Thư hồi âm đợt này đến hơi trễ. Văn Tú Quyên cũng không quá lo lắng, khoảng thời gian này có hai ngày cuối tuần, các bạn ở Thượng Hải đều phải về nhà, hắn sẽ không trả lời thư vào hai ngày này, cho dù hắn có phải người Thượng Hải hay không. Quả nhiên, đến thứ Hai, Văn Tú Quyên mới nhận được thư hồi âm.
Nhân lúc mọi người xuống căng tin ăn trưa, cô mới đi lấy thư. Tất cả đều đi vào quỹ đạo, Văn Tú Quyên cũng không vội mở thư, Liễu Nhứ vẫn đang ở căng tin giữ chỗ chờ cô. Lúc hai người ăn xong thì trong phòng ăn không còn ai. Trên đường trở về ký túc xá, họ đi qua Tòa nhà số 2, Văn Tú Quyên nhớ cuối tuần trước mình có nhờ người giúp, hẳn là hôm nay đã có kết quả, cho nên cô kiếm cớ, bảo Liễu Nhứ mang hộp cơm về trước, rồi cô đi lên tầng ba của tòa nhà. Thuận Tòa nhà số 2 là viện Dược, phòng thí nghiệm chất độc nằm trên tầng ba. Lúc lên cầu thang, Văn Tú Quyên cảm thấy có tiếng bước chân đâu đó ở sau lưng, tiếng bước chân không nhanh không chậm, hơi quen thuộc. Thật ra từ lúc ở căng tin, cô đã cảm thấy hình như có người đi theo sau. Kể từ khi biết mình bị hạ độc, cô luôn có cảm giác này, chắc chắn là do quá nhạy cảm với xung quanh vì áp lực quá lớn. Lúc nãy đi bên cạnh Liễu Nhứ, cô không muốn biểu hiện ra nên đã nhịn không quay lại nhìn, nhưng bây giờ chẳng lẽ vẫn do cô quá nhạy cảm? Lên đến tầng ba, đi được một đoạn, Văn Tú Quyên rốt cuộc không kiềm chế được quay đầu lại, liền trông thấy Mã Đức đi lên cầu thang rồi quẹo ra.
Trong lớp, Mã Đức không thuộc nhóm người quá ghét cô, gặp mặt vẫn chào hỏi bình thường. Tuy nhiên Văn Tú Quyên không muốn để ai biết mục đích của chuyến đi này, chỉ gật đầu mỉm cười, chẳng nói gì thêm, đi thẳng tới cửa phòng thí nghiệm chất độc. Mã Đức vẫn đi theo sau. Văn Tú Quyên dừng lại, Mã Đức cũng dừng lại, cô đành hỏi, “Cậu cũng tới đây à?” Mã Đức đáp, “Đúng thế, tôi là thực tập sinh ở đây.” Văn Tú Quyên giật thót trong lòng. Mã Đức đi ngang qua cô tiến vào trong phòng Văn Tú Quyên sửng sốt một hồi, Triệu Long trông thấy cô thì bước tới chào hỏi.
“Hai ngày vừa rồi bận quá, mới làm được một phần thôi. Thủy ngân, bismut, mangan, urani, vanadi đều xét nghiệm hết rồi, không có gì đặc biệt, vẫn còn hai phần ba trong danh sách của em, có một số thuốc thử thật sự rất khó kiếm.”
Triệu Long là sinh viên khoa Dược năm thứ tư, biết chơi vĩ cầm. Hai người quen nhau trong chương trình văn nghệ, Triệu Long không hề biết những lời đồn về Văn Tú Quyên, có ấn tượng không tệ đối với hậu bối xinh đẹp này. Cho nên khi Văn Tú Quyên lấy ra một bọc nhỏ chứa móng tay và tóc, nhờ thí nghiệm thì anh ta đồng ý ngay. Đương nhiên Văn Tú Quyên không nói chúng là của mình, cô lấy cớ có một người bạn muốn viết luận văn, cần vài số liệu liên quan tới các hàm lượng kim loại nặng nhẹ trong cơ thể của một người bình thường sống ở đô thị xem có phải đã vượt chỉ tiêu hay không. Danh sách các chủng loại kim loại cần kiểm tra rất dài, mỗi loại đều cần ứng với loại thuốc thử riêng mới kiểm tra được, cũng khá là phiền toái, đàn anh hỗ trợ đàn em vốn không cần làm đến mức độ này, Triệu Long chịu đồng ý, hiển nhiên là có ý đồ với Văn Tú Quyên. Nhưng hiện giờ tính mạng đang bị đe dọa, Văn Tú Quyên cũng không màng đến chút ý đồ này của anh ta.
“Mã Đức làm thực tập sinh ở đây từ lúc nào vậy?”
“Được một thời gian rồi, sao thế?”
“Anh cho cậu ta hỗ trợ làm đống thí nghiệm này ư?”
Triệu Long ngẩn người một lúc, rồi bắt đầu ấp úng. Lúc đó anh ta bảo với Văn Tú Quyên là sẽ tự mình làm, nhưng có một thực tập sinh dễ sai bảo như vậy, sao lại không để cậu ta giúp mình chứ, anh ta không ngờ Văn Tú Quyên lại thật sự để ý điều này.
Đột nhiên trong đầu Văn Tú Quyên nổi lên một trận cuồng phong cảm xúc, nháy mắt đã lấp hết toàn bộ suy nghĩ của cô. Trong vòng hai phút sau cô cảm thấy hoàn toàn mất khống chế, oán trách, thậm chí là mắng chửi, chửi xong cô chẳng thể nhớ nổi mình đã nói gì, chỉ thấy sắc mặt Triệu Long từ trắng bệch lại chuyển sang xanh mét, cuối cùng anh ta ném ra một câu “Thật vô lí, khó hiểu”, rồi bỏ lại cô ở phòng thí nghiệm.
Văn Tú Quyên mặt đỏ gay, thở phì phò, nhìn chằm chằm thật lâu vào cửa phòng thí nghiệm đã khép chặt, một hồi sau, sự hối hận dần dâng lên. Mặc dù Mã Đức không thoát khỏi diện tình nghi là kẻ hạ độc, nhưng cũng không phải là người bị nghi ngờ nhiều, đương nhiên có thể hắn sẽ lan truyền chuyện xét nghiệm này cho cả lớp, đến tai kẻ hạ độc, nhưng chuyện đã đến nước này, cô nổi cáu đến nỗi mất trí như vậy, căn bản là vô bổ và vô nghĩa. Triệu Long không giúp cô tiếp tục xét nghiệm nữa thì đã đành, Mã Đức rồi cũng sẽ đem “giai thoại” này đi rêu rao một cách trắng trợn. Mã Đức đến từ vùng nông thôn, cũng là người muốn tìm kiếm cảm giác tồn tại giữa đám bạn học thành phố. Nhưng suy cho cùng, cảm xúc là cảm xúc, đến thời điểm nó bùng nổ thì chính Văn Tú Quyên cũng không cách nào ngăn được. Rốt cuộc cô cũng hiểu ra, cô cứ cho rằng mình không sợ hãi, thực ra không phải vậy. Cô sợ chết, sợ đến cùng cực.
Có cách nào để Mã Đức không tiết lộ chuyện này ra ngoài không? Văn Tú Quyên mím môi, lúc xoay người đi về phía cầu thang, cô thấy Văn Hồng Quân ở bên ngoài nhìn mình.
“Cha? Sao cha lại ở đây?”
Văn Hồng Quân nhìn cô, ánh mắt tựa như nhìn một người xa lạ.
Đã bao nhiêu năm, Văn Tú Quyên chưa hề biểu hiện ra bộ dạng mất khống chế thế này trước mặt người khác. À không, phải là lần thứ hai mới đúng, lần đầu chính là vụ bình mật ong kia.
“Không có gì, cha đến... xem con thế nào.”
“Cha cũng đến căng tin à? Sao không gọi cho con? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”
“Không có gì. Hồi nãy, con đi chung với một người bạn.”
Văn Hồng Quân thấy Văn Tú Quyên không được tự nhiên, bèn nói, “Thôi, cha ra xe đây. Con tự giải quyết cho tốt.” Nói xong, ông quay đi, biến mất ở đầu cầu thang.
Cha cô bất ngờ đến thăm, nhưng lại tình cờ thấy được bộ mặt khác của đứa con gái còn lại này. Văn Tú Quyên không hiểu rốt cuộc Văn Hồng Quân có ý gì, cũng chẳng rảnh dành tâm trí nghĩ đến ông. Cô cảm thấy hôm nay mọi thứ đều không thuận lợi, trở về ký túc xá, liền trèo ngay lên giường giả vờ nghỉ trưa, rồi mở thư ra xem.
©We-love-ebook
“Giống như mày.
Hôm nay tao lại ra tay lần nữa. Nó hoàn toàn không phát hiện ra, uống hết rồi.
Đã lắm.
Mày vẫn chưa nghĩ ra cách à?
Một bạn học khác”.
©We-love-ebook
Văn Tú Quyên đờ đẫn tại chỗ, nỗi sợ hãi bị đè nén bên ngoài phòng thí nghiệm chất độc, giờ đây đã tăng lên gấp bội.
Trong thư nói là hôm qua?
Sao có thể như thế được, hôm qua mình đã uống hết cái gì? Mình có rời mắt khỏi nước uống ư? Hắn đã làm cách nào?
Đầu óc Văn Tú Quyên rối tinh rối mù, nhất thời không nhớ ra hôm qua mình uống nước bao nhiêu lần mỗi lần uống trong tình huống nào. Cô biết khoảng thời gian này mình vô cùng cảnh giác, cho rằng mình có nhiều thời gian chơi trò vờn bắt với kẻ hạ độc, nhưng nào ngờ cô lại uống thêm thuốc độc nữa rồi!
Đừng hốt hoảng, Văn Tú Quyên, bình tĩnh lại, Văn Tú Quyên, may mắn là mày có thông tin! Mày nhất định có thể vượt qua!
Cô lôi giấy bút ra, bắt đầu viết thư hồi âm. Viết được một nửa, tay run cầm cập, lại xé toang bức thư đi, cô phát hiện mình đang dùng nét chữ bình thường của mình để viết.
©We-love-ebook
“Tôi nghĩ ra rồi! Một cách thức vô cùng thú vị, chắc chắn không thể tra ra được, chí ít với điều kiện kiểm tra chữa trị hiện nay thì tỉ lệ tra ra cực kỳ thấp. Tôi cần chút thời gian chuẩn bị, sắp xong rồi, tôi thật sự mong chờ được nhìn thấy kết quả.
Thế nhưng tôi có chút băn khoăn, cách thức mà tôi sử dụng và cách thức của cậu, không biết có hỗ trợ nhau được không. Nếu như sinh ra phản ứng hóa học', triệu chứng biểu hiện quá rõ rệt thì hỏng việc. Có thể nói cho tôi biết cách thức của cậu không, chắc là dùng cơ chế gì đó để dần hủy hoại cơ thể của nó phải không?
Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.
Một bạn học”
©We-love-ebook
Buổi chiều trước khi lên lớp, cô đặt bức thư này vào hốc cây.
Hắn sẽ trả lời thế nào, cách nói chuyện ở bức thư trước của hắn đã trở nên thoải mái hơn rất nhiều, không còn cảnh giác như lúc đầu nữa. Mình hỏi câu kia có hơi trực tiếp quá, nhưng biết làm sao được, nếu cứ bị đầu độc thành công như vậy mãi, liệu mình có thể sống được bao lâu nữa?