19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 896 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 5

Liễu Nhứ muốn điều tra bệnh án mấy năm trước thì chỉ cần dựa vào các mối quan hệ là dễ như trở bàn tay, nhưng bây giờ không thể dùng được nữa, bởi các mối quan hệ của Liễu Nhứ cũng chính là của Phí Chí Cương. Chuyện xảy ra ở nhà họ Quách rõ mồn một trước mắt, cô không dám lơ là. Cũng may Hạng Vĩ có nguồn lực mạnh và quen biết rộng, gián tiếp nhờ cậy được một vị bác sĩ làm ở phòng lưu trữ bệnh án.

Hạng Vĩ vốn không muốn Liễu Nhứ cùng đến bệnh viện Phong Hải, anh ta lo sợ cô bị ai đó nhận ra rồi báo cho Phí Chí Cương. Liễu Nhứ không đồng ý. Tới bệnh viện, cô đeo khẩu trang, che nửa khuôn mặt.

Người mà Hạng Vĩ liên hệ chính là nữ bác sĩ đeo kính dày cộp, biểu cảm không mấy tươi vui, vừa nhìn đã biết là người làm quản lí tài liệu nhiều năm. Hạng Vĩ lịch sự hàn huyên vài câu, rồi nói, “Chúng tôi muốn tìm báo cáo xét nghiệm máu của một bệnh nhân nhập viện năm 1993, có lẽ vào ngày 9 tháng 10.”

“Từ hồi đó cơ à?” Nữ bác sĩ hơi ngạc nhiên.

“Đúng thế, làm phiền chị rồi.”

“Là... quá trình trị liệu xảy ra vấn đề à?” Nữ bác sĩ cẩn thận hỏi.

“Không liên quan đến tranh chấp trong quá trình chữa trị đâu.” Hạng Vĩ vội trấn an. “Sẽ không khiến chị và bệnh viện gặp rắc rối gì đâu, chị yên tâm.”

Nữ bác sĩ nghi ngờ nhìn hai người một lúc, rồi đi tìm tài liệu.

Nếu báo cáo xét nghiệm máu của Văn Tú Lâm và của Văn Tú Quyên được đặt cạnh nhau thì sẽ xuất hiện bí mật quan trọng gì? Hạng Vĩ và Liễu Nhứ cực kỳ tò mò, họ thảo luận rất lâu, đưa ra nhiều suy đoán, nhưng chẳng có cái nào đáng tin cậy. Có thể Văn Tú Lâm cũng bị người khác hại chết, nếu người hại cô ấy và Văn Tú Quyên là cùng một người, lại dùng chung một loại độc thì trong kết quả xét nghiệm máu sẽ chỉ ra điều đó ư?

Bệnh án từ mười mấy năm trước, muốn tìm ra cũng tốn rất nhiều công sức, Hạng Vĩ và Liễu Nhứ ngồi chờ trong phòng lưu trữ bệnh án mà bồn chồn không yên. Thật lòng, Liễu Nhứ cực kỳ lo sợ cảnh tượng cánh cửa đột nhiên mở ra, một nhóm y tá của bệnh viện tâm thần xông vào đè cô xuống, trói lại lôi đi.

Cửa mở, nữ bác sĩ bê vào một chồng bệnh án dày.

“Báo cáo xét nghiệm máu ngày nào?”

“Ngày 9 tháng 10 năm 1993.” Hạng Vĩ nhắc lại.

Nữ bác sĩ lật bệnh án, vừa nhìn trang đầu liền ngây người ra.

“Cậu nói ngày bao nhiêu cơ?” Chị ta hỏi lại.

“Ngày 9 tháng 10 năm 1993.”

“Cậu nhầm rồi, không thể là hôm đó được.” Chị ta kêu lên. “Bệnh nhân tử vong ngày 3 tháng 10 mà!”

Chị ta tiếp tục lật những trang khác. “Ngày 4 đưa đi hỏa táng, đến ngày 9 thì thi thể thành tro rồi, lấy đâu ra báo cáo xét nghiệm máu!”

Hạng Vĩ và Liễu Nhứ sửng sốt. Chẳng lẽ thời gian trong tin nhắn viết sai?

“Hay là... chúng ta xem các báo cáo xét nghiệm máu khác của cô ấy?”

Nữ bác sĩ cầm bệnh án lật đại vài trang, rồi bảo, “Hai người tự xem đi.”

Chị ta lật bệnh án đến trang cuối, gấp lại rồi đưa cho Hạng Vĩ. Nhưng vừa đưa tay ra thì kêu lên một tiếng, lấy lại bệnh án giở đến trang cuối lần nữa.

“Chuyện này đúng là kỳ lạ.” Chị ta lẩm bẩm, lại lật xem trang đầu tiên. “Không sai, người thì chết ngày 3, nhưng sao ngày 9 lại có xét nghiệm máu?”

Người chết rồi, đương nhiên không có khả năng rút máu đi xét nghiệm, nhưng chuyện này chắc chắn không đơn giản là ghi nhầm thời gian, trong tin nhắn đã nhắc rằng phải điều tra bản báo cáo này thì đương nhiên bên trong sẽ ẩn giấu bí mật. Bỏ qua bí ẩn này, chỉ nhìn vào báo cáo xét nghiệm máu cũng sẽ thấy điểm đáng chú ý. Báo cáo này cho biết trong máu của Văn Tú Lâm có nồng độ trứng ký sinh trùng rất cao!

Hạng Vĩ biết chẩn đoán của bệnh viện về bệnh của Văn Tú Lâm năm đó, cho nên bây giờ anh ta và Liễu Nhứ cùng đọc kĩ bệnh án từ đầu đến cuối. Tất cả các xét nghiệm trước không hề có chẩn đoán về ký sinh trùng trong quá trình điều trị Văn Tú Lâm đã xét nghiệm máu rất nhiều lần, nhưng trừ bản báo cáo bí ẩn sau khi cô ấy mất, tất cả các bản khác đều không yêu cầu xét nghiệm trứng ký sinh trùng.

“Nếu không phải trùng tên, tôi còn tưởng bản xét nghiệm này kẹp nhầm bệnh án.” Nữ bác sĩ nói.

“Có thể hỏi bác sĩ điều trị chính năm đó không? Vị bác sĩ ấy còn làm ở bệnh viện không?” Liễu Nhứ hỏi.

Vị bác sĩ đó vẫn làm việc ở đây, bản thân nữ bác sĩ rất muốn hiểu rõ rốt cuộc đã xảy chuyện gì, liền nhanh nhẹn gọi một cuộc điện thoại nội bộ.

Chuyện xảy ra cách đây đã nhiều năm, nhưng tình hình khi đó vô cùng đặc biệt, nên nhắc đến tên Văn Tú Lâm thì bác sĩ điều trị liền nhớ ra.

Bản xét nghiệm này đúng là được thực hiện sau khi Văn Tú Lâm chết, nhưng máu dùng để xét nghiệm không phải được rút sau khi cô ấy qua đời.

Khi Văn Tú Lâm nằm viện đã lấy máu rất nhiều lần, thậm chí trước ngày cô mất, bệnh viện cũng lấy mẫu máu. Mẫu máu của bệnh nhân sẽ không bị tiêu hủy ngay sau khi xét nghiệm mà được bảo quản khoảng một tuần rồi mới đem đi xử lý. Bảy ngày sau khi Văn Tú Lâm chết, Văn Hồng Quân đến bệnh viện tìm bác sĩ điều chính, yêu cầu mang mẫu máu tồn xét nghiệm lần nữa, còn nói rõ là muốn kiểm tra nồng độ ký sinh trùng trong máu. Mặc dù bác sĩ không hiểu tại sao người nhà bệnh nhân lại yêu cầu như thế, nhưng máu được lưu kho một thời gian chính là để đối phó với các tình huống thế này, nên ông vẫn đồng ý. Kết quả sau khi kiểm tra, bác sĩ cũng phải choáng váng, không ngờ trong máu Văn Tú Lâm có một lượng lớn trứng ký sinh trùng, mà trước đó không ai nghĩ đến việc kiểm tra hạng mục này, bởi vì bình thường trứng ký sinh trùng chỉ tồn tại trong ruột người thôi, do ăn phải ký sinh trùng, chứ làm sao nhiễm thẳng vào máu được?

Sau khi kết quả được đưa ra, bởi vì thi thể đã được hỏa táng nên chỉ bằng điều này thôi cũng rất khó kết luận cái chết của Văn Tú Lâm có liên quan gì đến việc trong máu cô có ký sinh trùng không, nhưng bệnh viện cũng không tránh khỏi rơi vào thế bị động. Bác sĩ còn nhớ rõ, lúc Văn Hồng Quân nhận được báo cáo xét nghiệm thì sắc mặt tái xanh, hai tay run lẩy bẩy, không nói một lời đã rời đi ngay. Sự im lặng đó khiến bác sĩ cảm giác giống như trước khi núi lửa phun trào, lúc đó ông còn tưởng rằng bệnh viện sẽ phải đối mặt với một trận náo loạn, ông đã tường trình mọi chuyện với ban lãnh đạo và một loạt đối sách được đưa ra. Nhưng cuối cùng, Văn Hồng Quân không quay lại làm loạn gì cả.

Liễu Nhứ và Hạng Vĩ đều không hiểu được, là một người cha, sao Văn Hồng Quân có thể “bình tĩnh” như thế? Đã vậy, sao đột nhiên ông lại nghĩ đến yêu cầu xét nghiệm trứng ký sinh trùng? Chưa kể chục năm sau, lại có kẻ nhắc nhở họ tìm bản báo cáo xét nghiệm này, là nhằm mục đích gì? Hai người họ đều tưởng chỉ cần điều tra nốt manh mối thứ hai trong tin nhắn thì sẽ có đáp án.

Nhưng họ đã nhầm.

Ngày 12 tháng 11 năm 1997, Liễu Nhứ nhớ đợt nằm viện của Văn Tú Quyên lúc đó. Lúc ấy, cô nghĩ Văn Tú Quyên thử thuốc xảy ra vấn đề, nên mới phải nhập viện, nhưng bây giờ Liễu Nhứ hiểu ra rằng Văn Tú Quyên vào bệnh viện là để tạo cơ hội liên lạc với nghi phạm B qua thư.

Hạng Vĩ cũng nhờ được người ở bệnh viện Văn Hoa, cho nên sau khi xong việc ở bệnh viện Phong Hải, hai người liền bắt taxi đi thẳng đến bệnh viện Văn Hoa. Căn cứ theo ghi chép hồ sơ bệnh án lấy từ phòng lưu trữ bệnh án của bệnh viện Văn Hoa, trong mấy ngày nằm viện ngắn ngủi, Văn Tú Quyên đã làm rất nhiều xét nghiệm máu, có cả xét nghiệm trúng độc các kim loại khác nhau, và cũng kiểm tra trứng ký sinh trùng trong máu. Thật ra Liễu Nhứ đã biết những điều này từ lâu vì Quách Khái từng điều tra rồi. Dựa vào trí nhớ của bác sĩ điều trị, những hạng mục này đều do Văn Tú Quyên yêu cầu, trong đó kiểm tra trứng ký sinh trùng được tiến hành vào ngày 12 tháng 11, cũng là hạng mục đầu tiên trong chuỗi hạng mục xét nghiệm máu sau đó. Chuyện này khá kỳ lạ, bởi vì các triệu chứng của Văn Tú Quyên giống với trúng độc kim loại hơn, nhưng cô vẫn làm một xét nghiệm hiếm như kiểm tra trứng ký sinh trùng trong máu trước. Khi nhận được kết quả âm tính, cô ấy mới làm kiểm tra trúng độc kim loại. Thứ tự kiểm tra này vô cùng kỳ quái, khiến Hạng Vĩ và Liễu Nhứ nghi ngờ chuyện này có liên quan đến xét nghiệm máu của Văn Tú Lâm. Nhưng nếu có thì liên quan như thế nào?

Mọi manh mối trong tin nhắn đều đã điều tra xong, vốn tưởng sẽ có tiến triển mang tính đột phá, nhưng giờ lại chìm trong lớp sương mù dày đặc.

Liệu có tin nhắn bí ẩn nào sẽ tiếp tục được gửi đến để cung cấp thêm đầu mối mới?

« Lùi
Tiến »