Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2655 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

Cơn giận bùng lên trong Lance khi anh xem đoạn phim McFarland đánh Morgan. Anh lấy điện thoại di động của cô và tắt màn hình. “Em không cần phải xem đi xem lại như thế.”

Cô thở dài.

Lance quan sát cô. Nếu anh có thể thay đổi bất kỳ điều gì của ngày hôm đó, anh sẽ đứng bên cạnh cô trong đại sảnh tòa án. McFarland chắc sẽ không thể làm điều hắn ta đã làm nếu Lance đứng đó. McFarland cũng đã khiến anh bất ngờ. “Anh cũng không lường trước được chuyện này.”

Nhưng đáng ra Lance phải nghĩ đến việc McFarland sẽ giở thói côn đồ, đặc biệt trong trường hợp mọi thứ diễn ra không theo ý của hắn. McFarland đã chứng tỏ bản chất bạo lực trong quán bar. Hắn đã tấn công bạn trai của vợ cũ của hắn trước sự chứng kiến của hàng tá nhân chứng. Hắn không hề tỏ ra ăn năn hối lỗi. Không hề cảm thấy cắn rứt lương tâm.

Và là một kẻ có vấn đề về tâm thần khiến hắn trở thành một tên chúa nói dối.

“Lẽ ra anh không nên để em ở lại một mình với hắn ta.” Lance nói.

Morgan lắc đầu. “Em đâu có ở một mình. Khi đó em đứng giữa tòa án kia mà. Lẽ ra em phải được an toàn mới đúng. Anh không thể kè kè bên cạnh em 24/7 được. Em phải làm việc của mình chứ.”

Nhưng cô đã không được an toàn. Hành động của McFarland thật điên rồ và không thể lường trước được.

Nét cười nhẹ làm khóe môi cô cong lên. “Dù sao thì em cũng rất cảm kích ý tốt đó của anh.”

“Em cần nghỉ ngơi một chút nếu em muốn tỉnh táo vào buổi sơ thẩm ngày mai.” Anh nói. “Để anh đưa em về nhà.”

“Anh nói đúng.” Hai tay chống xuống mặt bàn, cô đứng dậy. “Em có thể xem lại tài liệu sau khi bọn trẻ đã ngủ. Em sẽ tìm ra thứ gì đó.”

Cô vẫn để một bàn tay trên miếng lót bàn trong vài giây, như thể cô đang thử khả năng giữ thăng bằng của mình vậy.

Sharp thò đầu vào phòng làm việc. “Đám phóng viên đang vây kín bên ngoài.”

“Thật ư?” Morgan hỏi. “Có phóng viên ở đây ư? Thật lạ quá.”

Những vụ án trước đây chưa bao giờ có sự xuất hiện của cánh phóng viên trực chờ bên ngoài văn phòng cả. Sự việc ở tòa án trở thành một yếu tố khiến vụ án này trở nên kịch tính hơn.

Lance đi về phía cửa sổ. Anh đưa một ngón tay hé tấm rèm ra, và nhìn ra bên ngoài. Những xe đưa tin của cánh phóng viên đang dỡ đồ xuống lề đường.

“Cháu sẽ đánh lạc hướng cánh phóng viên.” Morgan nói với Sharp. “Bác có thể đưa Eliza ra bằng cửa sau, hãy vòng ra phía sau tòa nhà và lẳng lặng đưa bác ấy ra xe ô tô.”

“Ý hay đấy.” Sharp nói. “Bác sẽ đưa cô ấy về nhà. Nếu Haley được tại ngoại vào ngày mai, bác muốn giải quyết mọi mối lo về mặt an ninh, phòng khi cánh báo chí quyết định tụ tập trước nhà con bé.” Ông tiến vào căn phòng và đóng cửa lại. “Bác muốn cảm ơn cháu vì chuyện này, Morgan. Bác biết cháu không được khỏe. Cháu thực sự nên về nhà nghỉ ngơi. Bác cảm thấy rất áy náy vì đã nhờ cháu giải quyết vụ án này, nhưng bác không tin tưởng bất kỳ ai khác.”

Sharp ngừng lại để hít thở một hơi. “Ted và bác cùng học Học viện Cảnh sát. Bọn bác bắt đầu công việc cảnh sát tuần tra ở Sở Cảnh sát Scarlet Falls cùng một ngày. Khi cậu ấy kết hôn, bác là phù rể cho đám cưới của cậu ấy. Bác đã có mặt tại bệnh viện với cậu ấy vào ngày Haley chào đời. Một ngày, khi đi tuần cùng nhau thì bọn bác gặp phải một vụ cướp tại cửa hàng tiện lợi. Ted bị trúng đạn ở cổ.” Sharp dừng lại, nuốt khan. Khi cố gắng nói tiếp, giọng ông trở nên khó nhọc, gần như không thể thốt thành lời. “Viên đạn làm đứt động mạnh cảnh. Nên cho dù có thực hiện phẫu thuật tại chỗ, tỷ lệ sống sót cũng rất mong manh. Cậu ấy mất máu quá nhiều.” Sharp ngước mắt lên.

“Tên cướp có bị chết không?” Lance đã từng bị trúng đạn đùi trong khi làm nhiệm vụ. Anh suýt chút nữa cũng đã mất mạng. Vết thương đó đã khiến anh giã từ sự nghiệp cảnh sát, nhưng may mắn là anh vẫn còn sống. Những ký ức của anh về sự việc đó như một tấm gương vỡ. Anh thỉnh thoảng gặp ác mộng, nhưng anh tự hỏi rằng phải chăng sẽ đau lòng gấp bội nếu phải chứng kiến người đồng nghiệp của mình mất máu cho đến chết.

“Không.” Sharp mím chặt môi vì đau đớn, điều rất hiếm thấy ở ông, những nếp nhăn quanh miệng khiến ông trở nên già nua hơn. “Ted không may bị trúng đạn ở cổ, trong khi kẻ nghiện ma túy đá vẫn sống sót dù trúng năm phát đạn. Bác đã bắn hắn ta bốn phát. Bác nhớ mình chỉ bóp cò duy nhất một lần.” Sharp nuốt nghẹn. “Bác đã hứa với Ted rằng bác sẽ chăm lo cho vợ con của cậu ấy.”

Lance cảm thấy đau đớn thay cho Sharp. Anh có thể cảm nhận được cảm giác trách nhiệm, sự luyến tiếc và nỗi đau của Sharp rất rõ.

Morgan đi ra từ phía sau bàn làm việc và đặt tay lên cánh tay của Sharp. “Bác không nợ cháu bất kỳ lời giải thích nào cả, sau những gì bác đã làm cho cháu suốt sáu tháng qua. Cháu sẽ làm hết khả năng của mình để giúp Haley.”

“Cảm ơn cháu.” Từ ngữ như mắc kẹt trong cổ họng Sharp.

“Giờ thì bác hãy đưa Eliza rời khỏi đây đi.” Morgan trở về phòng làm việc của mình để lấy áo khoác và túi xách.

Lance lấy cái áo khoác da của anh và mặc vào. “Sẵn sàng chưa?”

Cô đứng nghiêm. “Sẵn sàng.”

Sharp và Eliza đi về phía sau văn phòng khi Lance mở cửa trước. Cánh phóng viên xúm lại quanh họ ngay khi họ bước xuống vỉa hè. Tất cả cùng đồng thanh hét lên. Lance không thể xác định ai đang hỏi câu gì.

“Cô Dane! Haley Powell đã giết Noah Carter phải không?”

“Ngày mai, thân chủ của cô sẽ biện hộ trước tòa như thế nào?”

Morgan dừng lại và lướt nhìn đám phóng viên. “Làm ơn. Giờ vẫn còn quá sớm để đặt ra các câu hỏi chi tiết. Tất cả những gì tôi có thể nói là Haley vô tội và chúng tôi sẽ chứng minh điều đó.”

“Có phải người cô Powell dính đầy máu của Noah Carter không?” Một phóng viên hỏi.

Một người khác hét to: “Có phải cô ta nói mình bị mất trí nhớ không?”

Morgan nói qua một cái micro. “Tôi không thể trả lời về vụ án này một cách chi tiết được.”

Nhưng có ai đó đã làm vậy. Những tình tiết điều tra quan trọng đã được tiết lộ cho giới báo chí. Liệu đây là vô tình hay hữu ý để tạo sức ép đối với bồi thẩm đoàn? Lance dễ dàng nhìn ra sự sắp đặt của Esposito cho việc này. Anh không biết tại sao trợ lý công tố lại đến giúp Morgan khi McFarland tấn công cô, nhưng hành động của anh ta không thể làm thay đổi cách nhìn nhận của Lance từ trước đến nay. Một người bước ra khỏi đám đông. Lance chờ đợi một nhà báo hung hãn nhưng thay vào đó là một cậu thanh niên. Vẻ mặt cậu ta hằm hằm tức giận. Theo bản năng, Lance đề cao cảnh giác. Anh tiến sát Morgan hơn, sẵn sàng lấy thân người mình che chắn cho cô khi cần thiết. Dù chưa đến một mét tám nhưng cô không phải một người phụ nữ nhỏ bé, và cô hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình trong các tình huống bình thường. Nhưng tối nay, cô đang bị thương.

Và chỉ vì lý do cô có thể tự bảo vệ bản thân không có nghĩa Lance sẽ lánh sang một bên và để cậu thanh niên kia tấn công cô.

Cậu thanh niên lao nhanh về phía họ.

Lance đứng giữa cậu thanh niên đang tiến về phía mình và Morgan. Cậu ta giấu tay dưới túi áo khoác. Tay của Lance đã sẵn sàng rút vũ khí. Cậu ta lấy ra một chai xịt.

Lance không biết có thứ gì trong cái chai nhưng anh sẽ không để cái chai đó tiếp cận Morgan. Thế nhưng anh cũng không muốn bắn cậu thanh niên này. Anh chặn đường kẻ đang muốn tấn công Morgan như một vệ sĩ.

Cậu thanh niên giơ cái chai lên. Dung dịch phun ra và bắn vào giữa ngực anh. Anh khuỵu gối xuống và ngả mình về phía trước, túm lấy hông của cậu thanh niên kia và chặn cậu ta lại. Cả hai người đổ gục xuống mặt đường. Bị đè ở bên dưới, kẻ tấn công phải chịu một sức nặng lớn. Cái chai nhựa bị vỡ, dung dịch bên trong tràn ra, một mùi độc hại bốc lên trong không khí.

Mắt Lance cay xè. Phổi anh nóng rát như bị thiêu đốt.

Anh nín thở, xoay người cậu thanh niên kia lại và bè quặt tay cậu ta ra sau lưng. Nước mắt vẫn chảy ra giàn giụa, Lance quát hỏi: “Cái gì ở trong chai?”

“Chết đi!” Cậu thanh niên ngoái đầu lại và rít lên. Mắt cậu ta nhắm lại, mi mắt đỏ và sưng húp. Dung dịch kia đã dính lên mặt cậu ta ư? Da của Lance như bị cháy, và chỉ riêng làn hơi của thứ dung dịch kia cũng đủ làm mắt anh mờ đi.

“Cậu có muốn bị mù mắt không?” Lance hét lên, ấn lưng cậu thanh niên xuống và vỗ nhẹ vào những cái túi quần của cậu ta để kiểm tra xem có vũ khí, thuốc hoặc ví tiền không. Anh không phát hiện thấy gì cả. “Trong cái chai kia chứa thứ gì?”

Morgan kéo vai Lance. “Anh cần phải đi rửa sạch ngay lập tức, bất kể thứ đó là gì đi nữa.”

Cô nói đúng. Một khoảng ướt đằng trước chiếc áo của anh cho thấy dung dịch kia đã dính vào người anh. Anh kéo cái áo phông ra khỏi ngực. Vải không bị ăn mòn. Dung dịch kia chắc không phải là axit.

Anh bỏ cậu thanh niên kia ra và nhổm dậy. Anh ngồi xổm, cúi người xuống, nghẹt thở vì dung dịch kia.

Cậu thanh niên ngồi lên, đôi mắt nhắm chặt, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa. Chai xịt kia đã bị vỡ dưới người họ. Một ít dung dịch đã bắn vào mặt cậu ta và cả cái áo nỉ, áo khoác của cậu ta. Cậu ta ho sặc sụa và bịt miệng lại.

Lance tìm cái chai kia trên mặt đường. Vấp vào cái chai, anh хоау nó lại bằng mũi chân. Có vẻ như cậu ta mua cái chai rỗng và tự đổ dung dịch kia vào. Một lượng lớn dung dịch đã bị đổ ra nền đường. Hơi của dung dịch bốc lên từ cái vũng đó khiến mọi người rất khó thở.

Giống như lúc anh bị xịt hơi cay lên người khi còn học ở Học viện Cảnh sát vậy.

“Đó có phải là hơi cay không?” Anh hỏi cậu thanh niên.

Không trả lời, cậu thanh niên giơ ngón tay giữa lên. Sau đó cậu ta lấy hai tay ôm mặt.

“Đừng dụi mắt nữa. Nó chỉ làm tình trạng của cậu tệ hơn thôi.” Lance kéo mạnh cậu ta đứng lên và túm cổ áo phía sau, lôi cậu ta về phía phòng làm việc của mình như lôi một chú chó mắc lỗi vậy.

“Thả tôi ra.” Cậu thanh niên cố gắng vùng vẫy.

“Bất kể đó là gì, hãy đi rửa mắt của cậu trước khi nó bị tổn thương vĩnh viễn, đồ ngốc ạ.” Lance nói.

Khi kéo cậu thanh niên về phòng làm việc của mình, Lance chớp mắt liên tục. Đám phóng viên theo sau họ đến trước hiên. Morgan đóng cửa. Lance kéo cậu thanh niên vào phòng giải lao và đá cửa đóng lại trước mặt người quay phim. Kẻ tấn công bị vấp ngã trong sảnh. Lance kéo cậu ta đứng lên.

“Em bật vòi hoa sen lên đi.” Anh nói với Morgan.

Nhưng cô đã ở xa phía trước anh, đang vội vã đi xuống sảnh. Cô vứt áo khoác và túi xách xuống sàn nhà. Từ khi Sharp biến căn hộ thành văn phòng làm việc, ông đã không đụng đến căn bếp và phòng tắm. Trong phòng tắm, đầu vòi kêu rin rít, nước chảy ào ra khi cô mở vòi hoa sen và vòi nước trong bồn rửa mặt.

Lance đẩy cậu thanh niên vào dưới vòi hoa sen với nguyên bộ quần áo trên người và giữ đầu cậu ta ở phía dưới các tia nước. “Để nước rửa sạch mặt cậu đi.” Anh ngoái đầu để tìm Morgan. “Thử dùng nước rửa bát xem.”

Morgan vội vàng rời phòng tắm, trở lại sau vài giây với chai dung dịch màu xanh trên tay. “Đây anh.”

“Mở mắt của cậu ra để nước rửa sạch chúng mau.” Lance nói. “Hãy dùng nước rửa bát trên khắp cơ thể nữa.”

Cậu thanh niên thôi không chống đối nữa, sự không thoải mái rõ ràng đã thay thế bất cứ cảm xúc nào đã gây ra cuộc tấn công của cậu ta.

Lance cởi áo khoác và áo phông. Vứt chúng xuống sàn nhà, anh đưa đầu xuống dưới vòi nước và để dòng nước mắt chảy tràn trên mặt mình. Sau khi giội qua, anh rửa lại mặt bằng xà phòng nhiều lần, sau đó đến phần ngực. Khi đã xong xuôi, anh lấy khăn tắm từ cái tủ quần áo nhỏ đằng sau cánh cửa và lau khô người. Da anh ửng đỏ và hơi rát, nhưng dường như không bị tổn thương.

Anh lấy điện thoại di động để gọi đến Sở Cảnh sát Scarlet Falls và báo cáo về sự việc vừa rồi. Morgan đang giúp cậu thanh niên đáng ghét kia. Cô túm lấy cổ áo phía sau của cậu ta và giữ mặt cậu ta dưới vòi nước. Vài phút sau, cô khóa vòi nước lại.

Lance đưa khăn tắm cho cậu thanh niên.

Đôi mắt của cậu ta đỏ ngầu. Cậu ta chớp mắt liên tục và khó khăn lắm mới mở mắt ra được. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cậu ta.

“Thứ gì trong cái chai kia thế?” Lance nói từng từ một để nhấn mạnh.

Cậu thanh niên vẫn cảm như hến. “Tên cậu là gì?” Lance hỏi. Cậu ta nhìn chằm chằm vào bức tường.

“Thôi được rồi. Vậy hãy nói chuyện với cảnh sát.” Lance kết thúc cuộc thẩm vấn. “Họ đang trên đường đến đây.”

Anh vứt cái khăn tắm xuống nền nhà để thấm nước. Anh dùng một cái khăn tắm sạch khác để lau khô tóc và lau sạch bồn rửa.

Năm phút sau, có ai đó gõ cửa trước. Quấn cái khăn tắm quanh cổ, Lance đi xuống hành lang dẫn đến phòng làm việc của Sharp và nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe của Sở Cảnh sát Scarlet Falls có màu đen trắng đỗ ven đường, đèn xe đang quay tít. Một chiếc xe gia đình không có biển hiệu đỗ ngay phía sau. Stella, em gái của Morgan và cộng sự của cô ấy, thám tử Brody McNamara, bước ra. Stella vội vàng bước lên vỉa hè, len giữa đám phóng viên với phù hiệu cảnh sát và thái độ hung dữ.

Lance mở cửa và mời họ vào phòng. “Morgan ổn.”

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Stella hỏi. Lance thuật lại vắn tắt sự việc. “Cậu ta là ai?” Stella hỏi.

“Tôi vẫn chưa biết. Cậu ta không mang theo chứng minh thư.” Lance quay người và dẫn cô ấy đến phòng tắm. “Chúng tôi đã rửa sạch cho cậu ta.”

Cậu thanh niên nhận khăn tắm khô từ Morgan. Sau đó, chớp mắt nhìn cô, cậu ta lùi lại, như thể cậu ta vừa mới nhận ra người đã giúp đỡ mình. “Thả tôi ta.”

Nổi giận, Lance bước về phía trước.

Stella kéo tay anh và ngăn anh lại. “Chúng tôi sẽ tiếp quản cậu ta.”

Morgan lui ra tiền sảnh cùng với Lance, để Brody và Stella tiếp quản cậu thanh niên kia. Lance trở về phòng làm việc của mình và lấy một cái áo khô từ tủ quần áo. Morgan đi theo anh.

“Em chính là mục tiêu của cậu ta đấy.” Lance giật mạnh cái áo để chui đầu vào.

“Em biết. Cảm ơn anh vì đã can thiệp kịp thời.” Cô bước đến gần anh hơn, vòng tay quanh hông của anh và nép bên mặt không bị thương của mình vào ngực anh.

Anh vòng tay và ôm lấy cô trong vài giây.

“Anh đã nhảy lên trước để che chắn cho em. Sẽ ra sao nếu cậu ta có súng?” Cô rùng mình.

“Cậu ta không hề có súng mà.” Nhưng suy nghĩ này cũng khiến Lance lạnh sống lưng. Anh không muốn để Morgan rời khỏi tầm mắt mình. Anh không thể tưởng tượng nổi sẽ như thế nào nếu dung dịch kia bắn vào khuôn mặt vốn đã bị thương của cô.

Và nếu như cậu thanh niên kia có súng…

Morgan thường mang vũ khí bên sườn nhưng những ngày cô phải đến tòa án thì không.

Brody xuất hiện ở cửa phòng. “Tên cậu ta là Adam Carter, em trai của Noah Carter. Cậu ta hai mươi tuổi và là sinh viên của một trường đại học trong khu vực. Thứ mà cậu ta phun vào anh là dung dịch hơi cay tự chế. Cậu ta đã tự mình chế ra nó trong ga-ra của nhà cậu ta. Khi cậu ta thấy cánh phóng viên đang tập trung trước phòng làm việc của Morgan, cậu ta biết cô ấy có mặt ở đó. Cậu ta mang theo hơi cay, với ý đồ làm cho cô ấy không thể bào chữa cho Haley trong phiên xét xử sơ bộ ngày mai. Hiển nhiên, cha mẹ của Adam đã lên kế hoạch tham gia phiên xử.”

“Cậu ta chỉ hành động theo cảm tính thôi, không suy nghĩ gì cả.” Morgan nói. “Vì cậu ta vừa mất đi anh trai.”

“Cậu ta đủ khả năng suy nghĩ để sắm vai nhà hóa học nghiệp dư và lên kế hoạch cho một vụ tấn công đấy.” Lance thấy tội nghiệp cho cậu thanh niên kia nhưng điều đó không thể trở thành cái cớ cho cuộc tấn công mà cậu ta đã gắng sức thực hiện với Morgan. “Anh tự hỏi có khi nào cậu ta chính là người đăng tải đoạn phim kia lên mạng xã hội không.”

“Đoạn phim nào?” Brody hỏi.

Lance đi ra phía sau bàn làm việc của anh, mở đoạn phim và bức ảnh động bằng máy tính của mình.

Brody nhíu mày. “Xem nào. Về cơ bản, đây không phải là một lời đe dọa, nhưng dựa trên hành động tấn công ngày hôm nay của Adam, tôi sẽ xin lệnh lục soát nhà và máy tính của cậu ta. Ai mà biết được liệu cậu ta còn dự án DIY nào khác đang nghiên cứu hoặc lên kế hoạch không? Morgan Dane sẽ nhận được điều mà cô ta đáng được nhận không đồng nghĩa với những gì tôi sẽ làm với Morgan Dane , nhưng nếu cậu ta chính là người làm ra đoạn phim kia, tôi nghĩ chúng ta có thể coi đó là một lời đe dọa khác.”

Brody, Lance, và Morgan đi xuống hành lang. Stella đã tra còng vào tay cậu thanh niên. Bị ướt, Adam run rẩy vì lạnh. Nước từ quần bò, áo nỉ của cậu ta chảy tong tổng xuống sàn gỗ. Khuôn mặt cậu ta vẫn hằm hằm giận dữ và tỏ thái độ xấc xược.

“Anh có muốn làm đơn khiếu nại không?” Stella hỏi Lance. “Một số thợ quay phim đã ghi lại cuộc tấn công.”

“Có chứ.” Lance nhìn Adam.

Khuôn mặt đầy hơi cay hẳn là một bài học nhanh cho cậu ta. Mặc dù rất đau nhưng cậu ta vẫn đứng im, ngẩng cao đầu, thẳng lưng và rất kín miệng. Anh đã cố tình chọc tức cậu ta nhưng cậu ta vẫn không có biến chuyển gì.

Cậu ta không hề tỏ ra hối lỗi. Một chút cũng không có.

Nhưng suy cho cùng, sự đau lòng và khao khát đòi lại sự công bằng chính là nguồn cơn của sự giận dữ. Adam sẽ không từ bỏ động cơ của mình một sớm một chiều. Hy vọng rằng cảnh sát và cha mẹ của cậu ta có thể giúp cậu ta tránh khỏi những rắc rối.

“Trong trường hợp đó, chúng tôi sẽ bắt giữ cậu ta.” Stella dẫn Adam đi ra cửa. “Cậu nên nghĩ xem cách cư xử của mình sẽ ảnh hưởng đến cha mẹ như thế nào. Họ đã đau lòng như chết đi sống lại vì sự ra đi của anh trai cậu rồi. Họ không cần cảnh này đâu.”

“Cô muốn giúp Haley Powell.” Cậu ta nhìn Morgan trừng trừng, sau đó đến lượt Lance bằng đôi mắt đỏ ngầu. “Cô ta nên trả giá cho những gì cô ta đã làm. Cô ta đã giết Noah.” Vẻ láo xược biến mất trên khuôn mặt cậu ta. Đôi vai cậu ta rung lên. Nỗi đau thương hiện rõ trên gương mặt của cậu ta.

Lance rất cảm thông với nỗi đau của cậu ta, nhưng nếu Adam không học cách kiểm soát cơn giận của mình, cuộc đời cậu ta có thể sẽ kết thúc giống như McFarland. Mặt khác, Stella nói đúng, ông bà Carter không cần phải bảo lãnh cậu con trai út ra khỏi nhà tù ngay sau khi mất đi đứa con trai lớn của mình.

“Đi thôi.” Brody nắm lấy cánh tay kia của Adam. Kèm cậu thanh niên ở giữa, anh ta và Stella đưa cậu ta ra lối cửa trước.

Lance đóng và khóa cửa lại. “Hãy chờ một chút để đám phóng viên ra về đã.” Anh đi theo Morgan trở về phòng làm việc của cô.

Cô lấy áo khoác và cái túi xách lớn trên sàn nhà. Điện thoại của anh đổ chuông. “Là mẹ anh.”

Cảm giác tội lỗi dâng lên trong Lance. Mẹ anh đã biết tin rồi ư? Đáng lẽ anh nên chủ động gọi cho bà.

Anh bắt máy. “Vâng, mẹ ạ?”

“Con và Morgan vẫn ổn cả chứ?” Bà hỏi với giọng run run.

“Vâng.” Anh trấn an bà.

“Bởi vì mẹ đã xem đoạn phim ghi lại cảnh Morgan bị thân chủ của mình đánh.” Bà tiếp tục như thể anh chưa từng nói gì.

“Mẹ.” Lance cao giọng. “Morgan không sao cả.”

Nhưng dường như bà không nghe thấy anh. “Và mới đây thôi, lại có một vụ được đưa lên bản tin. Mẹ đã thấy một người đàn ông tấn công con ngay bên ngoài văn phòng của con. Phóng viên cho rằng đó là một loại chất độc…”

Lance cần chuyển sang chủ đề khác trước khi chứng lo âu của bà trở nên nghiêm trọng hơn. “Mẹ à.” Anh ngắt lời bà. “Con sẽ ghé qua chỗ mẹ trên đường về nhà con. Tiện thể, con cũng muốn nhờ mẹ giúp một việc.”

“Con có việc cần mẹ giúp hả?” Bà có vẻ vui mừng.

“Chúng con cần mẹ giúp trong một cuộc điều tra. Mẹ có sẵn sàng giúp chúng con không?”

“Có chứ, chắc chắn rồi.” Giọng của bà như tươi tỉnh hẳn lên.

“Vậy gặp mẹ sau nhé.” Lance cúp máy. Anh và Morgan không giao cho bà làm bất cứ việc gì kể từ khi bà phát bệnh mùa thu năm ngoái. Anh sợ việc tăng thêm áp lực sẽ làm chậm khả năng bình phục của bà. Nhưng bây giờ anh tự hỏi liệu mình có sai lầm. Biết đâu bà lại nhớ nghề.

Anh lấy chiếc áo phông và áo khoác da trên nền nhà. Hơi сау bốc lên từ chúng. Anh vắt chúng lên cánh tay và vào bếp để lấy một chiếc túi đựng rác.

Cái áo phông không đáng để giữ lại. Áo khoác đã bị dung dịch kia trực tiếp bắn vào. Sẽ chẳng có cách nào làm sạch cái áo da mà không phá hủy chất liệu của nó. Anh nhét cả hai món đồ vào cái túi nhựa và buộc chặt lại. Lấy cái áo nỉ còn nguyên trong túi zip từ phòng làm việc, anh ném cái túi vào thùng rác trên đường ra khỏi tòa nhà.

Anh hy vọng đây là sự việc tồi tệ nhất xảy đến trong vụ án này, nhưng kinh nghiệm cho anh biết đây mới chỉ là khởi đầu thôi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh