Phải từng bước tiếp cận chân tướng thế nào đây? Liễu Nhứ cảm thấy như Quách Khái đang nắm tay chỉ cho cô. Chuyện này hình như không phải là ảo giác.
Cái chết của Quách Khái và cái chết của Văn Tú Quyên giống như cùng xâu trên một sợi dây thừng. Mặc dù Liễu Nhứ cảm thấy khó đối mặt với cha mẹ của anh, nhưng hai tuần trước, cô vẫn đến gõ cửa nhà họ Quách để nhận sự trợ giúp cuối cùng của Quách Khái. Hai ông bà đều ở nhà, vừa nhìn đã thấy họ chỉ là hai cơ thể khô cằn mất hết sức sống.
“Khái Khái nhà chúng ta...” Bà Quách bắt đầu nói, khiến Liễu Nhứ như trở lại hai mươi năm trước, lúc Quách Khái lao đầu chạy trong con hẻm, mẹ anh cũng gọi như thế. Cũng nhiều năm cô không gặp cha mẹ anh đương nhiên Quách Khái cũng không giấu được cha mẹ rằng anh thích cô, thấy Liễu Nhứ đến thăm, họ cũng không bất ngờ. Có lẽ họ rất muốn nói nhiều hơn về con trai mình với người khác, tựa như dấu vết của Quách Khái vẫn chưa biến mất khỏi thế gian này, bất kể người nghe là ai.
“Nó làm cảnh sát hộ tịch, chúng ta cảm thấy yên tâm hơn, nào ngờ những bạn cùng trường Cảnh sát của nó vẫn bình yên vô sự, mà nó thì không còn nữa.”
“Sao có thể chứ, nó là một thằng bé hiền lành, không thể có chuyện đêm hôm lại đi tới mấy quán rượu như thế đâu, lại còn đi cùng một cô gái không rõ lai lịch. Nó chẳng phải là kiểu người đó, cháu biết mà.”
“Ôi, cảnh sát bảo sẽ tận lực điều tra, lãnh đạo cũng tới nhà hai lần. Hết ngày này qua ngày khác, chẳng có kết quả gì. Với lại, chúng ta là bậc cha mẹ, nhìn nó lớn lên, chúng ta còn không hiểu rõ tính cách nó thế nào hay sao? Không nói những cái khác, nếu như thằng nhóc này thật sự, ừ thì, thật sự là như thế, thì tại sao nó phải gửi địa chỉ đến một chiếc điện thoại khác, không thể như thế được, chắc chắn nó nghi ngờ chuyện gì đó. Cháu nói xem, có đúng không?”
“Bác đã nói với nó từ lâu rồi, ‘Khái Khái, bây giờ con không còn là cảnh sát điều tra nữa, nên yên ổn làm cảnh sát hộ tịch đi, đừng có hở tí lại dính vào mấy chuyện nguy hiểm, những chuyện kia chẳng liên quan đến con nữa rồi. Nó chẳng phải đứa không chịu nghe lời. Bác cảm thấy nó có chuyện gì đó, có tâm sự, nhưng nó không nói cho chúng ta biết. Nhất định là nó đi điều tra những kẻ kia, bọn chúng thật sự quá ác độc.”
Liễu Nhứ ngồi co mình trên ghế salon trong phòng khách nhỏ, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Hai ông bà không thể chấp nhận nổi chuyện con trai mình đã chết, càng không chấp nhận nổi nguyên nhân cái chết là do bị phụ nữ dụ dỗ, bọn họ tin Quách Khái chắc chắn biết về nhóm tà giáo này nên mới tự mình điều tra rồi gặp nạn. Cô chỉ có thể im lặng, làm sao cô có thể nói cho họ biết rằng Quách Khái vì cô mà chết.
Liễu Nhứ hỏi về chiếc điện thoại di động chứa những ghi chép về hành trình của Quách Khái, nhưng nó vẫn ở chỗ Sở cảnh sát. Có vẻ nội dung trong chiếc điện thoại cũng không trợ giúp được nhiều cho công cuộc phá án của cảnh sát. Liễu Nhứ nghĩ, hơn nữa trong số đó là manh mối giả mà nhóm tà giáo kia cố tình bố trí, để làm lệch hướng điều tra của cảnh sát. Ngoài ra, cảnh sát không giữ bất kỳ vật nào của Quách Khái, hoặc có thể anh không ghi chép hay để lại dấu vết gì về vụ án của Văn Tú Quyên.
Nhất định Quách Khái đã có phát hiện nào đó khiến hung thủ cảm thấy cực kỳ căng thẳng, cho nên anh mới bị giết, có thể cô sẽ tìm thấy manh mối từ những ghi chép trong chiếc điện thoại di động kia. Nhưng chiếc điện thoại lại không có ở đây, chuyến đi này của Liễu Nhứ cũng chỉ mang ý nghĩa thăm viếng gia đình người đã khuất mà thôi.
Di ảnh của Quách Khái đặt trên kệ tivi trong phòng khách, Liễu Nhứ thắp ba nén hương, rồi khom người. Lúc đứng thẳng lại, cô định ra về, nhưng nhìn khuôn mặt trong di ảnh, nỗi xúc động trong lòng cứ thế trào dâng.
“Cháu có thể vào xem phòng của cậu ấy không ạ?”
Căn phòng nhỏ rộng không đến tám mét vuông ngoại trừ chiếc điện thoại thì cảnh sát cũng chỉ kiểm tra qua loa nên gian phòng gần như được giữ nguyên vẹn, hệt như khi Quách Khái còn sống. Bà Quách nói họ vẫn chưa dọn dẹp những di vật của Quách Khái, lòng họ chịu không nổi, cho nên cứ để vậy, có lẽ sau này vẫn vậy, mỗi ngày quét dọn một chút, tựa như một ngày nào đó con trai họ sẽ trở về.
Chiếc giường đơn kê sát tường, trên đó vẫn còn gối và chăn màn gấp gọn gàng. Tủ đầu giường đặt đồng hồ báo thức và hai cuốn sách, cuốn trên là Tiếu ngạo giang hồ. Gần cửa sổ là bàn máy tính, màn hình máy phủ lụa trắng, có lẽ trong máy tính sẽ có đầu mối gì đó, nhưng bà Quách vẫn ở đây, Liễu Nhứ không nghĩ ra được lý do gì để bật máy tính của Quách Khái. Ngoại trừ một chiếc ghế, nội thất trong phòng chỉ còn tủ quần áo và tủ đồ. Vị trí bắt mắt nhất trên kệ tủ là một khung ảnh chụp Quách Khái mặc trang phục cảnh sát rất khí phách, đang bĩu môi ngẩng đầu, trông bướng bỉnh kiểu trẻ con, đó mới chính là Quách Khái trong trí nhớ của cô, một Quách Khái đánh mấy bài quyền trước giường bệnh của cô, chứ không phải anh cảnh sát hộ tịch Quách Khái béo phì.
Trong ngăn tủ có vài cuốn sách. Một phần là sách võ hiệp, còn lại là tiểu thuyết trinh thám, có vài quyển rất đặc biệt.
“Cháu có thể cầm vài cuốn sách của cậu ấy về làm kỉ niệm không ạ?” Liễu Nhứ chỉ vào mấy cuốn sách và hỏi.
“Được, cháu cứ lấy thoải mái, không sao đâu, cháu giữ vài quyển chắc nó cũng vui lắm. Đây là sách giáo trình hồi nó đi học đấy. Giữ làm kỉ niệm cũng hay, người ta sống trên đời đều cần lưu lại chút vật tưởng nhớ.” Nói đến đây, bà Quách bắt đầu rơi lệ, không khống chế được tâm trạng, vội quay người ra khỏi phòng.
Tội phạm học, Tra khảo thẩm vấn, Kiểm tra dấu vết, Điều tra Tâm lý học, Nhân cách và Động cơ phạm tội, Khoa học Điều tra hình sự... Liễu Nhứ cầm cuốn Tiếu ngạo giang hồ ở đầu giường, phát hiện bên dưới là cuốn Phác họa tâm lý tội phạm, cô liền cầm cả hai cuốn. Trong cuốn Phác họa tâm lý tội phạm, có một bức thư rất dày. Đó là thư cá nhân của Quách Khái, vốn không tiện xem, nhưng trên thư có ghi địa chỉ người gửi, là Trung tâm Giám định Dấu vết của Cục Công an Thượng Hải, trong lòng cô rung động. Thư đã được bóc, bao thư rất dày, Liễu Nhứ rút ra nhìn thoáng qua, biết mình đoán không sai, đây chính là bản sao chép thư liên lạc giữa hai kẻ mưu sát, bản gốc đã bị Phí Chí Cương đốt trụi. Ngoại trừ những bản sao chép này ra, trong bao thư không có nội dung nào khác, có lẽ người thẩm định đã nói những gì cần nói với Quách Khái qua điện thoại rồi, sau đó họ gửi trả bản sao này cho anh. Đây chính là thứ Liễu Nhứ đã giao cho Quách Khái, nhưng bây giờ cô thực sự cần đến, cho nên cô kẹp nó vào chồng sách rồi mang đi.
Lúc sắp ra khỏi phòng, Liễu Nhứ quay đầu đánh giá tổng thể một chút, chợt phát hiện bên góc tường sát cửa có một tấm ván gỗ. Liễu Nhứ nhìn kĩ mấy lần, những vết khắc lít nhít trên tấm gỗ đó khiến cô đột nhiên nhận ra nó là vật gì.
“Cháu có thể đem thứ này đi không ạ?” Cô hỏi, bà Quách lúc ấy đã lau khô nước mắt.
“Cái này à?” Bà Quách ngạc nhiên hỏi, mang vài quyển sách thì còn hiểu được, nhưng đem một tấm ván gỗ về thì dù sao cũng hơi kỳ quái.
“Tấm gỗ này nó mới đem về không lâu, không biết dùng để làm gì, cháu muốn mang về cũng được, nhưng có nặng lắm không?”
“Cháu nghe Quách Khái kể, tấm ván gỗ này rất có ý nghĩa với cậu ấy. Tấm gỗ này chắc chắn là mặt bàn học đấy ạ.”
“Bàn học ư? Cháu nói thế thì dì cũng thấy giống thật.”
Liễu Nhứ gật đầu. Đúng vậy, một chiếc bàn học, và cũng là một phần của hòm thư.
Lúc chào tạm biệt, Liễu Nhứ để lại số điện thoại, dặn ông bà Quách rằng nếu chiếc điện thoại kia được trả về thì báo cho cô biết. Hai ông bà hơi ngạc nhiên với yêu cầu này, Liễu Nhứ bèn nói rằng cô cảm thấy Quách Khái không phải người như thế, nếu được xem những tin nhắn trong chiếc điện thoại đó, có thể cô sẽ giúp được gì đó. Lời nói này mang hàm ý, nhưng Liễu Nhứ không để cho họ có cơ hội hỏi han, liền ôm tấm ván rời đi.
Đi xuống dưới tầng, Liễu Nhứ nghe thấy có người gọi tên mình. Cô ngẩng đầu nhìn, thấy ông Quách đang đứng ở cửa sổ vẫy tay với mình, ý bảo cô quay lại.
Liễu Nhứ quay lên, ông Quách đã đứng trước cửa, tay cầm máy ảnh kĩ thuật số.
“Lúc nãy, cháu nói là cháu tin Quách Khái không phải người như vậy, đúng không?
“Đương nhiên rồi, thưa bác Quách.” Liễu Nhứ nói chắc chắn.
“Trong này có một tấm ảnh, hai ngày trước chúng ta xem lại ảnh trong máy thì phát hiện ra. Bác có gửi cho công an rồi, nói chung hai bác luôn cố gắng hết sức cung cấp manh mối, nhưng cũng không biết có hữu ích hay không. Bác cũng muốn cho cháu xem.”
Liễu Nhứ ghé đến, nhìn thấy một tấm ảnh được Quách Khái chụp lại, hiển thị trên màn hình nhỏ của máy ảnh. Trong tấm hình có ba người, người đầu tiên mà Liễu Nhứ nhận ra không phải là cô ca sĩ không thường xuyên xuất hiện trước công chúng, đứng chính giữa, mà chính là cậu thanh niên phục vụ đứng bên phải.
“Cháu nhận ra người trong ảnh à?” Ông Quách hỏi. Có thể thấy Liễu Nhứ vẫn chưa quen với việc che giấu cảm xúc của mình.
“Dạ, ở giữa là một ngôi sao nổi tiếng ạ. Bức ảnh này được chụp lúc nào ạ?”
“Vào ngày nó mất, buổi tối, mười giờ mười hai phút, trên máy có hiển thị thời gian. Mấy tiếng sau thì nó bị hãm hại.” Ông nhìn chằm chằm vào Liễu Nhứ. .
“Cháu biết về chuyện của nó, đúng không?”
Hai tay Liễu Nhứ nắm chặt lấy mặt bàn, khớp xương trắng bệch gồ lên.
“Cháu muốn bắt tên hung thủ đã sát hại Quách Khái, bác Quách, cháu nhất định phải bắt được hắn!” Cô ôm tấm ván gỗ, gập người chào thật mạnh, rồi xoay người chạy xuống tầng thật nhanh.