Liễu Nhứ bị hù một trận, gọi cả cảnh sát tới. Khoảnh khắc trông thấy những người mặc đồng phục cảnh sát xuất hiện ở cửa phòng học, sắc mặt Văn Tú Quyên thay đổi hẳn.
Không, không, không, không, sao mọi chuyện lại phát triển theo hướng này? Thế này chắc chắn là không được! Cô nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng oán hận sự yếu đuối của Liễu Nhứ, sao không thương lượng với cô mà đã quyết định? Lúc Kim Hạo Lương gọi cô đến gặp cảnh sát để thẩm vấn thì Văn Tú Quyên ngơ ngơ ngác ngác, lòng thầm nghĩ: Hỏng, hỏng thật rồi! Cô đứng ngoài cửa, gắng gượng nhắc mình bình tĩnh lại, nghe thấy vài câu đối thoại của Liễu Nhứ và vị cảnh sát nọ trong phòng, chợt phát hiện ra tình hình cũng không bết bát như tưởng tượng. Cô nghe một hồi, hiểu rằng mình nên làm gì, mới gõ cửa đi vào.
Cô trông thấy ánh mắt khích lệ của Liễu Nhứ, thầm nhủ một câu “Xin lỗi cậu”. Cô biết rất rõ, nếu mình phủ nhận thì sẽ đẩy Liễu Nhứ vào tình cảnh ra sao, nhưng cô chẳng còn lựa chọn nào khác.
Tớ đành phải phản bội cậu rồi. Bởi vì tớ không thể bán đứng chính mình được.
Cảnh sát bắt đầu hỏi, “Bạn em vừa báo cảnh sát, nói em bị người khác đầu độc, có đúng thế không?”
“Dạ, không có, làm gì có chuyện đó.” Văn Tú Quyên trả lời không chút do dự. Cô biết Liễu Nhứ vẫn chưa đi, thậm chí có thể nghe tiếng vỡ toang vang lên trong nội tâm của Liễu Nhứ.
Con cờ này không thể dùng được nữa. Vậy cũng tốt, Liễu Nhứ à, vậy cũng tốt.
Hôm ấy, Văn Tú Quyên xin lỗi Liễu Nhứ rất nhiều, nhưng vết rạn trong mối quan hệ hai người đâu dễ hàn gắn như vậy, và ảnh hưởng của việc Liễu Nhứ báo cảnh sát vẫn chưa dừng lại. Cuối tuần, Liễu Nhứ không về nhà, Văn Tú Quyên cũng không về. Dù sao trong lòng cô vẫn thấy áy náy, lúc này, Liễu Nhứ đã trở thành mục tiêu bị công kích, giống như cô trước đây, bên cạnh có một người bầu bạn chính là sự an ủi tốt nhất.
Văn Tú Quyên không ngờ khúc Mười tám điệu phách của Hồ Già lại khiến Liễu Nhứ tha thứ cho mình. Từ khi tâm trạng càng lúc càng rối bời, thì lâu lắm rồi cô không thổi tiêu, lần này thổi, chỉ cảm thấy âm điệu tối nghĩa và nặng nề, bên trong ống tiêu như có trăm nghìn đường quanh co gấp khúc gập ghềnh, hết cửa ải này đến cửa ải khác. Lúc phát hiện Liễu Nhứ men theo tiếng tiêu mà đến thì cô đã định ra vẻ mệt mỏi hơn chút để có được sự cảm thông của cô ấy, nhưng nghĩ lại, giờ mình thổi tiêu đã yếu sẵn rồi, còn cần phải yếu hơn nữa ư? Vậy nên cô chẳng suy nghĩ gì nhiều, toàn tâm toàn ý thả hồn vào tiếng tiêu. Nỗi buồn trong lòng cô ngày càng dâng cao, một vài gương mặt hiện lên trước mắt. Đến khi có một quả bóng rổ bay sượt qua mặt, Văn Tú Quyên mới sực thoát khỏi trạng thái gần như điên rồ này.
Hai ngày tiếp theo, Văn Tú Quyên không thảo luận gì thêm về các phương án cụ thể với Liễu Nhứ. Cô kéo Liễu Nhứ vào chuyện này, quan trọng nhất là để giúp cô phân tán kẻ địch, về điểm này thì trước mắt Liễu Nhứ đã làm đến cực hạn rồi, bởi vì cô ấy báo cảnh sát nên có lẽ kẻ hạ độc sẽ hơi lo sợ.
Đến Chủ nhật, Văn Tú Quyên vội vã đạp xe về trường, lúc về, cô đi tới hòm thư. Cô định chờ đến thứ hai, nhưng vào Chủ nhật, có rất ít người ở tòa nhà dạy học. Không ngờ đã có thư hồi âm, cũng không biết nó được bỏ vào từ hôm nào. Lần này cô nhìn bàn học kĩ hơn, phía trên khắc đủ thứ lít nha lít nhít, chiếm gần nửa mặt bàn. Chẳng lẽ là kí hiệu đặc biệt dùng để làm phao gian lận khi thi? Nhưng đây là cái bàn cụt chân, lẽ ra không có ai dùng mới đúng chứ. Nhìn vết khắc cũng chưa cũ, chắc là mới được khắc trong học kỳ này. Văn Tú Quyên nghĩ mãi không ra, lại không thể đứng đó nghiên cứu săm soi mãi được, đành phải từ bỏ.
©We-love-ebook
“Tố chất tâm lý của mày không tốt, dùng bàn học làm nơi liên lạc mà đã lo lắng thế này, thảo nào lỡ tay. Tao có thể hạ độc mọi lúc mọi nơi, chẳng có gì khó! Tao chưa bao giờ đọc ‘Hồng lâu mộng, đây là sách của bọn con gái, đương nhiên, chắc mày cũng là con gái chứ gì, ha ha, cho nên lúc ra tay phải ngó trước ngó sau mà còn không dứt khoát. Mày đã đọc ‘Tiếu ngạo giang hồ chưa? Trong truyện có giáo chủ Ngũ Độc giáo Lam Phượng Hoàng, rất khó phòng bị trước thủ đoạn hạ độc của nàng. Hay bình dân hơn thì có Vi Tiểu Bảo trong ‘Lộc Đỉnh ký, cách thức của hắn dễ học theo hơn. Uống nước, uống thuốc, ăn điểm tâm, ăn cơm, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay. Vừa phải nhanh tay, vừa phải nắm bắt chuẩn thời cơ. Muốn làm mấy chuyện này thì cần có thiên phú, nhưng thật ra vẫn có chỗ tương đồng với làm bác sĩ, lúc cần ra tay thì phải ra tay, mà ra tay rồi thì phải ổn - chuẩn - ác.
Nếu mày không chắc ăn, thì đừng làm nữa, vẫn là câu cũ, một mình tao là đủ rồi.
Một bạn học khác”
©We-love-ebook
Văn Tú Quyên vốn tưởng rằng, trong thư sẽ trào phúng cực điểm trước sự sẩy tay của cô, nhưng không ngờ lại không có, xem ra cái vai yếu thế mà cô liên tục diễn đã có tác dụng. Là kẻ mạnh, là một “lão đại”, khi đàn em mắc chút sai lầm thì đương nhiên có thể tha thứ, càng có thể đánh bóng năng lực bản thân.
Đã vậy, trong thư còn tiến hành suy đoán giới tính của cô, lúc nói hai từ “con gái” thì đương nhiên cũng mang ý nghĩa hắn ngầm nhận mình là nam giới. Nhưng chưa chứng thực tin tức đối phương mà đã để lộ tình hình của mình trước, vậy cũng được ư? Người này vẫn còn dùng tay trái để viết thư, vậy là những chi tiết được tiết lộ có thể do hắn cố tình muốn đối phương biết. Ban đầu Văn Tú Quyên còn đoán rằng hắn là nam, nhưng bây giờ cô lại không dám xác định.
Văn Tú Quyên cân nhắc rất lâu việc nên trả lời thư như thế nào, cô cảm thấy hiện giờ mọi chuyện đã đến thời điểm khá quan trọng. Đối phương tiết lộ tin tức, dù thật hay giả thì ít ra vẫn không bài xích việc mở rộng trao đổi. Tiếp theo phải làm thế nào để đào sâu vào thực tế đây? Trong thư, đối phương nói có thể hạ độc bất kể khi nào, lúc ăn cơm, ăn điểm tâm, uống nước, uống thuốc, trong lòng Văn Tú Quyên biết rõ tuyệt đối không có khả năng này, cô canh chừng thức ăn rất kĩ, nhưng vẫn không thể không cảm thấy lo sợ.
Đến thứ Hai, Liễu Nhứ tìm từng bạn học để nói chuyện. Cô gái ấy dường như không thèm đếm xỉa bất cứ chuyện gì, sau khi báo cảnh sát, cô dứt khoát muốn dùng cách thức không chút quanh co này để truy tìm kẻ hạ độc. Văn Tú Quyên cảm thấy làm như vậy tuyệt đối không thể thành công, hơn nữa còn rất nguy hiểm. Cô khuyên Liễu Nhứ đừng gấp gáp quá, nhưng Liễu Nhứ hạ quyết tâm phải làm bằng được. Văn Tú Quyên quen biết Liễu Nhứ mấy tháng, chưa từng thấy ánh mắt cô ấy kiên định như bây giờ.
Mình đã định trước là phải khơi dậy một đợt sóng to gió lớn rồi. Văn Tú Quyên nghĩ.
Tối thứ Hai, Văn Tú Quyên viết xong thư, đến thứ Ba, nhân lúc rảnh rỗi gửi thư đi.
©We-love-ebook
“Không ngờ cậu là một bạn nam, thật không thể tin được! Tôi cứ tưởng rằng, cậu ở chung phòng với tôi, là người nào đó ngày ngày ra vào nhìn thấy nhau thôi. Không ngờ cậu lại là một bạn nam! Quả thực là khó tin. Là bạn cùng phòng cùng giới tính với Văn Tú Quyên mà tôi thấy còn khó hạ độc, cậu đã làm thế nào vậy? Thật cao siêu đến mức khiến tôi không những sùng bái cậu mà còn khó tránh khỏi khiếp sợ nữa.
Lần trước đầu độc thất bại, tôi đã tự kiểm điểm rất lâu, nghĩ đủ cách thức đầu độc. Trong hai bộ sách kiếm hiệp mà cậu giới thiệu, tôi đã xem được 3/5 bộ ‘Lộc Đỉnh ký, còn ‘Tiếu ngạo giang hồ thì chưa đọc. Tổng kết lại, để đầu độc thành công thì loại độc mình dùng là yếu tố rất chủ chốt. Đầu tiên loại độc đó phải dễ mang theo, dễ ra tay, kế đến phải không màu không vị, trộn vào đồ ăn sẽ không bị phát hiện. Loại độc mà tôi chuẩn bị, chỉ có điểm thứ hai miễn cưỡng đáp ứng được, nhưng điểm đầu thì hơi phiền phức, phải bảo quản hoạt tính của tác nhân sinh học, đương nhiên sẽ có chỗ hạn chế. Tôi đoán, cậu đầu độc nó dễ dàng như vậy, hai điểm kia chắc chắn ổn định hơn của tôi rất nhiều, lấy ví dụ cho hợp thời thì cậu dẫn đầu trong thiết bị phần cứng, còn phần mềm, tôi cố gắng cũng có thể bắt kịp, nhưng những tiểu thuyết kiếm hiệp mà cậu đề cập tới cũng là nửa đùa nửa thật, làm gì có ai đạt được trình độ như trong sách. Bây giờ tôi đã biết giới tính của cậu, hiểu rõ cậu không có nhiều cơ hội tiếp cận Văn Tú Quyên, nhưng cậu vẫn làm được, hơn nữa còn nắm mọi thứ trong tay, quả thực xứng đáng là truyền kì!
Sự cảnh giác của Văn Tú Quyên càng ngày càng cao, nó luôn đề phòng mọi lúc mọi nơi. Hai hôm trước, tôi thấy nó cầm cốc nước đem ra soi dưới ánh mặt trời, rồi dùng nước rửa chén rửa cốc thật sạch. Mọi khi uống nước, nó trông chừng kĩ cái cốc, đi ra đi vào đều đem theo, nếu không thì lúc về sẽ đổ nước trong cốc đi. Đêm qua nó còn cho cả chén và hộp cơm vào rương rồi khóa kín, đúng là phiền phức. Hơn nữa, cậu có để ý không? Giờ đây nó chẳng dám nhìn thẳng vào mắt ai, ánh mắt lấm lét, ai nhìn nó, nó liền đảo mắt sang chỗ khác, lúc họ không nhìn nữa, thì nó lén quay sang nhìn lại. Bộ dạng đó, đúng là buồn cười không chịu nổi. Nhưng nói thật, bây giờ rất khó để ra tay.
Thật ra người khiến tôi lo lắng nhất chính là Liễu Nhứ, không biết nó bị gì, có lẽ Văn Tú Quyên đã kể cho nó nghe? Cái tinh thần chính nghĩa vớ vẩn của nó thật sự phiền phức. Đầu tiên nó báo cảnh sát, sau đó còn tự đi điều tra. Nó đã nói chuyện với mấy người, mặc dù không nắm được chứng cứ nào, nhưng cứ khiến tôi thấp thỏm không yên. Cậu thấy nên làm sao đây? Nếu như nó cứ tiếp tục như vậy, khéo cậu cũng gặp nguy đấy. Cậu có định tạm dừng việc này lại một thời gian không?
Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.
Một bạn học”
©We-love-ebook
Thực ra Văn Tú Quyên đã đọc hết cả hai bộ tiểu thuyết đó của nhà văn Kim Dung, cô chỉ đang cố tình bày trận nghi binh thôi. Cô tiếp tục đặt mình vào vị trí yếu thế trong kĩ xảo đầu độc và chủng loại độc, chính là muốn đối phương buông lỏng cảnh giác hơn, rồi bức thư kế tiếp liệu có để lộ thêm tin tức mấu chốt nào không. Về phần mô tả tình trạng bản thân theo lối đầy khinh thường, Văn Tú Quyên cũng đã tập thành thói quen, lấy góc độ khác nhìn mình, tựa như linh hồn rời khỏi bản thể. Chỉ là lúc viết xong câu cuối cô vẫn cảm thấy có chút khó chịu. Trong bức thư thứ nhất, Văn Tú Quyên chỉ muốn thể hiện rõ lập trường của người viết, nhưng đã viết như thế thì mỗi bức thư sau đều phải kết thúc theo kiểu này. Đây là sự nguyền rủa với bản thân, lúc đầu Văn Tú Quyên cảm thấy không sao, nhưng càng về sau, chút cảm giác khó chịu trong lòng càng không thể coi nhẹ được.
Văn Tú Quyên không định nhắc đến Liễu Nhứ, nhưng không thể không đề cập tới, bởi Liễu Nhứ gây ra náo loạn quá lớn, là một kẻ hạ độc, chắc chắn phải chú ý tới. Trong thư mà không viết gì về chuyện này thì thật đáng ngờ.
Bức thư này được gửi vào trước bữa tối ngày thứ Ba. Chiều thứ Tư, cô xin nghỉ nửa ngày đi gặp bác sĩ Cừu, chính là người đã bắt mạch cho Văn Tú Lâm, năm đó, câu nói của ông đã khiến Văn Tú Quyên khiếp đảm, để lại ấn tượng rất sâu sắc. Lần này cô tự đi gặp ông, không thông qua Văn Hồng Quân.
Bác sĩ Cừu ở ngoại thành, đường sá xa xôi, như đi sang vùng khác. Ông vẫn nhớ cô, còn hỏi thăm tình hình của Văn Tú Lâm. Năm ấy, Văn Tú Lâm uống xong mấy thang thuốc cũng không đi khám lại. Văn Tú Quyên nói chị cô đã qua đời rồi. Vị bác sĩ khẽ lắc đầu, sắc mặt không bất ngờ.
Bác sĩ Cừu đè ba ngón tay lên mạch môn tay trái của Văn Tú Quyên một lúc lâu, khi mạnh khi nhẹ, rồi đổi qua tay phải. Văn Tú Quyên cắn môi đợi chờ một bản tuyên án.
Bác sĩ Cừu hỏi cô có đau nhức xương khớp, có đau bụng không, Văn Tú Quyên bảo là hình như có, tinh thần không tốt, còn rụng tóc, người sưng phù.
“Cháu có ăn phải cái gì không sạch sẽ không?”
Văn Tú Quyên ngẩn người. Lại một lần nữa cô nghe thấy câu hỏi này.
“Chắc là có, cháu bị sao vậy ạ?”
“Nhìn mạch tượng thì có vẻ là bệnh Thiếu âm. Vị bác sĩ già đáp, khác hẳn với tưởng tượng của Văn Tú Quyên về lời phán bị trúng độc.
“Có nghiêm trọng không ạ?”
“Ta kê một đơn thuốc Chân vũ thang nhưng có thay đổi một chút, cháu uống thử xem.” Bác sĩ Cừu viết một đơn thuốc, gạch số “14” đi và viết lại thành “7”.
“Uống thử một tuần, sau đó đến đây ta bắt mạch lại.”
Lúc ra khỏi cửa, bác sĩ Cừu chỉ cho cô một hiệu thuốc danh tiếng lâu năm, rồi viết thêm một mẩu giấy, bảo cô phải đi bốc thuốc ngay hôm nay, uống càng sớm càng tốt. Sau đó ông cười với cô, nói “Không sao đâu”.
Văn Tú Quyên cầm mẩu giấy, đứng chờ ở hiệu thuốc đến tận bảy giờ rưỡi tối, mãi mới mua được, trở về trường thì đã hơn chín giờ. Trên đường đi, tâm trạng cô lúc an tâm lúc sợ hãi, cô hi vọng bác sĩ Cừu không phải đang an ủi cô, nhưng nhớ lại tình trạng lúc ấy cô thấy rất khả nghi.
Về ký túc xá, cô không thấy Liễu Nhứ đâu cả. Muộn như vậy rồi, cậu ấy còn đi đâu được? Cô hỏi những người khác nhưng không ai biết. Mười một giờ, đèn đã tắt từ lâu, mọi người bắt đầu lo lắng cho Liễu Nhứ. Văn Tú Quyên nói “Hay là chúng ta đi tìm cậu ấy”, thì ngay lúc đó, Kim Hạo Lương đến. Sắc mặt anh ta khá nghiêm trọng với tay ra sau khép hờ cửa lại, thông báo rằng Liễu Nhứ bị ngã vào hồ Xác Chết.
Kim Hạo Lương vừa từ bệnh viện về. Chuyện kỳ quặc này xảy ra, anh ta cũng không rõ mọi chuyện thế nào, chỉ nói Liễu Nhứ được Phí Chí Cương cứu, hai người đang ở bệnh viện, lúc nào vào thăm được thì phải chờ báo lại sau, không được lan truyền thông tin thất thiệt, chân tướng ra sao nhà trường sẽ cố gắng điều tra rõ ràng.
Văn Tú Quyên trốn trên giường, Liễu Nhứ gặp chuyện hoàn toàn vượt ngoài dự tính của cô. Cô cứ tưởng Liễu Nhứ điều tra trắng trợn như vậy, trước đó còn gọi cả cảnh sát, tất nhiên sẽ khiến cậu ấy bị cô lập, nhưng kẻ hạ độc nhất định không dám hành động quá nhiều. Cô còn định thừa dịp kẻ hạ độc tạm dừng ra tay thì sẽ đi chữa khỏi bệnh, loại bỏ toàn bộ độc tố ra. Nhưng bây giờ, Liễu Nhứ bị trả thù kịch liệt như thế. Nếu không có Phí Chí Cương, có phải cô ấy đã chết rồi không?
Văn Tú Quyên ý thức được tình thế phát triển theo chiều hướng ngược lại, trở nên gay gắt hơn. Liễu Nhứ như vậy, còn cô thì sao?
Cô sẽ tiếp tục bị hạ độc, bị đầu độc táo tợn hơn, để cô sớm... chết đi?
Kẻ kia phát điên rồi ư?
Nếu mình vẫn không thể ngăn được kẻ hạ độc, thì mình sẽ chết.
Suốt đêm, Văn Tú Quyên lăn qua lăn lại không ngủ được, trợn mắt nghĩ đối sách. Nửa đêm, cô ngồi dậy viết một bức thư khác. Cô không thể đợi được hồi âm của đối phương nữa.
©We-love-ebook
“Được rồi, tôi nghĩ không cần quan tâm đến Liễu Nhứ nữa, bây giờ nếu có thêm mấy lá gan, nó cũng chẳng dám gây chuyện. Chiêu này quá thâm! Cậu nhận được thư của tôi mới nghĩ ra biện pháp, hay là để ý Liễu Nhứ từ lâu rồi? Chắc là vế sau nhỉ. Sự bày bố và năng lực hành động của cậu khiến tôi nhìn thôi đã thấy phục rồi.
Không ai giúp được Văn Tú Quyên, nó vĩnh viễn chỉ có một mình, cho đến tận lúc chết.
Như vậy, bây giờ mọi chuyện đã trở về quỹ đạo. Rất mong nhận được sự chỉ bảo của cậu về chuyện hạ độc.
Dùng chiếc bàn học này làm hòm thư giống như một bài kiểm tra, nói thật mỗi lần dán thư tôi cứ cảm thấy nơm nớp lo sợ. Nhưng như vậy cũng tốt, nếu cả chuyện này tôi cũng không làm được, thì làm sao có khả năng hạ độc ngay trước mặt Văn Tú Quyên được. Cứ xem như đang diễn tập, không thể để bất cứ ai trông thấy tôi dán thư dưới bàn, cậu cũng không được, nếu không, cậu sẽ biết tôi là ai. Cậu cũng cẩn thận đừng để tôi nhìn thấy! Chúng ta đều có bí mật mà.
Nhưng nói thật, tôi cũng muốn gặp cậu đấy. Tôi có cảm giác chúng ta cùng chung chí hướng thì nên giúp đỡ lẫn nhau. Đợi lúc thích hợp thì gặp nhau nhé, cậu thấy sao?
Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.
Một bạn học”
©We-love-ebook
Gặp mặt, gặp mặt, gặp mặt. Nhất định phải đối diện với hắn!