Lớp keo dán đã mất đi phần nào chất dính sau một thời gian tiếp xúc với không khí, dính lỏng lẻo trên bao thư, giống như lớp da rắn bị lột. Liễu Nhứ nhẹ nhàng mở thư, nhìn thấy một hàng chữ.
Thời gian không đổi, địa điểm đổi thành “Màu Lam”.
Bức thư này kẹp trong cuốn Phác họa tâm lý tội phạm.
Từ lúc ở nhà họ Quách trở về, căn phòng nhỏ vốn dùng làm thư phòng đã được Liễu Nhứ bố trí thành phòng phân tích vụ án. Hai rèm cửa sổ được kéo lại, tất cả những bản sao của thư đều được cô dán lên hai tấm rèm. Cô giống như đang gióng trống khua chiêng, chẳng sợ chồng mình biết rằng cô có bản sao dự bị của những bức thư gốc đã bị anh đốt, cũng không sợ anh biết cô có ý định điều tra vụ án này một lần nữa. Cô đang làm thế để Phí Chí Cương nhìn thấy, chính là để anh đừng đến khuyên ngăn, cũng đừng quấy rầy cản trở cô.
Tấm ván bàn học kia cũng được treo lên tường, Quách Khái tìm được “hòm thư” này, tháo một bộ phận của nó cất trong nhà, Liễu Nhứ tin chắc phải có nguyên nhân. Nhìn tấm ván gỗ này xem, trên đó khắc chi chít những kí hiệu kỳ quái được ghi thẳng hàng chỉnh tề, vô cùng bắt mắt. Nghĩ kĩ lại, những vết khắc này không hề giống với những vết nguệch ngoạc mà học sinh thường vẽ bậy lên bàn. Có lẽ chính điều đó đã khiến Quách Khái nghi ngờ. Những kí hiệu trên “hòm thư” và vụ án này có liên quan với nhau ư? Nhưng trong những lá thư qua lại giữa hai kẻ mưu sát chưa từng nhắc tới những kí hiệu này.
Mặt bàn học là phát hiện mới của Quách Khái, thư từ kẹp trong cuốn Phác họa tâm lý tội phạm cũng vậy, nếu anh không bị giết, có lẽ trong lần gặp mặt sau đó, anh sẽ nói cho Liễu Nhứ biết hết thảy chân tướng vụ việc và những phân tích dựa vào các vật chứng này. Nhưng bây giờ, mọi chuyện chỉ có thể dựa vào suy đoán của Liễu Nhứ mà thôi. Thư này đến từ đâu? Nét chữ trong thư, rõ ràng là của nghi phạm B, bức thư này không hề có trong đống thư mà Văn Tú Quyên giấu trong cây tiêu, nhìn nội dung thì hẳn là diễn ra sau bức thư cuối cùng hẹn gặp mặt nhau. Quách Khái kiếm đâu ra lá thư này? Chẳng lẽ anh tìm ra cùng với “hòm thư” kia ư? Dựa vào tình huống hiện tại, có lẽ đây là suy luận hợp logic nhất. Vì sao năm đó bức thư này không được lấy đi? Rốt cuộc hai kẻ mưu sát có gặp nhau hay không?
Quá nhiều nghi vấn tồn tại chứ không riêng gì bức thư mới xuất hiện này. Mỗi khi kéo rèm cửa lên, đèn chân không lại sáng, ánh sáng trắng chiếu xuống mỗi trang giấy và mặt bàn, từng chữ Hán vuông vức được người viết ngụy trang kĩ càng và các kí hiệu kỳ quái nhảy nhót không ngừng, tất cả tạo thành một quỹ đạo khó có thể phân biệt, trở thành chiếc lưới lớn bao trùm Liễu Nhứ. Phải làm rõ manh mối của chiếc bàn này một cách cực kỳ cẩn thận, nói thì dễ, không có phân tích của Quách Khái thì chỉ có thể trông cậy vào một mình Liễu Nhứ đối mặt với muôn ngàn khó khăn phức tạp kia. Hơn một tuần lễ đầu, Liễu Nhứ tạm gác vụ án sang một bên, cô vùi đầu đọc đống sách hình sự và điều tra tội phạm của Quách Khái. Cô lướt qua phần định nghĩa và nội dung đại cương, chỉ tập trung vào phần suy luận diễn giải, nghiên cứu phán đoán, đủ các bài phân tích về động cơ phạm tội, các nhân cách phạm tội khác nhau, và tất cả quá trình phá án có liên quan. Bởi vì những cuốn này đều là sách giáo trình của Quách Khái, nên có nhiều chỗ Quách Khái còn viết thêm những kinh nghiệm mà bản thân tâm đắc.
Cô cần cố gắng để phân tích những kinh nghiệm học tập này, bởi chúng ẩn giấu bên trong rất nhiều nội dung được viết tay một cách xiêu vẹo khác, phải cực kỳ tỉ mỉ mới phát hiện được, ngoài những kinh nghiệm tâm đắc đó thì còn một số thứ khác được viết giữa kẽ sách.
Đó là một câu chuyện tiếp nối câu chuyện, gần như chỉ là đoạn văn miêu tả ngắn, có lẽ là những ảo tưởng vô biên của một thiếu niên tuổi xuân phơi phới đây mà, ban đầu Liễu Nhứ nghĩ vậy. Nhưng đọc từng trang, từng trang, cô thoáng thấy ở một vài góc trang giấy có viết tên mình... Đó là hai chữ “Liễu Nhứ” cẩn thận và nắn nót, ngoài hai chữ này ra, Quách Khái không hề dùng nét bút nắn nót và trịnh trọng đó để viết bất cứ thứ gì nữa, cho dù là chính tên anh. “Liễu Nhứ”, “Liễu Nhứ”, “Liễu Nhứ”, những cái tên này được viết rải rác khắp những cuốn sách kia, như gắn với mỗi giờ phút trong quãng thời gian Quách Khái theo học ở trường Cảnh sát. Cô biết Quách Khái thích mình, nhưng trước giờ cô không hề biết anh thích mình nhiều đến thế, sâu sắc đến thế, ngay cả chính cô, cũng chưa từng thích ai đến nhường ấy.
Thế là, cô bắt đầu hiểu ra những câu chuyện kia.
“Trời trưa gió giật mưa mau. Bầu trời phía xa xa giăng kín sương mù đến nỗi biến sắc, khó mà phân biệt được đâu là khói báo động, đâu là khói sinh hoạt bốc lên từ nhà của người dân trong thành. Vượt qua con đường dốc núi này, tòa thành nhỏ quen thuộc hiện ra trước mắt. Thành đã phá rồi, nàng còn ở lại hay chăng?
Máu đen thấm vào những khe hở trong bộ khôi giáp, toàn thân dớp dính, ngựa yếu cưỡi dưới thân cũng đang thở hổn hển không ngừng. Ta vỗ vỗ vào cổ nó, thúc vào bụng ngựa, xoay ngược thương lại, vượt qua hẻm núi. Tòa thành nhỏ này đã tàn bại tan hoang, thời khắc này trước mắt ta, cửa bắc đã hoàn toàn sụp đổ, trong thành có đốm lửa cháy ở vài nơi. Ta biết sự tình không ổn, những đám lính quèn đó vẫn quét sạch nơi này. Ta không dám nghĩ nàng sẽ ra sao, chỉ biết giục ngựa vào thành. Đánh ngã vài tên lính quèn đang đi rải rác, trong thành la liệt xác chết, ta mơ hồ nghe thấy tiếng hô hoán từ xa xuyên thành vọng lại, ở ngoài đình cách mười dặm về phía nam, hơn chục người dân liều mạng chặn đánh hàng trăm binh lính hung dữ và man rợ, tranh thủ thời gian cho nhóm người chạy nạn đông nghìn nghịt sau lưng. Ta thấy nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, trên y phục vàng nhạt gần như chẳng nhiễm bụi trần, mái tóc dài búi gọn sau tai, khuôn mặt vừa trong trẻo vừa bình tĩnh. Ta kéo thương chạy thẳng, sau đó cầm thương đâm thẳng giữa trận, khiến hoa máu nở bung rực rỡ trên lưỡi thương, đuôi thương khẽ gặt văng một mũi tên bắn lén yếu ớt. Sau khi càn quét xong trận địch, lúc ta thúc ngựa trở lại, đám tàn binh nay còn tàn hơn, chạy tán loạn như rắn mất đầu. Ta vung thương chém ngã bảy, tám tên, nghe thấy tiếng hoan hô vang lên sau lưng, ta bèn thu thương, phóng ngựa đến bên nàng.
‘Ta đưa nàng đi.
‘Chàng là ai?’ Nàng hơi ngước mặt lên, vẫn là dung nhan quen thuộc ấy.
Ta sửng sốt, thầm nghĩ có lẽ máu đọng đang che lấp khuôn mặt ta, ta lấy tay quệt đi, không ngờ máu trên tay còn nhiều hơn, khiến mặt ta đầm đìa máu.
Nhưng nàng nhận ra ta rồi. Nàng nói: ‘Hóa ra là chàng. Như có chút vui mừng, lại như quá đỗi bình tĩnh.
‘Ta đưa nàng đi.’ Ta lặp lại câu này, cúi xuống kéo nàng lên ngựa, để nàng ngồi yên sau, con ngựa ốm yếu hơi run rẩy như thể không chịu nổi sức nặng, ta khẽ đạp đùi ngựa, lao như bay về phía trước.
Nàng không giãy giụa, ôm eo ta hỏi, ‘Chúng ta có thể đi đâu?
‘Một nơi an toàn.
‘Chàng đơn thương độc mã đuổi giết tới nơi này, chắc khó lắm phải không? Nàng hỏi.
‘Không khó chút nào.’ Sau khi ta tiêu diệt quân địch xong lại phi nước đại một trăm tám mươi dặm đến đây, người kiệt sức ngựa cạn hơi, nói ‘không khó thì rõ ràng là nói dối.
‘Chàng bị thương ư?’ Nàng hỏi.
Trên người ta toàn là máu của địch.’ Ta phóng khoáng cười to, nhưng chỉ được vài tiếng liền im lặng. Chém giết gần một trăm tám mươi tên, không bị thương thì chỉ có thể là thần tiên. Khắp thân thể ta lúc này có vô vàn các vết thương nặng nhẹ, vừa rồi xoay người ôm nàng lên ngựa, ta đau đến mức phải thở gấp.
Nàng là người cực kỳ thông minh, hỏi qua rồi cũng không nhắc lại nữa.
Lưng ngựa xóc nảy khiến nàng ôm ta chặt hơn. Ta chưa từng nghĩ có ngày lại được nàng ôm thế này, cho dù thân ta khoác áo giáp mỏng, nơi sườn trái được nàng vòng tay ôm có một vết thương, nhưng máu trong lồng ngực ta lại sôi trào như bị kích động.
‘Sao chàng không hỏi có phải hiện giờ ta vẫn một mình hay không.’ Nàng bỗng lên tiếng.
Lòng ta thoáng thắt lại, đáp, ‘Vậy nàng có người khác rồi sao? Nhất định là chưa có ai, nếu không nàng sẽ không đi theo ta.
‘Ta cũng đâu có định theo chàng.
Ta sững sờ.
Chàng có thể bảo vệ ta không?′ Im lặng một lúc, nàng hỏi.
‘Đương nhiên ta có thể bảo vệ nàng.
‘Thật à?’ Nàng hỏi lại.
Ta chết sững.
‘Thật ra chàng cũng không thể bảo vệ được ta. Trong thời buổi loạn lạc này, chàng có thể bảo vệ được ai đây? Chàng trên chiến trường, dù giết người lợi hại, nhưng bản thân chàng có thể bị giết bất cứ lúc nào, làm sao bảo vệ ta được chứ? tuc nao, tam Ta nghẹn lời.
‘Hôm nay rất cảm ơn chàng.
Không cần cảm ơn đâu.’ Trái tim ta đã hoàn toàn lạnh lẽo.
Ta để nàng xuống ngựa ở nơi có thể nhìn thấy cổng lớn thành quách, nơi này xem như chốn hậu phương, nếu tiền tuyến không xảy ra vấn đề, thì nơi đây sẽ an toàn. Ta không thể xa mặt trận quá lâu, chỉ có thể đi được tới đây.
Không biết lúc nào ta có thể gặp lại nàng.’ Lúc chia ly ta nói.
‘Có duyên sẽ gặp thôi.’ Nàng đáp.
‘Nàng có mong gặp lại ta không? Ta hỏi.
‘Hi vọng.’ Nàng nói nhỏ. Nếu chàng không chết, nếu ta chưa lấy chồng.’ Hoàng hôn chìm dần ở hướng tây, ráng chiều đẹp diễm lệ, vào giây phút này, cả thế giới với ta đều sáng rực rỡ.”
Đoạn văn ngắn này được viết trong cuốn Hình sự Điều tra học, giữa khoảng trống từ chương Tám - Giai đoạn khởi động điều tra hình sự, tiết Hai - Cơ sở điều tra xác minh tin tức, đến chương Tám, tiết Năm - Tổng hợp vận dụng biện pháp điều tra, thu thập chứng cứ phạm tội.
Liễu Nhứ đọc đến đoạn cuối câu chuyện, cô mỉm cười, nhưng nụ cười dần trở nên ảm đạm. Sau đó cô lật trở lại phần nội dung chính của tiết hai và bắt đầu đọc.
Nói đến điều tra vụ án, đối mặt với những manh mối phức tạp và rắc rối, Liễu Nhứ không có đầu mối nào, bởi trước giờ cô toàn ỷ lại vào Quách Khái. Nhưng nói đến đọc sách rồi học hỏi thì chính là sở trường của Liễu Nhứ. Hồi còn đi học, cô không phải là mọt sách chỉ biết học thuộc lòng như con vẹt. Mặc dù những gì viết trong sách đều mang tính lí thuyết, không biết sẽ áp dụng được bao nhiêu trong vụ án, nhưng ít ra trong đầu không còn mù mờ nữa.
Cái chết của Văn Tú Quyên và Quách Khái, cách nhau đúng chín năm, kéo dài từ thiên niên kỷ cũ đến thiên niên kỷ mới, rất nhiều manh mối trong vụ án của Văn Tú Quyên đã bị thời gian che giấu, đào lại chẳng dễ dàng gì. Nhưng cái chết của Quách Khái mới vỏn vẹn nửa tháng, nếu so sánh thì đương nhiên vụ án của Quách Khái sẽ dễ phá giải hơn. Tìm ra hung thủ sát hại Quách Khái, cơ bản đồng nghĩa với việc tìm ra được hung thủ sát hại Văn Tú Quyên. Đối với Liễu Nhứ lúc này, báo thù cho Quách Khái là việc quan trọng hơn.
Liễu Nhứ lại lật thêm một trang. Đọc đến đoạn: Các điều tra viên mắc phải nhầm lẫn hoặc khó hiểu hoặc mâu thuẫn trong quá trình phá án là chuyện rất bình thường, biện pháp giải quyết là kịp thời tổ chức điều tra lại ở ngay hiện trường và nhận thức lại hiện trường phạm tội, cô không khỏi gật đầu một cái. Đây chính là những gì cô cần làm lúc này, cảnh sát nhất định đã xem xét hiện trường phạm tội rồi, nhưng cô có phương hướng điều tra khác, muốn tự mình đạt được tiến triển thì dĩ nhiên là không thể không tới rồi. Không chắc là có thể vào trong phòng đó, nhưng vẫn có thể thăm dò xung quanh. Với cả, hôm đó Quách Khái đã chụp lại tấm ảnh chụp Hạng Vĩ ở đâu? Điểm này rất quan trọng, bởi mấy tiếng sau anh đã bị sát hại. Cảnh sát nói trước đó anh có mặt tại quán rượu, như vậy là ở trong quán rượu ư? Nghĩ như vậy, Liễu Nhứ bỗng nhiên nhận ra, Màu Lam trong câu “Đổi địa chỉ thành Màu Lam” của bức thư nọ, phải chăng chỉ quán rượu cạnh trường học? Dù là thời còn học sinh hay đã lớn đến từng này tuổi, cô vẫn gần như không có duyên với những nơi như thế, vì vậy cô nhất thời không phản ứng kịp, nhưng dù sao hồi đi học nơi này cũng khá nổi tiếng. Bởi vì nội dung trong lá thư này, mà Quách Khái tới Màu Lam để điều tra, rồi bị người ta để mắt tới và sát hại? Vẫn còn rất nhiều điểm đáng ngờ khó lý giải, nhưng chắc chắn cô phải tới Màu Lam một lần.
Liễu Nhứ vừa đọc sách vừa tính toán bước tiếp theo trong kế hoạch. Cô biết mình cực kỳ vụng về, nhưng không sao, cô tin rằng Quách Khái sẽ giúp cô thông qua những quyển sách này, thông qua những gì được viết ng sách, thông qua... ảo ảnh thường xuyên xuất hiện trước mắt cô.
Có tiếng gõ cửa khe khẽ, cửa bị đẩy vào, là Phí Chí Cương vừa tan làm trở về.
Hai ngày đầu khi căn phòng này được bố trí lại, vợ chồng cô đã ngồi nói chuyện. Liễu Nhứ nói rằng, “Quách Khái giúp em điều tra vụ án của Văn Tú Quyên nên mới chết, dù sao đi nữa thì em cũng không thể bỏ mặc không quan tâm đến vụ án của cậu ấy được”. Phí Chí Cương nói “Em phải tin tưởng cảnh sát, chi bằng em mang những chứng cứ và suy đoán kia giao cho cảnh sát còn hơn là tự mình điều tra, hiện giờ phương hướng điều tra phá án của họ không giống như em nói”. Liễu Nhứ vặn lại “Vậy thì cảnh sát sai rồi, bọn họ không biết chân tướng của vụ Văn Tú Quyên, lúc cần thiết em sẽ đi tìm họ, nhưng dù cảnh sát có điều tra thì em cũng không từ bỏ, cho đến khi tóm được hung thủ. Hắn giết Văn Tú Quyên thì đã đành, nhưng hắn còn giết cả Quách Khái, nhiều năm trôi qua rồi mà một kẻ nguy hiểm như vậy vẫn còn tồn tại, thật kinh khủng, hệt như một ngọn núi lửa đang âm ỉ hoạt động”. Phí Chí Cương xoa dịu “Em không sợ ngọn núi lửa đó bùng phát nhấn chìm em luôn à”, Liễu Nhứ nói “Em không sợ”. Phí Chí Cương khuyên mấy lần không được, cuối cùng đành nói “Vậy em phải cẩn thận, phải tin tưởng vào cảnh sát, sau này có ra sao thì nếu gặp nguy hiểm nhất định phải nói cho anh biết, anh sẽ bảo vệ em, nhưng em cần bảo vệ bản thân trước đã”.
“Sao rồi, hôm nay có tiến triển gì chưa?” Phí Chí Cương hỏi.
“Em chủ yếu đọc những cuốn sách này thôi. Nhưng em cũng dần hiểu ra vài thứ.”
Phí Chí Cương nhìn lướt qua gian phòng, ánh mắt lướt qua những bức thư treo trên rèm cửa sổ, khẽ lắc đầu. Anh đặt quyển lịch để bàn lên bàn.
“Anh được người ta tặng cho vài quyển lịch để bàn, để một quyển trong phòng này đi.”
Phí Chí Cương không nói là ai tặng, chắc là công ty Dược nào đó gửi, không dám nhận tiền, chứ mấy món quà nho nhỏ thế này lấy cũng chẳng ảnh hưởng gì. Lịch này hiển thị các ngày trong tuần bằng Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Nhật Nguyệt, xem ra là lịch của công ty dược Nhật Bản rồi.
Phí Chí Cương xoay người đi ra ngoài, chưa kịp đóng cửa, đã nghe Liễu Nhứ kinh ngạc thốt lên. Anh quay lại, thấy Liễu Nhứ cầm quyển lịch trong tay, hai mắt nhìn chằm chằm vào tấm ván bàn học treo trên tường.
“Sao thế?”
“Anh nhìn xem.” Liễu Nhứ chỉ tay lên những kí hiệu trên mặt bàn học, “Nhìn những kí hiệu này, cái này này, có giống Mặt Trời không? Còn cái này nữa, cái này là Mặt Trăng!”
Đó là một kí hiệu hình tròn và một kí hiệu hình chữ C, hiểu thành biểu tượng Mặt Trời và Mặt Trăng thì cũng rất hợp lí. Tiếp đến, Liễu Nhứ chỉ vào kí hiệu “Thổ”, nó là một đường gạch ngang, hình như cũng có thể đại diện cho đất đai. Rồi một đường sổ dọc chính là “Mộc”. Nếu viết những giải thích này ra từng mục riêng rẽ thì trong cái nào cũng rất khiên cưỡng, nhưng khi ghép chung một chỗ, từng cái xếp chồng lên nhau, thì có thể thấy rõ hơn. Kế đến, một kí hiệu hình thỏi vàng chắc chắn tượng trưng cho “Kim”, chữ S nằm ngang là “Thủy”, còn chữ S nằm thẳng là “Hỏa”.
Nguyệt Hỏa Thủy Mộc Kim Thổ Nhật, những kí hiệu ấy được sắp xếp dọc theo thứ tự này, mà thứ tự này chính là từ thứ Hai đến Chủ nhật. Thứ tự trước sau đều đồng nhất, Liễu Nhứ cảm thấy cách giải mã này không thể sai được.
Nếu hiểu theo cách này, đây chính là một bảng biểu như kiểu thời khóa biểu, chia nhau thứ Hai đến Chủ nhật, lặp đi lặp lại. Nhưng cô vẫn chưa hiểu những kí hiệu nằm cạnh kí hiệu thứ ngày có nghĩa gì. Những kí hiệu đó hầu như không lặp lại, hoàn toàn chẳng tìm ra được quy luật. Muốn phá giải cũng không dễ dàng.
Trước mắt, cô vẫn chưa có bất kỳ manh mối nào cho thấy tấm ván này có tác dụng nào khác ngoài việc làm “hòm thư”, theo lý thì tấm bàn học này có ẩn chứa bí ẩn gì thì cũng không liên quan đến cái chết của Văn Tú Quyên. Nhưng Quách Khái đã tháo nó ra và đem đặt trong phòng ngủ, rõ ràng vì anh đã nảy sinh nghi ngờ, có lẽ nó thực sự ẩn giấu manh mối nào đó mà Liễu Nhứ không biết, cũng có lẽ đó chỉ là trực giác của Quách Khái mà thôi. Quách Khái từng nói, trinh sát hình sự không tin vào sự trùng hợp, có khi anh giữ tấm ván ấy cũng chỉ vì suy nghĩ không tin vào sự trùng hợp này. Vậy nên, những kí hiệu có quy luật được viết chi chít trên bề mặt của vật chứng mấu chốt này, Quách Khái không chấp nhận dùng hai chữ trùng hợp để giải thích qua loa về sự liên quan giữa chúng.
“Cảm ơn quyển lịch để bàn của anh.” Liễu Nhứ cười với Phí Chí Cương. Lần đầu tiên sau nhiều ngày cô mới cười với anh.
“Thế nhưng vẫn còn hơn nửa số kí hiệu chưa giải thích được, chúng đại diện cho cái gì vậy?”
“Em vẫn chưa biết, nhưng coi như cũng có bước tiến đầu tiên rồi, đúng không anh?”
Phí Chí Cương gật đầu, xoay người rời khỏi phòng.
Lúc này, còn khoảng mười ngày nữa cho đến khi Liễu Nhứ ý thức được Phí Chí Cương muốn giết mình.