Văn Tú Quyên kiểm tra không ra mình bị bệnh gì. Cô xin nghỉ nửa ngày để lén tới bệnh viện khám, không muốn gióng trống khua chiêng, không muốn kẻ hạ độc biết rằng cô đã biết. Cô hối hận vì sự thất thố của mình đêm qua, giờ phút này tốt nhất không nên đánh rắn động cỏ. Cô đã xét nghiệm công thức máu, cũng siêu âm kiểu B rồi, nghe cô nói về triệu chứng, bác sĩ bảo “Hay là cháu đi khám bên Đông y thử xem”.
Văn Tú Quyên xác định mình phải kiểm tra kĩ càng hơn, nhưng xem ra khám nửa ngày vẫn không đủ.
Ai là người muốn giết mình? Mọi người trong lớp đều không thích mình, ngoại trừ Liễu Nhứ.
Quanh quẩn trong đám bạn học, đếm đi đếm lại, Tư Linh có ác cảm rõ rệt nhất với cô, đương nhiên rất đáng ngờ; Chiến Văn Văn thì chưa biết được, Văn Tú Quyên cảm thấy cô ta thầm thương trộm nhớ Hạng Vĩ. Khả năng là nam sinh thì thấp hơn một chút, bởi vì hạ độc không tiện bằng nữ sinh, nhưng ở chung một tòa nhà, muốn tìm cơ hội cũng không phải không được, ví dụ như Trương Văn Vũ và Tiền Mục là anh em tốt của Hạng Vĩ, ánh mắt bọn họ nhìn cô rất thù hằn.
Hết thảy tất cả đều là vì Hạng Vĩ. Mọi thứ vốn dĩ đang tiến triển tốt rồi.
Phải thù hận thế nào mới khiến người ta có ý định giết người?
Lòng người hiểm ác, Văn Tú Quyên hiểu rất rõ điều đó.
Cô cực kỳ chú ý thức ăn của mình, không cho ai có cơ hội động vào, quan sát kĩ ánh mắt mỗi bạn học, phân biệt mức độ ác ý của nó. Nhưng dần dần, Văn Tú Quyên bắt đầu mất ngủ, rất khó chợp mắt, luôn giật mình tỉnh giấc một cách vô cớ.
Văn Tú Quyên mở to mắt nhìn vào màn đêm hun hút, lắng nghe tiếng hít thở nối tiếp nhau trong phòng. Chắc mọi người đã ngủ say từ lâu.
Đột nhiên tim cô đập mạnh. Cô tự nhủ không thể tiếp tục như vậy nữa, nhất định phải nghĩ cách. Có một con rắn độc ẩn nấp ở cái bóng sau lưng cô, mỗi lần quay lại đều không nhìn thấy nó.
Nhất định phải nhìn thấy nó. Vào thời điểm nó đến cắn mình thì sẽ thấy được, phải không?
Nếu có thể chủ động tạo ra cơ hội, dụ dỗ kẻ kia ra tay lần nữa, thì mình có thể phát hiện ra hắn.
Giả sử mình là hắn, Văn Tú Quyên nghĩ, giả sử mình là hung thủ.
Trong đêm tối, chậm rãi, thậm chí chính cô cũng không phát hiện ra trên mặt mình đang nở một nụ cười rất tươi.
Đúng vậy, đó chính là lĩnh vực quen thuộc của cô.
Cả đêm Văn Tú Quyên không ngủ, đến sáng, quyết định đến bệnh viện lần nữa.
Lần nằm viện này, cô đã lên kế hoạch một thời gian, có nhiều chi tiết phải cân nhắc chu toàn, đến tận ngày 11 tháng 11 mới xong. Trông qua thì giống như một sự kiện hoàn toàn ngẫu nhiên, cô đăng kí tham gia chương trình thử thuốc khá an toàn, loại thuốc đó là kháng sinh nhóm Cephalosporin [3E] đạt chứng nhận FDA, đã được đưa ra thị trường Mỹ nhiều năm, nhưng với thị trường trong nước thì vẫn là loại thuốc hoàn toàn mới. Thí nghiệm tiêm tĩnh mạch đến ống thuốc thứ hai thì Văn Tú Quyên thể hiện rõ sự khó chịu, còn bị nôn mửa. Cô được đưa vào bệnh viện kiểm tra, nhưng không tra ra được gì, coi như là phản ứng do dị ứng thuốc, chuyện này rất phổ biến.
Lúc cô nằm viện, ngoại trừ cha cô và giáo viên phụ trách thuốc thử thì cũng chỉ có Liễu Nhứ tới thăm, khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn. Nhưng chuyện này cũng nằm trong dự tính của Văn Tú Quyên. Càng ít người đến càng tốt, cô kiên trì bảo bác sĩ tăng thêm hạng mục kiểm tra đặc biệt cho mình. Cô không muốn để các bạn biết về những kiểm tra kỳ quái này, cũng không muốn cho cha mình biết. Chẳng hạn như, cô làm nguyên một bộ kiểm tra trứng ký sinh trùng trong máu.
Một số triệu chứng khiến Văn Tú Quyên liên tưởng đến chị mình. Lý trí nói cho cô biết, không thể có người biết chị cô chết như thế nào, cũng không thể có người dùng đúng cách thức ấy hại cô. Nhưng lý trí và cảm xúc luôn là hai chiều biệt lập.
Kết quả kiểm tra khiến Văn Tú Quyên thở phào nhẹ nhõm, không có trứng ký sinh trùng, cũng không có dấu hiệu trúng độc nào cả.
Trên đường về trường, Văn Tú Quyên nghĩ: Phải chăng mình quá đa nghi? Cô bắt đầu thấp thỏm không yên với tình huống bên trong cái rương kia. Trước khi đến bệnh viện, cô hi vọng nhìn thấy cái rương có thay đổi nào đó, đây chính là cái bẫy cô tỉ mỉ thiết kế. Thế nhưng bây giờ, cô lại hi vọng nó đừng thay đổi gì.
Đó là chiếc rương rất đẹp làm bằng gỗ long não thơm, có móc khóa đồng, đặt trong góc chỗ cô ở. Lúc mở rương, Văn Tú Quyên cũng không giấu giếm gì các bạn cùng phòng, nó chứa những vật dụng cá nhân quan trọng của cô, mở ra xem lúc nào mà chẳng được.
Trong rương đựng rất nhiều thứ, trên cùng là Sách nhà Phó Lôi, cây tiêu, những thứ như kim khâu đều được sắp đặt vô cùng chỉnh tề, không khác gì bình thường. Văn Tú Quyên ngồi xổm trước rương, không ai trông thấy nét mặt cô.
Một khắc trước, cô cảm thấy may mắn với kết quả kiểm tra của bệnh viện, hi vọng tất cả chỉ là do cô sợ bóng sợ gió. Nhưng giờ phút này, như thể có một con rết bò lên từ sau gáy cô.
Bức thư cô đặt trong rương trước khi đi bệnh viện, đã biến mất.
Đó là bức thư viết cho kẻ hạ độc.
Văn Tú Quyên lảo đảo đứng dậy, cố ra vẻ không có chuyện gì xảy ra, leo lên giường, buông màn xuống. Sau đó, cô rút hai tờ giấy mỏng trong túi, mở ra.
Đây là bản sao của lá thư, được sao chép bằng giấy than.
©We-love-ebook
“Chắc cậu ngạc nhiên lắm nhỉ, tôi cũng thế. Rất vui khi được viết thư trao đổi với cậu. Tôi đã phải lấy hết dũng khí, mong cậu đừng có những nghi ngờ không cần thiết. Tôi rất vui khi ý thức được sự tồn tại của cậu, cũng xem như chúng ta cùng chung chí hướng, dù rằng việc chúng ta đang làm vừa nguy hiểm vừa vi phạm pháp luật. Dù sao đi nữa thì con nhỏ đó đáng phải chịu báo ứng, nếu không thì thật sự quá bất công!
Tôi sẽ dùng cách này để giới thiệu bản thân. Hiện giờ Văn Tú Quyên đang ở trong bệnh viện, chắc hẳn cậu sẽ cho rằng đây là một sự kiện bất ngờ, bởi lần này cậu đâu có ra tay. Tôi nói cho cậu biết, lần này chẳng phải là bất ngờ gì, mà do tôi sắp đặt đấy. Đương nhiên, lần này chỉ để dạy dỗ thôi, tôi không muốn nó bị làm sao cả, nó sẽ được cứu và quay về với chúng ta, thậm chí không lâu nữa đâu. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu, tôi đã nhập hội cùng cậu, tương lai còn rất dài, tôi định hành động chầm chậm như cậu. Về thân phận thật sự của tôi thì tôi nghĩ cậu cũng chẳng thăm dò tùy tiện đâu, cũng như tôi sẽ không lỗ mãng hỏi tên của cậu. Dù sao ngày nào chúng ta cũng gặp nhau, cũng chào hỏi, đều là bạn cùng lớp mà.
Cậu hẳn rất muốn biết, tôi đã phát hiện ra cậu như thế nào nhỉ. Thật ra cũng không có chứng cứ trực tiếp gì cả, cậu không cần phải lo lắng về điều đó. Từ lâu, tôi đã để ý thấy tình trạng sức khỏe của Văn Tú Quyên ngày càng yếu, thể hiện ra từ những phương diện rất nhỏ, chỉ cần học chung thì ai cũng nhận ra. Nhưng người bình thường thì sẽ không nghĩ quá nhiều, bởi ai chẳng có lúc khỏe lúc yếu, có lẽ nó đang tụt dốc, hoặc tự nhiên sinh bệnh. Ban đầu tôi cũng tưởng vậy, nhưng Văn Tú Quyên dần biểu hiện ra nhiều vấn đề tâm lý, khiến tôi nảy sinh một suy đoán khác. Nó làm như thể có ai muốn hãm hại nó, càng ngày càng cẩn thận. Tôi liền nghĩ, chẳng lẽ có người cùng suy nghĩ với tôi, và đã bắt đầu hành động rồi? Tận đến sau khi xảy ra vụ bình mật ong thì tôi mới cảm thấy, cậu hẳn là có tồn tại!
Tôi không giấu giếm suy nghĩ của mình: Thứ con gái như Văn Tú Quyên, không xứng đáng tiếp tục tồn tại trên đời! Nhưng tôi chưa nghĩ ra phải làm sao để đạt được mục đích. Đương nhiên tôi không định dùng bất cứ cách thức bạo lực nào, cũng không thể để người khác truy ra mình, tốt nhất để nó sang thế giới khác một cách im hơi lặng tiếng, còn tôi sau đó sẽ trở thành vị bác sĩ được người người tôn kính. Tuy nhiên, thủ đoạn lần này chỉ có thể dùng một lần, chẳng lấy được cái mạng nhỏ của nó, tiếp đến tôi cũng chưa biết sẽ làm gì. Tôi rất muốn biết, cậu có tính toán gì, cách làm ra sao. Cách của cậu nhất định sẽ rất tuyệt, có thể phá hủy sức sống của nó, lại khiến nó dù có đi bệnh viện kiểm tra cũng không ra.
Rất mong chờ hồi âm của cậu. Nhân tiện, chúng ta cần một hộp thư an toàn. Cậu thấy rừng thông thì sao? Đối diện sân bóng rổ, cây thông thứ sáu nằm ở hướng bắc sau lưng băng ghế thứ hai đếm từ phía đông qua, chính là cái cây có hình dạng khá kỳ cục, trên thân cây có hốc nhỏ. Cậu có thể đặt thư vào đó.
Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.
Một bạn học”
©We-love-ebook
Bức thư này, từng câu từng chữ đều được Văn Tú Quyên cân nhắc kĩ. Lúc thì cô đặt mình vào vai kẻ mưu sát hư cấu đó, lúc lại thoát ra, xem thử giọng văn mình viết có thỏa đáng không. Nói tóm lại, cô phải khiến kẻ giết người thật sự đồng ý trả lời thư. Như vậy thì cô mới xâm nhập vào nội bộ kẻ địch, trở thành đồng minh của hắn.
Bức thư này chính là thứ cô để ở tầng trên cùng trong rương. Văn Tú Quyên tưởng tượng rằng nếu mình là kẻ hạ độc thì sẽ làm những chuyện gì. Trước giờ, cô rất am hiểu cách đặt mình vào hoàn cảnh người khác, cô đã sống bằng cách dùng một góc độ khác để nhìn thế gian. Đúng vậy, kẻ đó sẽ rất muốn xem trong rương của Văn Tú Quyên có những thứ gì, tìm hiểu kĩ những bí mật của Văn Tú Quyên, nếu trong đó chứa đồ ăn thì tiện thể hạ độc luôn. Sau khi Văn Tú Quyên phải nhập viện bởi vì biến cố bất thình lình đó, chưa kịp khóa rương thì kẻ hạ độc sẽ bỏ lỡ cơ hội này ư? Để có thể gửi bức thư này đi, Văn Tú Quyên đã tự dàn dựng màn kịch này.
Bây giờ, bức thư đã thật sự được mang đi. Vậy là quả thực có một kẻ hạ độc, điều đó đã được làm rõ, không cần nghi ngờ nữa.
Tiếp theo, chỉ cần đợi thư hồi âm.