19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 891 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

Liễu Nhứ nhìn địa chỉ, không sai, chính là khu nhà này. Mặc dù đã biết một chút về tình hình hiện tại của Hạng Vĩ, nhưng khi nhìn thấy bảo vệ thông báo qua bộ đàm rằng có khách tới thăm, Liễu Nhứ vẫn thấy hơi giật mình. Đối với cô, cấp bậc nhà cửa ở khu Thụy Hồng đã tốt rồi, mà ở đây còn cao cấp hơn gấp đôi.

Sau khi trốn đi, Phí Chí Cương gọi điện cho cô mấy lần. Cô không bắt máy, sau đó dứt khoát bẩm từ chối. Phí Chí Cương gửi một mẩu tin nhắn tới hỏi: “Sao thế, xảy ra chuyện gì vậy?” Liễu Nhứ tức đến nỗi nghiến răng ken két, gửi một tin nhắn: “Anh đã làm gì thì anh tự biết, vải thưa còn muốn che mắt Phật!” Sau đó, Phí Chí Cương không gửi tin nhắn cũng không gọi điện thoại nữa, chẳng giải thích hay uy hiếp, cũng không hề nói câu xin lỗi hay níu kéo nào, vợ chồng bên nhau nhiều năm như vậy mà tựa như ảo ảnh trong mơ. Liễu Nhứ dần hiểu ra, gào khóc ầm ĩ một hồi, khóc đến khô cả mắt từ sáng đến đêm, khóc mệt lại ngủ thiếp đi, vừa tỉnh dậy liền khóc, cứ lặp đi lặp lại như thế. Tiếp theo nên làm như thế nào, cô hoàn toàn mất phương hướng, tìm kiếm Hạng Vĩ chỉ là một kế hoạch tiếp diễn theo quán tính, nhưng tìm được rồi phải xử lý ra sao? Vụ án của Quách Khái chẳng có tiến triển gì mới, dù nắm được một xíu manh mối cũng không giúp Liễu Nhứ tìm được hướng đi cụ thể. Nếu có thể tìm được manh mối gì từ chỗ Hạng Vĩ thì cũng chỉ bổ sung chút ít cho vụ án nhiều năm trước của Văn Tú Quyên, chắc chắn không thể có được tiến triển mang tính đột phá từ chỗ anh ta. Cô bắt buộc phải nắm giữ điểm mấu chốt, tìm ra chứng cứ khiến cảnh sát không thể coi nhẹ, thậm chí phải hình thành một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh thì mới có thể thuyết phục được vị cảnh sát Lưu khó nhằn kia. Nếu đây là một hành trình dài, thì nơi cô đứng bây giờ vẫn còn cách điểm kết thúc hàng nghìn dặm. Hoặc cứ cho là không có nghìn dặm này, cô chỉ cần một bước là đã có thể tới trước mặt vị cảnh sát họ Lưu đó, đứng thẳng lưng đối diện với anh ta, nhưng nếu cô dính bệnh án tâm thần thì cũng đủ khiến chứng cứ trong tay mất đi hơn phân nửa hiệu lực. Có ai lại nghiêm túc nghe một người bệnh tâm thần nói chuyện chứ?

Liễu Nhứ không thể nghĩ ra cách gì tốt cả. Cô chỉ có thể cắn răng đi theo tuyến đường định sẵn, đi thẳng đến cuối đường. Có lẽ xe đến chân núi ắt có đường, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, lần này cô sẽ đi đến cùng không từ bỏ.

Thông tin về Hạng Vĩ là do cô tìm được trên mạng. Trong một bài báo của năm nay, nội dung nói về một công ty trò chơi của nhà sáng lập trẻ tuổi thân tàn nhưng chí không tàn tên là Hạng Vĩ đã được thu mua. Tên giống, mà hoàn cảnh tàn tật nghe cũng giống, năm sinh tương tự, khiến Liễu Nhứ cảm thấy đây rất có thể là người mà cô muốn tìm. Cô tìm ra số điện thoại của công ty rồi gọi đến, may mắn là sau khi công ty được thu mua, Hạng Vĩ vẫn đảm nhiệm chức vụ nhà sáng lập, nên cuộc gọi được chuyển trực tiếp cho anh ta. Liễu Nhứ nhắc đến trường Y dược Thượng Hải và Văn Tú Quyên, hỏi “Cậu có phải là Hạng Vĩ không?”, đầu dây bên kia im lặng rất lâu, sau đó đáp, “Đúng vậy, tôi chính là Hạng Vĩ”. Hạng Vĩ đồng ý gặp mặt, Liễu Nhứ rất vui, ít nhất là trước mắt cô có thể đi tiếp con đường này, cho dù chỉ được một quãng ngắn mà thôi.

Hạng Vĩ sống ở tầng một, một phụ nữ trung niên ra mở cửa, nhìn biểu hiện và cách ăn mặc, chắc đó là người giúp việc. Hạng Vĩ ngồi trên ghế salon trong phòng khách, người giúp việc dẫn Liễu Nhứ vào, Hạng Vĩ liền đứng dậy chào cô.

Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Liễu Nhứ, Hạng Vĩ cười cười ngồi xuống, nói, “Lắp chân giả thôi, cũng không thuận tiện lắm đâu. Xin lỗi nhé, với tình trạng của tôi mà gặp mặt ở quán cà phê thì hơi phiền, chỉ có thể gặp ở công ty hoặc nhà riêng. Nghe cô nói sơ qua điện thoại, tôi cảm thấy có lẽ văn phòng không phải địa điểm thích hợp, nên vẫn mời cô đến nhà, lần đầu gặp mặt hơi mạo muội. Mời ngồi, mời ngồi.”

Liễu Nhứ ngồi xuống, cô giúp việc bưng trà lên, rồi sang phòng khác, trong phòng khách chỉ còn hai người đối mặt.

“Là tôi mạo muội mới đúng, tự dưng lại gọi điện cho ông, còn mạo muội tìm đến tận cửa.”

“Đừng gọi ‘ông”, gọi Hạng Vĩ là được rồi, chúng ta là bạn cùng trường mà, ha ha”. Hạng Vĩ khoát tay, trong lời nói chẳng có chút kiêng kị hay khó chịu gì, xem ra không còn giữ vướng mắc trong lòng về chuyện năm xưa nữa. Có lẽ do thời gian, hoặc cũng có thể có liên quan đến thành tựu hiện tại của anh ta.

Liễu Nhứ lúc này mới có cơ hội nghiêm túc đánh giá Hạng Vĩ, trong phòng có bật hệ thống sưởi ấm sàn nhà, Hạng Vĩ mặc áo phông dài tay, hiện ra cơ bắp chắc nịch ở thân trên, chắc chắn anh ta đã duy trì rèn luyện trong thời gian dài. Phía dưới mặc quần thể thao rộng rãi, ngồi trên ghế salon, không ai nhận ra anh ta bị tàn tật. Nhưng khuôn mặt thì trông già hơn so với các bạn cùng lớp, nếp nhăn ở khóe mắt xuất hiện nhiều, nhìn thoáng qua cứ tưởng đã tuổi tứ tuần, rất không khớp với nửa thân trên cường tráng kia, không biết vì anh ta đã dốc hết sức lực trên thương trường, hay do chấn thương tâm lý của sự việc năm đó, hoặc có khi là cả hai.

Thật ra lúc gọi điện thoại, Liễu Nhứ không đề cập đến mục đích lần gặp mặt này sẽ liên quan đến cái chết của Văn Tú Quyên. Cô chỉ nói với Hạng Vĩ rằng mình là bạn tốt của Văn Tú Quyên, qua bao nhiêu năm rồi, cô muốn tìm hiểu thêm về cô ấy. Cô bảo mình có biết qua chút chuyện giữa Hạng Vĩ và Văn Tú Quyên, cũng nghe Văn Tú Quyên tâm sự rằng cô ấy cảm thấy rất có lỗi với Hạng Vĩ. Kế hoạch của cô là nếu Hạng Vĩ không muốn gặp mặt, cô sẽ dùng chuyện Văn Tú Quyên bị mưu sát để khiến anh ta lung lay, nhưng không ngờ Hạng Vĩ lại đáp ứng ngay lập tức. Giờ đây ngồi trước mặt Hạng Vĩ, Liễu Nhứ cảm thấy, có lẽ anh ta không chỉ bỏ qua ân oán với Văn Tú Quyên, mà tình cảm giữa họ có lẽ phức tạp và sâu sắc hơn cô tưởng tượng.

Hạng Vĩ chờ Liễu Nhứ mở lời, người nói sau sẽ nắm chắc quyền chủ động, đây chính là thói quen được rèn luyện sau bao nhiêu năm anh ta lăn lộn ở Thượng Hải.

Liễu Nhứ bắt đầu tự giới thiệu, từ lúc cô vào lớp bồi dưỡng, nói ra có hơi xấu hổ nhưng cô được chọn chẳng qua là vì Hạng Vĩ bị loại. Cô kể về quan hệ bạn bè với Văn Tú Quyên, kể rằng sau khi cô ấy qua đời thì cô đã chịu cú sốc tinh thần rất lớn, lúc thực tập lại xảy ra sai sót, cuối cùng không thể trở thành bác sĩ, sau này kết hôn với Phí Chí Cương, mấy năm nay cô yên ổn làm một người phụ nữ nội trợ trong gia đình.

“Chớp mắt một cái, từ lúc tốt nghiệp tới giờ cũng nhiều năm rồi, có lúc cảm thấy cảnh còn người mất.” Liễu Nhứ cảm khái nói. “Đôi khi tôi nghĩ, nếu Văn Tú Quyên còn sống thì sẽ thế nào nhỉ.”

Liễu Nhứ dừng lại, chờ phản ứng của Hạng Vĩ. Cô đợi Hạng Vĩ nói ra những câu như “Sao bỗng dưng lại nhắc đến Văn Tú Quyên, còn cố ý đến tìm tôi”, sau đó Liễu Nhứ có thể nói về chuyện trong lúc dọn dẹp nhà đã tìm thấy thư từ qua lại của hai kẻ giết người.

“Đúng vậy, tôi thật sự hi vọng cô ta vẫn còn sống.” Hạng Vĩ đáp.

Liễu Nhứ hơi kinh ngạc, cô thoáng cảm thấy trong đầu lóe lên một suy nghĩ nào đó, cô hi vọng mình có thể nắm bắt nó, bởi có lẽ nó vô cùng quan trọng.

“Cậu ấy là người thế nào, anh có thể nhớ lại không?” Liễu Nhứ hỏi dò, trong lòng cố nghĩ xem rốt cuộc mình đã bỏ qua điều gì.

“Đương nhiên, đương nhiên có thể.” Hạng Vĩ nói, giọng điệu có chút thổn thức. Anh ta bắt đầu kể từ hồi huấn luyện quân sự năm thứ nhất, ban đầu Văn Tú Quyên được các bạn học quý mến. Kể về chuyện cô có nuôi một chú thỏ con, nhưng không nuôi như thú cưng mà làm động vật thí nghiệm, sau đó cô bị bạn học phát hiện ra, họ không hiểu tại sao cô làm thế nên cô liền bị tập thể xa lánh và cô lập. Kể về lúc đại học chính thức bắt đầu, hai người càng lúc càng gần gũi, kể về những buổi tối cùng nhau ôn bài trong phòng tự học, sánh vai nhau về ký túc xá, bóng họ soi tỏ dưới ánh trăng hòa với tiếng xào xạc của hàng thông, kể về một khúc tiêu văng vẳng trong đêm khiến những người có mặt trong đêm liên hoan tập thể đó phải kinh ngạc...

Liễu Nhứ bỗng nhận ra điều gì đó, buột miệng, “Anh vẫn còn yêu cậu ấy!”

Hạng Vĩ ngừng lại, khóe miệng chậm rãi nhếch lên thành nụ cười bất đắc dĩ.

“Tôi tưởng rằng mình sẽ hận cô ấy, tôi cũng nên hận cô ấy. Thực sự đã có một khoảng thời gian như thế. Nhưng cô ấy mất rồi. Khi một người không còn tồn tại trên đời nữa, thì những ấn tượng cô ấy để lại, vài thứ sẽ dần phai nhạt, vài thứ lại khắc sâu trong lòng. Lúc ấy tôi mới hiểu ra, rốt cuộc tình cảm của mình như thế nào.”

Chút suy nghĩ mỏng manh xuất hiện trong đầu Liễu Nhứ giờ đã không thể không rõ ràng hơn. Là Hạng Vĩ! Một con đường có thể giúp cô bước tiếp đã xuất hiện ngay trước mắt, Hạng Vĩ chính là cọng cây ngọn cỏ cứu giúp cô lúc này, cô nhất định phải bám lấy nó! Hạng Vĩ vẫn còn yêu Văn Tú Quyên, nếu biết Văn Tú Quyên chết vì bị mưu sát thì nhất định anh ta sẽ đồng ý điều tra cùng cô. Chỉ cần Hạng Vĩ tham gia, trở thành đối tác thì cô mới có thể có được tấm “kim bài miễn tử”, bệnh án tâm thần không còn là vấn đề chí mạng với cô nữa. Bởi vì Hạng Vĩ không phải người mắc bệnh tâm thần, anh ta là người bình thường, chân tướng mà anh ta tham gia và tìm ra sẽ không bị xem nhẹ. Đến lúc đó, Phí Chí Cương có nhốt cô vào bệnh viện tâm thần cũng chẳng ích gì. Mặc dù Hạng Vĩ chỉ quan tâm đến cái chết của Văn Tú Quyên, không để ý đến Quách Khái, nhưng cái chết của hai người đó có liên quan đến nhau, tra được vụ này sẽ lòi ra chân tướng vụ kia thôi.

Anh ta chính là người quan trọng nhất đối với cô lúc này, có thể giúp cô thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng. Nhất định phải để một người tinh thần minh mẫn, khỏe mạnh điều tra và thu thập chứng cứ, thì mới lay chuyển được lập trường của phía cảnh sát!

“Hạng Vĩ, anh có biết vì sao đột nhiên tôi lại muốn tìm hiểu về Văn Tú Quyên không?” Liễu Nhứ đan hai tay trên đầu gối, từ tốn hỏi một cách trịnh trọng.

“Xem ra là có nguyên nhân đặc biệt ư?”

“Anh có biết lúc đó từng có tin đồn nói rằng trong lớp có người muốn hãm hại cậu ấy không?”

Hạng Vĩ lắc đầu, “Tôi không rõ lắm, sao lại có tin đồn ác như vậy? Không thể nào.”

“Chính Văn Tú Quyên nói với tôi, tôi tin chắc chuyện đó có thật, lúc ấy bản thân tôi cũng gặp một vài chuyện đáng sợ nữa. Đầu tiên, tôi sẽ cho anh xem một số thứ Văn Tú Quyên để lại cho tôi trước khi qua đời, cách đây không lâu, vào tháng 9, lúc sắp xếp đồ đạc tôi mới phát hiện trong chiếc tiêu cô ấy để lại có giấu những bức thư này. Tôi nghĩ rằng cô ấy hi vọng tôi có thể giúp tìm ra hung thủ, báo thù cho cô ấy. ”

Liễu Nhứ lấy đống thư sao chép trong túi ra đưa cho Hạng Vĩ. Sau đó nhân lúc Hạng Vĩ đọc thư, cô kể chuyện ngày 25 tháng 11 năm 1997 mình chứng kiến Văn Tú Quyên nửa đêm tỉnh dậy, kể hết toàn bộ sự việc đáng sợ đã diễn ra trong chín năm qua.

Hạng Vĩ đọc được một nửa thì ngừng lại lắng nghe Liễu Nhứ kể, cô nói xong, anh ta lại cúi đầu đọc thư, lật qua lật lại mười mấy bức thư, từng câu từng chữ đều được anh ta đọc hai lần, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Thật không ngờ trong lớp chúng ta lại có một kẻ giết người. Nếu không xem chỗ thư này, chắc là tôi chẳng thể tin nổi bạn học của mình lại có loại người này!”

“Không chỉ một, mà tận hai hung thủ.”

Hạng Vĩ lắc đầu nói, “Tôi không phải người dễ tin tưởng người khác, cho dù ấn tượng đầu tiên tốt thế nào chăng nữa. Tôi là kẻ tàn phế, nếu cả tin thì đã không thể sống đến ngày hôm nay. Huống chi những gì cô vừa nói thật khó bề tưởng tượng. Nhưng đọc xong đống thư này thì tôi tin rồi. Trong chuyện này ắt có uẩn khúc. Cô đợi tôi một chút.”

Hạng Vĩ đứng lên, do hơi xúc động nên cơ thể anh ta lảo đảo vì đứng lên quá đột ngột. Anh ta phải vịn vào tường, tìm điểm tựa cân bằng, rồi rời khỏi phòng. Vài phút sau, anh ta quay lại, cầm theo một hộp sắt.

Hạng Vĩ mở hộp ra, bên trong xếp đầy thư từ. Anh ta chọn bừa một bức thư, đưa cho Liễu Nhứ xem.

“Cô đọc đi.”

Thư này viết cho một người tên là Linh Đang, Liễu Nhứ nhìn vài dòng, đều là kể chuyện cuộc sống, chẳng liên quan gì đến Văn Tú Quyên. Nhưng càng đọc cô càng ngạc nhiên, mấu chốt không nằm ở nội dung thư, mà là nét chữ. Liễu Nhứ đã nghiền ngẫm thư của kẻ mưu sát treo đầy trên rèm cửa bao nhiêu ngày, chi tiết trên mỗi trang đều khắc sâu trong đầu, lúc này cô có thể xác định rõ rằng nét chữ trong bức thư này hoàn toàn đồng nhất với nét bút của nghi phạm A!

Cô không thể đè nén nghi ngờ trong lòng, buông thư xuống, hỏi, “Người viết thư này là ai?”

“Đỗ Quyên. Cô ấy luôn kí tên như vậy khi viết cho bạn tâm thư.” Hạng Vĩ nói, “Thật ra, đó chính là Văn Tú Quyên.”

Liễu Nhứ trợn mắt há mồm.

“Văn Tú Quyên đúng là một cô gái vô cùng thông minh, lại dũng cảm nữa. Cô ấy có thể nghĩ ra biện pháp này để tự cứu mình, hơn nữa có thể liên lạc được với hung thủ. Đáng tiếc...”

Liễu Nhứ vẫn đắm chìm trong kinh hoàng do tin tức này mang lại, rằng Văn Tú Quyên chính là nghi phạm A. Đối với Liễu Nhứ, Văn Tú Quyên từng là nhân vật tỏa ánh hào quang chói lòa, nhưng về sau dung mạo của cô càng ngày càng tiều tụy, cuối cùng ra đi vĩnh viễn. Nhiều năm trôi qua, thời gian đã bào mòn ấn tượng của Liễu Nhứ về cô bạn này, sau đó Quách Khái lại điều tra ra gia cảnh mà cô ấy giấu giếm, sau tất cả, Văn Tú Quyên đã hoàn toàn mất hết ánh hào quang vốn có. Nhưng giờ đây Liễu Nhứ đã biết, năm đó Văn Tú Quyên trong cảnh khốn cùng đã chọn cách liên lạc với kẻ mưu sát bằng thư, đối đầu thẳng với kẻ đó, trí tuệ và sự dũng cảm này khiến Liễu Nhứ thán phục. Văn Tú Quyên thật sự là một người thông minh, xảo trá.

Chuyện năm xưa giờ đây trở nên rõ mồn một trước mắt, hóa ra đằng sau những tháng ngày cô cùng Văn Tú Quyên truy tìm hung thủ, còn xảy ra chuyện gửi thư qua lại thế này. Hóa ra đằng sau vụ lỗ kim trên chai nước khoáng là sự dàn dựng bố trí tỉ mỉ của Văn Tú Quyên, để cô hoàn toàn tin tưởng và quyết tâm trợ giúp cô ấy. Liễu Nhứ đầu tiên là kính nể, rồi thấy tức giận, sau đó lại hiểu được hành động của Văn Tú Quyên. Đủ loại cảm xúc hỗn tạp rối rắm đan xen khiến hình tượng Văn Tú Quyên trong lòng cô một lần nữa tỏa ra lớp sương mù dày đặc, không thể thấy rõ.

Hai người có quá nhiều thứ cần xem xét và những thông tin chưa thể lí giải ngay được, căn phòng nhất thời chìm vào tĩnh lặng.

Liễu Nhứ chính là người phá vỡ sự im ắng này, cô nói với Hạng Vĩ, “Cho dù là thế, kẻ hại chết Văn Tú Quyên chưa chắc chỉ có một người.”

“Sao cô lại nói vậy?”

“Trước khi chết Văn Tú Quyên đã nói với tôi, trong lớp nhiều người như vậy nhưng chỉ có Phí Chí Cương là không có vấn đề. Khi đó tôi và Phí Chí Cương đang hẹn hò, sau đó chúng tôi kết hôn. Nhiều năm trôi qua, mặc dù tôi không biết tại sao Văn Tú Quyên lại đưa ra kết luận đó, nhưng tôi vẫn rất tin tưởng vào kết luận của cậu ấy. Thế nhưng, sau khi Phí Chí Cương biết tôi điều tra về cái chết của Văn Tú Quyên thì thái độ của anh ấy ngày càng kỳ lạ. Hôm trước, anh ấy suýt tống tôi vào bệnh viện tâm thần.”

Liễu Nhứ kể chuyện Phí Chí Cương nửa đêm ngắm dao, cũng không giấu chuyện mình đi khám bác sĩ tâm lý được một thời gian.

“Vậy thì Phí Chí Cương cũng khả nghi thật.” Hạng Vĩ gật đầu tán đồng.

“Đúng vậy, cả lớp bồi dưỡng này, ngoại trừ tôi và anh thì ai cũng khả nghi!”

“Vậy nên cô mới tìm đến tôi?”

Liễu Nhứ nhìn chằm chằm Hạng Vĩ, “Anh có chịu giúp tôi không?

Hạng Vĩ cười cười, “Chúng ta mới gặp nhau lần đầu mà.”

Anh ta dừng lại một chút, nhìn thấy sắc mặt của Liễu Nhứ dần ảm đạm, thì nói thêm, “Không phải tôi giúp cô, mà là tôi không thể để Văn Tú Quyên chết không rõ ràng được. Chúng ta mới gặp nhau lần đầu, nhưng tôi và Văn Tú Quyên... Cô ấy vẫn thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi, tôi vốn không biết cô ấy tới tìm mình làm gì, giờ thì tôi hiểu rồi.”

Sau đó, Hạng Vĩ gọi điện thoại cho thư kí ngay trước mặt Liễu Nhứ, yêu cầu giảm số buổi họp và hội nghị anh ta cần tham gia trong thời gian này, trường hợp đặc biệt thì chuyển quyền kí tên cho người phụ trách các phòng. Anh ta muốn dành nhiều thời gian để điều tra cái chết của Văn Tú Quyên.

Sau đó anh ta nói với Liễu Nhứ, “Tối nay ở lại chỗ tôi dùng bữa đi, chỉ là cơm canh bình thường thôi, tôi nghĩ chúng ta còn rất nhiều chuyện cần bàn.”

Đương nhiên Liễu Nhứ đồng ý.

Hạng Vĩ bảo cô giúp việc chuẩn bị thêm một phần bữa tối, rồi chuyển địa điểm trò chuyện sang phòng trà riêng tư, đóng cửa lại. Anh ta vỗ vỗ hộp thư, nói, “Rất xin lỗi lúc đầu vẫn còn dè chừng nên tôi không nói hết, thực ra, lần đầu tôi gặp Văn Tú Quyên không phải hồi huấn luyện quân sự năm thứ nhất.”

Hạng Vĩ bắt đầu kể về Văn Tú Lâm, cái tên mà Liễu Nhứ được nghe Quách Khái nhắc qua một lần, giờ đây đã trở nên rõ rệt hơn, một cô gái nhỏ mượn địa chỉ bạn cùng lớp để làm bạn tâm thư với em gái mình, mong muốn giúp em thoát khỏi bóng ma tâm lý, trao đổi thư từ rất nhiều năm. Trong quá trình đó, Văn Tú Lâm cũng trở thành bạn tốt với Hạng Vĩ, cuối cùng vào lúc hấp hối, cô ấy đã nhờ Hạng Vĩ trở thành một “người bạn gái”, trở thành Linh Đang - người duy nhất có thể chạm đến nội tâm của Văn Tú Quyên.

Liễu Nhứ thầm nghĩ, không biết tình đầu của Hạng Vĩ có phải là Văn Tú Lâm không? Anh ta yêu Văn Tú Quyên phải chăng vì cô gái kia mất sớm, nên tình yêu chuyển từ người chị sang cô em? Thì ra những bức thư khiến cô kinh ngạc đó có đến hai đợt, một là Văn Tú Quyên viết thư để tự cứu mình, hai là Hạng Vĩ viết thư vì muốn cứu vớt Văn Tú Quyên.

“Vậy rốt cuộc bóng ma tuổi thơ khiến Văn Tú Quyên luôn đau khổ là gì?” Liễu Nhứ hỏi.

Hạng Vĩ lắc đầu, “Tôi không biết. Văn Tú Lâm không kể cho tôi, mà Đỗ Quyên cũng chưa từng nói rõ với Linh Đang. Có mấy lần trong thư cô ấy đề cập vài câu, nhưng chỉ sơ sài mông lung. Hình như cô ấy đã làm chuyện gì có lỗi với người thân của mình, nhưng Văn Tú Quyên vẫn nghĩ mình làm vậy là có lý do chính đáng. Chuyện này cũng khiến Văn Tú Lâm cảm thấy rất áy náy với em gái. Khúc mắc kia xảy ra lúc hai chị em họ còn nhỏ. Tôi luôn thắc mắc người mà hồi nhỏ Văn Tú Quyên làm tổn thương là ai, bởi nếu là người lớn trong nhà thì sẽ không so đo với sai trái của con trẻ. Có thể là người cùng thế hệ, nhưng chắc chắn không phải Văn Tú Lâm. Thậm chí tôi nghĩ không biết chuyện này có liên quan đến việc mẹ của họ là người sống thực vật không, khi tìm hiểu thì được biết bà ấy rơi vào trạng thái đó do một tai nạn xe lửa. Có lẽ chuyện này chỉ có Văn Hồng Quân biết rõ thôi.”

Sau bữa tối đơn giản, hai người ở trong phòng trà sắp xếp lại các manh mối hiện có. Đầu tiên chủ yếu là Liễu Nhứ giới thiệu, nói đến phân nửa thì Hạng Vĩ thán phục, nói không ngờ năng lực điều tra của cô lại cao đến thế. Liễu Nhứ lắc đầu, nói “Phần lớn việc điều tra không phải do tôi làm, trước đó tôi từng có một đối tác giỏi giang, nhưng cậu ấy mất rồi”. Hạng Vĩ nghe thấy thì rất ngạc nhiên, Liễu Nhứ bèn kể chuyện về Quách Khái, anh đã làm những gì, chết như thế nào, kể xong liền bảo “Bây giờ anh có thể cân nhắc lần nữa xem có nên tham gia vụ này không, không sao đâu”.

Hạng Vĩ cười rộ lên, “Tôi từng chết một lần rồi. Thời gian còn lại trong cuộc đời này là do tôi nhặt về thôi.”

Đây là câu trả lời rất thâm thúy. Liễu Nhứ nghĩ. Hạng Vĩ từng chết một lần vì Văn Tú Quyên, giờ anh ta chuẩn bị đối mặt với cái chết và nguy hiểm cũng vì Văn Tú Quyên.

“Hung thủ cảm thấy bị uy hiếp cho nên mới ra tay với cảnh sát Quách, nhưng chính cái chết của anh ấy khiến vụ án kia bị lật lên. Qua cái chết của anh ấy nhất định sẽ có những đầu mối mới.” Hạng Vĩ phân tích.

“Tôi chỉ hi vọng phía cảnh sát không hoàn toàn bị dắt mũi, rõ ràng nguyên nhân gây án do Tà giáo ăn thận rất là đáng ngờ.”

“Cảnh sát chưa hẳn bị lừa đâu, tôi sẽ đứng từ góc độ cảnh sát để phân tích. Đầu tiên, giới tính của hung thủ đáng ngờ như thế, cảnh sát chắc chắn có chú ý đến, nhưng thế thì sao? Nếu hiện trường chỉ là ngụy trang để đánh lạc hướng, không để lại bất cứ manh mối nào thì cảnh sát cũng đành bắt đầu điều tra từ động cơ gây án thôi. Nhưng động cơ ở đây là gì? Tại sao hung thủ dự đoán trước Quách Khái sẽ xuất hiện ở quán rượu Màu Lam để đón lõng từ trước? Cảnh sát không biết chuyện của Văn Tú Quyên, nên không thể tìm ra động cơ gây án, với tình huống này thì muốn có tiến triển thực sự cũng khó. Nhưng nếu đem chuyện Văn Tú Quyên ra tường trình với cảnh sát, vụ án đã xảy ra nhiều năm như thế, không bàn đến chuyện vụ án có được lật lại hay không, đối với những bác sĩ tốt nghiệp từ lớp bồi dưỡng thì việc này sẽ ảnh hưởng rất lớn với bọn họ, tất cả sẽ bị lôi ra điều tra, đối với bệnh viện cũng là tai tiếng không nhỏ.”

“Nhưng thật sự trong lớp bồi dưỡng có kẻ giết người, có thể là hai kẻ. Tôi cảm thấy đã đến lúc chúng ta phải báo cảnh sát rồi.” Liễu Nhứ nói.

“Vậy cô còn cần tôi làm gì?” Hạng Vĩ hỏi ngược lại.

Liễu Nhứ giật mình, cô quên mất mình là một bệnh nhân tâm thần không có tiếng nói.

“Tốt nhất chúng ta nên điều tra thêm chứng cứ mới, có định hướng cụ thể về danh tính hung thủ rồi báo cảnh sát. Nếu cuối cùng vẫn không điều tra được gì thì cô không thể ra mặt, tôi đi trình báo thì khả năng cao là họ sẽ không tin.”

“Chứng cứ mới... Nhưng bây giờ tôi không có chút phương hướng nào.”

“Tôi có.” Hạng Vĩ nói, “Cô có mang theo bức thư cuối cùng không?”

Liễu Nhứ lấy trong túi ra một bức thư, đó là bức thư hẹn gặp mặt ở quán rượu Màu Lam.

Hạng Vĩ quan sát bức thư thật lâu, sau đó nói với Liễu Nhứ, “Chuyện tôi đi làm thêm ở quán rượu Màu Lam không phải bí mật gì trong lớp, cũng chưa từng giấu giếm ai, các bạn nam chắc chắn đều biết, bạn nữ thì tôi không rõ. Khi đó quán Màu Lam không giống như bây giờ đâu, vẫn là một quán rượu “bình thường”, nhưng cũng đủ để tôi được mở rộng tầm mắt. Các bạn học cùng lớp đều rất đàng hoàng, ít nhất là trong khoảng thời gian tôi làm phục vụ ở đó mấy tháng trời cũng chẳng thấy bạn nào đến quán chơi. Cho nên tôi không hiểu vì lý do gì hung thủ lại hẹn gặp Văn Tú Quyên ở quán Màu Lam. Nhưng nghĩ ở góc độ khác, nếu bức thư này là giả, mới được viết rồi dán dưới bàn gần đây, cố ý để Quách Khái phát hiện thì có thể giải thích vì sao hung thủ biết Quách Khái sẽ đến quán Màu Lam. Bức thư này chính là cái bẫy.”

“Anh nhìn ra thư này là giả ư?”

Hạng Vĩ lắc đầu, “Không, nhìn thư thì rất cũ rồi. Tôi không phải là người giám định chuyên nghiệp, chỉ là đoán mò thôi. Nhưng có thể tìm người giám định, ngoài ra chúng ta cần đi theo con đường điều tra hòm thư của Quách Khái, xem anh ấy tìm được bức thư này ở đâu.”

Nói đến đây, Hạng Vĩ lấy bản sao của bức thư cuối cùng, nhìn chằm chằm một lúc, rồi nói, “Thật ra, tôi gần như có thể xác định bức thư hẹn gặp ở quán rượu Màu Lam kia là giả, chính là thứ được giả mạo tỉ mỉ để đánh lừa Quách Khái.”

Anh ta vẫy vẫy bức thư sao chép cầm trên tay, “Đây mới thật sự là bức thư cuối cùng. Văn Tú Quyên có thể hư cấu ra một kẻ mưu sát không tồn tại để liên lạc với hung thủ, đúng là một ý tưởng xuất sắc. Nhưng xem ra, hung thủ kia cũng không đơn giản, có vẻ hắn cũng nghi ngờ.”

“Anh nhận ra điều gì à?” Liễu Nhứ hỏi.

“Đêm Giáng sinh năm ấy là đêm Giáng Sinh vui nhất trong đời mà tôi được trải nghiệm, tôi sẽ không bao giờ quên. Tất cả bạn bè trong lớp bồi dưỡng đã cùng tôi đón ngày lễ này trong rừng thông. Tôi không đi vào từ cổng trường, tôi không muốn vừa bị đuổi chưa được bao lâu đã ngồi xe lăn đến trường, bảo vệ tra hỏi. Ở ngoài rừng thông, Trương Văn Vũ cõng tôi, cùng leo tường với Tiền Mục để tới địa điểm tổ chức, lúc ấy 9 giờ tối, tất cả mọi người đều ở đó chờ tôi. Tất cả cùng nhau ca hát, nhảy múa xung quanh tôi...”

Khoảnh khắc đó, Hạng Vĩ nói thật chậm rãi, ánh mắt hơi nheo lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười. Cảnh tượng đêm đó như hiện rõ trước mắt. Liễu Nhứ nghi ngờ không thôi, nhưng lúc này cô cố nhịn không xen vào hồi tưởng của anh ta.

“Tôi nhớ rất rõ hôm đó là thứ Tư. Trong bức thư gặp mặt cuối cùng cũng đề là thứ Tư, tôi tin chắc hôm đó chính là đêm Giáng sinh ngày 24, mà từ đình Người Chết bước năm mươi bước về phía bắc rất gần với nơi chúng tôi tụ họp. Liễu Nhứ, lúc nãy cô nói, hơn 9 giờ đêm Giáng sinh năm đó, cô đi ngang qua thấy Văn Tú Quyên hốt hoảng chạy khỏi rừng thông. Vậy thì đúng rồi. Có thể hiểu được hết tất cả những chi tiết này rồi. Ôi, chiêu này của tên kia thật sự lợi hại.”

“Anh nói rõ hơn được không? Tôi vẫn chưa hiểu.”

“Trong thư, Văn Tú Quyên đề nghị gặp mặt nhiều lần, nhưng cách thể hiện quá gấp gáp khiến hung thủ nghi ngờ. Tôi nhảy lầu vì Văn Tú Quyên, lúc đó vẫn rất căm hận cô ấy, nên mọi người tổ chức buổi họp lớp cho tôi thì chắc chắn sẽ không nói cho Văn Tú Quyên biết. Hung thủ đưa ra thời gian gặp mặt và địa điểm thế này, nếu người liên lạc với hắn không phải Văn Tú Quyên thì nhất định sẽ viết thư để chất vấn. Nhưng nếu người đó là Văn Tú Quyên thì kết quả... giống như tối hôm đó cô thấy đó. Văn Tú Quyên thấy cả lớp đều có mặt, lập tức biết mình bị bại lộ, cho nên mới tuyệt vọng và nản chí đến vậy.”

“Vậy hôm đó anh cũng trông thấy Văn Tú Quyên?”

Hạng Vĩ cau mày ngẫm nghĩ, “Tôi được cõng trèo tường vào, lúc trèo đến đỉnh của bức tường hình như có thấy bóng người chạy khỏi khu rừng, giờ nhớ lại thì nhất định là Văn Tú Quyên rồi.”

“Có khi nào... Người đề xuất buổi họp lớp này chính là hung thủ không?”

“Không hẳn, có thể là tự nhiên muốn tổ chức thôi. Tôi cũng không biết ai đề xuất. Giai đoạn đó, tâm trạng tôi rất tệ, tận ba bạn học luân phiên gọi điện khuyên nhủ, tôi mới đồng ý có mặt. Đó là Tiền Mục, Trương Văn Vũ với Chiến Văn Văn.”

“Tôi biết trong lớp bồi dưỡng, Tiền Mục và Trương Văn Vũ khá thân với anh, nhưng sao lại có cả Chiến Văn Văn?”

“Cô ấy thích tôi.” Hạng Vĩ nói. “Dù chưa từng thổ lộ.”

“Vậy là đêm đó cả lớp đều đến, ngoại trừ Văn Tú Quyên?”

Hạng Vĩ gật đầu.

“Không, anh quên tôi mất rồi.” Nét mặt Liễu Nhứ dần ảm đạm. “Tôi cũng không đến, vì không biết. Có lẽ cho đến bây giờ, tôi chưa từng hòa nhập với lớp học này.”

Hạng Vĩ sững sờ, an ủi, “Lúc đó cô không quen tôi, bọn họ không báo cho cô cũng là chuyện bình thường”

“Tối đó mọi người đều đi hết, phòng ngủ vắng tanh, tôi cứ nghĩ họ đi chơi Giáng sinh, không ngờ là như vậy. Anh biết không, tối hôm đó tôi còn đi xem phim với Phí Chí Cương, sau đó anh ấy nói phải đi thăm mẹ bị ốm. Hóa ra là đến buổi họp lớp đó.” Liễu Nhứ cười tự giễu.

“Có lẽ cậu ta cảm thấy không tiện dẫn cô đi, nên không nói cho cô biết. Cũng có thể... cậu ta thật sự khả nghi.”

“Nhưng anh ấy không giết Quách Khái, cũng không phải nghi phạm B. Trước hết, bỏ qua việc nét chữ của anh ấy được giám định là không khớp với thư, thì khoảng thời gian cuối đời của Văn Tú Quyên cũng là lúc tôi và anh ấy yêu nhau mặn nồng, rảnh rỗi là đi cùng nhau. Dưới tình huống đó, anh ấy không thể đầu độc Văn Tú Quyên được. Hạng Vĩ, anh có thể dùng trực giác nói cho tôi biết, hoặc đoán mò cũng được, anh thấy ai khả nghi nhất?”

Hạng Vĩ suy nghĩ một hồi, Liễu Nhứ tưởng anh ta đã nghĩ ra cái tên nào đó, nhưng cuối cùng anh ta vẫn lắc đầu nói, “Tôi không muốn đoán, sẽ gây hiểu nhầm cho cô, mà cũng gây hiểu nhầm cho tôi. Nhưng có một điều khiến tôi không thể hiểu nổi, tại sao Văn Tú Quyên từ đầu đến cuối không chịu báo cảnh sát. Vào cái lần cô báo cảnh sát, Văn Tú Quyên phủ nhận hoàn toàn có lẽ do đã có kế hoạch riêng, muốn dựa vào sức mình để lần ra hung thủ, than ôi, cô ấy quyết định như vậy đã rất kỳ quái rồi, nhưng tốt xấu gì cũng coi như có một kế hoạch để đối phó. Thế nhưng, vào đêm Giáng sinh đó mọi kế hoạch của cô ấy đều sụp đổ, cơ thể đã ốm yếu, mạng sống nguy cơ chuyển biến xấu, vậy mà vẫn không chịu để cảnh sát can thiệp.”

Hạng Vĩ liên tục lắc đầu, không thể lý giải được.

Liễu Nhứ cũng không hiểu được. Dù là cô, Linh Đang, hay Hạng Vĩ, lúc này sự hiểu biết của họ về Văn Tú Quyên chỉ bằng một góc rất nhỏ của tảng băng chìm.

Hôm đó hai người bàn đến mười một giờ khuya.

Lúc Liễu Nhứ rời đi, Hạng Vĩ dặn, “Bước tiếp theo điều tra, tôi nghĩ cô không nên lộ diện, Phí Chí Cương đã kí tên rồi, cô chắc chắn có bệnh án tâm thần, có thể bị cưỡng ép đưa vào bệnh viện điều trị bất cứ lúc nào. Cậu ta nhất định đang cố hết sức tìm cô.”

“Không được.” Liễu Nhứ kiên quyết bác bỏ.

“Đừng lo cho chân của tôi, khả năng hành động, đi lại của tôi không khác biệt nhiều so với người bình thường đâu.”

“Vấn đề không phải là chân của anh. Mà là anh tham gia vụ này vì Văn Tú Quyên, trong khi tôi lại vì Quách Khái. Tôi nhất định không núp sau lưng người khác.”

Rồi cô cười với Hạng Vĩ, “Chúng ta là đối tác của nhau, hoan nghênh anh gia nhập.”

« Lùi
Tiến »