịp liên tưởng đến một án mạng bí ẩn trong lớp mà cho đến giờ chưa cách nào phá giải.

Vương Duy không vòng vo mà kể tiếp lai lịch của chiếc vòng xương cốt này.

“Có lần, em đi ngang qua phòng ngủ nam sinh lớp chị, trông thấy một ông anh đang dùng cái máy bằng điện để mài xương. Em hỏi anh ta làm gì thế, anh ta nói định làm chuỗi hạt đeo chơi, em thấy ý tưởng này cũng ngầu ghê, liền xin luôn một đoạn mang về. Ai ngờ xương này lại có độc. Về sau biết xương này có độc, em mới quay lại nhắc nhở ông anh kia, ngờ đâu anh ta kêu là em lấy nhiều, đoạn xương anh ta mài dở không đủ để xâu nên vứt đi lâu rồi. Chị nói xem, em đúng là xui xẻo mà, ông anh kia thế mà lại tránh được cả một kiếp nạn.”

Liễu Nhứ vội hỏi, “Người mài xương ấy là ai?”

“Mã Đức đó.” Vương Duy đáp.

Bạn học duy nhất trong lớp không có nét chữ viết tay để giám định, đây phải chăng chỉ là trùng hợp?

Liễu Nhứ lại hỏi, “Lúc cậu đi ngang qua, thấy ngoài xương sống ra thì còn xương gì nữa không?”

“Hình như có vài mảnh xương sườn.”

Nghe xong câu này thì cơ bản đã khớp với một loạt ký ức trong đầu Liễu Nhứ.

“Lúc đó là tháng 1 năm 1998 đúng không?” Liễu Nhứ xác nhận lại lần nữa.

“Đúng vậy, trước kỳ nghỉ đông.”

Tháng 1 năm 1998, không lâu sau khi Văn Tú Quyên qua đời, trong lớp xảy ra một chuyện lạ. Đó là lúc dọn các thi thể sau khi kết thúc chương trình bộ môn Giải phẫu thì thấy thiếu một thi thể. Liễu Nhứ nhớ rất rõ chuyện này, bởi vì đó chính là thi thể mà cô và Văn Tú Quyên đã cùng nhau giải phẫu. Mấy ngày đó Kim Hạo Lương đau hết cả đầu, khoảng ba ngày sau, thi thể xuất hiện ở rừng thông. Thi thể bị nằm phân tách rải rác trong rừng, dù sinh viên trường Y to gan lớn mật đến đâu cũng bị dọa sợ xanh mặt. Nhà trường cho rằng đây là trò đùa ác ý của ai đó, chỉ tra xét qua loa, không có kết quả cũng chẳng truy cứu thêm.

Nhưng Liễu Nhứ nhớ rõ, thi thể này sau khi thu thập về không ghép đủ một cơ thể nguyên vẹn. Tận bây giờ Liễu Nhứ mới biết phần thiếu của thi thể đã lưu lạc nơi nào.

Nghe Vương Duy mô tả, e là Mã Đức khi đó không phải muốn mài xương thành hạt châu, mà là thành bột, hoàn toàn thủ tiêu hết dấu vết.

Giờ phút này, Liễu Nhứ vừa muốn khóc, lại vừa muốn cười. Dù chẳng có chút chứng cứ nào, nhưng cô đã hiểu tường tận rốt cuộc Văn Tú Quyên chết như thế nào.

Hình ảnh Văn Tú Quyên lúc giải phẫu hiện lên trước mắt cô, từng cảnh từng cảnh hệt như thước phim quay chậm. Trong những tiết Giải phẫu, Văn Tú Quyên có một điểm vô cùng khác biệt, hoặc có thể nói cô ấy khác với mọi người trong lớp. Trong khi ai cũng đeo găng tay y tế để giải phẫu thì chỉ mình Văn Tú Quyên để tay không! Trong lúc giảng bài, giáo viên từng nửa đùa nửa thật nói rằng, sinh viên nào dám để tay không khi giải phẫu, sẽ tăng khả năng cảm nhận và tay nghề nhanh chóng nâng cao. Văn Tú Quyên muốn mình vượt trội trong tất cả mọi chuyện, nên trong lớp chỉ mình cô ấy làm theo lời giáo viên.

Chắc chắn đã có kẻ bôi tali lên phần ngực thi thể, nên Văn Tú Quyên mới trúng độc vì không đeo găng tay.

Tất cả triệu chứng trúng độc trước đây của Văn Tú Quyên đều khớp với triệu chứng nhiễm độc tali, lý do là vì tiếp xúc với tali liều lượng nhỏ trong khoảng thời gian dài, thế nhưng vào lúc cô ấy đã yếu ớt cùng cực mà da tay còn trực tiếp chạm vào một lượng lớn tali thì độc tố phát tác sẽ khiến toàn bộ cơ thể cô ấy suy kiệt.

Sự kiện thi thể bị mất tích chính là cách hung thủ bày ra để đánh lạc hướng, nhằm xóa bỏ dấu vết phạm tội. Những bộ phận khác thì nhà trường đều tìm ra, nhưng phần ngực phải bị tiêu hủy hết mới đảm bảo an toàn.

Thủ đoạn như vậy quả thật là giết người không thấy máu.

Giờ phút này, hung thủ đã hoàn toàn bại lộ trước mắt Liễu Nhứ. Mã Đức, tất nhiên là Mã Đức rồi, chỉ có thể là Mã Đức thôi!

Hắn không chỉ không có nét chữ viết tay để giám định, không chỉ là kẻ ngồi trong phòng mài xương, mà hắn còn là sinh viên duy nhất trong lớp được thực tập tại phòng thí nghiệm chất độc! Kể cả trong trường Y thì tali cũng chẳng phải thứ muốn là có được nên chỉ có thể lấy nó từ phòng thí nghiệm chất độc mà thôi.

Cuối cùng Vương Duy nói cho Liễu Nhứ biết rằng sau khi Quách Khái hẹn gặp thì cậu ta liền kể cho Mã Đức nghe, dù sao xương cốt đều bắt nguồn từ chỗ hắn, cũng nên báo cho hắn một tiếng. Mấy năm nay, Mã Đức làm bên đại lý dược phẩm, cũng thường xuyên liên lạc với Vương Duy.

Đôi môi Liễu Nhứ run lên, cô gắng gượng bình tĩnh, hỏi Vương Duy, “Thế Mã Đức nói gì với cậu?”

“Anh ta chỉ bảo tôi nói sự thật thôi.” Vương Duy đáp. “Bảo là năm đó anh ta bày trò nghịch phá này nọ, ai hỏi gì cứ ăn ngay nói thật, không cần giấu giếm.”

Liễu Nhứ siết chặt nắm đấm, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay. Đúng vậy, Mã Đức còn nói thế nào được nữa, chẳng lẽ lại căn dặn Vương Duy tuyệt đối không nói ra sự thật? Hắn chỉ có thể tranh thủ khoảng thời gian Vương Duy và Quách Khái chưa gặp nhau để ra tay hại chết Quách Khái!

Trở về nơi ở, Liễu Nhứ ngả đầu xuống giường ngơ ngác nhìn trần nhà.

Thì ra là Mã Đức. Vì sao chứ, hắn và Văn Tú Quyên có thù hận gì sâu sắc đến mức không thể hòa giải?

Không biết tự lúc nào, nước mắt cô tí tách tuôn đầy hai gò má.

Quách Khái, tớ tìm ra kẻ giết người thật sự rồi. Tớ lần theo con đường cậu đi, đuổi theo góc áo cứ chực lóe lên rồi biến mất của cậu, bỗng lảo đảo ngã nhào xuống vũng bùn, thình lình đứng lên thì đã ở ngay chỗ này.

Trên chiếc giường nhỏ, Liễu Nhứ mặc cho cảm xúc tuôn trào, cô tiện tay lật những cuốn sách mà Quách Khái để lại, đọc những câu chuyện đượm tình viết kín các góc trang chìm đắm vào nó không thể cưỡng lại.

Hồi lâu sau, cô ngồi dậy, bắt đầu suy nghĩ về bước tiếp theo.

Mã Đức bị bại lộ, cho nên hắn lên kế hoạch sát hại Quách Khái là chuyện đương nhiên, nhưng động cơ giết Văn Tú Quyên thì vẫn chưa được làm rõ. Huống hồ, việc cô biết ai là hung thủ là một chuyện, chứng minh điều đó lại là chuyện khác. Với tình cảnh của cô hiện giờ, dù có đầy đủ chứng cứ cũng chưa chắc đã có tác dụng, huống chỉ cô không có chứng cứ nào trong tay.

Nói đến chứng cứ, đầu tiên phải nghĩ ra biện pháp lấy được nét chữ của Mã Đức, để có cơ sở so sánh với thư của kẻ mưu sát. Mà dù có được chứng cứ này, thì đây cũng chỉ là bằng chứng hỗ trợ, vẫn cần nhiều bằng chứng trực tiếp hơn nữa.

Còn một cách khác, khi đã xác định được Mã Đức là hung thủ, là nghi phạm trong hai vụ án sát hại Quách Khái và Văn Tú Quyên, vậy thì có thể điều tra lịch trình của hắn trong đêm Quách Khái tử vong, cùng với đó là thu thập bằng chứng hắn nhiều lần giả gái tới quán rượu Màu Lam và thông tin thuê nhà của hắn. Lội ngược lại kết quả, kiểu gì cũng phát hiện ra dấu vết.

Tuy nhiên, Liễu Nhứ cũng hiểu rõ, nếu bây giờ cô thực hiện những chuyện này sẽ vô cùng nguy hiểm. Cô chỉ là một thám tử vụng về, giả sử có thể tra ra manh mối, chắc chắn sẽ gặp muôn vàn trắc trở, liên tục phải quanh co lẩn trốn và đi đường vòng, vô cùng hao tâm tốn sức. Trong quá trình điều tra này, cơ hội không bị Phí Chí Cương bắt được là bao nhiêu? Chưa kể Vương Duy nhất định sẽ kể chuyện hôm nay cho Mã Đức nghe, hiện giờ có khi hắn cũng biết rồi, tất cả những người liên quan đều đang tập hợp thành nhóm để đối phó với cô. Vậy, cô có cơ hội nào không?

Liễu Nhứ của hiện tại không sợ hiểm nguy, cô chỉ sợ mình không đi được đến cuối con đường.

Cô đi tìm Hạng Vĩ để kéo anh ta tham gia vào vụ này chính là vì lo lắng điều đó. Bây giờ Hạng Vĩ đã phản bội cô rồi, cô nhất định phải tìm được một người mới, một đồng đội tuyệt đối không phản bội cô. Nếu tìm được đồng đội như vậy và có thể xác nhận được mức độ đáng nghi của Mã Đức, cô sẽ lập tức có cơ hội báo cảnh sát.

Thế nhưng cô chẳng dám tìm đến bất cứ ai trong lớp bồi dưỡng nữa. Ngoại trừ bạn học ra, còn ai tình nguyện tham gia vào vụ án này đây?

Phải là người nào đó có liên quan, chẳng hạn như ông bà Quách. Nhưng cơ hội để có được sự tin tưởng của họ là bao nhiêu, họ cho rằng cô là bệnh nhân tâm thần cơ mà.

Vậy thì, chỉ còn lại một người.

Chính là Văn Hồng Quân.

Hạng Vĩ nói, Văn Hồng Quân biết rất nhiều bí mật của Văn Tú Quyên. Là một người cha, ông ấy hẳn vẫn còn chút tình cảm ruột thịt với con gái mình, liệu ông ấy có chịu chạm vào nỗi đau năm xưa để tìm ra hung thủ?

Liễu Nhứ không dám chắc. Nhưng cô chỉ có thể dốc hết sức để thử.

« Lùi
Tiến »