19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 10

“Xin chào Đỗ Quyên, lâu lắm rồi không liên lạc với cậu.

Lúc trước tớ nhận được mấy bức thư của cậu, nhưng vì tình trạng của tớ không tốt, không tìm được cảm hứng để nâng bút.

Đời người lên voi xuống chó, kiểu gì cũng có lúc gặp thất bại, nhưng tớ thực sự không ngờ lúc đối mặt với cú sốc, mình lại đau khổ cùng cực đến vậy. Có lẽ cú sốc này quá mãnh liệt, và quá bất ngờ.

Thời gian có thể hồi phục mọi thứ, hiện tại tớ đã ổn hơn nhiều rồi. Con người rồi cũng phải đối mặt với hiện thực, đổi mặt với cuộc sống. Mấy tháng nay, tớ ở nhà, nghĩ thông suốt nhiều chuyện, cũng có nhiều bạn bè quan tâm, giúp tớ lấy lại tinh thần. Sắp tới là Giáng sinh rồi năm mới, trong năm 1998 này, mọi chuyện cũng nên có khởi đầu mới. Vậy nên tớ nghĩ, đã đến lúc chúng ta gặp nhau rồi.

Tớ dám cược, tớ hoàn toàn khác với hình ảnh trong tưởng tượng của cậu. Hơn nữa, có một câu chuyện cũ rất dài muốn trực tiếp kể cho cậu.

Hi vọng cậu sẽ đồng ý, chuyện này rất quan trọng với tớ, tớ tin là đối với cậu cũng thế.”

©We-love-ebook

Thư ở trong chậu than, chậm rãi hóa thành tro tàn.

Khi Văn Tú Quyên chạy về ký túc xá thì cô nhận được bức thư từ chỗ dì quản lý. Tên người nhận là “Số 23”, tuy mấy tháng nay cô không nhận được bức thư kiểu này nữa, nhưng dì quản lý vẫn nhớ người nhận thư chính là Văn Tú Quyên. Nét chữ của bức thư này hơi khác trước đó, Văn Tú Quyên chẳng còn sức nghĩ điều đó có ý nghĩa gì, thế giới của cô đang sụp đổ vụn vỡ, cô đã không còn chốn dung thân, đang rơi vào vực sâu vạn trượng, làm sao có thời gian lo những chuyện này nữa. Thực ra, cô đã mở thư ra xem trước khi đốt, lúc đọc thư thì cô đờ đẫn, những con chữ vuông vắn nối tiếp nhau trước mắt, giấy viết thư tựa như biển, từng con chữ chậm rãi chìm sâu xuống đáy.

Đêm ấy là lần cuối Văn Tú Quyên cố giãy giụa, cô trốn trên giường viết rất nhiều thư, có bức viết một đoạn, có bức chỉ viết một câu, không có bức thư nào viết hoàn chỉnh.

Cô viết thư gửi cho kẻ kia. Cô phải giải thích hành động đêm nay thế nào, phải giải thích về những lời uy hiếp kia ra sao, phải che giấu rằng tôi không phải Văn Tú Quyên bằng cách nào, phải làm sao để hai kẻ mưu sát có thể tiếp tục liên lạc?

Cô không có cách nào. Cô đã rơi vào đường cùng.

Hơn ba giờ sáng, Văn Tú Quyên mang một xấp giấy nhàu xuống, bưng theo chậu rửa mặt bằng men thường ngày hay dùng ra ngoài, thả từng bức thư trống trơn mang sự giãy giụa bất lực vào chậu rồi đốt chúng. Cô nhìn những mảnh giấy quằn quại trong lửa, từ từ biến dạng, rồi quăn lại thành những mảnh tro đen, vụn vỡ thành những mảnh bụi bay rải rác giữa ngọn lửa hừng hực.

Tiếp đến là bức thư Linh Đang gửi tới, sau đó là tất cả những bức thư mà cô và Linh Đang viết cho nhau ngần ấy năm.

Cô chẳng còn chút hứng thú nào với chuyện mà Linh Đang gặp phải, chẳng lẽ nó còn khủng khiếp hơn chuyện của cô ư?

Về phần gặp mặt, cô không biết mình có thể nhìn thấy bản thân trong gương bao nhiêu lần nữa.

Từng bức thư của Linh Đang bị vùi trong đống lửa. Dường như Văn Tú Quyên có thể nhìn thấy bóng dáng phấn đấu tiến lên từng bước của mình ngày xưa, ngọn nguồn của sự liều lĩnh dốc hết sức đó là gì. Trong chậu lửa, cuốn album thời gian ố vàng được lật từng trang từng trang trở về trước, cho đến khi cô nhìn thấy cơ thể nhỏ nhắn của cô đứng ở đầu giường mẹ. Hóa ra, kể từ lúc đó, cô đã bị vây trong hỏa ngục rồi.

Bây giờ cô sắp mất hết mọi thứ, sắp hóa thành tro tàn.

Đốt xong đống thư này, chỉ còn lại thư từ qua lại giữa cô và kẻ mưu sát. Cô đọc lại từng bức, ở cuối mỗi một bức thư do chính tay cô viết đều có một câu rủa xả bản thân, xem ra, tất cả đều đã thành sự thật, đáng buồn thay.

Đốt hết chúng đi, cũng có nghĩa cô thừa nhận mình thất bại hoàn toàn.

Văn Tú Quyên ngừng lại.

Cũng nên giữ lại cho sau này, cô nghĩ, gửi những bức thư này tới một chỗ khác, có khi còn phải để lại cho Văn Hồng Quân một mẩu giấy nhỏ phòng bất trắc.

Nghĩ đến đó, Văn Tú Quyên không còn thấy tuyệt vọng nữa.

Đã mất hết tất cả rồi, đã không thể trở về như ban đầu được nữa, đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết rồi, nếu vẫn muốn sống dở chết dở lay lắt ở thế giới này, liệu có gì để mà trân trọng và luyến tiếc đây?

Khi Văn Tú Quyên trở về ký túc xá, vẫn chưa qua ngày Giáng sinh. Cô trèo trên giường, viết một bức thư mới.

©We-love-ebook

“Mày thắng, tao thua rồi.

Bên thắng được lấy đi hết, chẳng qua tao vốn cho rằng bên thắng sẽ là tao.

Năm nay tao hai mươi tuổi, cao 1m68, nặng 48,5 kg, số đo ba vòng 85 - 66 - 88, sở trường là thổi tiêu. Từ nhỏ đã phải chăm sóc người khác, giỏi việc nhà, nấu ăn rất ngon, ngon hơn căng tin ở trường nhiều. Tâm tư tao khá nhạy cảm, am hiểu cách giao thiệp với mọi người, chú trọng giữ gìn các mối quan hệ, cũng khá biết cách kiếm tiền và tiết kiệm. Thành tích học tập của tao cũng không tệ, nghề nghiệp về sau cũng sẽ phát triển ổn định, tao sẽ trở nên nổi bật, có lòng tin với tốc độ thăng tiến, tao không muốn chỉ mãi làm một bác sĩ lâm sàng đứng tiền tuyến, mà muốn được thăng tiến lên tầng quản lí. Cuộc đời của tao vừa mới bắt đầu, sức hấp dẫn của tao sẽ dần được thể hiện trong tương lai. Nhưng bây giờ, tất cả những gì tao có và tương lai tao sẽ có, đều thua vào tay mày hết rồi. Mày có thể từ từ suy nghĩ, nên sử dụng tao như thế nào. Dùng thế nào cũng được, tao đồng ý hết. Dù phải làm nô lệ cho mày.

Để mày yên tâm, tao lại giới thiệu bản thân cho mày biết. Sau đây, tao sẽ nói về một Văn Tú Quyên chưa ai biết, một khi nói cho mày rồi thì sự sống chết của tao hoàn toàn giao cho mày.

Nơi tao sinh ra và lớn lên không phải mạn trên khu Tô giới Pháp, mà là phố cổ Hồng Trấn. Cha tao là tài xế taxi, mẹ tao là người thực vật. Tao từng có một người chị gái tên Văn Tú Lâm, hơn tao một tuổi, năm mười tuổi, tao đã bàn với chị là nhân lúc cha không ở nhà thì rút ống thông dạ dày của mẹ, bọn tao cho rằng mẹ chết rồi thì điều kiện sinh hoạt sẽ tốt hơn. Chị tao lâm trận lùi bước, tố giác với cha tao, kết quả một mình tao đi rút ống nuôi ăn qua đường mũi của mẹ. Mày cũng biết làm thế căn bản không chết được, nhưng tao làm vậy là mang tội rồi, cuộc sống của tao từ đó liên khác hẳn. Sau đó, trong mắt cha tao chỉ có một đứa con gái duy nhất là chị tao. Tao cố gắng nhiều năm, ở trong nhà mà y như thứ hạ đẳng, thậm chí là vô hình, rõ ràng thành tích của tao tốt hơn chị, nhưng cha tao chỉ chu cấp cho chị tao lên Đại học. Tương lai tao mịt mờ đen tối. Về sau, tao đã làm một chuyện đáng sợ. Tao tiêm trứng ký sinh trùng vào người chị tao, trứng ký sinh trùng đột phá hàng rào máu não, tiến vào đại não, thế nhưng bệnh viện chỉ chẩn đoán là u não. Vào năm lớp Mười hai, chị tao chết. Đây là lý do vì sao tao biết rõ mày tồn tại, nhưng lại không báo cảnh sát, cũng là nguyên nhân vì sao tao không dám nói sự thật với ông cảnh sát mà Liễu Nhứ gọi tới. Bởi vì tao cũng từng giết người.

Đây là bí mật lớn nhất của tao, nói những lời này xong, từ trong ra ngoài của tao hoàn toàn trần trụi trước mắt mày.

Khiến một kẻ khác chết, mày sẽ nhận lại bao nhiêu thứ tốt. Mà nắm trong tay quyền xử trí kẻ khác, thậm chí còn tốt đẹp nhường nào.

Chờ mày xử trí tao.

Văn Tú Quyên của mày”

©We-love-ebook

Viết xong lá thư này, một tia sáng ngoài cửa sổ hắt vào. Vào đêm Giáng sinh, thời gian mọi người ở lại phòng rất ít, còn dư hai bình nước nóng chưa dùng, Văn Tú Quyên cầm chậu rửa mặt và bình nước vào nhà vệ sinh, cởi quần áo ra tắm rửa sạch sẽ. Kẻ hạ độc nhất định là nam giới, cô nghĩ, chuyện đêm qua, không thể có đứa con gái chung phòng nào dàn xếp được. Tắm nước nóng khiến sắc mặt Văn Tú Quyên trông hồng hào hơn một chút, nhưng cả đêm mất ngủ, lại tắm rửa vào sáng sớm rét lạnh thế này, làm đầu cô đau nhức từng cơn. Cô đoán mình bắt đầu sốt nhẹ, có lẽ lên đến 38 độ. Những người khác vẫn chưa thức dậy, cô ngồi bên chiếc bàn dài, soi mình trong chiếc gương tròn nhỏ, lại thấy hình như vẫn thiếu gì đó, bèn mở rương lấy ra thỏi son Clinique.

Ăn sáng xong mới hơn tám giờ, Văn Tú Quyên gửi thư đi. Cô ung dung hơn rất nhiều, không còn dáo dác nhìn quanh, thậm chí lúc ăn cơm uống nước cũng chẳng phòng bị nữa. Hoàn toàn buông lỏng, như muốn cho đối phương biết, Văn Tú Quyên đã mặc ngươi xử trí rồi.

Cô trở nên khoan thai, trên mặt luôn nở một nụ cười nhàn nhạt, vết son môi cũng bị liếm nhạt đi, dáng người trở lại thẳng tắp như xưa, dùng dây cột tóc đẹp buộc tóc lại, có vẻ như mái tóc cũng không thưa mỏng đến vậy.

Sau bữa cơm chiều ngày 25, cô đi ngang qua hộp thư, liếc mắt thấy thư bị lấy đi rồi.

Sáng ngày 26, Văn Tú Quyên bị ngã trong lớp Giải phẫu. Lúc ngã xuống, đôi mắt mơ màng vẫn khẽ mở, rồi chậm rãi khép lại, thở ra một hơi thật dài từ giữa răng và môi. Thanh âm ấy gây chấn động lòng người, như thể mọi thứ trong cô, sức lực, không khí, tinh thần, cùng đám yêu ma quỷ quái đang gào thét trong lòng, tất cả chen lấn tranh nhau tuôn ra khỏi thân xác này.

Rạng sáng ngày 27, bác sĩ thông báo Văn Tú Quyên qua đời.

« Lùi
Tiến »