19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 6

Người phụ trách vụ án của Quách Khái là một cảnh sát họ Lưu, hơn ba mươi tuổi, trên tay không rời điếu thuốc lá. Liễu Nhứ mất rất nhiều công sức, chạy đi chạy về mấy lần, rốt cuộc anh ta mới chịu ngồi xuống nghe cô nói.

Liễu Nhứ nói mình là em gái Quách Khái, hỏi han vụ án điều tra đến đâu rồi. Cảnh sát Lưu hỏi Quách Khái làm gì có em gái hay em gái họ nào, nhưng Liễu Nhứ vẫn nói dù sao cô vẫn luôn gọi Quách Khái là anh trai. Cảnh sát Lưu bảo sau khi có kết quả chính thức sẽ thông báo cụ thể cho gia đình nạn nhân, nhưng cụ thể tình hình trước đó thì không thể tiết lộ ra ngoài.

Liễu Nhứ nói làm gì có chuyện có tà giáo muốn ăn thận của người khác, thật sự quá hoang đường, trong vụ này nhất định có chuyện gì đó bí ẩn, mà kẻ sát hại Quách Khái rất có thể không phải là phụ nữ. Liễu Nhứ tường thuật lại quá trình điều tra của mình cho cảnh sát Lưu nghe, gồm cả chuyện hung thủ giả bộ câm điếc lẫn việc hắn thường mặc quần áo phụ nữ khi tới quán rượu Màu Lam. Cuối cùng chốt lại, Quách Khái không phải vì đam mê sắc dục mà đi theo hung thủ, trong chuyện này nhất định có nguồn cơn sâu xa chứ không chỉ đơn giản như bề ngoài.

Nghe Liễu Nhứ nói xong, cảnh sát Lưu cảm ơn cô đã cung cấp manh mối, nhưng dân thường thì nên tin tưởng vào phía cảnh sát, tin tưởng vào năng lực của họ. Sau đó anh ta cũng không tỏ thái độ hay đưa ra kết luận gì, càng không để lộ ra bất cứ tình tiết nào, Liễu Nhứ đành phải ra về.

Đêm đó, Liễu Nhứ kể chuyện này với Phí Chí Cương, cảm thấy cảnh sát hơi thiếu trách nhiệm, điểm đáng ngờ rõ ràng như vậy mà không để ý. Phí Chí Cương bảo “Cũng không chắc là người ta có chú ý hay không, những chuyện em nói có thể người ta biết lâu rồi, em đã tra ra rồi, chẳng lẽ cảnh sát không tra được, không cho rằng hung thủ là nam ư?” Liễu Nhứ phản bác rằng nhỡ đâu họ thật sự không biết. Phí Chí Cương thở dài nói, “Nếu cảnh sát thật sự điều tra theo phương hướng em mong đợi, thì sẽ thế nào nhỉ, điều tra về cái chết của Văn Tú Quyên lần nữa à? Đây là điều em muốn phải không?” Liễu Nhứ đáp, “Đương nhiên, em hơi hối hận khi không nói với cảnh sát chuyện em nhờ Quách Khái đi điều tra vụ án, thật ra việc này sẽ rất có lợi cho phía cảnh sát, có lẽ em phải nói cho họ biết.”

Phí Chí Cương khuyên Liễu Nhứ đi nghỉ sớm, nhưng Liễu Nhứ từ chối, cô muốn suy nghĩ thêm về vụ án này. Cô tự giam mình trong căn phòng nhỏ, đọc kĩ lại những bức thư dán phía trên rèm cửa sổ, sau đó nhìn kĩ những kí hiệu kỳ lạ khắc trên mặt bàn, rồi đọc lại những quyển sách của Quách Khái.

©We-love-ebook

“Thân gửi Liễu Nhứ,

Khi cậu đọc được bức thư này, có nghĩa là tớ đã hóa thành những mảnh sao trời, phiêu bạt giữa hư không hoang vắng của hệ Ngân hà. Biển sao này, mỗi khi cậu ngẩng đầu nhìn trời đêm, giữa muôn ngàn những vì sao lấp lánh, tớ chính là vì sao đứng trong bóng tối vô tận đó, nhưng mượn ánh sáng của tinh tú sao trời, tớ nghĩ, tớ có thể nhìn thấy gương mặt cậu.

Cậu còn nhớ ngày ấy người Zentradi đổ bộ xuống trái đất không? Bầu trời tối hẳn đi, tất cả học sinh chạy ra sân vận động, tròn mắt nhìn những chùm sáng lớn rực rỡ chiếu xuống, chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra. Sau đó báo đài đưa tin nước sông Hoàng Phổ bị ‘tia sáng’ chiếu vào khiến lòng sông bốc hơi trong nháy mắt, và cả một bến tàu biến mất hoàn toàn nữa. Rất nhiều người bật khóc, ai cũng cảm thấy ngày tận thế ập đến rồi. Đã có lúc tớ thấy khoảng cách giữa chúng ta xa xôi không tưởng, nhưng ngày đó nhìn thấy cậu khóc thút thít, lại đột nhiên cảm thấy chúng ta gần đến lạ. Khoảng thời gian đó tất cả mọi người đều tìm kiếm niềm vui, cậu còn nhớ khi ấy tớ đã tỏ tình không? Có lẽ cậu chẳng nhớ rõ đâu, bởi vì cũng có rất nhiều nam sinh thổ lộ với cậu mà. Tớ vẫn nhớ câu trả lời của cậu, cậu hỏi tớ rằng tớ có thể bảo vệ cậu không? Tớ đã đáp là không thể.

Khi quân đội đến trường tìm kiếm người tham gia chiến đấu, tớ là nhóm ghi danh đầu tiên, đã qua được kỳ kiểm tra sức khỏe. Lúc đó, đã có rất nhiều người chết, tớ lại ghi danh vào vị trí phi hành viên khó khăn nhất mà tỉ lệ tử vong cũng cao nhất. Trước khi nhập ngũ, tớ đến tìm cậu, cậu nhớ cuộc đối thoại ngày ấy của chúng ta không? Tớ hỏi, nếu như thế giới không bị hủy diệt, nếu như tớ vẫn sống trở về thì tớ có thể theo đuổi cậu không? Nhưng cậu trả lời, nếu như tớ trở thành một anh hùng vĩ đại, chân đạp ngũ thải tường vân, thì có thể. Tớ biết đây là lời thoại trong phim, nhưng lại không hiểu là cậu đang từ chối tớ, hay là tớ vẫn còn cơ hội. Nói chung, tớ đã ghi nhớ câu này, để khi tớ hứng chịu 20G gia tốc trong chiếc phi thuyền không gian này, để khi bị ba chiếc máy bay địch bao vây cùng lúc, để khi tớ bắn hết tất cả số ngư lôi vào thành trì của đám người Zentradi ấy, nó sẽ trở thành lý do để tớ tiếp tục chiến đấu.

Chiến trường khốc liệt nhường ấy, nhưng chẳng ai ngờ chúng ta có thể kiên trì đến vậy. Tớ ngày càng nhận được nhiều huân chương chiến đấu, rất nhiều người xem tớ là anh hùng, nhưng tớ vẫn không biết liệu mình đã có tư cách trở thành anh hùng trong lòng cậu chưa. Đến tận trận quyết chiến cuối cùng, tớ quyết định chọn nhiệm vụ này. Khi ấy tớ mới biết, hóa ra tự bao giờ, tớ đã đạt đến trình độ này, trong toàn quân đội, số người đủ tư cách nhận nhiệm vụ này không quá mười người. Xuyên qua ba mươi nghìn năm ánh sáng, đến tận đầu khác của hệ Ngân hà khác để hủy diệt hành tinh mẹ của địch, đây là chuyện vĩ đại cỡ nào. Tớ biết rằng đây là đợt hành động không có lộ trình trở về, nếu thành công, tất cả mọi người trên trái đất đều sống sót, còn nếu thất bại, tớ nghĩ sẽ càng có nhiều anh hùng tiếp tục bảo vệ nhân loại.

Thật ra trước khi đi, tớ rất muốn nhận được tin của cậu.

Nếu như tớ thành công thì tớ sẽ là anh hùng vĩ đại của cậu, chắc chắn rồi. Nhưng mà chuyện nhân gian, không có gì là thập toàn thập mỹ cả.

Tớ sắp đi đến đầu kia của hệ Ngân hà khác rồi, tớ có thể theo đuổi cậu nữa không?

Hẹn gặp lại nhé, Liễu Nhứ.

©We-love-ebook

Đoạn văn này được viết trong cuốn Nhân cách và Động cơ phạm tội, giữa khoảng trống từ tiết hai đến tiết ba của chương 3 - Nhân cách tội phạm.

Khép sách lại, Liễu Nhứ phát hiện ra mình đã khóc.

Khi trở về phòng ngủ, Phí Chí Cương đã ngủ say, phát ra tiếng ngáy nho nhỏ. Liễu Nhứ nhẹ nhàng nằm xuống, không đánh thức anh.

Lúc này, còn khoảng hai ngày nữa cho đến khi Liễu Nhứ ý thức được Phí Chí Cương muốn giết mình.

« Lùi
Tiến »