Khi Hạng Vĩ mở cửa vào nhà thì thấy Liễu Nhứ đang rụt tay phải lại. Đó là một tư thế khá kỳ quái, cô ngồi thẳng lưng trên ghế salon, ánh mắt bình tĩnh, hai tay nắm lại đặt bên hông, không còn động tác gì nữa. Hạng Vĩ thầm nghĩ: Cô ấy vừa làm gì vậy, giống như đang... thu hồi nắm đấm?
Hạng Vĩ định chào hỏi thì phát hiện cô đang thất thần. Tư thế ngồi cũng không gồng mình như ban nãy nữa, mà hơi thả lỏng, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa và dịu dàng, cô nhìn về phía đối diện, nhưng thật ra trước mặt chẳng có gì cả. Hạng Vĩ đứng tại huyền quan [4E] nhìn Liễu Nhứ, nhưng cô không hề nhận ra anh ta đang có mặt ở đây.
“Cô trông thấy Quách Khái à?” Hạng Vĩ hỏi.
Liễu Nhứ lúc này mới hoàn hồn.
“A, anh về rồi?” Cô đáp. “Anh vừa nói gì thế?”
Hạng Vĩ lắc đầu, nói, “Xin lỗi đã bắt cô chờ lâu.”
Một trong hai tin nhắn trong điện thoại Quách Khái đã giúp Hạng Vĩ và Liễu Nhứ thu hẹp phạm vi nghi phạm, còn một tin chưa kịp nghiệm chứng đã bị một tin nhắn bí ẩn khác làm rối loạn quá trình điều tra. Không ngờ họ lại có phát hiện mới từ bệnh viện Phong Hải và Văn Hoa. Liễu Nhứ nghĩ đi nghĩ lại, đọc nát giáo trình của Quách Khái mà vẫn không thể liên kết những phát hiện kia với vụ án. Có lẽ sẽ có tin nhắn mới gửi đến để chỉ dẫn con đường phá án, nhưng Liễu Nhứ không có ý định ngồi chờ, cô muốn thảo luận với Hạng Vĩ xem có nên tranh thủ thời gian để điều tra địa điểm khác mà trong tin nhắn của Quách Khái nhắc đến hay không Hạng Vĩ không giống Liễu Nhứ toàn bộ tâm trí đều dành việc cho phá án, dù sao anh ta vẫn phải lo chuyện công ty, nên đã bảo Liễu Nhứ tới đây chờ mình.
Liễu Nhứ nói hết với Hạng Vĩ những suy nghĩ mà cô đã sắp xếp. Cô hi vọng Hạng Vĩ có thể giúp mình đánh giá lại, xem có thể tìm ra phương hướng gì mới không. Nhưng có vẻ hôm nay Hạng Vĩ không hào hứng lắm, chủ yếu nghe Liễu Nhứ phân tích, thỉnh thoảng phụ họa vài câu.
Chẳng lẽ trong công ty có chuyện gì? Liễu Nhứ nghĩ thầm.
“Anh hẹn ngày kia gặp Mã Đức à?” Liễu Nhứ nói. “Anh định dùng cách nào để lấy nét chữ của anh ta? Không thể chỉ lấy vài chữ được, phải bắt anh ta viết nhiều một chút thì mới có cơ sở đem về đối chiếu.”
“Tôi không hẹn cậu ta ngày kia.” Hạng Vĩ đáp.
“Đổi ngày ư?” Liễu Nhứ hơi thất vọng. “Vậy hôm sau chúng ta đi tìm Lưu Lượng Thành nhé? Anh có thời gian chứ?”
Lưu Lượng Thành là cái tên được nhắc tới trong tin nhắn điện thoại của Quách Khái.
“Hai ngày tới tôi bận rồi.”
“Vậy tự tôi đi tìm vậy.” Liễu Nhứ nói. Với cô thì kéo dài thêm một ngày chính là thêm một phần nguy cơ bị Phí Chí Cương tóm được, đã vạch trần nhau rồi, Phí Chí Cương chắc chắn sẽ không buông tha cô dễ dàng như vậy.
“Cô đã nghĩ tới chuyện nếu hung thủ là Phí Chí Cương thì cô sẽ làm thế nào chưa?” Hạng Vĩ đột nhiên hỏi.
“Phí Chí Cương?” Liễu Nhứ nhíu mày. “Mặc dù anh ấy muốn tống tôi vào trại tâm thần, nhưng tối hôm Quách Khái chết, anh ấy ở bệnh viện thực hiện một ca phẫu thuật, xong việc là về nhà luôn, khoảng thời gian đó tôi xác nhận kĩ càng rồi. Mà mấy tuần trước khi Văn Tú Quyên chết thì bọn tôi bên nhau như hình với bóng, chắc anh ấy không có thời gian hạ độc đâu. Bây giờ anh ấy hành xử như thế, có thể vì liên quan đến vụ án, anh ấy biết nội tình gì đó, nhưng không phải là hung thủ thật sự. Xét cho cùng, tôi vẫn không nghĩ anh ấy là người độc ác thế đâu. Sao anh lại nghi ngờ Phí Chí Cương, dù anh ấy đáng ngờ thật, nhưng không có bằng chứng đáng tin nào, cảnh sát sẽ không vào cuộc.”
“Tôi không có ý đó. Tôi chỉ đặt ra giả thiết thôi, nếu tất cả bằng chứng đều hướng về phía anh ta, một người thân thiết và ở cạnh cô lâu như vậy lại chính là hung thủ, cô sẽ cảm thấy thế nào?”
Liễu Nhứ không biết tại sao Hạng Vĩ lại đột nhiên hỏi một câu gần như động chạm này, chưa kể hôm nay trạng thái của anh ta cũng không hề giống mọi ngày.
Khi Liễu Nhứ hiểu ra ý nghĩa thật sự của câu hỏi này thì cô đột nhiên cảm thấy như có một chiếc muôi lớn được cho vào mặt hồ trong trái tim cô, khẽ khuấy nhẹ, bùn đất dưới đáy nước bị kìm nén lại nổi cuộn lên. Những ký ức mà cô cố tình nhắm mắt làm ngơ trong khoảng thời gian mười năm đằng đẵng, vốn đã dệt thành một hố đen sâu hút đó há miệng nuốt trọn Liễu Nhứ.
Đúng vậy, Phí Chí Cương. Chẳng cần Hạng Vĩ đặt ra giả thiết như vậy, cô đã bao giờ tưởng tượng đến những hành động của anh lúc đó chưa? Móc nối đầu tiên giữa cô và anh chính là lần anh cứu cô khỏi hồ Xác Chết kia, giờ ngẫm lại tất cả chỉ là trùng hợp thôi sao? Sau đó anh kéo cô rời khỏi vòng xoáy của Văn Tú Quyên, khiến cô tự dưng xa lánh Văn Tú Quyên, rồi đêm Giáng sinh đó lại lặng lẽ tham gia buổi họp lớp. Anh từng là vị cứu tinh duy nhất của cô, là ánh sáng giữa thế gian, anh đứng ở đầu đường quỳ xuống lấy nhẫn ra cầu hôn, cứu rỗi cô. Từ đó, anh đêm ngày bầu bạn với cô, đôi bên chăm sóc lẫn nhau, nhiều năm như vậy anh chưa từng nói lời nào khắt khe với cô. Đối với cô, anh là cây đại thụ, còn với anh, cô chỉ là nhánh dây leo, cứ ngỡ cả đời sẽ bám lấy anh đến đầu bạc răng long. Nhưng hôm nay, thân cây đại thụ cô thường ôm đột nhiên biến thành làn sương mù, mịt mờ hư vô, làn sương kia hóa thành chiếc đầu quỷ dữ tợn nhìn cô cười khằng khặc.
Cô đã sống thế nào giữa cuộc đời này vậy?
Liễu Nhứ không khỏi nhớ đến gương mặt của một người đã khuất, giờ phút này, khuôn mặt kia rõ ràng như bầu trời đầy sao, sáng tỏ mà dịu êm. Ánh sao xa xôi như vậy, khi nó chiếu lên người, ngước đầu nhìn lên mới biết đã cách xa vĩnh viễn không cách nào với tới nữa. Nhất thời, Liễu Nhứ thấy tim mình nhói đau không thở nổi.
“Xin lỗi.” Hạng Vĩ nói, “Tôi không nên hỏi.”
Một tiếng xin lỗi sao có thể lôi cô ra khỏi vũng bùn một cách đơn giản vậy được.
Hạng Vĩ đứng lên đi lại mấy vòng trong phòng khách, anh ta cúi đầu lặng lẽ, một lúc sau cất tiếng thở dài não nề.
“Xin lỗi Liễu Nhứ, tôi muốn rút lui.”
Câu nói này lập tức lay tỉnh Liễu Nhứ, cô tưởng Hạng Vĩ nói đùa với mình.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Có người uy hiếp anh à?”
Hạng Vĩ lắc đầu, nói, “Nguyên nhân tôi quyết định điều tra cùng cô thì chắc cô cũng biết rồi, đúng không? Nhưng nguyên nhân này hiện không còn tồn tại nữa rồi.”
“Anh tham gia vì Văn Tú Quyên, mặc dù năm đó cô ấy hại anh, nhưng anh vẫn thích, vẫn yêu cô ấy, không đúng ư? Chẳng lẽ giờ đây anh hết thương cô ấy rồi?” Mặc dù cả hai người không nói thẳng nguyên nhân này ra, dù sao một người đàn ông bị hại đến mức này mà vẫn nhớ mãi không quên người kia thì rõ ràng là tình yêu này không đúng. Liễu Nhứ đang rất cuống lời nói ra cũng chẳng chừa mặt mũi cho Hạng Vĩ.
“Đúng vậy. Tôi không làm được nữa, tôi không thể yêu cô ta được nữa. Văn Tú Lâm giao em gái mình cho tôi, cô ấy viết thư với em mình ngần ấy năm, sau này tôi cũng viết thư cho Tú Quyên bao nhiêu năm, chúng tôi cứ tưởng rằng mình hiểu rõ Văn Tú Quyên hơn bất kỳ ai. Nực cười, không ai hiểu rõ cô ta bằng chính cô ta.”
Hạng Vĩ trừng mắt nhìn Liễu Nhứ, gằn từng chữ nói, “Văn Tú Quyên đã giết chị mình. Cô ta là kẻ giết người!”
“Không thể nào!” Liễu Nhứ hét lên.
“Đây là sự thật”, Hạng Vĩ nói. “Văn Hồng Quân cũng biết, hôm qua tôi đã tới gặp chú ấy.”
Hạng Vĩ kể lại cho Liễu Nhứ nghe cuộc trò chuyện giữa anh ta với Văn Hồng Quân, cô vừa nghe vừa cảm thấy thế giới như sụp đổ. Cái đêm cô trông thấy Phí Chí Cương ngắm dao phẫu thuật, cũng không kinh hoàng như bây giờ.
“Có thấy vỡ mộng không?” Hạng Vĩ nói. “Cô phải biết rằng tôi còn đau khổ gấp mười lần cô.”
“Hay là... Mọi người đều hiểu lầm?” Liễu Nhứ vẫn không dám tin.
“Tôi có thể nhận ra Văn Hồng Quân biết nhiều chuyện hơn, chú ấy không nhầm, dù sao đó cũng là con gái chú ấy.”
Liễu Nhứ chậm rãi dựa lưng lên ghế. Hiện tại cô hoàn toàn có thể lý giải được cảm xúc của Hạng Vĩ, chẳng còn lý do gì ép anh ta tiếp tục điều tra nữa. Cô biết, tình cảm của Hạng Vĩ đối với Văn Tú Quyên thực chất đều bắt nguồn từ Văn Tú Lâm.
“Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi những ngày qua.”
“Chuyện đã vậy rồi, cô vẫn muốn điều tra ư?”
“Đương nhiên.” Liễu Nhứ thẳng lưng nói. “Bởi vì tôi điều tra không phải vì Văn Tú Quyên, mà là vì Quách Khái.”
Hạng Vĩ ngồi xuống trước mặt cô lần nữa, nhìn chăm chăm vào mắt cô, “Cô đã phải trả giá quá nhiều vì vụ án này rồi, có đáng không?”
“Tôi trả giá cái gì? Trả bằng mấy năm cuộc đời đầy rẫy dối trá này à? Giờ tôi mới nhận ra trước đây mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, tôi biết rằng đã từng có một người dám làm tất cả vì tôi. Biết được thì cũng đã muộn, nhưng biết còn hơn không. Anh ấy tốt với tôi bao nhiêu, tôi sẽ trả lại y hệt, tôi đã suy nghĩ kĩ rồi.”
Nói đến đây, khuôn mặt Liễu Nhứ hiện lên vẻ tươi cười. Hạng Vĩ nhìn nụ cười của cô, nhận ra đó không phải là nụ cười buồn thảm thê lương, cũng chẳng phải uất ức giận dữ, mà là một nụ cười ấm áp lưu luyến, thậm chí mang theo cả hi vọng. Đã nhiều năm, Hạng Vĩ chưa từng thấy nụ cười nào tươi sáng đến thế, anh ta tự hỏi bản thân mình đã bao giờ cười như vậy với Văn Tú Quyên chưa? Sống trên đời, ai cũng nên có một nụ cười như thế, nên nhìn thấy nụ cười như thế mới không uổng kiếp sống.
Vậy nên, anh ta đưa ra một quyết định.
“Cô đi đi, Liễu Nhứ, cô đi đi.” Hạng Vĩ nói với Liễu Nhứ.
“Sao, không làm đối tác nữa liền đuổi người ta đi luôn à?”
Hạng Vĩ ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.
“Cô chỉ còn chưa đến mười phút.”
Liễu Nhứ nhìn vào mắt Hạng Vĩ, rốt cuộc hiểu ra anh ta đang nói gì.
“Anh đã báo với Phí Chí Cương à?”
“Ừ.”
Liễu Nhứ tuyệt đối không ngờ Hạng Vĩ lại phản bội mình ngay lúc này. Cô vốn cho rằng người này là đối tác cực kỳ đáng tin, nếu anh ta từ bỏ điều tra vì thất vọng với Văn Tú Quyên thì vẫn nằm trong phạm vi lý giải của cô, nhưng bán đứng cô cho Phí Chí Cương, tiếp tay cho việc tống cô vào bệnh viện tâm thần thì thật quá mức đê hèn. Sao Hạng Vĩ lại là người như thế này chứ?
Có lẽ hôm nay cô đã tiếp nhận quá nhiều tin tức ngoài ý muốn, cũng có thể vì gặp quá nhiều sự phản bội nên lúc này Liễu Nhứ thấy hơi tê dại. Cô đứng lên, cầm túi đi về phía cửa.
Đột nhiên cô dừng lại, quay lại nhìn Hạng Vĩ.
“Không đúng, ngoài việc đến nhà Văn Hồng Quân chắc chắn anh còn gặp chuyện gì đó. Bởi vì anh tuyệt đối sẽ không vì thất vọng với Văn Tú Quyên mà bán đứng tôi cho Phí Chí Cương! Mọi chuyện đều có logic và lợi ích tương ứng, rõ ràng đã xảy ra chuyện gì đó, anh mau nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì đi!”
“Còn chín phút nữa, có khi họ đến sớm hơn một phút đấy, cô định dùng dằng ở đây chỉ để thỏa mãn hiếu kỳ thôi à?”
“Bây giờ tôi chỉ còn lại một con đường điều tra, có thể tra ra gì hay không thì chưa biết. Tôi không có nhiều niềm tin với năng lực phá án của bản thân, nếu có thể có thêm manh mối, chút nguy hiểm này cũng chẳng sá gì.”
Liễu Nhứ quay về ghế salon, ngồi đối diện Hạng Vĩ.
“Anh bán đứng tôi, có lẽ một lát nữa tôi sẽ bị bắt vào bệnh viện tâm thần. Nếu anh cảm thấy có chút áy náy, thì mau nói cho tôi biết rốt cuộc anh làm thế vì lý do gì?”
Hạng Vĩ liếc nhìn đồng hồ, để ý thấy Liễu Nhứ không hề nhìn đồng hồ. Chỉ vài phút ngắn ngủi, Hạng Vĩ đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn về người phụ nữ này.
“Tôi là một kẻ tàn phế, đạt được những thứ như bậy giờ, rất nhiều người cảm thấy là kỳ tích. Nhưng bất cứ kỳ tích nào cũng không phải tự nhiên mà có. Năm đó tôi bị đuổi học, từ tầng cao ký túc xá nhảy xuống, thế mà không chết. Sau khi được cứu, có một khoảng thời gian dài tôi cảm thấy chỉ muốn chết quách cho xong. Tất cả tiền bạc trong nhà đều dồn hết cho tôi học đại học, kết quả tôi lại để xảy ra chuyện như vậy, còn trở thành một kẻ tàn phế nữa. Khoảng thời gian đó, tôi từng rạch cổ tay. Nếu như không phải có một người luôn cổ vũ động viên, thậm chí liên tục giúp đỡ nhiều năm, thì tôi đã không thể vực dậy, cũng không thể có ngày hôm nay. Hôm qua người đó đã tới tìm tôi.”
“Người đó là ai?” Liễu Nhứ nhìn anh ta chằm chằm, hỏi.
“Đủ rồi, tôi không nói thêm gì nữa đâu. Cô đi đi.”
“Phụ nữ à?”
Hạng Vĩ cười cười.
Trong đầu Liễu Nhứ lóe lên một ý nghĩ.
“Chiến Văn Văn! Là Chiến Văn Văn! Anh nói là cô ta thích anh, nhưng tới giờ vẫn chưa thổ lộ. Nói vậy, chắc chắn anh và cô ta có liên lạc với nhau. Hôm qua cô ta đến tìm anh!”
Sắc mặt Hạng Vĩ tối sầm.
Mach suy nghĩ của Liễu Nhứ lúc này đột nhiên trở nên rõ ràng, “Tin nhắn về bệnh viện Phong Hải và bệnh viện Văn Hoa gửi đến điện thoại của tôi, thực chất là để cho anh xem. Nếu anh biết Văn Tú Quyên là kẻ giết người thì nhất định sẽ từ bỏ điều tra, cùng lúc đó bóng hồng tri kỉ, đồng thời là ân nhân của anh tìm tới, anh sẽ rơi vào cảnh khó xử: tiếp tục điều tra để báo thù cho một kẻ sát nhân đáng chết nghìn lần, hay là từ bỏ điều tra để ân nhân Chiến Văn Văn được an toàn. Không, đây căn bản chẳng phải tình huống khó xử gì hết, sự lựa chọn rõ rành rành thế kia mà.”
“Chiến Văn Văn không liên quan gì đến cái chết của Quách Khái, cũng không can hệ gì đến cái chết của Văn Tú Quyên.” Hạng Vĩ bình tĩnh nói.
“Không liên quan đến cái chết của Quách Khái và Văn Tú Quyên, thế hôm qua cô ta tìm anh làm gì, sợ điều tra ra thì liên lụy đến cô ta à?”
“Tôi không nói là cô ấy đã đến đây hôm qua.”
“Hết Phí Chí Cương lại đến Chiến Văn Văn, đừng bảo là họ giết Quách Khái đấy nhé! Rốt cuộc vụ án này dính líu tới bao nhiêu người, chẳng lẽ cả lớp bồi dưỡng này đều có phần hết?” Liễu Nhứ vừa buột miệng nói câu này, một luồng khí lạnh toát chạy dọc sống lưng khiến cô run người.
Không phải là thật chứ? Cô nghĩ.
Liễu Nhứ biết Hạng Vĩ sẽ không nói thêm câu nào nữa, chắc hẳn anh ta đang hối hận vì bị cô đoán ra Chiến Văn Văn. Cô nhanh chóng đứng lên, ra cửa xỏ giày, sau đó nói với Hạng Vĩ, “Cảm ơn anh, ít nhất anh vẫn cho tôi mười phút.”
“Nếu có ngày tôi phải đứng ra làm chứng cho vụ án này”, Hạng Vĩ nhìn Liễu Nhứ. “Tôi sẽ nói với cảnh sát và tòa án rằng cô là một bệnh nhân tâm thần thường xuyên gặp ảo giác. Đấy chẳng phải là lời nói dối, cô biết mà. Cho nên, từ giờ trở đi, tốt nhất cô đừng kỳ vọng ở tôi chuyện gì phi thực tế nữa.”
Liễu Nhứ đứng thẳng người, chưa kịp trả lời thì chuông cửa vang lên.
“Xem ra bọn họ đến sớm mấy phút rồi. Liễu Nhứ, lẽ ra cô vẫn còn cơ hội, nhưng giờ thì thật đáng tiếc.” Hạng Vĩ nói.
Bỗng nhiên Liễu Nhứ xoay người bỏ chạy. Hạng Vĩ tròn mắt há mồm, nhìn thấy cô lao ra sân, nhảy qua hàng rào thấp, rồi mất hút trong vườn hoa của tiểu khu.