Văn Hồng Quân giúp Bao Tích Đệ trở mình, rồi xoa bóp cơ lưng cho bà, vỗ nhẹ lên vai bà, đắp lại chăn rồi rời khỏi phòng.
Ngay từ hồi Văn Tú Lâm còn sống, bác sĩ đã cảm thấy một người sống thực vật chăm sóc tại nhà mà có thể sống qua mười mấy năm, được chăm sóc kĩ càng như thế đúng là chẳng dễ dàng gì. Mười mấy năm qua, Bao Tích Đệ vẫn sống, bác sĩ nói trường hợp này có thể xem là một kỳ tích rồi.
Văn Hồng Quân không muốn một kỳ tích như vậy, ông chỉ muốn mọi thứ như chưa từng xảy ra. Cho nên, chỉ bản thân ông mới hiểu rõ ông đã bỏ ra bao nhiêu.
Văn Hồng Quân xem đồng hồ, đi vào phòng khách rồi ngồi xuống. Ông cho vài lá trà vào ly, bày một mâm quýt lên bàn trà. Khách cũng sắp đến rồi.
Vị khách này là hi vọng của Văn Hồng Quân, hoặc có thể nói là một phần của hi vọng. Bao năm qua, tình trạng của Bao Tích Đệ không hề thay đổi. Lúc Văn Hồng Quân xem tivi, hay lúc đọc báo lẫn tạp chí thì thấy mí mắt của bà hơi động đậy, nhãn cầu chuyển động. Văn Hồng Quân cho rằng vợ mình vẫn có phản ứng với tin tức xung quanh. Dù bác sĩ chưa từng quan sát thấy tình huống này, nhưng Văn Hồng Quân vẫn kiên trì cho rằng chuyện này không phải do ông suy diễn. Sóng não của vợ ông vẫn cao hơn người thực vật một chút, Văn Hồng Quân cảm thấy, chỉ cần mình không từ bỏ, một ngày nào đó Bao Tích Đệ sẽ nghe thấy tiếng gọi của ông và tỉnh lại.
Chăm sóc người bệnh lâu thì cũng thành bác sĩ giỏi, mấy chục năm nay, Văn Hồng Quân đã trở thành chuyên gia chăm lo cho người sống thực vật. Ông nắm rõ những phương thức trị liệu mới trong và ngoài nước, lẫn những người sống thực vật đã tỉnh lại. Mấy năm gần đây, có một số loại thuốc và phương pháp kích thích thần kinh não cho người thực vật, Văn Hồng Quân đã gửi bệnh án của Bao Tích Đệ cho hội y tế nước ngoài, và nhận được câu trả lời rằng ca bệnh này có khả năng sẽ khỏi, nhưng ít nhất phải điều trị trên ba tháng thì mới xác định có hiệu quả hay không. Một lần chữa trị tốn hơn một trăm nghìn đô la, nếu điều trị có hiệu quả thì phải rót thêm tiền để tiếp tục duy trì.
Chỉ cần có hi vọng là tốt rồi, tiền cũng chẳng phải là vấn đề không thể giải quyết. Trước đó không lâu, có một nhà hảo tâm biết rõ tình cảnh của ông nên đã khởi xướng chiến dịch quyên góp tiền trên mạng, sự kiên trì mấy chục năm của Văn Hồng Quân cộng với số phận bi thảm của ông khi hai đứa con gái nối tiếp nhau ra đi, khiến rất nhiều người thương cảm và rộng lượng quyên góp.
Vị khách hôm nay chính là một nhà hảo tâm. Người này ban đầu quyên góp tám trăm đồng, là số tiền không nhỏ; sau đó lại liên lạc trực tiếp với ông nói rằng muốn quyên góp lần hai, với điều kiện được tới nhà gặp ông. Văn Hồng Quân hiểu được điều này, không vấn đề gì cả, tất cả những gì trên mạng nói về nhà ông đều là sự thật, ai muốn tới kiểm tra thì cứ tới thôi.
Chuông cửa vang lên, Văn Hồng Quân mở cửa mời khách vào. Thấy Văn Hồng Quân chuẩn bị dép lê, vị khách nói xin lỗi, rồi nhấc một bên ống quần lên, lộ ra chiếc chân giả.
“Chú Văn, có thể chú không biết, cháu là bạn cùng lớp với con gái chú.” Hạng Vĩ nói câu này đầu tiên sau khi ngồi xuống ghế, rồi lấy chi phiếu đặt lên bàn. “Đây là chút thành ý của cháu.”
Văn Hồng Quân nhìn thoáng qua con số trên chi phiếu, nhận ra là một trăm nghìn nhân dân tệ, vội vàng đẩy lại cho anh ta, nói rằng như vậy quá nhiều. Ông nghĩ, làm sao có thể nhận nhiều tiền của một người tàn tật như vậy.
“Chú ạ, đối với cháu, số tiền này không nhiều, thật đấy.” Hạng Vĩ nói thật.
Văn Hồng Quân lái taxi đã nhiều năm, luyện được con mắt nhìn người, nghe giọng điệu ấy, lại xem cách ăn mặc, thì không từ chối nữa. Trong lòng ông thấy kỳ lạ, là bạn học của con gái mình mà còn cần tới xác minh gia cảnh hay sao? Lần thứ hai quyên tiền còn nhiều hơn lần trước cả trăm lần, tại sao vậy? Ông thắc mắc thế thôi nhưng cũng không tiện hỏi thẳng.
“Không biết cậu là bạn học của Tú Lâm hay Tú Quyên?”
“Của cả hai ạ.”
Văn Hồng Quân ngẩn người.
“Chú à, thật ra chúng ta đã gặp nhau rồi. Năm 1993, trước khi Tú Lâm qua đời, cháu có tới bệnh viện thăm cô ấy, chính chú đã tới trường gọi cháu đến. Sau đó, năm 1997, cháu cũng có mặt tại lễ truy điệu của Tú Quyên.”.
“Thì ra là cậu.” Văn Hồng Quân nhớ lại, năm đó ông không biết Văn Tú Lâm tìm Hạng Vĩ để làm gì, chỉ nghĩ rằng cậu ta là bạn trai của con gái mình. “Nhưng sao lại là bạn học của Tú Quyên? Nó nhỏ hơn cậu một lớp mà.”
“Cháu học thêm một năm nữa mới thi Đại học. Cháu vào lớp bồi dưỡng của trường Y, nhưng đến năm thứ hai thì bị loại.”
Nói đến chuyện bị loại, Văn Hồng Quân nhớ ra, năm đó chính Kim Hạo Lương đã gọi ông vào trường kể chuyện Văn Tú Quyên vạch trần một vụ gian lận, đương nhiên giáo viên phụ trách không nói Văn Tú Quyên cũng bị tình nghi gian lận, nhưng Văn Hồng Quân nghe những câu châm chọc của các bạn học khác, thì cũng hiểu rõ sự tình. Lúc này ông không nhịn được, liếc nhìn chân Hạng Vĩ, trong lòng dấy lên cảm giác khó chịu. Thì ra người này và hai đứa con gái của ông đều có quan hệ thế này, Văn Tú Quyên còn hại người ta tàn phế cả đời, tiền quyên góp kia làm sao ông dám nhận? Nhưng đây là một trăm nghìn nhân dân tệ nặng trình trịch, bằng một phần mười chi phí trị liệu rồi.
Tấm chi phiếu được đặt trên bàn trà, ánh mắt Văn Hồng Quân lướt qua nó. Theo lý thì ông phải kiên quyết trả lại tiền, con gái mình làm chuyện có lỗi với người ta làm sao ông cầm số tiền này được. Nhưng nhiều năm như vậy, ông chỉ còn lại một người thân duy nhất đang nằm liệt trong căn phòng kia.
Sự dằn vặt trong nội tâm của Văn Hồng Quân không giấu được con mắt của Hạng Vĩ. Lời khách sáo chỉ nói một lần, anh ta lặng lẽ nhìn ông, không khuyên giải cũng chẳng ngăn cản, cảm thấy thời điểm cũng đủ thích hợp, bắt đầu đi vào chủ đề chính.
“Chú Văn, nói thật, lần này cháu đến quyên tiền chỉ là phụ. Chủ yếu đến nghe ngóng ít chuyện từ chú.”
Văn Hồng Quân nghe Hạng Vĩ nói vậy, trong lòng thôi dằn vặt. Nếu là trao đổi thì đây không đơn thuần là quà tặng nữa, tiền này vẫn có thể cầm được. Có điều, ông đang nắm giữ tin tức gì đáng giá tận một trăm nghìn nhân dân tệ?
“Quan hệ của cháu với Tú Lâm và Tú Quyên không chỉ dừng ở mức bạn học bình thường. Tú Lâm mất đã mười ba năm, Tú Quyên thì chín năm rồi, ra đi lúc còn xuân xanh, mỗi lần nhớ tới cháu đều cảm thấy vô cùng tiếc thương. Vì một nguyên nhân đặc biệt mà cháu xem được bệnh án của Tú Lâm. Trong đó có một vấn đề khiến cháu nghĩ mãi nhưng vẫn không hiểu, đó là mấy ngày sau khi Tú Lâm qua đời, chú có làm thêm xét nghiệm máu cho cô ấy, chú còn nhớ chuyện này không?”
Văn Hồng Quân không ngờ Hạng Vĩ lại hỏi chuyện này, đây là bí mật động trời mà ông giấu kín tận đáy lòng.
“Chuyện đã nhiều năm như vậy, giờ nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Nhưng đối với cháu thì rất có ý nghĩa chú ạ. Hôm nay cháu đến đây chính là muốn biết tại sao sau khi Tú Lâm qua đời, chú lại cho làm xét nghiệm này, đã vậy còn chỉ định kiểm tra trứng ký sinh trùng?” Hạng Vĩ không giải thích rằng tại sao nó lại có ý nghĩa với mình, cái chết của Văn Tú Quyên liên quan đến quá nhiều chuyện kể đầu đuôi ngọn ngành thì phải mất mấy tiếng đồng hồ, dễ nảy sinh các vấn đề khó lường. Cho nên Hạng Vĩ chỉ còn cách đập thẳng tờ chi phiếu một trăm nghìn lên bàn.
“Nếu cậu đã muốn biết, thì đành vậy.”
Việc xét nghiệm máu sau cái chết của con gái ông cũng không phải là chuyện không thể cho người khác biết. Hạng Vĩ lại kiên trì như thế, vì người đang sống Văn Hồng Quân khẽ thở dài, đành nhắc lại chuyện cũ tràn ngập đau thương.
Cuối mùa hè năm 1993, bệnh tình của Văn Tú Lâm bước sang giai đoạn cuối, Văn Hồng Quân nhận ra bệnh viện cũng chẳng có biện pháp nào hiệu quả, chỉ có thể trơ mắt nhìn con gái mình dần dần đi vào con đường chết. Đây là đứa con gái ông yêu thương nhất. Văn Hồng Quân bắt đầu nghĩ ra trăm phương ngàn kế, bao gồm cả tìm kiếm trợ giúp từ bên ngoài. Trong quá trình tìm cách chữa chạy cho Bao Tích Đệ, Văn Hồng Quân liên hệ với rất nhiều chuyên gia trị liệu cho người sống thực vật trong và ngoài nước, ông nghĩ, trong đầu con gái có một khối u, có lẽ cũng là bệnh thuộc khoa não như người sống thực vật, cho nên ông đã sao chép bệnh án của con gái rồi gửi đi khắp nơi. Số người trả lời cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, không có phương án trị liệu nào thiết thực, cho đến khi Văn Hồng Quân nhận được hồi âm từ một vị bác sĩ Hong Kong.
Trong thư viết, sau khi nhìn ảnh chụp X-quang của Văn Tú Lâm, bác sĩ thấy khối u não của cô không giống với các bệnh nhân u não thông thường, tốt nhất vẫn nên chụp CT não bộ để xác định rõ hơn về bệnh tình. Nếu bệnh viện trong nước không có thiết bị CT, ông ta có thể giúp liên hệ với bệnh viện Hong Kong. Sau đó ông bác sĩ còn nói, ông ta từng trị liệu một ca bệnh bị trứng ký sinh trùng xâm nhập vào não, có rất nhiều biểu hiện tương tự với Văn Tú Lâm, nếu tạm thời bệnh nhân không thể tới Hong Kong thì cũng nên kiểm tra trứng ký sinh trùng trong máu trước.
Năm 1993, thiết bị CT ở các bệnh viện trong nước hiếm đến mức chỉ đếm trên đầu ngón tay, đến năm 1998, bệnh viện Phong Hải mới có thiết bị này. Quan trọng nhất là khi Văn Hồng Quân nhận được bức thư này thì lễ truy điệu Văn Tú Lâm xong xuôi cả rồi. Nhưng là một người cha, ông đương nhiên cần hiểu rõ con gái mình vì sao mà chết, vì thế mới có bản xét nghiệm máu cuối cùng kia.
“Nhưng đã điều tra ra trong máu của Văn Tú Lâm có một lượng lớn trứng ký sinh trùng, chứng tỏ bệnh viện có thể đã chẩn đoán sai bệnh u não của Văn Tú Lâm, tại sao về sau...”
Hạng Vĩ không nói hết câu, nhưng Văn Hồng Quân hiểu anh ta bóng gió điều gì.
“Bởi vì bảo hiểm lao động của vợ tôi thuộc bệnh viện Phong Hải!”
Thì ra nguồn cơn là như vậy. Có nhiều điểm rất đáng ngờ trong chẩn đoán của bệnh viện Phong Hải về căn bệnh Văn Tú Lâm, nhưng người chết đã chết rồi, không có bằng chứng nào xác minh được có phải bệnh viện chẩn đoán nhầm bệnh u não không, đã vậy, hệ thống bảo hiểm y tế và khám bệnh kê đơn của Bao Tích Đệ đều do bệnh viện Phong Hải cấp, vậy ông nên náo loạn một trận vì người đã chết hay nén giận chịu đựng vì người còn sống đây? Văn Hồng Quân dù đau khổ đến nhường nào thì cũng phải đưa ra quyết định.
“Vậy thì Tú Quyên có biết chuyện trong máu Tú Lâm có trứng ký sinh trùng không ạ?
Văn Hồng Quân lắc đầu, “Đã quyết định không làm lớn chuyện, thì tôi cũng không kể cho ai.”
Hạng Vĩ ngồi tại chỗ không nói gì, bầu không khí nhất thời rơi vào sự yên tĩnh kỳ dị.
Điều gì nên hỏi thì cũng hỏi xong rồi.
Còn lại chính là những thứ không nên hỏi.
Hạng Vĩ nuốt nước bọt mấy lần, yết hầu nhấp nhô. Tim Hạng Vĩ bắt đầu đập nhanh hơn, đã lâu rồi anh ta không có cảm giác này, ngay cả mấy năm nay đấu đá lừa gạt trên thương trường khốc liệt cũng chưa từng có.
Sự im lặng khó xử chỉ diễn ra vỏn vẹn mấy phút, Hạng Vĩ mấy lần muốn đứng dậy tạm biệt, nhưng cơ thể vẫn ngồi yên. Sau cùng, anh ta hé miệng hít sâu một hơi, ánh mắt đang nhìn quanh quất đâu đó chuyển sang nhìn thẳng Văn Hồng Quân.
“Tháng 11 năm 1997, Tú Quyên có nằm tại bệnh viện Văn Hoa mấy hôm. Trong những ngày này, cô ấy thử máu rất nhiều lần, trước tiên đã yêu cầu kiểm tra trứng ký sinh trùng, chú biết chuyện này không?”
Văn Hồng Quân không trực tiếp trả lời câu hỏi, ông cố khống chế nét mặt, nhưng từng nếp nhăn vẫn hằn sâu nơi khóe mắt trong chốc lát.
“Cậu tìm hiểu những chuyện này để làm gì?”
“Xem ra là chú biết.” Trái tim Hạng Vĩ chùng xuống.
“Lúc trước, trong lớp dấy lên tin đồn có người muốn hại Văn Tú Quyên, thậm chí có tin đồn cô ấy bị đầu độc đến chết. Những chuyện này, chú có biết không?”
Văn Hồng Quân vẫn không trả lời.
“Vậy là chú cũng biết.” Biểu cảm của Hạng Vĩ trở nên bi thương. “Quan hệ giữa cháu với Tú Lâm và Tú Quyên sâu sắc hơn tình cảm bạn học thông thường nhiều, sự hiểu biết của cháu về họ có lẽ nhiều hơn chú tưởng tượng. Trứng ký sinh trùng tiến vào máu là chuyện rất hiếm, hai ngày nay, cháu luôn suy nghĩ tại sao Tú Lâm mắc căn bệnh này, và tại sao Tú Quyên lại nghi ngờ rằng mình cũng mắc phải. Cháu biết Tú Quyên đã nỗ lực thế nào để bản thân vượt trội hơn hẳn mọi người, cháu cũng biết nếu Tú Lâm còn sống thì chú sẽ chỉ cho một mình cô ấy học đại học.”
Hạng Vĩ nói càng lúc càng nhanh, sự xúc động khó tả choán hết tâm hồn, nước mắt ngập khóe mi, nhưng anh ta không tự ý thức được.
“Tú Lâm chết, Tú Quyên có thể lên đại học. Nhưng khi cô ấy cảm thấy có người muốn hại mình, biết mình bị trúng độc, ngay cả những giây phút cuối đời vẫn không muốn dính líu đến cảnh sát. Cô ấy vừa thông minh vừa lí trí, tại sao lại muốn từ bỏ con đường duy nhất bảo vệ mình khi đối mặt với một vấn đề sống chết nghiêm trọng như vậy? Hơn nữa, chú là cha của Tú Quyên, lúc đó chú chỉ còn lại đứa con gái duy nhất, con gái mình chết tức tưởi như thế, chú nghe tin đồn con mình bị đầu độc chết mà lại không làm gì, chính chú đã lựa chọn im lặng. Dù chỉ có một chút đáng ngờ trong cái chết của con gái mình thì một người cha bình thường tuyệt đối không hành xử như thế, chú có thể nói cho cháu lý do không?”
Khuôn mặt Văn Hồng Quân tái xanh, miệng ông mím chặt thành một đường, vươn tay đặt lại tấm chi phiếu lên bàn, hệt như muốn đẩy cả ngọn núi ngàn cân, chậm rãi, chậm rãi đẩy nó tới trước mặt Hạng Vĩ.
Hạng Vĩ không cầm chi phiếu, vịn tay ghế đứng lên. “Chú không cần nói, cháu đã biết rồi. Trong lòng cháu đã vô số lần tự hỏi, chỉ có một khả năng, chỉ có một con đường mới ép Văn Tú Quyên đến mức đó, mới khiến chú lựa chọn như vậy.”
Hạng Vĩ tự mở cửa, loạng choạng bước ra. Phía sau lưng anh ta bỗng vang lên tiếng gào tê dại cõi lòng.
“Đó là quả báo!”
Hạng Vĩ rơi lệ, ngơ ngẩn bước đi, không để ý ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh. Đối diện bên kia đường, một người phụ nữ nhìn thấy anh ta từ xa, rút điện thoại ra gọi.
“Hạng Vĩ à, lâu rồi không gặp.”