19 Năm Mưu Sát (Tập 2)

Lượt đọc: 883 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10
Người nằm cạnh
Mục 1

Chỉ khi màn đêm buông xuống, người ta mới cảm nhận được thế giới này.

Ban ngày, mọi người bị thế giới lôi cuốn, xáo trộn và va chạm, cuối cùng bị đánh vào như một dòng nước nhỏ. Đêm xuống, dòng nước ấy hội tụ lại, cuộn mình thành một chỉnh thể, để có thể cảm nhận toàn bộ thế gian sừng sững bắt ngang trước mắt ấy. Thế giới dơ bẩn này im lặng, khó tả, xoay quanh thiện và ác.

Bây giờ đang là ba giờ sáng, Văn Tú Quyên đã mất được chín năm. Nhưng Liễu Nhứ vẫn cảm thấy Văn Tú Quyên đang nhìn mình. Cảm giác này khiến cô rùng mình. Từ lúc sực tỉnh giấc, Liễu Nhứ đã cảm thấy kỳ lạ, lúc ý thức một lần nữa quay về cơ thể thì mắt cô vẫn nhắm lại, cảm giác lạnh lẽo kỳ quái ấy liền ập đến, lan lên gò má, xuống cổ và cánh tay. Loại cảm nhận không có thực này đánh thẳng vào sự bất an trong lòng, nhưng cũng đem lại cảm giác quen thuộc. Nhớ lại, cô từng có cảm nhận thế này vào chín năm trước. Rạng sáng ngày 25 tháng 11 năm 1997, cô ngủ trong phòng ký túc xá đại học Y khoa Thượng Hải. Trong bóng tối, màn ngủ bị xốc nhẹ lên, Văn Tú Quyên xuất hiện từ khe hở, mái tóc xõa dài, cơ thể nghiêng về chỗ cô, mặt ghé sát, nhìn cô chằm chằm. Đúng vậy, chính là cảm giác ấy.

Sự bất an càng lúc càng nặng trĩu, nặng trĩu đến nỗi biến thành một thứ đáng sợ khó tả trong lòng ra sức giãy giụa. Mấy ngày nay, cứ nửa đêm, Liễu Nhứ lại tỉnh giấc và thấy bất an, cảm giác kỳ dị này không phải mới xuất hiện trong đêm nay, chỉ là nó chưa từng mãnh liệt đến mức này. Liễu Nhứ biết chồng mình đang ngủ bên cạnh, cô muốn mở to mắt, nhưng lại sợ trong đêm tối không nhìn thấy Phí Chí Cương, ngược lại còn trông thấy ảo ảnh của Văn Tú Quyên. Thực ra, khoảng thời gian này, cô vốn chẳng thường nhìn thấy Văn Tú Quyên, mà lại thấy Quách Khái. Cô quyết định sẽ mở to hai mắt, bởi vì Phí Chí Cương luôn mang lại cảm giác an toàn, từ khoảnh khắc anh cứu cô ra khỏi hồ Xác Chết, đến lúc quỳ xuống cầu hôn khi cô bị đuổi khỏi nhà, đứng ở đầu đường trong sự bất lực và sợ hãi, rồi lại đến những năm yên ổn nếp sinh hoạt gia đình, dù thế giới bên ngoài sóng gió bão bùng cỡ nào thì anh vẫn là chỗ dựa tinh thần vững chãi cho cô. Ngay Văn Tú Quyên, trước khi qua đời, đã nói với cô một câu “Không phải Phí Chí Cương”. Hiện giờ, trên đời này cũng chỉ có một người như vậy khiến cô yên tâm dựa vào.

Liễu Nhứ chưa mở mắt thì đã cảm thấy chiếc nệm hãng Simmons mình nằm bị lún xuống, sau đó là tiếng xỏ dép lê, và tiếng bước chân lẹt xẹt. Những tiếng động rất nhẹ, nhưng trong đêm tối cô nghe thấy chúng cực kỳ rõ ràng. Cảm giác kỳ dị biến mất, Liễu Nhứ chậm rãi mở hai mắt. Vùng da chỗ hai gò má, cổ và cánh tay của cô run rẩy gấp bội, lông tơ dựng đứng hết. Cô nhận ra, vừa rồi, người yên lặng chăm chú nhìn cô thật lâu trong đêm tối, chính là Phí Chí Cương.

Từ khi cô tỉnh lại đến lúc Phí Chí Cương đứng lên, ít nhất là năm phút, có lẽ thời gian anh nhìn cô còn lâu hơn. Cho dù chỉ là năm phút... Có ai lại nhìn người nằm kế bên chằm chằm đến tận năm phút trong đêm thế này không? Năm phút, vào ban ngày tưởng chừng rất ngắn, nhưng giữa đêm thì lại dài dằng dặc, đằng đẳng đến độ khiến vô số suy nghĩ lóe lên, xoay mòng mòng trong đầu cô. Cho dù vào lúc hai người yêu nhau nồng cháy nhất, Phí Chí Cương hoặc là bản thân cô cũng không làm chuyện quái dị này. Cảm giác run rẩy khắp người nói cho Liễu Nhứ biết, hành động này không phải nảy sinh từ yêu thương.

Vậy thì là gì?

Liễu Nhứ cứ tưởng rằng Phí Chí Cương đi vệ sinh, nhưng nghe phương hướng của tiếng bước chân, hình như không phải. Cô đợi mười phút, Phí Chí Cương vẫn chưa về phòng, bên ngoài chẳng có chút âm thanh nào, tựa như Phí Chí Cương đã biến mất trong đêm tối.

Sự bất an ứ đọng trong lòng, Liễu Nhứ bèn ngồi dậy.

Cô không đi dép, mà đi chân trần, lặng yên không tiếng động. Đi ra khỏi phòng ngủ, phòng khách không bật đèn nhưng mắt cô đã nhìn quen bóng tối, có thể thấy chồng cô không ở đây.

Thế anh ở đâu?

Liễu Nhứ đi tới nhà vệ sinh, lúc ngang qua phòng bếp thì nhìn một cái, anh không có ở đó, nhà vệ sinh cũng chẳng có ai. Vậy thì chỉ còn thư phòng.

Cửa thư phòng đang mở.

Thời gian này, Phí Chí Cương rất ít khi vào thư phòng, nơi đó đã biến thành “mật thất” của Liễu Nhứ, cả gian phòng này, khắp nơi đều đặt các món đồ liên quan đến vụ án của Văn Tú Quyên và Quách Khái.

Liễu Nhứ đứng ở cửa, Phí Chí Cương quay lưng về phía cô, đứng trước bàn làm việc. Rèm cửa sổ vẫn chưa kéo sát, có một khe hở để ánh trăng lọt vào, để lại một vạt trắng trên vai Phí Chí Cương.

Phí Chí Cương không nhận ra vợ mình đang đứng cách mấy mét nhìn mình, anh cúi đầu, duy trì tư thế này, không nhúc nhích.

Rốt cuộc anh ấy đang nhìn cái gì vậy? Nhìn những thứ liên quan đến vụ án ư? Dưới ánh sáng mờ thế này mà anh ấy cứ đứng nhìn nó bất động như vậy, hình như không hợp lí.

Cô tiến lên phía trước, khiến Phí Chí Cương giật mình. Anh quay đầu lại, cơ thể hơi nghiêng, Liễu Nhứ nhìn thấy thứ trên bàn.

Đó là một hộp gấm đang được mở, ánh trăng chiếu vào, ánh lên những tia sáng lạnh lẽo. Sự lạnh lẽo của lưỡi dao. Mấy chục con dao giải phẫu.

Đây là chiếc hộp đựng dao của Phí Chí Cương. Anh có thói quen, mỗi lần thực hiện thành công ca khó thì sẽ giữ con dao giải phẫu lại rồi đem về, đặt trong hộp này. Có thể nói, trong hộp có bao nhiêu dao, tượng trưng cho bấy nhiêu mạng người anh đã cứu sống.

Liễu Nhứ nhìn chồng mình bỏ dao vào hộp, nhiều năm trôi qua, hành động này đã trở nên rất bình thường. Thế nhưng, Phí Chí Cương chưa bao giờ cẩn thận xem xét từng con dao giải phẫu như lúc này.

Phí Chí Cương đóng hộp lại, cho vào ngăn kéo bàn làm việc.

“Anh không ngủ được, tiện xem xét một chút. Đánh thức em rồi à? Về ngủ thôi.” Anh nói.

Anh ra khỏi thư phòng, lướt qua người Liễu Nhứ, khuất mình trong bóng tối phòng khách, rồi quay đầu lại gọi Liễu Nhứ.

“Ngủ thôi em.”

Hai người trở lại giường chui vào chăn của riêng mình.

“Khiến em sợ à?” Phí Chí Cương hỏi.

“Nửa đêm làm thế... hơi kỳ cục.”

“Anh xin lỗi.”

Liễu Nhứ không nhắm mắt, đêm nay, có lẽ lại là một đêm khó ngủ.

Ban đêm ngắm dao giải phẫu, hơi lạnh của dao thấm vào trong cốt tủy. Chồng cô lúc ấy rốt cuộc suy nghĩ chuyện gì? Suy ngẫm về con đường nghề nghiệp ư đến tột cùng anh đã gặp phải cửa ải khó khăn nào?

Chắc chắn rằng trong lòng anh có tâm sự, đến mức lăn lộn khó ngủ, đến mức ngóng nhìn trong đêm tối, đến mức vô thức làm những việc vô nghĩa. Nói là vô nghĩa, nhưng chính là sự phản chiếu của thứ gì đó trong nội tâm anh.

Nỗi bất an của Liễu Nhứ kéo dài suốt một tuần, cô không biết sự bất an trong đêm xuất phát từ đâu, nhưng mỗi lần như vậy đều khiến giấc ngủ của cô rất chập chờn, hay bừng tỉnh đột ngột. Giờ thì cô đã biết, có lẽ đêm hôm trước là lần đầu tiên anh tỉnh dậy lúc nửa đêm để ngắm dao, nhưng nhất định người nằm cạnh này đã im lặng nhìn cô chăm chú rất nhiều ngày rồi.

Anh ấy đang nghĩ gì thế?

Liễu Nhứ bỗng nghĩ vu vơ đến cái đêm của nhiều năm về trước, Văn Tú Quyên nửa đêm rời giường vén từng tấm màn lên, soi kĩ từng gương mặt đang ngủ say. Chăm chú săm soi trong bóng tối, nói lên ác ý đang tiềm tàng.

Liễu Nhứ đánh trống ngực liên hồi.

Anh ấy muốn hại mình ư?

Anh ấy muốn hại mình?

Anh ấy muốn hại mình!

Không có bất cứ lý do gì, cũng không có chút chứng cứ nào, chỉ có cái trực giác đáng chết này.

Anh ấy đang nghĩ, có nên giết mình không, anh ấy nhìn cổ mình, nhìn động mạch trên cổ! Anh ấy muốn ra tay bằng những chiếc dao giải phẫu kia ư? Hay là anh ấy đang nói với những người từng được cứu, rằng anh ấy đã cứu được bao nhiêu người rồi, vậy thì giết một người vẫn bù đắp được?

Nếu vậy, hóa ra, trong cái chết của Văn Tú Quyên, Phí Chí Cương cũng có liên quan.

Sau khi Quách Khái chết, Liễu Nhứ tiếp nhận những manh mối điều tra của anh, lật lại vụ mưu sát xảy ra chín năm trước. Cô không đếm xỉa đến mọi thứ, đương nhiên cũng không còn dồn hết tâm trí giấu giếm chồng như trước đây. Cô vốn tưởng rằng Phí Chí Cương không liên quan gì đến vụ án, dẫu sao ngay chính Văn Tú Quyên cũng loại bỏ một người duy nhất không phải hung thủ, chính là Phí Chí Cương.

Nhưng bây giờ, Phí Chí Cương lại muốn giết mình.

Có lẽ đây chỉ là một suy nghĩ xấu xa quanh quẩn không thôi, có lẽ anh sẽ không ra tay, cũng có thể cô đang hiểu lầm và đoán mò...

Liễu Nhứ nhắm mắt lại.

Nếu là Quách Khái, anh ấy sẽ phán đoán như thế nào?

Liễu Nhứ nhớ rằng anh đã viết một câu vào trang bìa lót của cuốn Tội phạm học: “Điều tra viên không nên bỏ qua bất cứ khả năng nhỏ nhoi nào, bởi vì những vụ án độc địa bất thường luôn bắt nguồn từ những khả năng nhỏ nhặt bất thường đó.”

Cho dù Phí Chí Cương không phải là kẻ mưu sát, nhưng mức độ mà anh can thiệp vào cái chết của Văn Tú Quyên năm đó nhất định cũng không ít.

Trước khi trời hửng sáng, Liễu Nhứ ngủ thiếp đi, khi cô thức dậy, Phí Chí Cương đã đi làm. Cô kéo màn cửa sổ ra, ánh nắng bên ngoài cũng không tệ. Vào ban đêm, con người luôn ôm những bất an và sợ hãi với thế giới xung quanh, nhưng vào ban ngày thì lạc quan hơn nhiều.

Có lẽ mình đa nghi quá! Liễu Nhứ nghĩ. Anh ấy chung sống với mình bao nhiêu năm kia mà.

Cô quay đầu lại, như chợt nhìn thấy Quách Khái ngồi ở đầu giường mỉm cười với mình, chớp mắt thì không thấy đâu nữa. Đây chính là ảo ảnh phản chiếu trên bong bóng ảo mộng vào những lúc lòng cô ngẩn ngơ.

Quách Khái đang lo lắng cho mình. Vậy cẩn thận một chút cũng không thừa.

« Lùi
Tiến »