Trường Thực nghiệm Dục Anh, chính là chỗ này. Liễu Nhứ nghĩ. Dựa vào tin nhắn lưu trong điện thoại của Quách Khái, chạng vạng tối ngày 29 tháng 10, anh từng tới đây.
Cửa sắt của trường học từ từ mở ra, chiếc xe Mercedes Benz đen bóng tiến thẳng vào sân trường dừng lại ở sân thể dục.
Tài xế cao lớn mặc Âu phục đen bước xuống khom người mở cửa xe, đỡ Hạng Vĩ ra. Liễu Nhứ xuống bằng cửa bên kia, thấy giáo viên chờ ở cổng sải bước tới chỗ bọn họ. Mặc dù trời đã tối, nhưng trong sân vẫn còn rất nhiều học sinh, trố mắt nhìn cảnh này.
“Lái xe vào trường thế này có oai phong quá không?” Liễu Nhứ hạ giọng hỏi.
“Bình thường tôi hay ngồi xe thương mại cho tiện. Ngồi xe con lên xuống mệt lắm, hôm nay cố ý thuê xe lái thẳng vào đây, cô còn không hiểu ư?” Anh ta nhìn Liễu Nhứ cười, nói thêm, “Giống kiểu cô vào Màu Lam boa cho nhân viên ít tiền hoa hồng ấy. Sống trong thế giới này, tiền và quyền luôn tiện hơn.”
“Đây là kinh nghiệm anh đúc kết nhiều năm trên thương trường?”
“Không, là do... Văn Tú Quyên dạy tôi.”
Giáo viên đi tới là một người hói đầu, mặt chữ điền đeo kính, trông rất có phong thái của thầy giáo chủ nhiệm, lúc này ông ta cười ân cần, miệng gọi “giám đốc Hạng”. Thầy giáo này họ Lưu, chính là người được lưu trong điện thoại của Quách Khái. Trước khi tới đây, Hạng Vĩ đã gọi điện trước, nhưng thái độ của thầy Lưu trong điện thoại khác xa lúc này.
Hạng Vĩ rút danh thiếp đưa cho ông ta, nói, “Làm phiền thầy Lưu rồi, tôi cũng bất đắc dĩ, nhờ người anh em tìm hiểu chút chuyện, mà không ngờ việc chưa xong thì anh ấy mất mạng rồi. Tôi chỉ biết tháng trước anh ấy tới đây tìm thầy, tình hình cụ thể chưa kịp báo cáo với tôi, thì đã... Nên tôi đành tự mình qua đây một chuyến.”
Liễu Nhứ đứng cạnh nghe, thấy Hạng Vĩ nói lời nào cũng đẳng cấp, giọng điệu đầy khí thế giang hồ, hơn nữa còn nhờ cảnh sát điều tra cho mình, người dân bình thường đương nhiên sẽ bị dọa, hỏi gì đáp nấy vô cùng thuận lợi.
“Không quấy rầy, không có gì quấy rầy hết. Nhưng giám đốc Hạng à, tôi đã nói với ông qua điện thoại rồi, chuyện này hồi trước cảnh sát cũng tới tìm tôi, tôi nói gì với họ thì cũng nói y hệt với ông. Hôm cảnh sát Quách у đến, bọn tôi cũng chưa nói gì nhiều, tự cậu ta đi vào từng phòng học xem xét, sau đó muốn tìm một bàn học, tìm thấy liền mang đi luôn. Không còn gì nữa.”
Cảnh sát đến đây điều tra là để xác nhận xem nơi này và cái chết của Quách Khái có liên quan gì đến nhau không. Nhưng họ không biết đáy bàn học có một bức thư, cũng không biết về vụ án Văn Tú Quyên, đương nhiên cũng không biết Quách Khái tới quán rượu Màu Lam là vì anh tìm được tấm ván mặt bàn đó.
Nhưng Liễu Nhứ và Hạng Vĩ đều biết.
Hạng Vĩ bảo thầy Lưu nhớ lại hôm Quách Khái đến tìm bàn học, hỏi trước đây số bàn này được chuyển đến đây lúc nào, tất cả đều bình thường. Sau đó anh ta mới hỏi đến những vấn đề mấu chốt.
“Cảnh sát Quách cố ý đến trường học tìm một bộ bàn học bình thường, chuyện này nghĩ sao cũng thấy rất bất thường. Thế trước lúc anh ta đến, mấy tháng gần đây có ai tới tìm như thế không?”
Hạng Vĩ đã nhờ người giám định cái gọi là bức thư cuối cùng kia, nhưng không có kết quả gì. Không tìm thấy dấu vết cố tình làm giả thư cũ, nhưng cũng không thể khẳng định rằng nó không bị làm giả. Giám định thứ này rất khác với giám định đồ cổ, trường hợp này mới chỉ qua chín năm, không khó để làm giả một thứ như thế. Dù có đi giám định chất lượng giấy nhưng khoảng cách thời gian như vậy sẽ gây ra sai sót rất lớn, giá trị tham khảo không cao. Tuy nhiên sau khi biết Quách Khái tìm thấy “hòm thư” ở đây, muốn biết thư là thật hay giả thì vẫn còn một cách khác để xác minh.
Nếu thư cố tình bị làm giả để dụ Quách Khái tới quán rượu Màu Lam thì tất nhiên hung thủ phải tới chỗ này tìm “hòm thư” để dán thư.
“Tôi chưa thấy ai đến chỗ này tìm bàn học giống cảnh sát Quách cả.” Câu trả lời của thầy Lưu không khỏi khiến người ta thất vọng. “Để tôi giúp các vị hỏi thăm xem các giáo viên khác có thấy ai không.”
“Hay bây giờ thầy hỏi giúp tôi, cũng tới giờ tan học rồi.” Hạng Vĩ nói.
Thầy Lưu liền tới tổ hậu cần hỏi một tiếng. Liễu Nhứ và Hạng Vĩ đợi khoảng hai mươi phút thì có kết quả.
Khoảng hai tuần trước khi Quách Khái đến, có một người cũng tới xem bàn học, nhưng người đó không mang bất cứ thứ gì đi cả.
Hạng Vĩ và Liễu Nhứ liếc nhìn nhau, thấy được sự kích động trong ánh mắt. Nhất là Liễu Nhứ, cô cắn răng nghĩ, rốt cuộc cũng tóm được cái đuôi của hắn.
Tiếp đến họ hỏi thăm về dáng dấp của người này, kết quả phát hiện hắn lại đeo khẩu trang. Giới tính nam, vóc người bình thường, không mập. Dựa theo thông tin này thì đa số nam sinh trong lớp bồi dưỡng đều như vậy.
Liễu Nhứ hỏi thêm về giọng nói của hắn. Người này nói tiếng phổ thông, nhưng người Thượng Hải nói tiếng phổ thông thường mang khẩu âm rõ ràng, người này nói tiếng phổ thông lại khiến người ta cảm thấy hắn không phải người địa phương.
Liễu Nhứ run lên vì kích động, nếu thu hẹp phạm vi trong số các bạn học nam thì kẻ khả nghi chỉ còn lại hai người: Mã Đức và Tiền Mục.
Trong đó, Mã Đức khả nghi hơn. Bởi vì Quách Khái từng thu thập nét chữ của mọi người trong lớp để so sánh với nghi phạm A và B, riêng Mã Đức là không có. Anh ta không phải là bác sĩ, nên không lấy được mẫu chữ viết tay.
“Tôi đã liên lạc với Mã Đức, hẹn cuối tuần này gặp mặt.” Hạng Vĩ nói. “Đến lúc đó sẽ nghĩ cách lấy nét chữ của cậu ta.”
Các manh mối đột nhiên xuất hiện, không biết vì sao nhưng Liễu Nhứ cảm thấy đây là điềm báo gì đó.
Ngay trong đêm hôm ghé qua trường Thực nghiệm Dục Anh, Liễu Nhứ nhận được một tin nhắn kỳ quái.
Chỗ tên người gửi đến không phải là số điện thoại, mà là một dãy số lạ, dường như được mã hóa bằng phần mềm nào đó để tránh bị điều tra ra thân phận. Nội dung tin nhắn như sau:
“Ngày 9 tháng 10 năm 1993, bệnh viện Phong Hải, Văn Tú Lâm, báo cáo xét nghiệm máu. Ngày 12 tháng 11 năm 1997, bệnh viện Văn Hoa, Văn Tú Quyên, báo cáo xét nghiệm máu.”
Nhận được tin nhắn này, Liễu Nhứ nổi hết cả da gà. Thì ra có một đôi mắt vẫn đang nhìn cô chằm chằm, dù nó có mang ác ý hay không.
Người này là ai?
Hắn biết chuyện của Văn Tú Quyên à?
Hắn là một trong số các bạn học ư?
Tại sao hắn không nói thẳng ra, mà cung cấp manh mối không rõ ràng để cô phải tự mình điều tra?
Vụ án của Văn Tú Quyên có liên quan gì đến người chị gái Văn Tú Lâm?