Morgan đi về phía lối ra của bệnh viện lần thứ hai trong ngày. Lance mở cửa, và cô gọi đến văn phòng cảnh sát trưởng khi họ đi qua bãi đỗ xe. Khi cô ngồi vào ghế hành khách thì đầu dây bên kia đổ chuông. Cô ngạc nhiên khi thấy cảnh sát trưởng nhận cuộc gọi.
“Nhân viên của ông vừa đưa thân chủ của tôi tới phòng giam.” Cô nói.
“Phải. Lệnh bắt giữ đã được văn phòng công tố ban hành.” Ông ta đã làm được, nhưng lại không hề có chút kiêu ngạo hay thỏa mãn nào trong giọng nói của ngài cảnh sát trưởng. Colgate chỉ chú tâm đến công việc.
“Thân chủ của tôi có vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe.” Morgan nói. “Cô ấy phải uống thuốc vài lần một ngày và cần có chế độ ăn uống đặc biệt, nếu không bệnh tình của cô ấy sẽ trở nên nghiêm trọng. Khi đến phòng cấp cứu, huyết áp của cô ấy thấp đến mức nguy hiểm. Cô ấy bị mất nước và tụt đường huyết. Đó là lý do tại sao cô ấy có vẻ hoang mang khi bị ông giam giữ.”
“Tôi không thể thay đổi sự thật rằng cô ta bị bắt giữ với tội danh nghiêm trọng nhất. Vụ giết hại Noah Carter là một tội ác ghê tởm.”
“Nhưng Haley vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội.” Morgan phản bác.
“Đã có kết quả xét nghiệm ADN.” Cảnh sát trưởng nói tiếp. “Trên bao cao su có chứa ADN của cả Haley và nạn nhân, máu trên người và dưới móng tay của Haley là của Noah Carter. Thêm nữa, khám nghiệm tử thi sơ bộ xác nhận những vết đâm trên người nạn nhân dẫn đến tình trạng mất máu quá nhiều chính là nguyên nhân khiến nạn nhân tử vong. Tình tiết của vụ án đã rất rõ ràng.”
Nỗi tuyệt vọng dâng trào trong lòng Morgan. Nếu chứng cứ cứ ngày càng tăng thêm thì bản án sẽ sớm đổ lên đầu Haley, và cô ấy sẽ chẳng được nhìn thấy ánh mặt trời nữa.
“Nhưng ông có thể cho cô ấy vào phòng giam có hỗ trợ y tế, nơi những dấu hiệu sự sống của cô ấy được theo dõi. Căn bệnh Addison có thể cướp đi tính mạng một con người.” Morgan dừng lại. “Tôi không phóng đại đâu, ngài cảnh sát trưởng ạ. Cô ấy có thể chết đấy.”
Colgate thở dài một tiếng đầy mệt mỏi như thể đã tích tụ cả thập kỷ. “Tôi sẽ lệnh đưa cô ta vào phòng giam có hỗ trợ y tế đêm nay. Nhưng tôi không hứa sau đó cô ta sẽ được chuyển đến đâu đâu nhé.”
“Cảm ơn ông, cảnh sát trưởng.”
“Không có gì.” Cảnh sát trưởng cúp máy.
Morgan để điện thoại xuống lòng, nhưng cảm giác nhẹ nhõm không kéo dài. “Haley sẽ ra sao nếu thẩm phán không đồng ý bảo lãnh? Ngay cả khi không có vấn đề về sức khỏe, nhà tù đã là một nơi khó chịu đựng rồi.”
“Em chỉ có thể xử lý một việc tại một thời điểm thôi.” Lance nói. “Em hãy tập trung cho buổi xét xử ban đầu ngày mai đi.”
“Anh nói đúng.” Morgan xoa xoa bên thái dương không bị sưng và uống vài viên thuốc giảm đau nữa. Cô cần một cái đầu minh mẫn. Cô cần phải suy nghĩ. Cô nhìn chằm chằm qua kính chắn gió của chiếc ô tô và cảm thấy ngạc nhiên vì họ đã ra khỏi bãi để xe.
Điện thoại của Morgan rung lên. “Là em gái em.” Em gái của Morgan, Stella, là điều tra viên thuộc Sở Cảnh sát Scarlet Falls.
Cô nhận cuộc gọi.
“Chị thế nào rồi?” Stella hỏi. “Em đã nghe về chuyện xảy ra tại tòa án.”
“Chị ổn.” Morgan nhắm mắt lại.
“Sự việc đã được lan truyền khắp nơi.” Stella nói. “Ai đó đã quay lại cảnh đó bằng điện thoại di động và đăng tải lên khắp nơi. Esposito đã có một cuộc phỏng vấn bên ngoài tòa án. Anh ta phổng mũi như một con khỉ đột đực vậy.”
“Chị cá là vậy.” Chán nản và tuyệt vọng, Morgan từ một tay lên thành ghế và ngả đầu vào lòng bàn tay.
“Chị có ổn thật không đấy?” Stella có vẻ không tin những lời Morgan vừa nói. “Có vẻ anh ta đã thực sự nhắc đến chị.”
“Ừm, mấy ngày nay chị đã khá hơn rồi, ngoài bên mắt tím đen như Rocky Balboa ra thì chị ổn.” Morgan mở mắt và ngẩng đầu lên. Họ sắp về đến văn phòng. “Chị phải đi gặp khách hàng rồi. Em có thể gọi cho ông và báo với ông là chị ổn không? Nếu em thấy đoạn băng đó trên mục tin tức thì chắc ông cũng biết chuyện rồi.”
“Em sẽ gọi.” Stella nói. “Em có cuộc gọi đến. Em cúp máy đây. Hãy gọi em nếu cần nhé.” Stella nói và cúp máy.
Morgan để điện thoại xuống và mở mục tin tức địa phương. Cô cúi xuống đọc to một tiêu đề cho Lance nghe. “ Nữ luật sư bị đấm vào mặt và Công tố viên Esposito đã cứu nữ luật sư khỏi chính thân chủ của mình .”
“Tại sao anh ta được nhắc tên cụ thể, còn em chỉ được gọi là nữ luật sư chứ ?” Lance tỏ vẻ bực mình.
“Bởi vì những cô gái gặp nạn luôn thu hút sự chú ý của độc giả.”
“Nhưng em không phải loại phụ nữ yếu đuối.”
“Nhằm kịch tính hóa lên thôi.”
“Gã khờ McFarland thì cho em ăn đấm.” Lance nói. “Chẳng ai lường trước được điều đó cả. Anh đã từng thấy em xử lý những tình huống khó nhằn hơn, bao gồm cả việc cứu anh một hai lần gì đó. Em đúng là ngầu vô đối.”
Cô không thể nhịn cười. Cơn đau đầu làm cô choáng váng. Chẳng có gì đáng cười về tình huống này cả.
“Cảm ơn anh.” Cô lướt qua các bài báo. “Em cần nghe điều đó.”
“Bất cứ lúc nào. Trừ khi em có một quả cầu thủy tinh, nếu không sẽ luôn có chuyện mà em không thể đoán trước được.”
“Em hiểu.” Cô nhấn vào một đường liên kết. Một bài báo ngắn gọn kèm theo một video ở trang chính của mục tin tức địa phương. “Đây hình như là video gốc được lấy từ điện thoại di động của một phóng viên đã có mặt ở hành lang của tòa án khi McFarland tấn công em.”
“Và anh ta đứng đó quay phim chứ không giúp đỡ em.” Lance nói với giọng khó chịu.
“Công bằng mà nói, người duy nhất đứng đủ gần để giúp em ngay lúc đó chính là Esposito.” Cô tăng âm lượng và xem đoạn phỏng vấn của trợ lý công tố.
‘Tôi chỉ làm điều mọi người đàn ông nên làm thôi.’ Esposito nói. ‘Luật sư biện hộ cho bị cáo là một nghề rất nguy hiểm. Tôi không biết tại sao mọi người lại ngạc nhiên khi chuyện này xảy ra. Cô Dane bào chữa cho những tên tội phạm.’ Giọng nói và biểu cảm của anh ta ám chỉ Khi đã đồng hành cùng những kẻ xấu xa thì còn mong chờ điều gì?
Có ai đó gọi anh ta là anh hùng. Esposito phủ nhận điều đó nhưng anh ta lại vênh vang như một con gà trống khoe khoang tiếng gáy của mình vậy.
Morgan muốn bò xuống gầm ghế của xe. “Tắt đi.” Lance nói. “Hắn ta chỉ là một tên đểu cáng.”
“Mọi thứ anh ta nói đều đúng mà. Anh ta đúng là đã cứu em thoát khỏi thân chủ của em.”
Lance quắc mắt. “Cảnh sát đã bắt McFarland ngay sau đó.”
“Chỉ một giây nữa thôi là chiếc giày của hắn đáp trúng đầu em rồi.” Morgan thận trọng sờ lên mặt. Cơn đau phát ra từ chỗ cô bị đánh trúng. Nếu một cú đấm thôi đã gây ra tác động mạnh như vậy, cô không thể tưởng tượng một cú đạp vào mặt đến từ một người đàn ông lực lưỡng như McFarland sẽ khiến cô thành thế nào nữa. “Liệu em có nông cạn không khi em không muốn mắc nợ Esposito?”
“Không hề. Anh ta sẽ chứng tỏ mình giỏi hơn em mỗi khi có cơ hội.” Lance đưa tay ra lấy chiếc điện thoại và cất nó đi. “Em chẳng thể làm gì để ngăn cản điều đó xảy ra cả.”
“Anh nói đúng.” Tất cả những gì Morgan có thể làm là tiếp tục công việc và giúp đỡ Haley.
Lance tấp xe vào lề đường phía trước văn phòng, và họ đi vào bên trong tòa nhà. Sharp và Eliza cũng đến ngay sau họ. Sharp để Eliza ngồi trong phòng làm việc của ông.
Morgan đi vào phòng làm việc của cô để treo áo khoác và bỏ túi xách ra. Cô pha một tách cà phê trong chiếc máy pha cà phê nhỏ trên giá để cốc chén. Khi cô đi vào nhà bếp, Sharp đang bận rộn với chiếc máy xay.
“Cháu đang nghĩ gì thế?” Ông với lấy cái cốc cho cô. “Caffeine sẽ chỉ làm cháu cảm thấy tệ hơn thôi.”
Những ngón tay cô bao quanh cái cốc và cô giữ nó chặt hơn. Sharp nhướng mày. “Cháu có muốn khỏi nhanh hơn không?”
Có, nhưng có đủ nhanh để bỏ cốc cà phê của mình đi không?
“Được thôi.” Morgan hờn dỗi nói và nới lỏng những ngón tay đang nắm cái cốc.
Ông quay sang cái máy xay. Tiếng kêu ro ro của nó át đi hầu hết bài giảng ngắn của ông về các hợp chất chống viêm và các loại vitamin. Ông đổ thứ nước sinh tố có màu cam nhạt vào bốn cái ly và đưa một ly cho cô.
“Cái gì trong đó thế?” Cô ngửi ngửi.
“Tốt hơn hết là em cứ uống đi.” Lance bước vào căn bếp. Anh đã thay bộ vest sang thường phục: quần chiến thuật và áo phông trơn màu đen. “Em biết là không thể nào ngăn bác ấy lại khi bác ấy đã chuyển sang chế độ bà mẹ toàn diện mà.”
Họ tập trung tại phòng làm việc của Sharp. Eliza bước đến. Sharp ra hiệu cho Morgan ngồi ở phía kia bàn làm việc của ông. Cô ngồi xuống ghế với thái độ biết ơn. Đầu óc cô choáng váng, bụng dạ cô nôn nao, và cố gắng tập trung chỉ khiến cô cảm thấy tồi tệ hơn.
“Haley không thể là hung thủ được.” Eliza nói. “Con bé sẽ không bao giờ làm hại ai.”
“Và chúng ta sẽ cố gắng chứng minh điều đó. Nhưng buổi xét xử sơ bộ ngày mai sẽ chỉ tập trung vào việc bảo lãnh, mặc dù tác động từ luận chứng của công tố viên sẽ ảnh hưởng đến quyết định của thẩm phán về việc bảo lãnh.” Morgan nhấp một ngụm sinh tố. “Cháu cần phải làm giảm sức thuyết phục của các bằng chứng và bản chất dã man của vụ giết người.” Cô dừng lại. “Hãy kể cho cháu nghe về Haley. Cô ấy từng gặp rắc rối nào liên quan đến pháp luật chưa?”
“Chưa từng.” Eliza lắc đầu. “Con bé thậm chí chưa từng nhận một vé phạt nào vì lỗi chạy quá tốc độ.”
“Cô ấy đang sống ở đâu?” Morgan hỏi.
“Với bác.” Eliza cho họ địa chỉ tại Grey's Hollow của hai mẹ con.
Morgan ghi lại địa chỉ của họ vào hồ sơ của cô. “Đường Carranza. Sao tôi thấy con đường này quen quen nhỉ?”
“Con đường này nối với đường 47 dưới chân ngọn núi Adirondacks.” Eliza nói. “Haley có căn hộ riêng, nhưng sau khi bác chuyển đến Grey’s Hollow vào mùa hè năm ngoái, bác đã thuyết phục con bé chuyển đến sống cùng mình. Thỉnh thoảng bác có đi du lịch và Haley trông nhà cho bác. Căn nhà còn nhiều phòng trống và con bé sẽ giúp bác tiết kiệmtiền thuế.”
“Thế thì tốt.” Sau một số câu hỏi khác, Morgan điền thông tin cá nhân cơ bản của Haley vào hồ sơ. “Có một điều chúng ta chưa nói tới là về vấn đề tài chính. Việc biện hộ rất tốn kém. Chúng ta cần có nhân chứng chuyên nghiệp và nhiều giờ điều tra. Cháu biết điều này hơi nhạy cảm nhưng bác có thể cho cháu biết về tình hình tài chính của hai mẹ con bác không?”
“Bác có tiền.” Eliza nói. “Bác có thể chi trả được.”
“Phần lớn thời gian bác đều ở nhà.” Sharp khoanh tay trước ngực.
“Không. Em nhất định phải trả tiền cho anh như thường.” Eliza ngẩng mặt lên. “Em không hề liên lạc với anh suốt hai mươi lăm năm qua, dù chỉ một lần.”
“Không sao đâu.” Sharp nhíu mày sau lời gợi nhắc của Eliza, đôi mắt đầy vẻ hối tiếc. Bất kể khoảng thời gian có dài như thế nào, ông rõ ràng vẫn cảm mến người phụ nữ này.
“Nhưng em thì có.” Eliza mở túi xách, lấy ra cuốn sổ séc và cái bút. “Em không muốn lợi dụng cái chết của Ted. Hay quá khứ của chúng ta. Anh sẽ cần một khoản dự phòng riêng cho mình.” Và bà viết một tờ séc.
“Cảm ơn bác.” Morgan nhận lấy nó và liếc nhìn con số. Mười nghìn đô-la.
“Chừng đó đã đủ để bắt đầu chưa?” Eliza hỏi.
“Đủ ạ.” Morgan sẽ không từ chối vụ này cho dù tờ séc kia chỉ trị giá mười đô-la. “Nhưng chừng đó sẽ không đủ để được bảo lãnh.”
Eliza cất cuốn sổ séc vào túi xách, sau đó bà ngập ngừng. “Bác chưa từng thích trang điểm. Vì lớp trang điểm luôn trông rất kinh khủng trên làn da xanh xao của bác. Mười năm trước, bác bắt đầu công việc kinh doanh dòng mỹ phẩm tông trung tính có tên là Wild.”
“Các cửa hàng nằm trong khu thương mại?” Morgan có chút ấn tượng với nhãn hiệu này. Các kiốt và gian hàng của Wild dường như mọc ở khắp nơi.
“Phải. Ban đầu bác bán hàng online, nhưng bọn bác chuyển sang các cửa hàng bán lẻ cách đây khoảng tám năm. Hiện tại có khoảng bốn mươi sáu cửa hàng. Tính đến nay, bọn bác mới chỉ mở các cửa hàng ở phía Đông Bắc, nhưng dự định sẽ phát triển sang Seattle trong năm nay.”
“Anh không quan tâm em có bao nhiêu tiền. Anh sẽ không nhận một xu nào của em cả.” Sharp thẳng thắn nói với thái độ rất dứt khoát, hai tay vẫn khoanh trước ngực.
“Chúng ta sẽ xem xét sau.” Eliza thở dài. Trông bà cũng cứng đầu hệt như Sharp.
Morgan day trán. “Theo như vụ án gần đây nhất cháu làm luật sư bào chữa cho bị cáo của một vụ án giết người, lệnh bảo lãnh yêu cầu một triệu đô-la. Nhưng hành vi phạm tội của vụ án này rất nghiêm trọng. Một triệu đô có thể là khoản tiền thấp nhất. Có thể khoản tiền bảo lãnh sẽ cao hơn. Bác sẽ phải trả mười phần trăm tiền bảo lãnh. Bác có làm được không?”
“Được.” Eliza trả lời rất dứt khoát.
“Tốt.” Trong trường hợp đó, tất cả những gì Morgan phải làm là thuyết phục thẩm phán chấp thuận cho một cô gái trẻ bị buộc tội giết người một cách dã man được bảo lãnh.
Morgan hỏi Eliza thêm vài câu hỏi khác về cuộc sống của Haley. Lý lịch của cô không có điều gì cho thấy cô là người nguy hiểm hoặc có khả năng bỏ trốn cả. Nhưng rào cản khó khăn nhất cần phải vượt qua là bản thân hành vi giết người và những bằng chứng rõ như ban ngày kia.
Morgan sẽ không thể tiếp cận Haley trong suốt quá trình cô ấy nhập trại. Quá trình này sẽ kéo dài đến hết ngày. Khả năng là Morgan chỉ có thể tranh thủ khoảng thời gian trước buổi sơ thẩm để nói chuyện với cô ấy, và điều này chỉ có thể xảy ra nếu thứ tự xét xử vụ của Haley trong sổ ghi án cho họ dư dả thời gian. Nếu họ có được cơ hội đó thì cũng chỉ là vài phút nói chuyện riêng với người thân mà thôi.
“Còn việc gì khác bác có thể làm không?” Eliza hỏi.
Morgan cung cấp cho bà thông tin liên hệ với dịch vụ bảo lãnh. “Họ sẽ hướng dẫn bác những giấy tờ cần thiết để tiến hành thủ tục này sáng ngày mai. Nếu yêu cầu bảo lãnh được chấp nhận, sẽ mất cả ngày Haley mới được tại ngoại.”
Mặt Eliza tái mét. “Nếu…”
“Vâng.” Morgan đáp. “Tình huống xấu nhất, có thể thẩm phán sẽ giữ nguyên quyết định giam giữ cô ấy trong tù.”
Đôi bàn tay Eliza run rẩy. Bà đã mất chồng và một thân một mình nuôi con gái. Bà rất mạnh mẽ. Nhưng Morgan biết, vì cô cũng là một góa phụ kiêm bà mẹ đơn thân, rằng nếu Haley bị kết tội, Eliza sẽ suy sụp.
“Cảm ơn cháu đã cố gắng giúp đỡ mẹ con bác.” Eliza đứng dậy.
“Anh sẽ tiễn em.” Sharp đi theo Eliza ra khỏi căn phòng.
Morgan dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại trong vài giây. Từng nhịp đập của trái tim cô đều như nhát búa giáng vào thái dương cô nơi nắm đấm của McFarland đã đáp xuống. Cô muốn ngả đầu của mình xuống gối và không nhấc người dậy trong vòng một tuần.
“Em ổn chứ?” Lance hỏi.
Cô mở mắt ra, ngả người về phía trước và đặt hai tay lên bàn. “Vâng.”
“Nói dối.” Anh đi vòng qua bàn và nhẹ nhàng xoa bóp vai cô.
“Thật dễ chịu.” Morgan thở dài. Cô có thể cảm nhận tác động từ cú đấm của McFarland khắp vùng cổ của mình. Nghiêng người về một bên, cô dùng điện thoại để kiểm tra email.
“Có tin tức gì từ văn phòng công tố không?” Ngón tay cái của Lance ấn vào giữa gáy của cô.
“Không, nhưng em đã nhận được lệnh bắt giữ và báo cáo sơ bộ của cảnh sát từ văn phòng cảnh sát trưởng. Chúng ta có thể bắt đầu rồi. Cảnh sát đã phỏng vấn mười một nhân chứng. Trong đó có một số nhân viên của câu lạc bộ, một số nhân chứng ngẫu nhiên, ba người bạn của Noah, và cô gái mà Haley đã đi chơi cùng đêm hôm đó.” Cô quay đầu để anh dễ đọc thông tin trên màn hình điện thoại của cô. “Esposito không muốn đẩy nhanh tiến trình điều tra. Em không trông đợi gì nhiều từ anh ta cho đến khi lời buộc tội được đưa ra.”
Trợ lý công tố viên sẽ tuân theo các quy định pháp luật để cung cấp cho Morgan tất cả những bằng chứng liên quan đến vụ án này, nhưng anh ta sẽ trì hoãn càng lâu càng tốt. Cô càng biết ít thì sự chuẩn bị của cô cho phiên sơ thẩm ngày mai càng ít chu toàn.
“Hắn ta đúng là một tên khốn.” Lance nói.
Điện thoại của cô rung lên với âm báo tin nhắn mới từ em gái của cô.
Lance ghé đầu vào vai cô và đọc to nội dung tin nhắn: “Kiểm tra mạng xã hội ngay.”
Cô mở ứng dụng trình duyệt mạng xã hội nơi cô chưa bao giờ đăng tải một bài viết nào nhưng vẫn duy trì tài khoản đơn giản chỉ để biết các khách hàng và những người khác đã làm gì. Ngay khi cô đăng nhập, một tệp GIF xuất hiện trong bảng tin. Cô được gắn thẻ tên. Morgan Dane đã nhận được điều mà cô ta xứng đáng được nhận.
Ai đó đã cắt tệp GIF này từ đoạn phim quay lại cảnh McFarland tấn công cô. Cô xem cảnh McFarland đấm đi đấm lại cô trong sợ hãi.
Cô kiểm tra một số trang mạng khác. Đoạn băng đã được lan truyền khắp mạng xã hội.
Lance liếc nhìn, khuôn mặt anh đỏ bừng lên vì tức giận. “Thằng khốn…”
“Không sao mà. Lẽ ra em nên lường trước chuyện này.” Nhưng trước đó Morgan đã lo lắng về những rắc rối của thân chủ của cô, và chính bản thân cô. “Ngày nay, tất cả mọi thứ đều dễ dàng được tung lên mạng xã hội.”
“Nhưng thông điệp kia chính là một lời đe dọa.”
“Không hoàn toàn vậy. Em sẽ liên hệ với trang mạng xã hội đó và tố cáo bài đăng này, nhưng khi mọi thứ được lan truyền với tốc độ như thế này, sẽ khó mà ngăn nó lại được.”
Đoạn phim này sẽ được đăng tải khắp mọi nơi.
Mạng xã hội làm thay đổi cách nhìn nhận vấn đề của công chúng, và một phần công việc của Morgan là sử dụng danh tiếng của mình để bào chữa cho thân chủ của cô. Gần như là không thể để tìm ra một bồi thẩm đoàn nào không mang định kiến cá nhân. Mạng Internet lan truyền các tin đúng và sai khắp thế giới với tốc độ chóng mặt. Những thay đổi về địa điểm xử án đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi, chí ít là với các vụ án lớn.
Các đồng nghiệp của Morgan đều cho cô là một luật sư cứng rắn. Nhưng McFarland đã hủy hoại thanh danh của cô.
Cô xem lại đoạn phim một lần nữa, dừng ở cảnh McFarland giơ chiếc giày của hắn trên đầu cô. Lúc đó, cô đang co rúm lại trên sàn nhà vì sợ hãi. Hai bàn tay cô che trước mặt để tránh cú đạp, còn mặt cô thì quay đi.
Trông cô thật yếu ớt và vô dụng.
Trong đầu cô, cô biết tình huống đó bất ngờ. Và cô đã không kịp trở tay. Nhưng đoạn phim khiến cô trông thật yếu đuổi và chẳng có tí tài cán gì.
Cô rời mắt khỏi màn hình. “Chuyện này sẽ chẳng giúp ích gì cho vụ án cả.”
“Liệu có ai đó đăng tải đoạn phim này bởi vì họ có khiếu hài hước dị hợm không?” Lance hỏi.
“Có thể là sự trả thù của McFarland.” Morgan xem lại đoạn phim một lần nữa. “Mặc dù hắn ta đang ở trong tù và không thể dùng máy tính.”
“Và hắn ta không có bất kỳ người bạn nào mà chúng ta có thể tìm ra. Những ngày vừa qua, chúng ta đã cố gắng tìm một người nào đó có thể xác nhận nhân phẩm của hắn. Có thể ai đó muốn gây cản trở cho vụ án của Haley.” Lance gợi ý.
“Nhưng ai muốn làm điều đó chứ?” Morgan gõ ngón tay trên mặt bàn. “Thậm chí nếu gia đình của Noah tin rằng Haley đã giết cậu ta, thì liệu họ có mạo hiểm với phiên xét xử không? Truyền thông lan tỏa thành kiến trước phiên sơ thẩm sẽ gây ra oan sai và kháng án.”
“Chúng ta không thể biết đó là ai cho đến khi điều tra.” Lance lắc đầu. “Biết đâu mẹ anh có thể truy ra nguồn gốc đoạn phim hoặc tệp GIF kia.”
Mẹ của Lance là một giáo viên môn khoa học máy tính trực tuyến với công việc chính là thiết kế, bảo trì website và an ninh mạng. Nhưng không may, bà mắc chứng sợ chỗ đông người và lo âu quá mức. Bà làm việc tại nhà và thỉnh thoảng có hỗ trợ điều tra trên máy tính, nếu việc đó là cần thiết cho cuộc điều tra của họ.
“Anh có chắc là bác sẵn sàng cho việc làm thêm không?” Morgan hỏi.
Mùa thu năm ngoái, mẹ của anh đã bị tấn công, và sự việc này đã làm vấn đề tâm thần của bà thêm trầm trọng.
“Anh hy vọng là thế.” Lance nói. “Chúng ta đã tự giải quyết các vụ án mà không có bà suốt cả mùa đông, bởi vì không có vụ án nào lớn cả. Nhưng giờ chúng ta đang thiếu người trong vụ án của Haley. Việc kiểm tra thông tin cá nhân mất nhiều thời gian, mà mẹ anh lại là người giỏi việc đó nhất.”
Morgan thở dài. “Người phát tán đoạn băng và tệp GIF kia có thể là bạn hoặc một người thân của nạn nhân.”
“Tuyệt vời. Nghe không giống động cơ trả thù chút nào cả.”