19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 3

Đã là ngày thứ tư kể từ lúc cô quay lại trường.

Mỗi ngày cô đều ra hốc cây kiểm tra, những lần trước không thấy gì khiến tâm trí cô rối bời, lúc rảnh rỗi lại muốn ra đó kiểm tra, đương nhiên phải cố nhịn, bởi đến đó nhiều quá sẽ dễ bại lộ.

Văn Tú Quyên chắp tay sau lưng, bước đi thong thả, như đang tản bộ, rẽ chỗ này quẹo chỗ kia mấy bận trước hốc cây, xác nhận gần đó không có ai, mới nhẹ nhàng linh hoạt luồn tay vào trong.

Tim cô bỗng đập mạnh, cô lôi được một bức thư màu trắng từ trong hốc cây. Văn Tú Quyên gấp bức thư nhét vào túi áo, không đợi được đến lúc về tới phòng ngủ mà chạy vào nhà vệ sinh ở giảng đường gần nhất, vừa đóng cửa đã lôi lá thư ra.

Chính là loại bì thư có in tên trường được bán ở các quầy ăn vặt trong trường, giấy viết thư cũng y hệt. Giống như bức thư đầu tiên mà cô gửi đi, bình thường không có gì đặc biệt, không thể truy ra là ai viết.

Thời điểm mở thư, tay cô còn run lẩy bẩy.

©We-love-ebook

“Mày không cần phải biết cách thức của tao. Thủ đoạn lần này của mày vừa ngu xuẩn vừa vô nghĩa, đừng để mày bị tóm rồi còn liên lụy đến tao. Sinh viên trường Y mà không nghĩ ra được cách nào hay à? Sao mày nghiệp dư thế, đứa tiếp theo bị loại chắc chắn là mày!

Văn Tú Quyên chẳng sống được bao nhiêu ngày nữa đâu. Có mày hay không cũng thế thôi.

Một bạn học khác”

©We-love-ebook

Văn Tú Quyên vò bức thư trong tay. Tâm trạng cô lúc này không phải phẫn nộ hay sợ hãi, mà là hưng phấn.

Mắc câu rồi!

Giữa đêm tối mênh mông cuối cùng cũng xuất hiện ánh sáng, không cần phải như con ruồi mất đầu đi loạn bốn phía nữa. Đừng tưởng nội dung bức thư này như đang cự tuyệt người khác, điệu bộ ngạo mạn, không lộ ra chút tin tức, nhưng chính bức thư hồi âm này đã thể hiện thái độ rồi. Bản thân Văn Tú Quyên đã từng giết người, cô biết sự cô độc và sợ hãi kia cùng tất cả cảm xúc đều chỉ có thể tự mình gặm nhấm, không thể chia sẻ cùng ai, đây là áp lực rất lớn, gần như không thể chịu nổi. Quá trình giết người càng dài, sự giày vò đi theo càng đằng đẵng. Văn Tú Quyên có thể khẳng định mình bị hạ độc không chỉ một lần, vì kẻ đó đang giết người một cách thầm lặng nên chỉ có thể áp dụng phương pháp từ từ triển khai. Đối với nạn nhân mỗi ngày chết dần chết mòn đi thì dĩ nhiên là kinh khủng, nhưng đối với kẻ hạ độc cũng là khảo nghiệm lớn về năng lực chịu đựng của tâm lý. Cái gì cũng có cái giá của nó, Văn Tú Quyên lĩnh hội sâu sắc điều đó. Khi có một kẻ đồng mưu xuất hiện, một kẻ có thể trò chuyện trong khoảng cách an toàn, thì sẽ thật sự từ chối ư? Nếu từ chối thì đã không có bức thư hồi âm này.

Nhờ có bức thư hồi âm này, bỗng nhiên, Văn Tú Quyên không còn cảm thấy sợ hãi nữa, còn trở nên mong chờ hơn. Đối với cô, đây chính là một cuộc chơi, mà tiền cược là mạng sống của chính cô.

Giờ phút này, hai bên đều có con chip đánh bạc trong tay. Văn Tú Quyên không biết thân phận và cách thức hạ độc của đối phương, cũng chẳng biết rốt cuộc mình bị trúng loại độc gì; đối phương cũng không biết, người liên lạc với hắn, vốn chẳng phải là một kẻ hạ độc khác, mà chính là nạn nhân. Kế đến, qua quá trình gửi thư qua lại này, chắc chắn đối phương sẽ lộ ra nhiều thông tin hơn, tình thế sẽ càng nghiêng về phía Văn Tú Quyên. Cô chỉ việc để ý thật kĩ những gì mình sẽ ăn, không để thức ăn rời khỏi tầm mắt, không để bản thân trúng độc thêm nữa.

Văn Tú Quyên đợi một ngày sau mới cho thư hồi âm vào hốc cây. Như vậy sẽ thể hiện mình không quá gấp gáp. Cô phải đảm bảo rằng mỗi tin tức mình gửi cho kẻ hạ độc đều không có sai sót.

©We-love-ebook

“Cảm ơn cậu đã hồi âm. Tôi rất vui, thật đấy!

Tôi xin nhận lời phê bình của cậu, thật ra thì tôi đã bước đầu triển khai kế hoạch, vẫn cần phải hoàn thiện hơn. Trước khi tôi có thể làm rõ được hết thì tôi sẽ không ra tay nữa. Chắc hẳn cậu đã dùng một thủ đoạn gần như hoàn mỹ nhỉ, tôi đã đọc rất nhiều tư liệu về triệu chứng mà Văn Tú Quyên biểu hiện mà vẫn không tài nào đoán ra cách thức cậu đã dùng. Điều này khiến tôi hơi sùng bái cậu rồi đấy!

Tôi chỉ muốn nói chuyện phiếm thế thôi, mong cậu đừng chê tôi dông dài. Vì mấy chuyện này không thể kể cho ai nghe mà.

Mỗi lần trông thấy Văn Tú Quyên, tôi càng cảm thấy nó đáng ghét hơn, thậm chí nhiều khi tôi gần như không thể che giấu được cảm xúc. Những lúc như vậy, tôi đã nghĩ liệu mình có cực đoan quá không. Nhưng tôi không ngờ lại có một người hận nó hơn cả tôi. Lúc nói chuyện mà nhắc tới nó thì hiển nhiên cả lớp chẳng ai thích nó cả, nhưng cũng chưa thấy ai thật sự hận nó tới cùng cực. Xin lỗi, tôi nói vậy không phải đang tò mò về thân phận của cậu, chỉ là tôi hơi hiếu kỳ nguyên nhân khiến cậu hận nó thôi. Nói về tôi trước, hồi mới gặp nó ở kỳ huấn luyện quân sự, tôi cũng có ấn tượng không tệ về nó, nhưng sau khi xảy ra chuyện kia thì tôi nhận ra nó vừa tàn nhẫn vừa đáng khinh. Hạng người này mà làm bác sĩ thì sẽ trở thành mối nguy hại cho bệnh nhân. Về sau mỗi khi trông thấy bất cứ hành động nào của nó, cái dáng vẻ làm bộ làm tịch đó, tôi chỉ muốn ói. Vào cuối học kỳ, chỉ vì nó mà Hạng Vĩ bị loại khỏi lớp, đó cũng là lần đầu tiên tôi nảy ra suy nghĩ Hạng người đó không đáng sống trên đời'. Rồi ý nghĩ ấy càng ngày càng mãnh liệt, cứ quanh quẩn trong đầu, trở thành cơn ác mộng với tôi. Dần dần, mỗi khi gặp nó, tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi hôi thôi rữa nát nồng nặc trên người nó, chắc chắn nó được bốc ra từ sâu thẳm trong linh hồn nó. Tôi cho rằng, linh hồn nó đã mục ruỗng thế rồi, chi bằng để cơ thể nó đi theo linh hồn luôn. Cậu cũng cảm thấy vậy, đúng không?

Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.

Một bạn học”

©We-love-ebook

Văn Tú Quyên viết bức thư này ngay trên giường mình. Khi cô viết đến đoạn linh hồn mục ruỗng thì không khỏi dừng bút lại suy nghĩ: Mình đúng là đạo đức giả. Nếu như linh hồn có màu sắc, có lẽ linh hồn mình sẽ mang màu nâu, màu của bùn lầy, màu của trái đất, màu của thế giới vẩn đục này.

« Lùi
Tiến »