19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 888 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 5

Đêm nay, Phí Chí Cương trực ca đêm nên không về. Chín giờ, Liễu Nhứ mặc bộ váy ôm màu tím, choàng thêm áo khoác dày, đeo bộ khuyên tai hồng ngọc, xỏ đôi guốc cao 9 xen-ti-mét đi ra ngoài. Cô không biết tới quán rượu thì nên ăn mặc thế nào, nghĩ lại, dù sao cũng phải đẹp một chút, không thể quá bảo thủ, lúc đó mới khiến cô trông tự nhiên. Lúc cô đến quán rượu Màu Lam thì mới hơn chín rưỡi tối. Đối với Liễu Nhứ, giờ này không còn sớm nữa, nhưng với quán rượu thì chưa đến lúc náo nhiệt.

Khi đi cầu thang xuống hầm, Liễu Nhứ không thể không chú ý tới những bức ảnh treo tường. Cảm giác năm tháng và bố cục của những bức ảnh này khiến cô nhớ ngay tới bức ảnh mà ông Quách cho cô xem. Vừa đi vừa nhìn kĩ nhiều lần, rốt cuộc cô cũng thấy được ảnh gốc.

Tấm ảnh này đã ố vàng, tất cả những tấm khác cũng không khác gì mấy, không có tấm nào mới chụp gần đây cả. Hai bên cầu thang đều treo đầy ảnh chụp, khiến lối đi này như dẫn về quá khứ vậy. Lúc thấy tấm ảnh này từ chỗ ông Quách, Liễu Nhứ đoán ra có thể nó được chụp ở trong quán rượu Màu Lam dựa vào thời gian hiển thị trên máy ảnh, bây giờ cô đã được chứng thực, khiến cô không thể không bắt đầu suy nghĩ: Rốt cuộc Hạng Vĩ có liên quan đến cái chết của Văn Tú Quyên hay không?

Thực ra, Hạng Vĩ phải là người được loại khỏi diện tình nghi đầu tiên, bởi khi Văn Tú Quyên bắt đầu trúng độc thì Hạng Vĩ đã không còn học lớp bồi dưỡng nữa. Một người tàn tật không có mặt ở trường, sao có thể hạ độc Văn Tú Quyên không ngừng được? Nhưng năm đó, trong bức thư cuối cùng của nghi phạm B gửi có nhắc tới việc đổi địa điểm gặp mặt thành quán rượu Màu Lam, Hạng Vĩ từng làm việc ở đây, chuyện này chỉ là trùng hợp thôi sao? Bởi vì Hạng Vĩ không có đủ điều kiện gây án, chưa bao giờ xuất hiện trong phạm vi điều tra của Văn Tú Quyên, Liễu Nhứ hay thậm chí là Quách Khái. Nhưng hiện giờ, bỏ qua vấn đề về điều kiện gây án, Liễu Nhứ đột nhiên phát giác, Hạng Vĩ mới chính là kẻ có động cơ gây án cao nhất! Văn Tú Quyên đã hủy hoại cuộc đời anh ta, mà không phải là vô tình hủy hoại!

Kẻ có động cơ gây án nhất lại là kẻ không có năng lực gây án nhất. Đây là mâu thuẫn rất lớn, lúc Liễu Nhứ nhận ra điều này, cho dù không xem Hạng Vĩ là kẻ tình nghi số một, nhưng cũng không thể loại trừ anh ta khỏi phạm vi quan sát. Có lẽ cô phải nhanh chóng đến gặp Hạng Vĩ, không chừng sẽ biết thêm manh mối. Trong lớp, người hiểu rõ Văn Tú Quyên nhất chắc chắn là Hạng Vĩ bởi vì anh ta từng theo đuổi cô ấy.

Mấy tuần trước, Quách Khái đã nghĩ gì khi chụp tấm ảnh có mặt Hạng Vĩ ở đây? Nhất định anh suy luận được nhiều hơn, chu đáo hơn và chặt chẽ hơn cô, có lẽ không chừng anh đã có một phát hiện mang tính đột phá nào đó. Cô chỉ là người mới chập chững vào nghề, chỉ có thể là cái đuôi nhỏ của anh. Mình nhất định sẽ bắt kịp. Liễu Nhứ nghĩ vậy, rồi đi xuống tầng hầm phát ra làn sóng âm thanh huyên náo.

Liễu Nhứ từng tưởng tượng bên trong quán rượu Màu Lam sẽ như thế nào. Trong tưởng tượng của cô, dưới những ánh đèn nê-ông xoay tròn rọi xuống mập mờ, những cặp nam nữ quần áo hở hang lố bịch quấn lấy nhau, cầm tay cọ xát lẫn nhau, âm nhạc thì như tiếng mô tơ ầm ĩ xập xình không ngừng, khiến không khí xung quanh trở nên mờ ám và vẩn đục. Nhưng khi cô xuống đến nơi, thật sự tiến vào quán rượu thì phát hiện ra ngoại trừ tiếng nhạc mở rất to, cảnh tượng trong quán không giống như cô nghĩ.

Thật ra, sau khi đã quen với âm thanh, Liễu Nhứ nhận thấy tiếng nhạc cũng không quá ồn. Sàn diễn tấu của quán rượu trống không, có lẽ vẫn chưa tới lúc bắt đầu. Một bản nhạc jazz được diễn tấu bằng trống vừa kết thúc, loa lại phát tiếp một bản nhạc jazz tam tấu không tên khác. Trong quán rượu không có nhiều người, không những không hề có cảnh chen lấn như tưởng tượng, mà trong không gian hơn một trăm mét vuông này chỉ có Liễu Nhứ và các nhân viên pha chế là đang đứng. Dưới ánh đèn u ám, ở hàng ghế dài phía trong rải rác có tốp năm tốp ba khách đang ngồi, cộng lại chỉ khoảng mười người.

Liễu Nhứ đứng đờ ra, hết nhìn đông lại ngó tây, khung cảnh nơi này hoàn toàn chẳng hợp nhau, chẳng biết phải làm sao mới hòa nhập được. Một người đàn ông trung niên ngồi trên ghế chân cao bên quầy rượu, thấy bộ dạng ngốc nghếch của Liễu Nhứ liền bật cười, nâng cốc với cô. Liễu Nhứ hơi do dự, liền tới gần.

Liễu Nhứ cảm thấy việc bịa ra một thân phận thích hợp và lý do hợp lý để moi tin tức từ các nhân viên phục vụ trong quán rượu có phần vượt quá khả năng của cô. Đương nhiên trước khi đến đây, cô đã tưởng tượng ra phải hành động thế nào, cô nghĩ đến cảnh mình lấy hai trăm đồng ra đưa cho nhân viên phục vụ xem như tiền boa, sau đó... chắc là được rồi nhỉ. Hình như trong mấy phim truyền hình và tiểu thuyết, người ta hay làm vậy, dùng tiền để mở lối, chẳng phải là chuyện phạm pháp, ai mà không muốn chứ?

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng khi bước tới quầy rượu, cô lóng ngóng vụng về rút ví, lại không thể phóng khoáng đưa tiền cho nhân viên pha chế đang nhìn mình như trong mấy bộ phim kia được. Cô thật sự ngớ ngẩn không chịu được. Những lời muốn nói tắc nghẽn trong cổ họng không biết làm sao để mở lời.

“Chị muốn dùng gì ạ?” Nhân viên phục vụ đợi một lúc rồi chủ động hỏi.

“À... Cho tôi một ly.” Liễu Nhứ không biết uống rượu, nhưng đã đến quán rượu rồi thì phải gọi rượu chứ nhỉ?

“Trà đá Long Island?” Người đàn ông trung niên đang xem kịch hay liền nói xen vào.

“À, ừ, cũng được.” Liễu Nhứ chật vật đáp. Thật ra cô vốn chẳng nghe rõ đó là món gì, chỉ miễn cưỡng nghe được hai chữ đầu. Chỉ cần không phải rượu thì cái gì cũng được.

Liễu Nhứ đưa tiền, nhân viên rút một tờ trong tay cô rồi trả lại năm mươi lăm đồng. Cô nhét mớ tiền vào ví, luống cuống đứng trước quầy rượu, đơ người ra không biết làm sao để tiến hành bước kế tiếp. Bây giờ phải bắt chuyện với nhân viên, gợi chuyện gì đó, nhưng người đàn ông ngồi kế bên trông có vẻ rất muốn hàn huyên, cô đành cố gắng không quay sang nhìn anh ta.

Mày nghĩ quán rượu là nơi như thế nào! Liễu Nhứ hung hăng thầm mắng mình. Ở đây, như thế là quá bình thường, chỗ này có phải nhà thờ đâu!

Đồ uống tới, Liễu Nhứ uống một ngụm, mùi vị hơi khác với trà đá trong tưởng tượng của cô.

“Lần đầu tới đây à?” Người đàn ông nâng ly hỏi thăm.

“Sao anh biết?”

“Bởi vì tôi mới thấy cô lần đầu.” Anh ta cười cười.

“Anh thường xuyên tới chỗ này à?” Liễu Nhứ giật mình, có thể nhân lúc này hỏi luôn, xem đêm ấy anh ta có mặt ở đây không.

“Cũng không hẳn, mỗi tuần hai lần thôi. Đùa thôi. Thật ra nhìn là biết cô em ít khi đến quán rượu.”

“Rõ thế cơ à?” Liễu Nhứ hơi lúng túng.

“Rõ lắm đấy. Đến cả Trà đá Long Island là rượu mà cô còn không biết. Đây là loại rượu chuyên dùng để cua gái đấy.”

Liễu Nhứ sửng sốt.

“Cho nên cô uống vừa thôi.”

Liễu Nhứ hiểu ý anh ta, liền nhỏ giọng cảm ơn. Người đàn ông lắc đầu, cảm thấy cô gái trước mặt thật giống con thỏ trắng.

“Tự dưng buồn nên tới uống rượu ư, đi đường thấy có quán rượu nên vào đại ư? Không giống lắm.”

“Tôi... tôi đến đây để nghe ngóng vài chuyện.” Liễu Nhứ cắn răng nói, lấy tấm ảnh Quách Khái trong túi ra đưa cho người đàn ông xem.

“Anh đã bao giờ gặp người trong ảnh chưa? Tối ngày 31 tháng 10 anh ấy đã tới đây.”

Nghe đến ngày 31 tháng 10, anh ta kinh ngạc nhìn Liễu Nhứ.

“Hôm đó tôi không đến đây.” Người đàn ông hất mặt về phía nhân viên pha chế. “À, cậu ta thì có.” Anh ta liền đưa bức ảnh ra.

Nhân viên pha chế xem tấm ảnh, lại nhìn người đàn ông nọ, rồi liếc mắt sang Liễu Nhứ.

“Hôm đó tôi đi làm, có gặp. Người này chết rồi đúng không?”

Liễu Nhứ giật mình, sau đó nói như vừa mới tỉnh ngộ ra, “A, cảnh sát tới đây rồi, đúng không? Tôi là em gái anh ấy, là người thân, muốn tìm hiểu vài chuyện.”

“Nhưng việc này chị nên hỏi cảnh sát mới đúng chứ?”

“Vụ án vẫn chưa được phá, chẳng có chút tin tức nào. Đã vậy, tôi cảm thấy anh tôi không giống như người hay đến mấy chỗ này tìm gái vui vẻ.”

Nói câu này xong, vẻ mặt của hai người đàn ông đều trở nên kỳ quái.

“Ấy, tôi không có ý đó!” Liễu Nhứ nhận ra mình lỡ miệng, vội vàng giải thích.

Người trung niên lắc đầu cố nở nụ cười, bảo cậu nhân viên, “Cậu thấy được gì thì nói cho người ta nghe đi.”

Quách Khái cũng là một gương mặt lạ ở quán rượu, nên những nhân viên đi làm ngày hôm đó đều có ấn tượng, đã vậy anh còn dành phần lớn thời gian để ngồi bên quầy tán gẫu với nhân viên pha chế. Nội dung của cuộc trò chuyện không có gì đặc biệt, chẳng qua chỉ tám nhảm chuyện trên trời dưới biển, đến khi cảnh sát thẩm vấn thì mới tổng kết tìm ra được điểm chung, chính là về phương diện công việc mà ít nhiều gì nhân viên phục vụ cũng từng được khách hỏi qua, ví dụ như đã làm việc ở quán rượu này bao lâu rồi.

Quách Khái bước vào quán lúc hơn mười giờ tối, khoảng mười một giờ anh rời đi một lúc, sau đó lại nhanh chóng trở lại. Trước đó, anh chỉ nói chuyện với nhân viên pha chế, nhưng lúc trở lại thì anh liền chủ động tiếp cận một vị khách ngồi bên quầy rượu.

“Vị khách đó trông ra sao?” Liễu Nhứ vội hỏi. “Có phải tóc dài, vóc người cao hơn 1,7 mét không?”

Cậu nhân viên nhún vai, “Cũng cao chừng đó.”

“Bọn họ đã nói gì?”

“Tôi không nghe rõ. Có lẽ hàn huyên được hai mươi phút thì bọn họ đã đi với nhau rồi.”

Vậy thì chính là cô ta rồi, nhất định là người phụ nữ tên “Đổng Tiểu Lâm”. Nhưng... khoan đã!

“Cậu nói họ tán gẫu với nhau?”

“Đúng thế.”

“Cậu nghe thấy cô ta nói chuyện à?”

“Tôi không nghe rõ.” Cậu nhân viên cười cười, nụ cười vẻ kỳ bí.

Liễu Nhứ không rảnh để suy nghĩ về nụ cười đó, tiếp tục hỏi, “Ý tôi là, người đó có thể nói chuyện ư?”

Cậu nhân viên trợn tròn mắt nhìn Liễu Nhứ, “Chị hỏi gì lạ vậy?”

Vậy thì người tên “Đổng Tiểu Lâm” này không hề bị câm, chẳng lẽ vì giọng nói của cô ta rất đặc biệt, cho nên lúc tới văn phòng bất động sản mới giả câm? Con ả này hành động quá cẩn thận! Trong lòng Liễu Nhứ đầy rẫy nghi ngờ.

“Nữ? Hôm đó?” Người đàn ông trung niên hỏi.

Cậu nhân viên lại tiếp tục cười, vẫn là nụ cười đó. “Ra là thế.” Anh ta nhún vai.

“Hai người đang chơi đánh đố gì với tôi thế?” Liễu Nhứ thắc mắc.

“Bởi vì quán rượu này không phổ biến với khách nữ.” Người đàn ông đáp.

Liễu Nhứ sửng sốt một hồi, sao quán này lại không phổ biến với nữ? Nhưng khi cô bất giác nhìn quanh mới phát hiện, những hàng ghế mờ ám ở góc khuất, đều có từng đôi nam-nam đang ngồi. Cách họ dựa sát vào nhau, tư thế lẫn động tác, không thể là tình bạn bình thường giữa nam giới được.

Lúc này cô mới ngộ ra, không ngờ chỗ này chính là quán rượu của người đồng tính! Nhưng tại sao một khách nữ lại xuất hiện trong quán rượu đồng tính, điều này có nghĩa là gì?

“Tôi vẫn không hiểu, cậu giải thích luôn đi?”

Thật ra Liễu Nhứ chính là kiểu phụ nữ thiếu tinh tế trong mấy chuyện này, khiến người đối thoại với cô nhiều khi cũng phải bất lực.

“Bình thường chỉ có đàn ông mới tới đây, hoặc có việc như chị mới đến. Nhưng người ở đây, có khi cũng thích ăn mặc khác thường.”

“Ý cậu là thích mặc quần áo con gái?”

“Chị gái à, chị nói thẳng quá. Nhưng tốt nhất chị đừng nói thế trước mặt bọn họ.”

“Vậy người đi cùng anh tôi hôm đó là đàn ông à?” Liễu Nhứ tròn mắt với nhân viên phục vụ.

“Chịu. Em chưa sờ vào người đó bao giờ.” Miệng cậu ta bảo vậy, nhưng vẻ mặt thì khẳng định rõ thông tin đó không sai.

Liễu Nhứ cảm thấy mình vừa có một phát hiện cực lớn, nhất định là chính xác, tại sao cô ta lại cao như vậy, tại sao phải giả câm trước mặt nhân viên môi giới, hết thảy đều thông suốt, bởi vì “cô ta” là đàn ông!

Nhưng với kinh nghiệm là cảnh sát hình sự tiền nhiệm, chẳng lẽ hàn huyên hai mươi phút mà Quách Khái không biết người đối diện mình là nam hay sao? Tuyệt đối không thể! Đúng vậy, không hề có chuyện anh bị sắc đẹp dụ dỗ, anh đã lần ra manh mối gì đó, anh đã nhận ra chuyện gì đó! Nhưng rốt cuộc là chuyện gì?

“Người kia là khách quen của quán à?”

“Không phải, nhưng mấy hôm đó anh ta hay tới lắm, độ khoảng một tuần, sau này thì không gặp lại nữa.”

Thu hoạch ở quán rượu Màu Lam tối nay vượt ngoài dự tính của Liễu Nhứ, đã thuận lợi như vậy, cô hỏi thêm một câu Hạng Vĩ, xem cậu nhân viên có biết hay không.

Cậu ta lắc đầu hỏi Hạng Vĩ là ai, nói mình chỉ làm việc ở đây chưa được một năm. Thời gian các nhân viên phục vụ làm việc ở quán này đều không quá dài.

“Vậy ông chủ của cậu đâu?”

“Ngồi ngay kia kìa.”

Liễu Nhứ quay đầu lại, thấy người đàn ông trung niên cười với cô.

“Vậy năm 1997 anh đã ở đây rồi, đúng không?”

“Lúc ấy chú tôi mới là ông chủ, Màu Lam vẫn còn là quán rượu nam nữ ra vào bình thường. Ba năm trước, chú mới giao nơi này cho tôi.” Ông chủ vừa nói vừa cười híp mắt, thấy vẻ mặt thất vọng của Liễu Nhứ, lại ung dung tiếp lời, “Năm 1997, tôi chỉ là nhân viên phục vụ, tôi có nhớ Hạng Vĩ, cái cậu mà sau này ngã gãy chân chứ gì.”

Nhưng dù sao cũng đã nhiều năm như vậy, chủ quán cũng không nhớ rõ chi tiết về đồng nghiệp tên là Hạng Vĩ. Trong ấn tượng của anh ta, Hạng Vĩ là chàng sinh viên rất chịu khó, vừa học vừa làm, tính cách không tệ, rất dễ kết thân. Mô tả này không khác mấy với những gì Liễu Nhứ biết về Hạng Vĩ. Chuyện sau này chủ quán cũng chỉ được nghe kể lại, bởi sau khi gãy chân, Hạng Vĩ không tới quán rượu Màu Lam nữa.

Vậy địa chỉ gặp mặt trên bức thư chọn quán rượu Màu Lam chỉ là trùng hợp thôi à? Hạng Vĩ thật sự không liên quan đến cái chết của Văn Tú Quyên ư? Nhưng dù thế nào đi nữa, trước giờ Hạng Vĩ cũng ít bị nghi ngờ, giờ lại giảm thêm một mức nữa rồi. Chưa kể, trước mắt, mục tiêu hàng đầu của Liễu Nhứ là giải mã bí ẩn về cái chết của Quách Khái.

Lúc Liễu Nhứ rời đi cũng là khi quán rượu Màu Lam trở nên náo nhiệt. Chủ quán muốn lưu số điện thoại của cô, nhưng không xin được số. Trước mắt, Liễu Nhứ đã đến hai địa điểm liên quan đến cái chết của Quách Khái, cũng thu thập được khá nhiều manh mối giá trị, nhưng cô vẫn chưa có định hướng gì cho hành động kế tiếp. Có lẽ đợi đến lúc Phí Chí Cương tinh thần thoải mái không mệt mỏi, cô sẽ tâm sự một chút, xem anh có lời khuyên gì không.

Lúc này, còn khoảng năm ngày nữa cho đến khi Liễu Nhứ ý thức được Phí Chí Cương muốn giết mình.

« Lùi
Tiến »