“Nếu thời gian quay trở lại, tôi nghĩ mình sẽ không lựa chọn như thế.
Hôm nay là ngày 3 tháng 4, năm giờ ba mươi phút chiều, tôi ngồi xổm ở mép sân thượng trên tầng ba mươi sáu, quan sát phía dưới. Mấy phút sau, em ra khỏi cổng trường, đi dọc con đường từ tây sang đông, đây là vị trí tốt nhất để trông thấy quãng đường về nhà của em. Dù khoảng cách bao xa, vẻ mặt em lúc nói chuyện với bạn học, nét vui cười trên khóe môi, từng sợi tóc bay phất phới trong gió, thậm chí lông tơ tinh tế trên cổ, tôi cũng có thể thấy rất rõ.
Thấy rồi, em đi ra từ cổng trường.
Tôi rất muốn trở lại ngày 1 tháng 3 năm ấy. Ngày đó tôi chặn đường một ông lão tóc bạc chỉ để bái sư, vì tôi trông thấy ông ta vừa nhảy từ sân thượng tầng sáu xuống. Tôi phát hiện ông ta lén dõi theo một cô gái xinh đẹp ở trường mình, sau đó tôi còn biết ông ta là người hàng xóm mới dọn đi mấy tháng trước, người này bằng tuổi tôi.
Kể từ hôm đó, tôi bước vào một thế giới vốn chỉ có trong tưởng tượng. Mỗi khi trời tối, tôi có thể tiến vào thế giới kia ở một chiều không gian khác thông qua giấc mơ, nơi đấy, tôi đi đánh quái thú cùng rất nhiều người giống tôi, ngăn không cho bọn chúng đột phá chiều không gian và xâm nhập vào thế giới này. Dần dần tôi cho rằng mình đã có năng lực vượt trội khó tin, thứ sức mạnh to lớn đủ để thỏa mãn tất cả hư vinh và mộng ước của mọi gã đàn ông. Tôi có thể bảo vệ thế giới này, đương nhiên cũng có thể bảo vệ người mình yêu, ngũ thải tường vân gì chứ, bây giờ có gì khó mà tôi không làm được. Nhưng khi tôi nhận ra rằng mình không thể ở bên em thì đã muộn rồi, thậm chí vào ngày 10 tháng 4, tôi buộc phải chọn cách nghỉ học.
Mỗi đêm bước chân vào cõi mộng, tôi phải chờ hành tinh này xoay đủ một vòng quanh các ngôi sao - mỗi lần như thế tương ứng với một năm.
Chắc tôi cũng hơn hai trăm tuổi rồi. Nếu bây giờ thổ lộ, giả dụ em có chấp nhận đi nữa, thì em sẽ nhận ra bạn trai mình mỗi đêm đều biến mất một cách bí ẩn, mới đầu Thu, tóc đã bạc trắng, chưa kịp đón năm mới cùng em thì đã chết vì tuổi già.
Tôi chỉ có thể trở thành một người giống ông hàng xóm già kia, dùng khoảng thời gian ít ỏi ở thế giới này để nhìn người mình thương từ phía xa. Chỉ thế thôi.
Tôi thấy em đi trên đường, quẹo vào con hẻm nhỏ dẫn về nhà, ba tên lưu manh bám theo em được một lúc cũng quẹo vào theo. Tôi liền nhảy từ sân thượng xuống, tìm một góc mà camera không thể quay được, sau khi nhảy qua vài căn nhà tôi đấm một cú vào tên côn đồ dám sờ mặt em, hắn văng vào tường, hai tên còn lại còn chưa kịp phản ứng cũng bị tôi quăng lên nền xi măng tầng ba. Tôi cười với em, rồi xoay người rời đi.
‘Tôi đã gặp anh bao giờ chưa?’ Em hô lớn sau lưng tôi.
Tôi phất phất tay, đi ra khỏi ngõ nhỏ.”
Đoạn văn này viết trong cuốn Điều tra Tâm lý học, giữa khoảng trống của chương 8 - Xác định nghi phạm hình sự.
Liễu Nhứ cảm thấy khổ sở.
Mỗi lần nhìn thấy các đoạn văn viết ở góc sách, cô đều thấy rất khổ sở.
Quách Khái, Quách Khái! Cô nghĩ. Nếu năm đó anh không làm cảnh sát, không thi vào trường cảnh sát, mà vào Đại học ngành Văn học Trung Hoa, thậm chí không cần vào đại học, chỉ cần chăm chút viết những câu chuyện này thành sách, có lẽ thái độ của cô với anh đã khác. Khi xưa, cô chỉ toàn dựa vào những tiêu chuẩn đơn giản đến buồn cười để đánh giá một người đàn ông có đáng kết giao không, có thể gửi gắm cả đời mình hay không.
Nhưng như vậy anh không còn là Quách Khái nữa.
Mối tình này đã được định trước là sẽ rất khó xử.
Liễu Nhứ thường ngẩn ngơ ở nơi Quách Khái từng sống. Một người dù đã rời xa thế gian, nhưng hơi thở của họ vẫn vương vấn tồn tại ở vài nơi. Điều này rất khó giải thích bằng khoa học, chỉ là cảm giác.
Liễu Nhứ cười với bà Quách ngồi đối diện, nụ cười của bà đáp lại hơi miễn cưỡng. Liễu Nhứ biết vừa rồi lúc mình ngẩn ngơ có lẽ đã không nghe rõ một vài câu. Cô cảm thấy trong ánh mắt bà Quách dường như có chút tiếc nuối, còn vẻ mặt ông Quách thì nghiêm nghị, không vui lắm. Cô tự hỏi rốt cuộc mình đã ngây người như vậy bao lâu rồi, không được nghĩ về Quách Khái nữa, như thế khá là bất lịch sự với người đối diện.
Bà Quách gọi điện bảo cô tới, bởi vì cảnh sát đã trả lại vài thứ của Quách Khái, trong đó có chiếc điện thoại kia. Không biết thông tin bên trong được sao lưu thế nào, hay là được xác nhận rằng manh mối trong đó không liên quan đến vụ án. Lúc trước, ông bà Quách đã đồng ý với Liễu Nhứ, khi điện thoại được trả về thì sẽ báo cho cô biết, hai ông bà đều là người giữ chữ tín, mặc dù không mong chờ Liễu Nhứ có thể làm được gì hơn cảnh sát, nhưng vẫn gọi điện cho cô. Một tiếng sau Liễu Nhứ đã tới.
Đây là điện thoại dự phòng của Quách Khái, mỗi tin nhắn bên trong đều đại diện cho hành trình của anh.
Liễu Nhứ lướt xem một lượt, một số tin nhắn trước đó cũng không có nhiều giá trị, Quách Khái mỗi tuần đều gặp cô nên những hành trình trước đó, Liễu Nhứ dễ dàng tìm ra nội dung tương ứng, biết Quách Khái đi chỗ nào, thu hoạch được những kết quả gì. Cô chỉ không biết tuần cuối cùng như thế nào.
Tuần đó chỉ có bốn mẩu tin ngắn. Tin nhắn cuối cùng là địa điểm anh qua đời, tin thứ hai từ dưới lên là quán rượu Màu Lam, ngoài hai tin này ra thì còn có tên của người hẹn gặp. Liễu Nhứ đọc nhẩm mấy lần, ghi nhớ kĩ trong lòng.
Đây đều là những manh mối quan trọng, lúc xem xong Liễu Nhứ muốn rời đi ngay. Hạng Vĩ vốn định đi theo con đường điều tra “hòm thư” của Quách Khái, bây giờ có vẻ như không cần nữa. Trong lòng Liễu Nhứ rối tung, lúc cô định rời đi thì bà Quách giữ cô lại trò chuyện hồi lâu. Người ta tuân thủ hứa hẹn, điện thoại được trả về liền báo ngay cho Liễu Nhứ, nên cô cũng không thể cứ xong việc là đứng lên bỏ về được.
Liễu Nhứ và hai ông bà Quách hàn huyên một hồi, cảm thấy họ nói dông dài liên miên, chẳng phải chuyện quan trọng gì, ban đầu cô còn tưởng họ sẽ hỏi han nguyên nhân cô muốn xem điện thoại, nhưng rốt cuộc chẳng ai hỏi. Cho nên trò chuyện một lúc, cô liền mất tập trung.
“Tiểu Nhứ à, cháu không sao chứ?”
“Là cháu có lỗi, vừa rồi mải suy nghĩ nên cháu bị phân tâm lúc nào không biết.”
“Phân tâm cũng đến nỗi không như thế.” Bà Quách nói. Giọng điệu bà không tỏ ý trách cứ, mà là lo lắng.
“Có phải gần đây tinh thần cháu không được tốt, không ngủ được đúng không? Tiểu Nhứ à, không khỏe thì phải gặp bác sĩ, không thể sợ thầy thuốc mà giấu bệnh được.” Bà Quách khuyên nhủ.
Ông Quách ho khan một tiếng.
Liễu Nhứ thấy cảnh này, trong lòng hơi hồi hộp. Cô là người thông minh, từ sau chuyện chồng cô nửa đêm ngắm dao, dây thần kinh trong đầu cô căng như dây thép, lúc nào cũng phải cố giữ mình tỉnh táo, mãi đến hôm qua Hạng Vĩ gia nhập điều tra, tinh thần cô mới hơi thả lỏng. Hôm nay đến nhà họ Quách, cảm nhận hơi thở của người bạn quá cố, lại đối mặt với hai ông bà già cả, tinh thần cô thư thái hơn bình thường. Nhưng sau mấy câu nói của bà Quách, một tiếng ho khan của ông Quách, đột nhiên cô cảm thấy có gì đó không bình thường.
Có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều rồi! Liễu Nhứ tự an ủi mình, sau đó nói “Đã làm phiền hai bác rồi, giờ cháu thật sự phải đi, hai bác chú ý nghỉ ngơi ạ”. Nói tạm biệt xong Liễu Nhứ vừa đứng lên, thì bà Quách liền lộ vẻ sốt ruột.
“Tiểu Nhứ à, ngồi thêm một lát nữa, vội đi làm gì. Bây giờ hai bác có ít người nói chuyện cùng, trong lòng cô đơn lắm.”
Lời nói này nghe có vẻ bình thường, nhưng Liễu Nhứ đã đứng lên mà còn bị ép ở lại, ông bà Quách vốn không phải kiểu người này, cảm giác lần trước và lần này đến đây vô cùng khác nhau. Đột nhiên cô nhớ lại, lúc cô vừa đến, ông Quách vào phòng gọi một cú điện thoại, cô xem tin nhắn trong điện thoại xong, họ cũng không quan tâm cô điều tra tiến triển đến đâu, rõ ràng lần trước ông Quách cho cô xem ảnh chụp còn vô cùng chờ mong cô có thể điều tra ra manh mối mới, để vụ án của Quách Khái mau chóng được phá giải.
Liễu Nhứ không ngồi xuống, sắc mặt cô trắng bệch, nhìn chằm chằm bà Quách, hỏi, “Phí Chí Cương gọi điện thoại cho hai bác đúng không? Có phải anh ta nói cháu là bệnh nhân tâm thần, bảo hai bác phối hợp với anh ta tống cháu vào trại tâm thần, đúng không?”
Hai ông bà già không quen nói dối, lúc này bị cô hỏi thì á khẩu không trả lời được.
Phí Chí Cương biết chuyện Liễu Nhứ từng đến nhà Quách Khái, khoảng thời gian đó cô vẫn thường thảo luận với Phí Chí Cương, nên đương nhiên anh biết thể nào cô cũng quay lại nhà họ Quách. Nhất định anh đã gọi cho hai ông bà, hoặc trực tiếp đến thăm, nói rằng Liễu Nhứ bị bệnh tâm thần, nhờ hai người cố hết sức giữ chân cô ở lại, chờ bệnh viện phái người đến cưỡng chế đưa cô vào trại.
“Cháu không phải là bệnh nhân tâm thần, hai bác đừng tin anh ta.” Liễu Nhứ nói xong câu này, đoán chừng hai ông bà chưa chắc sẽ tin mình, cho nên nhanh chóng bước tới cửa và xỏ giày rời đi. Hai ông bà Quách không ngăn cản nữa, nhưng lúc Liễu Nhứ vừa ra khỏi cửa thì thấy ông Quách cầm điện thoại lên.
Liễu Nhứ căng thẳng đến nỗi tim đập loạn cả lên, cô đã ở đây hơn một tiếng đồng hồ, người bắt cô liệu đã đến chưa? Cô đứng trước cửa thang máy chờ một chút, thấy thang máy dừng ở tầng một rất lâu, lòng càng bất an dữ dội, vội chuyển sang đi thang bộ.
Hạng Vĩ nói cô không cần lo lắng thái quá về chuyện Phí Chí Cương muốn bắt cô vào bệnh viện tâm thần. Bởi vì chỉ cần không gây hại đến trị an xã hội, cảnh sát sẽ không hỗ trợ việc bắt người bệnh tâm thần, Phí Chí Cương và bệnh viện tâm thần không thể tìm cô thông qua mạng lưới cảnh sát. Thực ra, dù người thân có kí tên và bệnh viện tâm thần đáp ứng thu lưu bệnh nhân thì cũng phải bỏ thời gian ra để bắt người, chỉ cần cô đừng để Phí Chí Cương tóm là được. Nhưng hôm nay, cô đã tự đưa đầu ra trước nòng súng rồi. Xem ra sau này muốn đi đâu, cô đều phải suy nghĩ kĩ xem Phí Chí Cương có đoán ra được hay không.
Cô chạy hồng hộc xuống tầng một, ló đầu ra ngó nghiêng xung quanh, rồi mới chầm chậm chạy ra khỏi tòa nhà. Khu nhà sát đường, cô không dám đứng ở cổng gọi xe, mà đi xa hơn năm mươi mét, đứng lại trước cửa siêu thị Hoa Liên vẫy taxi.
Ngồi vào xe, Liễu Nhứ thở hắt ra một hơi, sau đó cô nhìn thấy một chiếc xe van màu trắng in dòng chữ Bệnh viện Tâm thần di chuyển phía đối diện. Cô quay đầu đi, nhìn chiếc xe chạy ngang qua khu nhà của ông bà Quách, rồi từ từ giảm tốc và quay đầu xe.
“Bác tài, lái nhanh lên, tôi đang gấp lắm!” Liễu Nhứ giục tài xế.
“Nhanh cái gì mà nhanh.” Tài xế quay lại nhìn cô cười nhếch môi.
Sắc mặt Liễu Nhứ trắng bệch, sau đó cô nghe thấy anh ta nói, “Cô vẫn chưa nói cho tôi biết là muốn đi đâu mà.”