Vẫn không thể gặp mặt được, trong thư hắn tùy tiện cẩu thả là thế, nhưng thực tế lại vô cùng cẩn thận, nhất là vào thời điểm sau khi ra tay với Liễu Nhứ.
©We-love-ebook
“Hoàn toàn chính xác, không cần lo con bé Liễu Nhứ nữa. Tao sẽ không tha cho bất cứ đứa nào ngáng đường. Nó đã có một bài học nhớ đời.
Nói về sự cảnh giác của Văn Tú Quyên thì mày phải biết là có những chuyện không phải cứ cảnh giác cao là ngăn được, nó đề phòng cả ngày, nhưng chỉ cần mười giây hoảng hốt là tao có thể hạ độc. Tối qua lúc ăn cơm, tao lại cho vào ít đồ, không có gì khó khăn cả. Nó bưng hộp đi mua cơm, nắp hộp mở ra, gọi món xong thì đi lấy canh, lại là một cách người xung quanh cứ từng nhóm đứng lên ngồi xuống, lúc cân, nó ngồi ăn cơm, ăn một hồi lại ngây người ra, nghe thấy đằng sau có tiếng động còn ngoái đầu lại nhìn, những lúc đó đều là cơ hội để ra tay. Mày đoán xem, tao đã ra tay vào lúc nào?
Để tao chỉ cho mày. Không phải nó đang uống thuốc Đông y ư, mày với nó ngủ chung phòng, đống thuốc Đông y nhiều thứ lỉnh kỉnh thế, cất không hết vào rương đâu, biết chưa?
Một bạn học khác”
©We-love-ebook
“Tôi không cách nào động vào đống thuốc Đông y kia. Không phải tôi thiếu cơ hội ra tay, mà là loại độc tôi dùng không thể cho vào đống thuốc đó được. Nếu như đã nấu thành nước thì may ra còn có thể, nhưng tôi xem nó nấu thuốc mấy lần rồi, không có cơ hội. Do kĩ năng hạ độc của tôi chưa thành thạo nữa.
Tôi có nên đổi sang loại độc khác không, loại tôi đang dùng thật sự bất tiện, tôi rất muốn biết cậu dùng loại độc gì. Nghe cách cậu nói thì hẳn là rất tiện ra tay nhỉ.
Viết đến đây, tôi lại nhịn không được mong muốn gặp cậu. Trước đó tôi chưa từng thật sự nhắc tới trong thư, nhưng tôi tin một người nhạy cảm như cậu, hẳn có thể cảm thấy được. Tôi thấy cậu là người đặc biệt ưu tú trong từng phương diện! Vừa quyết đoán, lại có năng lực hành động, hiển nhiên là sự hiểu biết về phương diện chuyên nghiệp cũng vượt xa tôi. Nói thế này, nghe hơi mê muội, nhưng rõ ràng cậu mang dáng vẻ mà một người đàn ông nên có. Tôi cố tưởng tượng cậu là ai trong số năm bạn nam trong lớp, nhưng vẫn không thấy giống ai, mỗi người đều có một mặt khác nhỉ, nhưng cậu mà tôi biết là người rực rỡ chói lòa nhất.
Tôi trịnh trọng đề nghị với cậu rằng chúng ta hãy gặp một lần. Thời gian thư từ lâu như vậy, tôi tin rằng chúng ta đã có cơ sở để tín nhiệm nhau, sẽ không còn những sự lo lắng vô nghĩa nữa. Chúng ta hãy lập một nhóm đồng minh, như vậy càng giải quyết vụ Văn Tú Quyên nhanh hơn.
Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.
Một bạn học”
©We-love-ebook
“Mấy ngày nay, tôi nhìn chiếc bàn học này nhiều lần, nhưng vẫn không thấy thư hồi âm. Là tôi quá vội vàng, hay cậu bị dọa bởi yêu cầu gặp mặt rồi? Không, chắc là cậu không thể nào bị dọa đâu, nhưng cậu khinh thường những cảm xúc như vậy, đúng không?
Nếu cậu không đồng ý, muốn giữ khoảng cách với tôi, hoặc là thái độ nhiệt tình quá mức của tôi khiến cậu thấy ghét, thì cũng không sao, chúng ta lại duy trì quan hệ bạn tâm thư này, cũng rất kỳ diệu. Thời gian còn rất dài, để tôi suy đoán từng chút một xem rốt cuộc cậu là ai, cũng là một niềm vui.
Nói sang chuyện nào vui hơn nhé. Hai ngày nay, tôi luôn tìm cơ hội đến xem bàn học, phát hiện trên mặt bàn có rất nhiều chữ viết, giống như mật mã vậy, hoặc là trừ việc chúng ta dùng nó làm hòm thư, có lẽ chiếc bàn này đã có rất nhiều trải nghiệm phong phú, thậm chí có cả bí mật của riêng nó. Tôi thấy những vết khắc trên mặt bàn không quá cũ. Cậu có để ý không?
Được rồi, tôi thừa nhận, tôi vẫn thấy cái bàn học này không đáng tin cậy gì hết. Cho nên, thật ra, tôi vẫn muốn gặp cậu. Cậu nghiêm túc suy nghĩ xem, có được không? Cậu đoán ra tôi là ai chưa? Cậu thông minh như vậy, có lẽ tôi đã bị cậu đoán ra rồi.
Cầu cho Văn Tú Quyên sớm yên giấc ngàn thu.
Một bạn học”
©We-love-ebook
Hơn hai tuần trôi qua, giữa bọn họ chỉ có ba lá thư này. Lại một lần nữa, Văn Tú Quyên gửi đi hai lá thư. Không biết vì lý do gì, tốc độ hồi âm của đối phương chậm hơn rất nhiều, Văn Tú Quyên thì càng ngày càng lo lắng.
Cô vẫn uống thuốc, nhưng cơ thể chẳng có bất kỳ chuyển biến nào tích cực. Lúc đó, những triệu chứng mà cô bảo “hình như có” với bác sĩ Cừu trở nên rõ ràng hơn. Đôi lúc Văn Tú Quyên nghĩ: Có lẽ mình mắc bệnh hoang tưởng thật rồi. Nhưng mỗi sáng trông thấy mớ tóc rụng trên gối, cô lại không cách nào tự gạt bản thân được nữa.
Lúc đến thăm Liễu Nhứ, nhìn thấy ánh mắt né tránh ấy, Văn Tú Quyên hoàn toàn thấu hiểu. Không thể trách Liễu Nhứ, là cô có lỗi với Liễu Nhứ. Tình bạn này đã kết thúc rồi, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, tính ra cũng chỉ mấy tháng. Đã có những lúc, Văn Tú Quyên thật sự xem Liễu Nhứ là bạn, đây là chuyện rất hiếm xảy ra với cô. Đương nhiên, cô không có nhiều thời gian để thổn thức vì mất đi một người bạn.
Ngày 22 tháng 12 năm 1997, thứ Hai, Văn Tú Quyên nhận được bức thư hồi âm.
©We-love-ebook
“Gặp thì gặp. Hai người hợp tác, cùng nhau hạ độc sẽ nhanh hơn, cơ hội cũng nhiều. Văn Tú Quyên nghi ngờ có kẻ đầu độc nó, nhưng tuyệt đối không nghĩ ra có tận hai người hạ độc. Về sau chúng ta tương trợ lẫn nhau, vô cùng thuận tiện.
Chín giờ tối thứ Tư tuần này, ngoài đình Người Chết, đi năm mươi bước về phía bắc. Phải đúng giờ, đừng sớm cũng đừng muộn.
Một bạn học khác”
©We-love-ebook
Thời khắc giải quyết dứt điểm mọi chuyện đã đến rồi. Văn Tú Quyên nắm chặt lá thư, thầm nghĩ.