19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 9

Đêm trước Giáng sinh ở Thượng Hải lúc nào cũng náo nhiệt hơn năm trước, vì vậy rừng thông lúc này trở nên sâu thẳm tĩnh mịch hơn bao giờ hết. Gần như không có ngọn gió nào thổi qua, một đêm lạnh lẽo yên tĩnh, thế nhưng trên đỉnh rặng cây thông vẫn có âm thanh rời rạc, tựa như tiếng ai rì rầm với nhau. Văn Tú Quyên hơi cúi đầu, từng bước đi sâu vào rừng cẩn thận mà chậm chạp.

Phải thấy cho rõ ràng.

Văn Tú Quyên cố ý đi vòng vòng quanh điểm hẹn. Cô không muốn mới đi nửa đường đã đụng phải hắn mà chưa kịp phòng bị, thừa dịp này đi thêm mấy bước, để tiếp thêm sức mạnh cho bản thân, sau đó cô lại nghĩ về những việc mình cần phải làm.

Kẻ kia gặp được cô, có lẽ không ngờ rằng cô chính là người viết thư, sẽ quay đầu bỏ đi ngay, hoặc giả bộ như lướt nhau. Cho nên, câu nói đầu tiên, phải ghim hắn ngay. Phải cho hắn biết rằng hắn hoàn toàn thua rồi, không thể chạy thoát, không thể trả thù được nữa, đành mặc cho cô thao túng.

Dù trước đây cô bị hạ độc bao nhiêu lần, thậm chí bị đẩy vào đường cùng, nhưng đã đồng ý tối nay gặp mặt, lúc hai kẻ mưu sát gặp nhau, cô nhất định phải nắm chắc phần thắng, thắng cho cả phần trước đây mình đã thua.

Xuyên qua những thân cây đen kịt, bỗng nhiên Văn Tú Quyên nghĩ: Chuyện xảy ra với Liễu Nhứ hôm đó, cũng là lúc chín giờ.

Văn Tú Quyên nấp sau cây đại thụ, tựa lưng vào thân cây hít thật sâu, đợi đến chín giờ ba phút mới bước ra. Trước mắt là đình Người Chết, đi qua đình, cô tiến năm mươi bước về hướng bắc, dựa vào bước chân của cô, đại khái khoảng ba mươi mét. Gần như đã tới tận bìa rừng, phía trước chính là bức tường ngăn cách ngôi trường với bên ngoài, bóng cây thưa thớt, đèn đường chiếu vào, cùng với sao trời và ánh trăng vằng vặc khiến nơi này sáng sủa hơn trong khu rừng u tối rất nhiều.

Nhưng không có bóng người nào.

Trong thâm tâm, Văn Tú Quyên giật mình, trên thư đề là cô phải đến đúng giờ, đừng sớm cũng đừng muộn. Cô cố ý đi chậm mấy phút, chính là vì không muốn đối phương nhìn thấy mình trước, để hắn không hoảng sợ mà chạy mất. Hay là, người kia đang ẩn mình sau rặng cây nào đó nhìn lén? Cô dò xét bốn phía, chú ý quan sát những bóng cây dưới đất, nhưng tất thảy đều mờ ảo dưới bóng đêm, không lại gần sẽ không nhìn rõ được.

Phía sau những rặng cây, cô cũng không bắt gặp bóng người nào đang nhanh chóng rời bước. Nhưng Văn Tú Quyên lại thoáng thấy bất an, dẫu sao cô cũng không muốn mình đứng ở chỗ sáng như vậy, phải tìm một cái cây để trốn vào. Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng vang, nhìn kĩ lại, có người đang đi từ hướng đình Người Chết tới. Văn Tú Quyên vội nấp vào thân cây gần nhất, không ló đầu ra ngoài, tiếng bước chân vang bên tai càng lúc càng gần, càng lúc càng gần hơn, ngón tay cô liên tục đếm các khớp nối và đoạn lõm, sau đó thình lình lao vụt ra, đối mặt người kia.

Người đó là Phí Chí Cương.

Đây là người ít bị nghi ngờ nhất, còn đang yêu đương nồng nhiệt với Liễu Nhứ, sao lại là anh ta chứ? Nhưng nghĩ lại, Văn Tú Quyên lại thấy giật mình. Bảo sao người cứu Liễu Nhứ lại là hắn, căn bản chẳng giống như lý do mà hắn nói với mọi người, mẩu tin nhắn từ máy nhắn tin là hắn gửi, địa điểm cũng là hắn hẹn, hết thảy đều là ván cờ mà hắn bố trí. Hắn xuất hiện ở đó, chỉ để đảm bảo Liễu Nhứ không chết mà thôi!

Phí Chí Cương thấy có bóng người đột nhiên nhảy ra từ sau thân cây, liền hết hồn lùi ra sau nửa bước.

“Rất ngạc nhiên đúng không người gửi thư cho mày chính là tao! Đừng có làm chuyện gì ngu xuẩn, tao dám đến đây gặp mày, thì cũng đã chuẩn bị vẹn toàn rồi. Tao sẽ không báo cảnh sát, nhưng cả đời mày nằm trong tay tao. Tao thắng ván này bằng chính sinh mạng của mình, hay mày muốn ngồi bóc lịch trong tù với tội danh mưu sát bất thành? Tao cho mày biết, tất cả của mày, tiền mà mày kiếm được, mạng lưới quan hệ của mày, vận mệnh của mày, toàn bộ tương lai của mày, đều phải nghe theo ý tao! Nhưng mày an tâm, tao không giống mày, tao sẽ không đẩy mày đến đường cùng đâu.”

Văn Tú Quyên nói một tràng, Phí Chí Cương nghe xong biểu hiện vô cùng kỳ lạ, không phải e ngại, cũng không thấy chút sợ hãi nào, anh trợn mắt nhìn Văn Tú Quyên như nhìn một con quái vật.

“Cậu nhầm người à?” Anh hỏi.

“Đừng có bảo tao là đêm Giáng sinh mày vu vơ chạy đến chỗ này!”

Đúng lúc đó, Văn Tú Quyên bỗng nghe thấy tiếng bước chân, có người đi về phía này. Cô thót tim, chẳng lẽ cô tìm sai đối tượng?

“Không phải vu vơ chạy đến đây, hôm nay cả lớp có một buổi tụ họp.”

“Tụ họp cái gì, sao tao không biết?” Văn Tú Quyên chất vấn, to tiếng gần như phát điên. Cô cảm thấy mọi thứ đều tuột khỏi tầm kiểm soát, như con ngựa hoang sắp thoát khỏi cương. Lúc này, lại có người trong rừng tối đi ra, nhưng đó cũng không phải kẻ gửi thư qua lại với cô, bởi vì có tận hai người... Hạ Lưu Ly và Lưu Tiểu Du. Rồi Mã Đức xuất hiện từ đằng xa, hắn không chú ý tới Văn Tú Quyên, mà đi thẳng tới kế bên bức tường dựng cái thang dưới đất lên. Không biết tự lúc nào bên ngoài tường cũng có một cái thang, một người xuất hiện ở đầu tường, không, là hai người chồng lên nhau, một người cõng một người khác.

“Cậu nên đi đi.” Phí Chí Cương nói, “Hôm nay bọn tôi tổ chức lễ Giáng sinh đặc biệt cho Hạng Vĩ, nên không nói cho cậu biết.”

Vậy là, cái người được cõng ở trên tường là Hạng Vĩ tàn tật? Hôm nay, tất cả mọi người trong lớp bồi dưỡng ngoại trừ cô ra, đều sẽ tới đây, tới cái nơi đi năm mươi bước về phía bắc của đình Người Chết?

Là mình quá vội vã, viết mấy bức thư liên tiếp đòi gặp mặt, khiến hắn nghi ngờ, mới dùng cách này để thăm dò? Dùng một sự kiện mà những người khác trong lớp và có lẽ cả Liễu Nhứ nữa, chỉ trừ mình ra, để thăm dò.

Mình bị mắc bẫy rồi!

Văn Tú Quyên tuyệt vọng gào ầm lên, liều mang chạy ra khỏi rừng. Trên đường đi, cô gặp rất nhiều bạn cùng lớp đi lướt qua, từng ánh mắt kỳ quái ném về phía cô.

Xong, hoàn toàn xong rồi!

Cô đánh cược hết thảy, đánh đổi tất cả hi vọng, chỉ để cho tối nay. Nhưng bị chính tay cô làm hỏng rồi.

Cô tự cho rằng việc đóng giả kẻ mưu sát thứ hai viết thư là diệu kế, nhưng nó vẫn dễ dàng bị hóa giải. Một cái tát đau điếng giáng vào mặt cô. Chẳng bao lâu nữa, cả lớp đều biết tối nay cô đã thốt ra những gì, và đương nhiên kẻ hạ độc kia cũng biết.

Mình sắp bị đầu độc chết rồi, không còn bất cứ hi vọng nào nữa.

Văn Tú Quyên thất thểu chạy khỏi rừng thông, cô nghe thấy có người gọi mình, trong cơn hoảng loạn, cô ngoảnh lại nhìn thoáng qua, là Liễu Nhứ. Văn Tú Quyên không dừng lại, xõa tung mái tóc thưa mỏng, dùng toàn bộ sức lực chạy về phía trước, không có phương hướng cũng chẳng có mục đích. Cứ như vậy cô biến mất trong bóng đêm mịt mờ.

« Lùi
Tiến »