19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11
Bạn chung đường
Mục 1

Dưới ánh sáng mờ ảo không soi rõ khuôn mặt, Quách Khái xuống tấn. Anh lui về sau nửa bước, tư thế xuống tấn chuyển thành khuỵu một chân, tay trái nhấc lên chắn ngang mặt, tay phải từ hông đánh ra một quyền, dáng đứng rất vững vàng không hề lung lay. Giống như một chiêu thức nào đó trong quyền thuật, có lẽ chính là chiêu mà hôm đó anh biểu diễn trước giường bệnh Liễu Nhứ, có lẽ hôm nay ở trong phòng bệnh này, là tái hiện của ngày hôm qua.

Quách Khái ngừng lại, quay đầu nhìn Liễu Nhứ. Khuôn mặt anh trông vẫn mơ hồ, như thể ánh sáng phát ra từ dưới lớp da khắp cơ thể anh vậy, khiến anh trở thành một linh hồn sáng rực, hệt như một Thiên sứ. Liễu Nhứ biết anh đang mỉm cười, đang nói chuyện với cô, giống như đang nói rằng cô có muốn đánh thử một quyền giống anh không.

Cánh tay trái nâng lên, đặt ngang trước mũi, thân thể khom xuống một chút, sau đó nắm tay phải lại, đặt hạ dưới xương sườn, rồi đấm một cú về phía trước.

“Cô Liễu.”

“Cô Liễu?”

Liễu Nhứ đột nhiên tỉnh lại, sương mù tạo thành ảo ảnh trước mắt dần tan đi. Tay phải của cô đang nắm chặt bệnh án, cánh tay giương thẳng về phía trước, bác sĩ Triệu nghiêng người, bởi nếu ông không tránh ra thì bệnh án sẽ phang trực tiếp vào mũi ông.

“A, xin lỗi bác sĩ.” Liễu Nhứ đặt bệnh án lên bàn, rồi ngồi xuống trước mặt bác sĩ Triệu.

“Cháu không cố ý, tự dưng cháu bị phân tâm.” Cô xin lỗi lần nữa.

“Vừa rồi cháu... đã thấy những gì?” Bác sĩ Triệu hỏi.

“Không, không, không có ạ, tại cháu mải suy nghĩ nên hơi phân tâm một chút.”

Đây là Trung tâm Sức khỏe Tâm thần Thượng Hải, ở số 600 đường Uyển Bình Nam. Sau khi Quách Khái qua đời, mỗi tuần Liễu Nhứ đều tới đây gặp bác sĩ Triệu, ông là chuyên gia ở phòng khám này. Chính cô đã nhờ Phí Chí Cương giới thiệu mình tới đây, lúc nghe đề nghị của cô thì Phí Chí Cương hơi ngạc nhiên, nhưng anh lập tức đáp ứng. Nhiều năm như vậy, anh đương nhiên hiểu rõ trạng thái tinh thần của vợ mình như thế nào, nhưng vì không nghiêm trọng tới mức ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày nên anh cũng không thể bắt vợ đi khám tâm thần.

Đã hai ngày trôi qua kể từ cái đêm Phí Chí Cương ngắm dao giải phẫu. Trong thế giới nhỏ của Phí Chí Cương và Liễu Nhứ, hai ngày này vẫn diễn ra bình thường, không có gì thay đổi. Phí Chí Cương chưa nhận ra Liễu Nhứ đã phát hiện ra một số thứ, bản thân Liễu Nhứ vẫn chưa nghĩ ra cách để đối mặt với vấn đề đó. Suy nghĩ vào ban đêm luôn khác biệt với ban ngày, vào sáng sớm hôm sau, Liễu Nhứ cảm thấy, có lẽ mọi chuyện không đến nỗi quá bết bát như tối qua mình đã tưởng tượng. Ngắm dao giải phẫu không có nghĩa là định giết người, anh quý trọng sự nghiệp như vậy, không thể dùng những hành vi man rợ này để hành hung được. Thế nhưng nửa đêm anh ngắm dao như vậy hẳn là có khúc mắc trong lòng, có lẽ anh đang do dự, đắn đo nghĩ đến tình cảm vợ chồng nhiều năm, nhưng Liễu Nhứ không muốn lừa dối bản thân nữa, Phí Chí Cương chắc chắn có ý định hại cô. Đương nhiên gã đàn ông cải trang trong quán rượu không phải là Phí Chí Cương, nhưng nghi phạm A viết thư mưu sát đó có thể chính là anh. Cho dù anh không phải kẻ nào trong số hai người này thì vẫn là người biết chuyện. Thời gian để Liễu Nhứ hạ quyết tâm cũng không còn nhiều nữa.

“Cháu có uống thuốc đúng giờ không?” Bác sĩ Triệu cười híp mắt, hỏi.

“Cháu vẫn luôn uống đúng giờ ạ.”

“Tuần này cháu thấy thế nào rồi?”

“Hình như đỡ hơn một chút, nhưng cũng không quá rõ ràng.”

“Giấc ngủ thì sao?”

“Dễ đi vào giấc ngủ hơn, nhưng đêm vẫn bị tỉnh giấc, giấc ngủ khá nông ạ.”

“Tinh thần có ổn hơn không? Cháu nên ra ngoài nhiều hơn, phơi mình dưới nắng trời, chịu khó vận động, không thể cứ ở lì trong nhà. Lúc ở nhà thì đừng chỉ nằm trên giường. Càng không muốn cử động thì càng u uất hơn. Thật ra bệnh trầm cảm rất phổ biến ở thành phố lớn, nhưng rất ít người ý thức được bệnh như cháu, tự nguyện đến bệnh viện khám. Cháu có ý thức như vậy thì rất có ích cho việc chữa khỏi bệnh. Không thể lúc nào cũng dựa vào thuốc, bản thân cũng cần phối hợp tích cực.

“Cháu vẫn duy trì việc mỗi ngày đi ra ngoài một lần, mua đồ ăn hoặc tản bộ. Đúng là sưởi nắng sẽ thấy thoải mái hơn. Nhiều lúc về đêm cháu hay suy nghĩ bi quan, nhưng ban ngày ra ngoài vận động thì thấy đỡ hơn nhiều.”

“Vậy là tốt, phải cố gắng duy trì, mỗi ngày phải ra ngoài hơn nửa tiếng, tốt nhất nên vận động nhiều, chạy bộ chẳng hạn, nói chung phải toát được mồ hôi. Thuốc thì cứ uống tuần tự thêm liều, nếu thấy không sao thì tuần này có thể dùng liều lượng bình thường.”

Lúc nói chuyện, bác sĩ Triệu chăm chăm quan sát Liễu Nhứ, ông trầm ngâm một lúc, rồi lại hỏi, “Bình thường... có chuyện gì làm cháu hoảng hốt không?”

“Không có ạ.”

“Ví dụ như có ảo giác? Hay là ảo thính, lúc ở một mình thì nghe thấy có người đang nói chuyện với mình, rồi lúc gọi điện thoại lại nghe thấy tiếng nói của người thứ ba... Còn ảo giác, cháu có trông thấy một hình ảnh nào đó mà lý trí nói với cháu rằng nó không hề tồn tại?”

“Không có.” Liễu Nhứ quả quyết phủ nhận.

“Cháu có chắc không? Cháu đã tới đây rồi, thấy tình huống nào dị thường thì tốt nhất là nên nói ra.”

Liễu Nhứ ngập ngừng một lúc, nói, “Dạ, cháu cũng không chắc có phải ảo giác hay không. Cháu có một người bạn từ thời Đại học, tên là Văn Tú Quyên, năm đó đột ngột qua đời. Thỉnh thoảng cháu có nhìn thấy cô ấy, có ảo giác như cô ấy vẫn còn sống.”

Biểu hiện của bác sĩ Triệu trở nên nghiêm túc, “Tình huống cụ thể thế nào, cháu có thể kể chi tiết hơn không?”

“Cũng không hẳn là cháu nhìn thấy cô ấy. Giống như một giấc mơ thoáng qua, hoặc là một ký ức sâu đậm không thể xóa nhòa.”

“Cháu có thấy hình dáng cụ thể không? Như mặt mũi, quần áo, hoặc người đó có nói chuyện với cháu không?”

Liễu Nhứ lắc đầu, “Chỉ là cảm giác thôi, không rõ ràng như thế đầu ạ.”

“Có thường xuyên không? Gần đây cháu có thấy nhiều không?”

Liễu Nhứ tiếp tục lắc đầu.

“Vừa rồi lúc cháu vào đây thì có cảm giác này à? Ngẩn người ra đó, vì thấy bạn học kia sao?”

Liễu Nhứ do dự, không biết nên trả lời thế nào, trong lòng âm thầm tính toán.

“Lúc nãy đúng là cháu hơi ngẩn ngơ. Đột nhiên cháu nhớ tới đến người bạn đó.”

“Là nhớ tới, hay thấy gì đó?”

“Là nhớ tới thôi ạ.” Liễu Nhứ nói.

Từng là một sinh viên ngành Y học trong môi trường giáo dục chuyên nghiệp, cô cũng biết sự khác biệt giữa nhớ tới và nhìn thấy. Mơ mơ màng màng nhớ tới thì còn có thể quy về phạm trù trầm cảm, chứ nếu thật sự nhìn thấy rõ ràng thì chính là tâm thần phân liệt. Cô nhất định phải nắm chắc cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Cô không muốn bị chẩn đoán là mắc bệnh tâm thần, cô chỉ mắc bệnh trầm cảm phổ biến của chốn đô thị thôi.

Bác sĩ Triệu lại hàn huyện vài câu với Liễu Nhứ, rồi kê đơn thuốc cho cô.

Liễu Nhứ cầm đơn thuốc đến chỗ thanh toán, rồi đến tiệm lấy thuốc. Vẫn là Venlafaxine, thuốc chuyên trị trầm cảm, không thêm thuốc gì khác. Lúc lấy thuốc, Liễu Nhứ nhận được cuộc gọi của bác sĩ Triệu, bảo cô quay lại, nói rằng sau khi suy nghĩ thì ông quyết định kê cho cô một liều thuốc đảm bảo nữa. Liễu Nhứ nghĩ, có lẽ là liên quan đến chuyện gặp ảo giác nên bác sĩ Triệu mới kê thêm thuốc. Chẳng lẽ ông định thêm vào một số thuốc điều trị tâm thần phân liệt, ví dụ như Perphenazine?

Liễu Nhứ cầm thuốc quay lại, ngay tại sảnh phòng khám, cô trông thấy một người lẽ ra không nên có mặt ở đây.

Đại sảnh phòng khám của Trung tâm Sức khỏe Tâm thần không đông người bằng các bệnh viện phổ thông, gần như vắng hoe, nhìn thoáng qua là thấy ngay ai đang có mặt. Liễu Nhứ còn chưa ra khỏi con đường nhỏ chỗ tiệm thuốc thì đã thấy Phí Chí Cương cùng một bác sĩ đi ngang qua đại sảnh.

Giờ này đáng lẽ anh ấy đang đi làm chứ? Liễu Nhứ nghĩ. Chắc là anh ấy đang giúp ai đó, giới thiệu bác sĩ cho người ta. Hiện giờ trừ khi có chuyện tất yếu thì Liễu Nhứ rất sợ đối mặt với Phí Chí Cương, cho nên cũng không muốn tới chào hỏi, chờ anh đi rồi mới từ trong ngõ bước ra.

Có điều anh ấy không hay làm thế này. Nếu một bác sĩ muốn nhờ đồng nghiệp làm gì thì chỉ cần gọi điện thoại là xong, phải nghiêm trọng cỡ nào mới phải xin nghỉ trong giờ hành chính để đến đây? Bác sĩ đâu dễ xin nghỉ như vậy.

Có lẽ khoảng thời gian này, Liễu Nhứ đã đọc sách giáo trình và tài liệu giảng dạy của Quách Khái quá nhiều, nên cô liền nghĩ tới một đoạn ghi chú trong cuốn Tội phạm học mà Quách Khái đã ghi. Những đoạn ghi chép trong sách đó đều là tài liệu của giáo sư giảng thêm trên trường, dựa vào nhiều năm trinh sát hình sự thực tiễn.

Ở giai đoạn chuẩn bị phạm tội, mô hình hành vi của tội phạm thường xuất hiện sự bất thường. Sự bất thường này không có gì khác biệt khi so sánh với người trong xã hội bình thường, nhưng lại có khác biệt rõ rệt khi so sánh với mô hình hành vi nhất quán của anh ta. Ví dụ như những đồ vật bình thường sẽ không mua, những lời bình thường không nói, những nơi bình thường không đi...

Liễu Nhứ nhớ đến đoạn này, nhìn về phía Phí Chí Cương một lúc rồi mới đi theo. Cô đuổi theo phía sau, không muốn bị chồng nhìn thấy, đi được vài bước, trông thấy Phí Chí Cương dừng trước chỗ đăng kí nằm viện, vị bác sĩ đi cùng nói với người ngồi bên trong vài câu, sau đó Phí Chí Cương bắt đầu điền giấy tờ.

Phí Chí Cương cầm túi thuốc, từng bước lui về sau, rồi quay đầu bước đi, đầu tiên là bước nhanh, sau đó chuyển sang chạy chậm, ra khỏi bệnh viện liền vội vã gọi một chiếc taxi rồi lên xe. Cô nghĩ đến chuyện bác sĩ Triệu gọi điện bảo cô quay lại, lông tơ trên gáy liền dựng hết lên.

Phí Chí Cương muốn gửi cô vào bệnh viện tâm thần!

Nếu cô thật sự có bệnh, gia đình lại kí giấy đồng ý, thì dù bản thân không muốn thì bệnh viện tâm thần vẫn sẽ tiếp nhận cô. Mà cô còn đến gặp bác sĩ khoa tâm thần mấy tuần liền, đều do Phí Chí Cương giới thiệu, đã thế hôm nay còn lộ ra ít triệu chứng nghi ngờ bị tâm thần phân liệt!

Liễu Nhứ hối hận đến nỗi muốn tự đánh mình một trận.

Đối với Phí Chí Cương, với kẻ đã giết Văn Tú Quyên và Quách Khái mà nói, có phương án nào hoàn mỹ hơn việc tống cô vào bệnh viện tâm thần không? Như vậy, dù cô có tra ra thứ gì, định cung cấp manh mối gì cho cảnh sát, có nghi ngờ ai đi nữa thì ai sẽ tin cô?

Giết người không cần thấy máu. Có lẽ đối với Phí Chí Cương, việc này phù hợp với tình nghĩa vợ chồng nhiều năm, ở trong viện tâm thần yên ổn chữa bệnh, uống nhiều thuốc một chút, đến nỗi đầu óc mê man, sau đó quên luôn chuyện báo thù. Nếu vẫn còn nhớ, nghĩa là chữa chưa khỏi, lại nhốt vào viện trị liệu tiếp! Liễu Nhứ ngồi trong taxi, tim đập thình thịch như thể muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Nếu không phải hôm nay một bệnh nhân của bác sĩ Triệu hủy lịch hẹn, thì cô đã tới sớm nửa tiếng, vào khám rồi rời đi sớm nửa tiếng, nếu như không phải cô đúng lúc trông thấy Phí Chí Cương ở đại sảnh thì lúc này cô đã bị một đám y tá у lôi vào phòng bệnh cách ly rồi.

“Chị định đi đâu? Chị nói gì đi chứ!” Tài xế lớn tiếng hét vào mặt cô.

“Ồ, xin lỗi anh.” Liễu Nhứ báo địa chỉ nhà cho anh ta.

“Phiền bác tài lái nhanh chút, tôi đang gấp!”

Đến trước cửa nhà, Liễu Nhứ bảo tài xế đợi cô một lúc. Cô không biết mình còn bao nhiêu thời gian, tóm lại phải càng nhanh càng tốt. Cô lôi cái va li du lịch to từ phòng chứa đồ ra, đầu tiên nhét tất cả bản sao giấy tờ liên quan đến vụ án, sách vở... rồi vơ đại mấy bộ quần áo, tìm tất cả giấy chứng nhận, thẻ ngân hàng cho vào va li rồi đóng lại. Cô để lại một tờ giấy với nội dung “Đừng tìm em” trên bàn, một tay kéo va li, một tay ôm tấm ván bàn học ra ngoài xe, bảo tài xế chở đến khu Thụy Hồng mới.

Hôm cô đến văn phòng bất động sản, quản lí bất động sản - người đã cho “Đổng Tiểu Lâm” thuê phòng đưa cho Liễu Nhứ một tấm danh thiếp theo thói quen nghề nghiệp, cô liền lấy ra tìm số điện thoại.

“Tôi cần thuê một căn hộ, giá tiền không quan trọng, loại một phòng, hai phòng hay ba phòng đều được, nhưng tôi muốn dọn vào ngay hôm nay, có không?” Liễu Nhứ hỏi.

“Có một căn hộ hai phòng rất đẹp, chìa khóa ở chỗ tôi, khi nào chị tới xem phòng được ạ?”

“Hai mươi phút nữa.”

« Lùi
Tiến »