19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 6

Văn Tú Quyên dùng kim khâu đâm vào thân chai nước, đâm như vậy vài lần để lỗ kim dễ thấy hơn. Trong giờ học của môn Tổ chức và Phôi thai học, cô đặt chai nước này cạnh kính hiển vi. Hôm qua, cô chưa nói thẳng với Liễu Nhứ, mà cứ úp úp mở mở, chờ Liễu Nhứ tự thăm dò. Dù sao thì chuyện mà tự mình phát hiện ra vẫn có sức thuyết phục hơn so với việc nghe người khác kể lại.

Tới giữa tiết học, Văn Tú Quyên đi vệ sinh về, chuẩn bị tốt cảm xúc, đưa tay cầm chai nước, rồi hét toáng lên. Khuôn mặt cô hiện ra đủ loại cảm xúc, cầm chai nước lao ra ngoài.

Văn Tú Quyên ném cái chai vào thùng rác nhà vệ sinh, lúc quay lại, cô trông thấy Liễu Nhứ ra khỏi cửa phòng học.

Tìm cái chai kia đi, nhìn thấy lỗ kim trên thân chai đi. Văn Tú Quyên nhủ thầm. Liễu Nhứ là cô gái cẩn thận, chắc hẳn sẽ không bỏ sót chuyện này.

Tuy nhiên, hôm nay cô tự biên tự diễn màn kịch như vậy, không phải chỉ để một mình Liễu Nhứ tin có tồn tại kẻ hạ độc.

Bắt đầu từ bức thư thứ nhất, Văn Tú Quyên đã thêu dệt tạo dựng cho mình một nhân vật. Đó là một kẻ thận trọng từng li từng tí, mỗi khi thỉnh giáo sẽ mang chút sùng bái và ngưỡng mộ, nói cách khác, đây chính là hình tượng của kẻ yếu. Yếu đồng nghĩa với an toàn, chỉ cần đối phương cảm thấy an toàn thì sẽ gỡ bỏ phòng bị một cách tự nhiên. Nhưng bản thân kẻ yếu này, cũng không thể chỉ một mực nói suông mà không hành động, nếu không sẽ chẳng thể làm cho người ta tín nhiệm. Một kẻ yếu ra trận sẽ ra sao, chính là những gì mà hôm nay Văn Tú Quyên muốn thể hiện. Cô tin là với màn diễn xuất “chứng minh sự trung thành của mình” vừa rồi, sự phòng bị của đối phương sẽ lỏng lẻo hơn một chút.

©We-love-ebook

“Hôm nay tôi đã làm một chuyện ngu xuẩn, hoặc có thể nói tôi đã không ngờ rằng sự cảnh giác của nó đã cao đến mức này. Tôi cứ tưởng rằng thần không biết quỷ không hay, thế mà nó vẫn phát hiện ra. Từ lúc sinh ra tới giờ, đây là thời khắc tôi thấy sợ hãi nhất, không nói ngoa chút nào đâu, khi ấy, mỗi một khối cơ bắp của tôi đều cứng ngắc. May là Văn Tú Quyên cũng rất hoảng sợ, cầm chai nước vứt đi mà không làm ầm lên, đúng là may mắn.

Tôi vốn cho rằng nghĩ ra được loại độc mà khó bị bệnh viện phát hiện ra đã là rất khó, không ngờ thực hiện cụ thể mới là chuyện khó khăn nhất. Tựa như Hạ Kim Quế trong ‘Hồng lâu mộng', muốn đầu độc chết Hương Lăng, cuối cùng hại chính mình, quá ngu xuẩn. Nhưng mà, tôi đoán bây giờ cậu đang cười tôi ngu, đúng không? Biết là con đường này không dễ đi, tôi càng biết được sự lợi hại của cậu, bởi vì cậu đã thành công rất nhiều lần rồi. Có thể nói cho tôi biết, cậu đã làm thế nào không, có cách gì hiệu quả mà khó bị tra ra không? Truyền thụ chút tâm đắc của cậu cho tôi đi.

Ngoài ra, mặc dù không mấy ai dùng chiếc bàn này, nhưng dù sao nó cũng được đặt trong phòng học, nằm gần tấm bảng trắng dán các loại thông báo hoạt động đoàn thể, thường có sinh viên đi qua, dùng nó làm hòm thư liên lạc có thật sự an toàn không? Tôi thấy rất lo.

Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.

Một bạn học”

©We-love-ebook

Lúc Văn Tú Quyên đặt lá thư này vào “hòm thư”, trong phòng tự học không có ai. Cô dán thư dưới đáy bàn, lại xem xét đánh giá chiếc bàn mấy lần. Có một cảm giác không thể diễn tả khiến cô thích chiếc bàn này, một cảm giác không an toàn rất mãnh liệt. Tựa như những gì cô đề cập trong thư vậy. Nói thật, cô hi vọng kẻ kia có thể chọn một địa điểm ổn thỏa hơn. Tại sao lại muốn đổi sang cái nơi mà bạn học có thể đi ngang qua bất cứ lúc nào, mà không phải một nơi vắng lặng như rừng thông, thật không hiểu hắn đang nghĩ gì.

Khả năng bại lộ có thể sẽ tăng lên. Văn Tú Quyên nghĩ, bước nhanh ra khỏi phòng học. Vừa rồi trong lúc xem xét chiếc bàn, cô thấy trên bàn hình như có khắc kí hiệu gì đó, không nhìn rõ, nhưng cô cũng chẳng định quay lại nghiên cứu nó.

Nếu cứ đứng canh gần đấy, phải chăng sẽ có thể phát hiện ra ai là người đến lấy thư? Đây là nơi công cộng, có thể viện ra rất nhiều lý do thuyết phục để đứng loanh quanh gần đó. Ý nghĩ này giống như một quả táo đỏ tươi dụ dỗ và mê hoặc Văn Tú Quyên, đây có thể là con đường tắt để trực tiếp biết được thân phận của kẻ hạ độc. Nhưng cô cũng hiểu đây hoàn toàn là suy nghĩ nguy hiểm, đối phương là người đề nghị thay đổi cách nhận thư, là một kẻ hạ độc, liệu có lỗ mãng đưa ra quyết định này chỉ vì nó thuận tiện cho việc gửi thư hay không? Liệu cái tính hơi bảo thủ và tự cao tự đại mà hắn thể hiện trong thư là thật? Không hẳn. Có thể đối phương đang muốn xem cô có tự cho mình thông minh rồi đứng canh gần đấy không. Đối phương cũng muốn biết thân phận của cô mà.

Cho nên, đưa thư, nhận thư, không thể nán lại quá lâu. Đã vậy mỗi lần cần phải cẩn thận gấp bội mới được.

Bức thư này được gửi đi một ngày sau sự kiện chai nước. Trước đó một hôm, Văn Tú Quyên bị Liễu Nhứ quấn lấy không ngơi, buổi chiều đi dạo đường Tứ Xuyên, tối đến lại thảo luận cách tìm ra kẻ hạ độc. Liễu Nhứ lòng đầy căm phẫn, một bầu nhiệt huyết, đưa ra đủ phương án, đa số đều bị Văn Tú Quyên bác bỏ, ngược lại có một biện pháp ôm cây đợi thỏ dù đơn giản nhưng vẫn có thể thử. Nói thật, Văn Tú Quyên chẳng ôm nhiều hi vọng.

Nhưng Văn Tú Quyên chẳng ngờ rằng, kẻ hạ độc còn chưa thấy đâu mà đã xảy ra chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Mỗi lần cô cảm thấy tất cả nằm trong lòng bàn tay thì lại có một tiếng cười chế giễu âm u vang lên từ địa ngục. Khi cô và Liễu Nhứ trở về ký túc xá, mở hộp đồ ăn làm mồi nhử ra, dùng muỗng sứ khẽ khuấy, lúc “con mắt” đó xuất hiện thì nỗi sợ hãi bùng lên từ sâu dưới đáy lòng. Những lúc thế này, cô cảm thấy thật may khi có Liễu Nhứ bên cạnh cùng đối mặt với mọi thứ. Liễu Nhứ đã không còn là quân cờ có cũng được, không có cũng chẳng sao nữa, mà chính là góc áo mà cô muốn níu chặt.

« Lùi
Tiến »