Mừng vì đã trở về nhà, Morgan đẩy mở cửa trước. Lance theo cô vào nhà. Ba cô bé mặc đồ ngủ và hai chú chó vẫy đuôi chào đón họ. Cô ôm lấy mình để chống lại tác động từ hành động chào đón quá khích của chúng. Lance bước lên phía trước cô.
“Dừng lại!” Giọng của ông cô vang lên từ phòng bên cạnh. “Hãy nhẹ nhàng với mẹ của các con thôi.”
Ba cô bé dừng lại. Lance quỳ một gối xuống và chặn mấy chú chó lại. Con Snoozer thuộc giống chó bull Pháp của Morgan ngửi ngửi mặt anh, và Rocket, cô chó bull lai thì quẫy cái đuôi cụt của mình.
“Không cần phải làm thế đâu.” Morgan phản đối.
“Mẹ!” Đôi mắt của Sophie, bé gái ba tuổi, mở to khi cô bé nhìn nhằm chằm vào khuôn mặt của Morgan.
Morgan quỳ gối xuống sàn nhà. “Chỉ là một vết thâm tím thôi mà con yêu. Nó không đau hơn vết tím ở chân của con tuần trước đâu.”
Con gái cô sà vào lòng mẹ và hôn nhẹ lên vết bầm tím kia một cái. Về cơ bản, cách chào đón của Sophie khá giống với việc trúng đạn của súng thần công. Khuôn mặt của Morgan chắc hẳn thực sự đáng sợ.
Cô bé Mia năm tuổi có tính cách trầm tĩnh hơn. Cô trượt vào vòng tay của Morgan và ôm nhẹ một cái.
“Đừng làm mẹ đau.” Ava nói. Lên sáu tuổi, cô con gái đầu lòng của Morgan luôn cố gắng rất nhiều để tỏ ra mình trưởng thành hơn hai em. Nhưng đôi khi cô bé quá cứng cỏi.
Morgan xoay người để giải thoát một cánh tay. Cô vẫy Ava. “Mẹ cần thêm một cái ôm nữa.”
Ava lao tới. Ôm ba cô con gái vào lòng, Morgan nhắm mắt và tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào của dầu xả mùi kẹo cao su trên mái tóc còn hơi ẩm của chúng. Sophie là người đầu tiên ngọ nguậy.
Cô bé ngước lên nhìn Lance. “ Chú có bị thương không?”
“Chú không.” Anh trả lời.
Với nụ cười hạnh phúc, cô bé nhảy vào vòng tay anh. Anh bắt lấy cô bé, và cô bé dùng cả hai chân hai tay quặp lấy anh, rồi hôn nhẹ lên má anh một cái, Ngả người ra, cô bé dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt anh và hỏi: “Chú sẽ đưa chúng cháu về phòng ngủ chứ?”
“Chắc chắn rồi.” Lance bế cô bé bên hông và quay sang hai cô chị. “Ai muốn nghe kể chuyện nào?” Anh quỳ gối xuống và dang rộng hai tay. Sophie bò lên lưng anh. Anh kéo tay cô bé vòng quanh cổ của mình. Mia và Ava rời khỏi vòng tay của Morgan. Lance bế xốc cả hai cô chị của Sophie lên và đưa ba đứa trẻ đang cười rúc rích xuống hành lang dẫn đến phòng ngủ chung của ba chị em.
Sau khi bóng dáng ba cô con gái và Lance khuất khỏi hành lang, Morgan cởi áo khoác và đặt chiếc túi của cô lên một cái ghế. Cô lấy điện thoại từ ngăn túi bên hông và đi vào phòng khách, nơi ông nội của cô, Art Dane, đang ngồi trên chiếc ghế tựa. Nụ cười trên khuôn mặt cô kèm theo cảm giác đau, nhưng cô không để ý. Nhìn cách Lance vui đùa cùng ba cô con gái nhỏ luôn luôn làm cô cảm thấy hạnh phúc. Cô đã từng đối diện với những bi kịch của cuộc đời mình. Nên cô đã học được cách trân trọng những khoảnh khắc tuyệt vời, và tối nay cô cảm thấy mình rất may mắn.
Cô đã tìm thấy tình yêu lần thứ hai. Tính chất công việc cho cô thấy đàn ông tốt thật hiếm có khó tìm. Nhưng cuộc đời đã ưu ái cho cô được gặp hẳn hai người đàn ông tốt trong đời mình.
Cô cắm điện thoại vào dây sạc trên cái bàn vuông nhỏ cạnh ghế xô-pha và cúi xuống hôn lên má ông nội một cái.
Tổng cộng, cô có ba người đàn ông tuyệt vời.
Cô không thể vực dậy được trước sự ra đi của John nếu không có ông nội.
Ông nội đặt chiếc iPad xuống và chửi thề theo nhịp thở. Trước khi bị gãy chân vào mùa thu năm ngoái, ông luôn đi ra cửa để đón cô. Vật lý trị liệu tăng cường đã giúp ông đi lại được với sự trợ giúp của cái gậy, nhưng ông không thể hồi phục một trăm phần trăm.
“Ông muốn tự tay mình đánh cho thằng khốn đã đánh cháu một trận.” Ông sử dụng bảng điều khiển bằng điện để hạ thấp thanh gác chân của cái ghế và ngồi thẳng dậy. “Bằng đôi tay đầy sức trẻ của mình.”
“Cháu ổn mà.” Cô cố gắng tỏ ra vui vẻ để trấn an ông.
“Cháu không thể nào lừa phỉnh ông được đâu.” Sẽ chẳng thể nào qua mắt một cựu thám tử điều tra hình sự của Sở Cảnh sát New York. Ông đọc thấu vẻ lừa phỉnh trên khuôn mặt cô, giống như ông từng nhận ra mỗi lần cô cố gắng nói dối ông khi còn học trung học.
Ông lắc đầu. “Ông không hiểu sao trông cháu có thể hạnh phúc với một bên mắt bị thâm tím thế kia được.”
“Tác giả của vết bầm tím này sẽ phải ngồi tù.”
“Thế còn là nhẹ đấy.” Ông nội bực tức.
Điện thoại di động của Morgan rung lên. Cô đứng lên, đi về phía cái bàn và liếc nhìn điện thoại. Là một số lạ. Ngắt sạc, cô thận trọng trả lời. Tin tốt lành thường không đến vào thời điểm chín giờ tối. Cô thầm đánh giá cuộc gọi này lành ít dữ nhiều.
“Morgan Dane nghe.” Cô trả lời.
“Chào cô Dane. Tôi xin lỗi vì gọi cô giờ này. Tôi tên là Max Garcia. Tôi là công tố viên của hạt Eastbridge thuộc bang New Jersey.”
“Vâng, tôi có thể giúp gì cho anh?” Morgan thả người xuống chiếc ghế dài.
“Tôi sẽ không làm mất thời gian của cô đâu. Văn phòng của chúng tôi đang cần tuyển hai trợ lý công tố viên. Bryce Walters và tôi là bạn thân. Chúng tôi cùng học ở trường luật. Cậu ấy có nhắc tới tên của cô. Những gì cô làm gần đây rất ấn tượng, cho dù cô đứng về phía người phạm pháp.” Max cười to.
“Bryce Walters, công tố viên của quận Randolph, giới thiệu tôi với anh ư?” Morgan bối rối hỏi.
“Phải. Cậu ấy nghĩ rằng cô có thể nhớ công việc phục vụ liên bang trong phòng xét xử của mình.” Max dừng lại. “Tôi biết cuộc gọi này của tôi có chút đường đột, nhưng tôi rất muốn được phỏng vấn cô cho công việc này. Eastbridge là một hạt có diện tích trung bình. Thực tế chúng tôi nằm ở vùng ngoại ô của Philadelphia. Ở đây, cô sẽ được thử thách bản thân. Tôi hiểu là cô còn có gia đình. Các trường ở chỗ chúng tôi đều thuộc top đầu, và…” Anh ta dừng lại để tạo hiệu ứng. “Chúng tôi chỉ cách bãi biển hai mươi phút lái xe.”
“Hiện tôi đang giải quyết một vụ lớn.” Morgan nói. “Tôi không chắc khi nào tôi có thể tới đó.”
Tuy vậy, vào thời điểm này, không gì hấp dẫn hơn được bỏ lại toàn bộ công việc và nằm ườn trên bãi biển.
“Tôi hiểu. Tôi có một danh sách những người vượt qua vòng sơ tuyển để tham gia phỏng vấn. Cô có thể từ từ cân nhắc. Với mức kinh nghiệm của cô, tôi có thể tuyển thẳng cô vào vòng hai. Chỗ chúng tôi chỉ cách thành phố New York hai giờ lái xe thôi. Nếu cô bắt tàu vào sáng sớm, cô có thể tham gia buổi phỏng vấn vào giờ ăn trưa và trở về nhà kịp giờ ăn tối.”
“Đề nghị của anh rất hấp dẫn.” Cô có chút xiêu lòng trước lời đề nghị đầy cám dỗ này. Cảm giác khi ngồi ở sau bàn công tố viên sẽ như thế nào nhỉ? Không còn lo lắng về những giờ trả phí hay tiền thuê văn phòng nữa.
Hay bị thân chủ đấm vào mặt. Khách hàng của cô sẽ là cả một bang.
Nhưng cuộc sống của cô, công việc mới của cô, gia đình cô… và Lance… đều ở đây, ở Scarlet Falls này. Đây là nhà của cô. “Nhưng hiện tại lịch của tôi kín hết rồi.”
“Hãy đến tham gia cuộc phỏng vấn, sau đó cân nhắc về đề nghị của tôi.” Max nói với giọng đầy thuyết phục. “Cô chỉ cần dành ra một ngày thôi. Cô chẳng mất gì cả. Tôi thậm chí còn mời cô ăn trưa nữa.”
“Cảm ơn đề nghị của anh nhưng tôi không có ý định thay đổi nơi ở.”
Lance bước vào phòng. Vẻ mặt vui tươi của anh chuyển sang lo lắng khi anh nhìn lướt qua khuôn mặt cô.
“Tôi sẽ không chấp nhận lời từ chối cho đến khi cô đến gặp tôi đâu.” Max nói. “Hãy suy nghĩ về điều đó. Vài tuần nữa tôi sẽ gọi lại cho cô.”
Morgan nhấn nút kết thúc cuộc gọi và đặt điện thoại xuống.
“Có chuyện gì không ổn sao?” Lance hỏi. Mặc dù rất tò mò nhưng rõ ràng anh rất tôn trọng các vấn đề riêng tư của cô.
Nhưng ông nội của cô thì không. “Ai thế?”
“Một công tố viên ở New Jersey ạ.” Morgan tóm tắt nội dung cuộc gọi.
“Có lẽ em nên cân nhắc chuyện đó.” Lance nói. Miệng anh mím chặt, và vẻ vui tươi ban nãy đã hoàn toàn biến mất.
Morgan lắc đầu. “Em không muốn chuyển tới New Jersey. Cuộc sống của em vừa mới đi vào quỹ đạo. Em không muốn chuyển đi đâu hết.”
“Bryce sẽ không bao giờ thuê em sau khi em chỉ trích anh ta.” Lance nói với giọng nghiêm trọng. “Nếu em muốn quay trở lại công việc của một công tố viên, em sẽ phải chuyển nhà.”
“Em không nói em muốn quay lại công việc công tố viên mà.” Morgan kháng nghị.
“Em cũng không nói em không muốn.” Lance lấy chìa khóa từ túi quần.
Ông nội khịt mũi. “Walters chỉ muốn không bị cháu ngáng đường thôi. Cháu cứ biến cậu ta và Esposito thành những kẻ ngốc mà.”
“Không phải trong vụ án gần đây nhất của cháu.” Morgan thở hắt ra. “Esposito giống như một người hùng vậy.”
“Hắn ta chỉ muốn được chú ý thôi.” Ông nội ngước mắt lên. “Ở thời của ông, đàn ông thực hiện bổn phận của mình mà không khoe khoang với báo chí.”
“Nhưng đó vẫn có thể là một cơ hội tốt.” Lance nấn ná nhìn Morgan thêm vài giây, sau đó anh xoay người về phía cửa ra vào và mở cửa. “Em đừng vội từ chối thẳng thừng khi chưa nói chuyện với anh ta.”
Morgan đứng dậy và đi theo anh ra bên ngoài đến tận thềm cửa trước. “Em không muốn chuyển đi nơi khác.”
Mặc dù cô phải thừa nhận rằng lời đề nghị kia rất hấp dẫn.
Lance gật đầu. “Anh yêu em, và anh muốn em hạnh phúc hơn bất cứ điều gì khác. Chỉ cần em hứa với anh rằng em sẽ cân nhắc về công việc trước khi từ chối Garcia.”
“Em sẽ không thay đổi quyết định của mình đâu.” Morgan kiễng chân lên và hôn lên môi anh. Thế thì tại sao lời đề nghị này vẫn có vẻ hấp dẫn đến vậy?
Anh đáp lại nụ hôn của cô, sau đó xoa lên cánh tay cô. “Trời lạnh rồi. Em không nên đi ra ngoài mà không mặc áo khoác như thế này. Hẹn gặp em vào sáng mai.” Anh hất đầu vào trong nhà. “Em đi nghỉ đi. Ngày mai sẽ là một ngày vất vả đấy.”
“Chúc ngủ ngon.” Morgan hôn anh một cái nữa và quay trở vào trong nhà. Cô đi vào bếp lấy một túi đá khô từ tủ lạnh. Cô muốn hạn chế vết thương bị sưng thêm. Buổi sơ thẩm đã đủ khó khăn mà không cần gương mặt bầm tím của cô.
Cô lên giường cùng chiếc máy tính và sổ ghi chép, dành vài giờ để nghiên cứu một số tiền lệ, kiểm tra lại các lập luận của cô để giành được lệnh bảo lãnh và thầm cầu nguyện cô có thể thuyết phục thẩm phán. Khi sáng mai đến, số phận của Haley hoàn toàn nằm trong tay vị thẩm phán bảo thủ Marlow.