Văn Tú Quyên không ngờ mình sẽ bị Liễu Nhứ phát hiện.
Cô đã làm vậy nhiều lần. Lúc mọi người ngủ say là thời điểm thả lỏng nhất. Có lẽ trong lúc mơ ngủ sẽ sơ ý tiết lộ bí mật gì đó, hoặc trong lòng nếu có suy nghĩ ác độc nào đó thì vẻ mặt cũng trở nên dữ tợn hơn. Kẻ tìm trăm phương ngàn kế muốn giết cô, lúc ngủ có điềm tĩnh như sinh viên bình thường không? Thật ra, cô chỉ muốn xem kĩ những gương mặt này, nhìn ở khoảng cách cực gần không hề giấu giếm, có lẽ sẽ chân thực hơn ban ngày. Hay thậm chí trong một khắc nào đó trực giác sẽ nói cho cô biết, kẻ đó là ai.
Thế nhưng cô lại bị Liễu Nhứ phát hiện. Trông dáng vẻ giả vờ ngủ của Liễu Nhứ, Văn Tú Quyên thấy hơi buồn cười, gương mặt kia nhắm nghiền hai mắt, mặt mày cứng đờ, hẳn là cô gái này đã bị hù một phen rồi. Cô biết dáng vẻ ngủ của Liễu Nhứ trông thế nào, bởi vì tối qua cô đã nhìn thấy.
Vậy cô phải đối phó với Liễu Nhứ thế nào đây? Cô mất rất nhiều công sức để chiếm được cảm tình của vị đồng minh này, Liễu Nhứ tựa như cái đuôi nhỏ của cô, trong mắt ánh lên sự sùng bái tột độ, bảo đi về hướng đông tuyệt đối không dám chạy theo hướng tây.
Dù sao cũng mới quen nhau ở học kỳ này, khoảng thời gian quá ngắn, đêm khuya cô ấy nhìn thấy mình có hành vi kỳ quái như vậy thì có xa lánh mình không? Nếu vậy, mình lại trở về trạng thái bị cô lập tột cùng rồi.
Nếu cô lôi Liễu Nhứ vào cuộc thì sao? Có phải sẽ quá tàn nhẫn với một cô gái đơn giản như thế không? Giữa cô và kẻ hạ độc đang diễn ra một cuộc chiến sống còn cực kỳ khốc liệt.
Sự do dự của Văn Tú Quyên vẫn tiếp tục cho đến khi nhận được bức thư tiếp theo.
Sáng sớm, trước khi lên lớp, cô lại đi vào rừng thông. Cô cảm thấy không thể có hồi âm nhanh như vậy được, dù sao trưa hôm qua cô mới nhận được thư, buổi chiều thì gửi thư hồi âm, trước đây cô chưa bao giờ nhận được thư nhanh như vậy. Thế nhưng, cô vẫn không nhịn được, không nhìn một cái thì trong lòng bất an. Có thể trong bức thư hồi âm này, cô sẽ biết rốt cuộc mình trúng loại độc gì.
Không ngờ trong hốc cây lại có thư. Văn Tú Quyên nhanh chóng nhìn quanh một lượt rồi bóc thư ngay dưới gốc cây.
©We-love-ebook
“Dù mày dùng cách gì cũng không ảnh hưởng đến tao, thành phần mà tao áp dụng cực kỳ ổn định. Nhớ kĩ, mỗi lần hạ độc thì liều lượng ít thôi, tạo thành ảo giác người đang khỏe mạnh dần dần phát triển bệnh mãn tính. Chết quá đột ngột sẽ hỏng việc đấy, hiểu chưa?
Rừng thông không tiện, chúng ta chuyển sang nơi khác đi. Phòng tự học, phía cuối có một chiếc bàn cụt chân không ai dùng, mày có biết không, nếu có thư thì dán dưới đáy bàn.
Một bạn học khác”
©We-love-ebook
Quả nhiên vẫn không nói. Đúng là mình hỏi gấp gáp quá! Văn Tú Quyên nghĩ. Xem ra phải kéo Liễu Nhứ vào chuyện này. Cô cần một người có thể xông pha chiến đấu, thêm dầu vào lửa. Liễu Nhứ có thể biến thành chiếc đèn pha sáng loáng, chưa hẳn soi được cái gì, nhưng có thể khiến kẻ kia đề phòng, tốc độ hạ độc chậm hơn một chút. Muốn bắt được hắn, cần phải dựa vào chính mình.
Có điều, với tính tình của Liễu Nhứ, nếu như biết có kẻ muốn mưu sát mình thì cậu ấy có dám xông pha không?
Bởi vì cô đến trễ nên lúc bước vào phòng học, có vài nhóm đã bắt đầu giải phẫu. Tiếng kìm kéo mở xương cốt và tiếng cơ bắp bị xé rách hòa lẫn vào nhau, không phải sinh viên ngành Y thì sẽ khó mà tưởng tượng được. Văn Tú Quyên tập mãi thành quen, nhưng Liễu Nhứ vẫn còn kém xa, cầm dao giải phẫu mà khuôn mặt trắng bệch, hít thở khó khăn. Cô bước tới trước mặt Liễu Nhứ, hỏi, "Hôm nay - cậu thấy thế nào?” Liễu Nhứ nói, “Cũng thoải mái hơn một chút rồi.” Quả thực, lần đầu đến lớp, Liễu Nhứ sợ sắp ngất đến nơi, giờ có thể đứng thẳng không run rẩy, rồi hạ dao xuống, tất cả đều nhờ vào liệu pháp chìm ngập và lời động viên của Văn Tú Quyên. Mặc dù Văn Tú Quyên trong lòng có mục đích khác, nhưng thể hiện ra vẫn là cách một người bạn chân chính nên làm.
Văn Tú Quyên nhìn Liễu Nhứ rạch lớp da ở lồng ngực bên phía kia, tách rời lớp mỡ dưới sự chỉ dẫn của mình, cắt bỏ phần cơ ngực bám vào, cảm thấy cô gái này quả thực do mình dạy dỗ mà nên. Trong quá trình khắc phục nỗi sợ lúc giải phẫu thi thể thì sự sợ hãi đối với thế giới của cô cũng dần giảm bớt. Ở mức độ nào đó thì áp lực mà cha của Liễu Nhứ gây ra cho con gái cũng khá giống với Văn Hồng Quân. Cô thật sự phải kéo cô gái này vào vòng xoáy kia ư, có thể đoán trước cô ấy sẽ vụn vỡ tan nát, liệu có giúp được gì cho mình không? Bỗng dưng Văn Tú Quyên do dự.
Hình như Liễu Nhứ đang gọi cô, Văn Tú Quyên ngẩng đầu, thấy tình cảm trong mắt Liễu Nhứ vẫn không đổi.
Trải qua chuyện kỳ lạ tối hôm trước mà cậu ấy vẫn giữ sự hữu nghị và tin cậy bạn bè như vậy! Cậu ấy có thể làm được! Văn Tú Quyên lập tức ý thức được điều này, đồng thời tỉnh táo lại.
“Tối hôm qua, cậu nhìn thấy rồi.” Văn Tú Quyên nói.
Liễu Nhứ giật mình, rồi vội vàng xin lỗi. Văn Tú Quyên nói, “Tớ đã dọa cậu rồi phải không, thật ngại quá.” Liễu Nhứ hỏi, “Liệu có phải mộng du không?” Văn Tú Quyên trầm ngâm chốc lát, đáp, “Có người muốn giết tớ.” Hiển nhiên Liễu Nhứ nghe không rõ, nên Văn Tú Quyên lớn tiếng nói ra những từ này một lần nữa.
Câu nói này khá đột ngột giữa bản nhạc giải phẫu thi thể khiến gần như cả lớp đều chú ý đến.
Ánh mắt kiên định của Văn Tú Quyên giao nhau với từng ánh nhìn đó, cô không mong sẽ phát hiện được biểu cảm khác lạ của kẻ hạ độc chỉ bằng hành động này, nhưng chí ít, hắn sẽ biết được rằng, Liễu Nhứ đã vào cuộc rồi, giờ hắn sẽ phải đối phó thêm một người nữa.